Trên bảo dưới không nghe

Posted: November 22, 2015 in Uncategorized
Tags:

FB Nguyễn Văn Tuấn – Không ngờ Thủ tướng mới viết một bài về internet với một ý kiến đáng chú ý.

� Xem thêm: Nguyễn Tấn Dũng: Công dân mạng hãy đấu tranh cho lẽ phải, công bằng! + Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo.


Luật sư Trần Vũ Hải và con trai cùng 6 luật sư khác đã đến thẳng toà soạn Petrotimes
để vạch rõ bộ mặt khốn nạn của đám bồi bút do tên Nguyễn Như Phong cầm đầu. Ảnh: Tễu

Trong bài viết, ông kêu gọi công dân nên sử dụng internet một cách có trách nhiệm bằng cách đưa thông tin, hình ảnh, dữ liệu có trách nhiệm cao. Ông còn kêu gọi cư dân mạng “hãy cùng nhau đấu tranh vì lẽ phải, công bằng và những giá trị cao đẹp để thiết lập, duy trì và phát triển môi trường Internet văn minh ở Việt Nam.” Nghe thật hay. Thế nhưng những gì xảy ra trong thực tế ở An Giang và vài nơi khác thì lại không theo những lời khuyên của ngài thủ tướng. Giống như tình trạng “trên bảo dưới không nghe.”

Câu chuyện ở An Giang thì chắc các bạn đã biết rồi. Cô giáo Thuỳ Trang chỉ vì chia sẻ một bản tin về vụ ông chủ tịch tỉnh bị kiểm điểm và kèm theo lời nhận xét “kênh kiệu” mà bị phạt 5 triệu đồng. Càng vô lí hơn khi người ta vào đó nhấn nút “Like” mà cũng bị phạt! Nói theo cách viết của ngài thủ tướng, cô Thuỳ Trang chỉ “đưa thông tin” và có trách nhiệm công dân là đưa ra nhận xét. Ấy vậy mà cô ấy bị phạt.

Đọc qua những gì ông chủ tịch tỉnh này trả lời trên báo chí thì có thể thấy ông là người rất cố chấp và cao ngạo. Ông tuyên bố rằng  “Tôi sẵn sàng tha thứ để họ sửa sai” . Tôi phải hỏi: Ai sai? Chính ông mới là sai. Vậy mà ông dám trịch thượng nói lời “tha thứ”! Thật là quan chức đời nay hành xử như cha mẹ dân. Ông phớt lờ tất cả những lời khuyên của các bậc tiền bối của tỉnh. Chị Kỳ Duyên dùng chữ  “tư duy trẻ trâu”  cho cách hành xử của ông quả là chính xác. Ông có ngon lành thì phạt Kỳ Duyên xem sao. Một người như vậy mà đứng đầu một tỉnh lớn thì đủ biết qui trình “qui hoạch” cán bộ là có vấn đề.

Tinh thần dầu khí

Quay lại lời khuyên của thủ tướng về việc đưa thông tin có trách nhiệm cao, chúng ta thử xem cái tin “Luật sư Trần Vũ Hải ‘trốn’ sang Mỹ?” của báo PetroTimes. Đây là một bản tin rất sai, rất bậy, vì ông Trần Vũ Hải chