Vở tuồng hài đã buông màn, vở sắp tới tính sao đây?

Posted: November 20, 2015 in Uncategorized
Tags:

Tô Hải (Basam) – Nhật ký mở lần thứ 157, Ngày 20/11/2015.

� Xem thêm: GS. Nguyễn Minh Thuyết: “Dân bình luận nhiều Bộ trưởng trả lời như HS tiểu học”

Mình có thể khẳng định: Kể từ khi cái đảng gọi là “cộng sản” nắm chính quyền trên đất Việt này (đảng ta là đảng cầm quyền mà), suốt 70 năm qua, chưa bao giờ, sân khấu chính trị Quác Hội lại diễn ra cái sự kiện khôi hài, lạ lùng, hiếm thấy trên khắp thế gian này. Đó là hiện tượng “cởi áo cho người xem lưng” chưa hề xảy ra trong một chế độ đảng toàn trị mà báo chí thế giới cũng như trong nước không thể bỏ qua:

Các nghị sỹ đảng viên cộng sản (90%), lại cùng các bộ trưởng (cũng vừa là nghị sỹ, vừa là bộ trưởng vừa là đảng viên 100%) lại chung sức diễn công khai một vở hài kịch “Đây nè! Bộ mặt thật của chúng tôi!” gây cười cho thiên hạ đến thế.


498 kiểu cười… Liệu có cái cười nào muốn lật đổ chính phủ? Nguồn: internet

Những tiếng cười vô tư nhất khi gặp phải lời nói, thái độ lúng túng, ngượng ngùng của một “quan thượng thư ít học”, không có cả đến năng lực trả lời một câu hỏi “Có hay không?” đến những nụ cười khinh bỉ, che miệng, thì thầm vào tai người bên cạnh, hoặc những tiếng cười như nắc nẻ của người dân nhưng bỗng chựng lại khi tự hỏi mình và hỏi nhau: Một thằng như thế mà lại được bọn nó cơ cấu cùng nhau nắm vận mệnh của cả đất nước 90 triệu con người này thì quả là vô phúc cho một dân tộc! Rồi nghĩ sâu, xa hơn: Phải làm gì để loại trừ chúng, để đưa những hiền tài thực sự của đất nước lên nắm lấy chính quyền?

Tiếc thay, những người có suy nghĩ như trên mà dám viết lên, nói lên những ý nghĩ đó đang còn quá hiếm. Nhất là cái ý “Vậy thì phải làm gì? làm thế nào?” để chấm dứt cái cảnh:

1- Vô văn hóa

2- Không có khả năng

3- Ngu đần dốt nát chỉ biết phục tùng, nhắm mắt chấp hành chỉ đạo của “Trên”

Mà lại làm tư lệnh cả một ngành quyết định đến toàn bộ cuộc sống vật chất và tinh thần của gần trăm triệu con người?

Rõ ràng là qua lần “sát hạch khả năng tư lệnh ngành” này (chữ của bà P. Thảo, nguyên đại biểu QH), 90% các bộ trưởng của đảng lần này, muốn hay không, đảng cũng có lý do để cho “về vườn” một loạt những đồng chí mình mà không sợ mất đoàn kết, với mọi chính sách ưu đãi người có công lớn, mà ở nước khác thì nhân dân đã đuổi khỏi ghế bộ trưởng từ lâu!

Quả là không nhịn được cười khi thấy một ngài bộ trưởng mà trả lời thì lúng ba lung búng, vòng vo, lươn lẹo, hoặc “đọc báo cáo nhiệm vụ đảng giao”. Nói năng mà bỏ tờ giấy ai viết dùm sẵn thì đúng là “ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời”, thậm chí còn “dại mồm” phát ra những câu như “có lăn ra chết tại chỗ mới truy tố được” hoặc “tích hợp hay không cũng phải chờ ý kiến của Bộ chính Trị, Ban bí thư”… gây nên những nụ cười mỉm kèm theo lắc đầu của những nghị sỹ – đảng viên không được cơ cấu “nằm” trong nội các mà mình dịch ra thành chữ nghĩa như sau: “Nói như các anh thì… làm bộ trưởng làm đếch gì!”


Một dàn diễn viên hề tồi vào các vai “tư lệnh” ngành. Nguồn: internet


Một vai hề lỡ miệng? Nguồn: FB


Một vai hề nhà quê nói ngọng mặc áo nhà sư quốc doanh
chuyên nghề ca tụng cộng sản một cách rất… hề! Nguồn: FB: nhttam

Có một điều cực kỳ quan trọng mong mọi người để ý là: KHÔNG MỘT ÔNG BÀ NGHỊ NÀO DÁM CHẤT VẤN 2 BỘ TRƯỞNG CÔNG AN + QUỐC PHÒNG VÀ THỐNG ĐỐC NGÂN HÀNG NHÀ NƯỚC.

Mà chỉ riêng mình, nếu được phép,  mình có đến 120 câu  hỏi mà muốn trả lời thì mấy tay bộ trưởng chỉ có nước xin nhận lỗi hoặc tảng lờ, cho qua rồi chụp mũ cho mình là “bôi xấu cơ quan nhà nước”. Ví dụ: Xin ông bộ trưởng công an cho biết, các biện pháp nghiệp vụ để đâu mà các ông không tham gia điều tra, truy tố vụ tham ô, lợi dụng chức vụ ký giấy đề bạt hàng loạt cán bộ của tên Trần văn Truyền? Để Ban Bí thư đành chỉ có biết kỷ luật bằng… “phê bình”, mang tiếng bao che “đồng chí bị lộ” trên khắp đất nước?”

Chẳng lẽ đã có lệnh CẤM động chạm đến những “tử huyệt” của sự tồn vong Đảng  nên tất cả đảng viên – nghị sỹ đã bị kê sẵn những tủ đứng “bảo vệ đảng” to đùng trong mồm?

Về chuyện tiền nong, tài chính, không một ý kiến nào dám đặt vấn dề: Vì sao mà hàng loạt ngân hàng phải sáp nhập? Hàng loạt giám đốc, giám điếc vào tù, để đến nỗi trang Ba Sàm phải tung lên ngay ngày 17/10 khi QH đang bắt đầu chất vấn, một bài báo ký tên Huy Đức, vạch trần những mưu mô quỉ quái của anh Tổng Dám Bình (ruồi) đã giải cứu các đàn em Trầm Bê, bầu Kiên ra sao…

Còn chuyện an ninh + quốc phòng, thì lại dành cho hai người: một phó thủ tướng, một thủ tướng không hề là “tư lệnh” ngành, trả lời bằng những con số chẳng biết từ đâu ra và lấy ai, lấy gì làm bằng chứng thì chỉ có giời biết! Riêng anh Ba thì chưa bao giờ, đặc biệt sau cái ôm hôn duy nhất của đại vương Tập (mà VTV đã duyệt cắt nhưng trên Internet còn nguyên với cái tít “VTV đá hậu thủ tướng”) lại hết sạch cái khí thế “Không đổi nền độc lập tự do của đất nước lấy một mối tình hữu nghị viển vông nào” (ở cuộc họp báo tại Manila ngày nào), đã biến mất hoàn toàn!? Toàn bộ “bài đọc” đã chắc chắn có “góp ý, kiểm duyệt của BCT” chỉ là nhai lại bài ca vừa hòa bình, vừa đấu tranh của các anh Trọng, Thanh, Vịnh chẳng thêm mà cũng chẳng bớt!


Một vai hề đổi vai từ “nửa vời” thành đi hẳn
theo phe thân Tầu cộng. Nguồn: internet

Mình chờ, chờ mãi 2 anh Quang và anh Bình ruồi “lên mâm”, nhưng cuối cùng thủ tướng đã cắt ngắn bài “trả lời ai đã viết sẵn và được thông qua” rất chi là nghiêm túc (!) sớm hơn  một giờ (mới đầu dự định là 2h30’). Thế là, thượng tướng công an Huỳnh ngọc Sơn (được “cơ cấu” làm. phó chủ tịch quốc hội), lần đầu tiên được phân công điều khiển 2, ¼ ngày “chất vấn và trả lời chất vấn” một cách khổ sở (vì cứ cắm đầu cắm cổ tìm đọc mãi không ra tên người đã được xét cho “phát huy dân chủ”!), mừng như bắt được của, lập tức cắt buổi họp cái rụp!

Đồng hồ nhà mình mới chỉ 9h49 phút, VTV đã chuyển sớm sang mục “Bốc thơm sinh hoạt chính trị quốc hội ta gần bằng quốc hội các nước trên thế giới”! (t/s Ng Sĩ Dũng)

Đến đây thì mình không thể nào không cười gằn và chửi tục một câu bằng tiếng lính Tây-Lê- Dương cho nó đỡ… tục, đỡ tức, đỡ nhục vì bỗng ngộ ra: MÌNH ĐÃ BỎ HẾT HƠN HAI NGÀY TRỜI QUÍ BÁU CÒN LẠI CỦA MẨU ĐỜI CUỐI CÙNG CỦA MÌNH ĐỂ LẠI BỊ… LỪA VÌ LẦM TƯỞNG SẼ CÓ “THAY ĐỔI GÌ ĐÓ” TRONG SỰ NỔI LOẠN CỦA NGƯỜI  BÁN, KẺ MUA TRÊN CHỢ CHIỀU CHÍNH TRỊ LÚC HOÀNG HÔN!

Nào ngờ 80% đều là trò hề, kẻ tung người hứng, trò bịp ra cái đều dân chủ dân… tớ!

Mình cũng tự trách mình.

1- Đã tuyệt đối không tin có một sự thay đổi cơ bản nào về thể chế chính trị khi cái đảng này đang còn nắm chắc trong tay khẩu súng, cái còng số 8 và nhà giam để được ngự trị muôn năm trên ngai vàng.

2- Đã từng trên 30 năm, sống chỉ để chấp hành lệnh của mấy ông tự cho mình là thay mặt toàn Đảng, coi nghị quyết của mấy ông ấy tạo ra là lệnh trời, chấp hành thì sống, chống thì chết.

3- Đã từng bị nhồi nhét bao nhiêu bài về nhân sinh quan, vũ trụ quan về lý tưởng cái đẹp, cái hay, cái đúng của giai cấp vô sản nó đối lập với cái Chân-Thiện-Mỹ của giai cấp khác như nước với lửa, qua các cuộc chỉnh đảng, chỉnh quân và chỉnh… người, nghĩa là bỏ tù, cho đi cải tạo, đuổi ra khỏi biên chế… những ai không cùng chung quan điểm văn học nghệ thuật “công nông binh”, những ai không chịu nhận là chỉ có cách mạng vô sản mới thực sự giải phóng loài người, còn tất cả đều chỉ là các cuộc lật vua này để lập vua khác rồi lại lật vua khác để lập vua khác nữa. Chẳng có ai vì dân vì nước ngoại trừ những người theo chủ nghĩa Mác-Lênin… Hoặc:

“…Nước ta chỉ thực sự có một nền văn học sử chính thống kể từ khi có Đảng ra đời. Ngoài ra, đều là văn hóa suy đồi, lai căng, bán nước, lịch sử chỉ là “dùng chữ Hán, ghi chép lại sự tồn tại của  các triều vua chúa tranh ngôi hết đời này sang đời khác” (lời của Hoàng văn Hoan trong buổi tranh luận có nên cho diễn vở Lưu Bình Dương Lễ tại nhà Lê Chưởng, số 9 Lý Nam Đế, có mặt cả Trường Chinh, Lê Quang Đạo và dự thính là một số văn nghệ sỹ “láng giềng” bên số 4, số 11 gồm có Chính Hữu, Trọng Loan, Lương Ngọc Trác, Tô Hải, Cao kim Điển… được ngồi nghe mà kinh hãi cho cái nhân sinh quan, vũ trụ quan của mấy bố đang và sẽ còn lâu năm nữa nắm vận mệnh và sự nghiệp của bọn “văn nghệ sỹ… chưa vô sản lắm” bọn mình!

Ấy vậy mà, chẳng hiểu “gở chết” hay sao mà lần này lại nhóm lên trong mình một tia hy vọng:

Biết đâu đấy, trong lúc “hoàng hôn của chế độ” này bỗng dưng xuất hiện một vài ngôi sao (dù nhỏ bé, dù… “cơ hội” một tí đi, cũng được) có thể chặn bàn tay bọn tay sai Đại Hán Bành Trướng đang nắm giữ chính quyền, đang muốn hủy hẳn lịch sử Việt Nam (thật  sự là lịch sử chống xâm lược Trung Quốc từ thời Hán tới thời Thanh) để vui lòng Thiên Triều.

Hoặc giả, khi bị dồn đến chân tường, một vài tên cướp kiểu Trần Văn Truyền sẽ được xét lại mà thay cái án “phê bình” bằng án tiêm thuốc tử!

Nhưng than ôi! Vở hài kịch không phải chỉ có ở màn tên hề bộ trưởng HTA, mà là vở hài kịch rẻ tiền này đã kéo dài hơn 2 ngày với màn kết thúc lại là mà hài nhạt nhẽo của thủ tướng 3 Dũng! Tay này, đã từ con đại bàng nhỏ giữa rừng hoang cộng sản bỗng được đạo diễn (hoặc bắt buộc?) trở thành con….chuột nhắt bé tí ti, tình nguyện chui vô “bình quí” để an thân.

Và mình bỗng thấy thương cái anh hề tự nhận là “cốt làm cho quốc hội xả stress?!” vì hề mà dám tự nhận: “Ta đây là hề!” Do không tin mình có thể làm gì hơn được nên công khai thú thật “Em không hoàn thành nhiệm vụ nên xin về vườn để nhường chỗ cho người khác! Chứ biết làm sao bây giờ”. Quả là thật thà và khôi hài một cách đáng thương thật!

Để kết thúc những trang nhật ký này mình xin phép dùng ngay câu cuối cùng trong bản “tấu hài” của vai hề Văn Thể Du. Hai chỗ mình có sửa đi (in đậm) chính là cái mơ ước về MỘT SÂN KHẤU CHÍNH TRỊ, THẬT SỰ TỰ DO, THẬT SỰ DÂN CHỦ THẬT SỰ VÌ DÂN SẼ XÓA TAN ĐI NHỮNG VỞ TUỒNG HÀI MÀ CƯỜI ĐẾN ĐÂU BUỒN, ĐAU, NHỤC ĐẾN ĐÓ.

“Tôi, với tư cách là người đứng đầu chính phủ (ngành VHTTDL) … những gì cố gắng rồi mà chưa đạt được, không đáp ứng nhu cầu thì tôi xin chịu trách nhiệm và trách nhiệm chúng tôi là truyền đạt lại cho Chính phủ do dân bầu (Bộ trưởng) kế tiếp. Vì thời gian không còn nữa thì làm sao bây giờ”…

[:-/] ĐBQH Nguyễn Thị Khá: Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh đã quá thật thà! (infonet.vn) – THẬT THÀ LÀ CHA ĐỨA DẠI? – Trao đổi về phần trả lời của Bộ trưởng Bộ VHTT&DL Hoàng Tuấn Anh trong phiên chất vấn chiều 17/11 khiến nhiều đại biểu cười nghiêng ngả, đại biểu Nguyễn Thị Khá cho rằng Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh gây cười vì sự hóm hỉnh.

GS. Nguyễn Minh Thuyết: “Dân bình luận
nhiều Bộ trưởng trả lời như HS tiểu học”

Nguyễn Lê (infonet.vn) – “Tôi cho rằng, có thể có Bộ trưởng không nắm vững công việc của ngành, có Bộ trưởng nói vòng vo để khỏi phải trả lời thẳng vì đại biểu đã “truy” đúng vào những vấn đề còn yếu, thuộc trách nhiệm của Bộ trưởng…” – GS. Nguyễn Minh Thuyết nhận định.

Ngày 17/11, các Bộ trưởng đã đăng đàn trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội. Tại buổi làm việc này, các Bộ trưởng của Bộ Tài chính, Bộ Xây dựng, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bộ Nội vụ,… đã có những câu trả lời “lòng vòng”, không đi thẳng vào vấn đề, thậm chí có những câu trả lời khiến các đại biểu “cười ồ” và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phải liên tục ngắt lời nhắc nhở. Điều này đã gây chú ý dư luận.

PV Infonet đã có cuộc phỏng vấn GS.TS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội xung quanh vấn đề trên.


GS Nguyễn Minh Thuyết: Có Bộ trưởng nói vòng vo để khỏi phải trả lời thẳng
vì đại biểu đã “truy” đúng vào những vấn đề còn yếu, thuộc trách nhiệm của Bộ trưởng.

Ông có quan điểm thế nào về những phần trả lời của các Bộ trưởng tại phiên chất vấn ngày 17/11?

– Ngày 17/11 là ngày chất vấn rất sôi nổi. Tôi không nghe được hết, nhưng sau đó có nghe tường thuật lại ý kiến trả lời của nhiều Bộ trưởng. Tôi chia sẻ với một vài ý kiến của các Bộ trưởng khi trả lời Quốc hội nhưng thú thật, nghe một số Bộ trưởng trả lời, tôi thấy rất buồn, vì có Bộ trưởng hình như không nắm được việc, có Bộ trưởng cố ý nói vòng vo, đến mức Chủ tịch Quốc hội phải liên tục xen vào hỏi: “Có việc đó không? Việc đó có sai không?”,…  mà vẫn không trả lời được. Đến lúc Chủ tịch Quốc hội phải hỏi lại lần nữa có phải ý Bộ trưởng nói thế này, thế kia không thì mới trả lời: “Đúng ạ”. Người dân bình luận cách trả lời của nhiều Bộ trưởng giống như học sinh tiểu học.

Tại sao Bộ trưởng lại nắm việc kém như thế? Không hiểu được câu hỏi của đại biểu hay cố ý trả lời loanh quanh?

Các vị Bộ trưởng dứt khoát phải nắm vững công việc của ngành mình. Ngay như Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo hôm 16/11 cũng trả lời loanh quanh mãi. Chủ tịch Quốc hội phải gặng hỏi: “Chương trình mới có còn môn Lịch sử không?”, nhưng Bộ trưởng vẫn không nói được là có hay không, mà chỉ nói là sẽ báo cáo ban này ban kia. Chỉ trả lời có mấy câu hỏi đơn giản như thế mà không trả lời được thì không biết các vị Bộ trưởng điều hành công việc ngành mình như thế nào?

Ông có suy nghĩ thế nào với câu trả lời khá “ấn tượng” của Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh là: “Tôi bỏ ngỏ cho nhiệm kỳ tiếp theo trả lời việc này, tôi không dám trả lời” khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có hỏi bao giờ du lịch Việt Nam bằng Thái Lan, Malaysia, Singapore?

– Theo tôi, Bộ trưởng trả lời như thế rất là thực bụng vì ông cũng sắp hết nhiệm kỳ rồi. Tâm lý của ông là sẵn sàng giao cho người khác rồi mà ông lại hứa hẹn, “vẽ” ra tương lai rất tốt đẹp thì có lẽ không hợp lắm, đúng là phải giao cho người kế nhiệm của mình.

Nhưng nếu hỏi về trách nhiệm của ông thời gian qua, hay ông rút ra kinh nghiệm gì để truyền lại cho người kế nhiệm thì tôi nghĩ có lẽ ông sẽ trả lời kỹ hơn. Có thể người tiền nhiệm vạch ra kế hoạch này, kế hoạch kia nhưng người kế nhiệm không thực hiện theo, đó là chuyện bình thường.

Nhiều Bộ trưởng có câu trả lời “lòng vòng”, không đi thẳng vấn đề và bị Chủ tịch Quốc hội ngắt lời hoặc hỏi đi hỏi lại nhiều lần, theo ông thì với những câu trả lời như thế có thể hiện hết trách nhiệm của các Bộ trưởng trong công việc của mình?

– Tôi cho rằng, có thể có Bộ trưởng không nắm vững công việc của ngành mình. Nếu thế thì rất đáng trách, vì đại biểu Quốc hội không nêu những câu hỏi chi tiết về vụ việc ở địa phương nào đó mà toàn hỏi về các vấn đề lớn thì Bộ trưởng phải trả lời được.

Ngoài ra, cũng có thể có Bộ trưởng nói vòng vo để khỏi phải trả lời thẳng vì đại biểu đã “truy” đúng vào những vấn đề còn yếu, thuộc trách nhiệm của Bộ trưởng. Thiếu sót mà không dám nhận thiếu sót của mình thì cử tri rất phiền lòng, mà chắc đại biểu cũng phiền lòng.

Vậy, có câu trả lời của Bộ trưởng nào khiến ông ấn tượng không?

– Tôi nói thật là không thể khen được Bộ trưởng nào cả.

Ông có góp ý gì để các Bộ trưởng có thể đưa ra những câu trả lời hợp với đại biểu và lòng dân hơn?

– Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là Bộ trưởng là phải nắm được công việc của ngành mình và phải có tinh thần trách nhiệm. Khi đại biểu hỏi thì mình phải thấy được hạn chế ở đâu, trách nhiệm của mình ở đâu và giải pháp thế nào. Đấy là điều người dân và đại biểu mong muốn, chứ đừng nên kéo dài thời gian, trả lời loanh quanh.

Xin trân trọng cảm ơn ông!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s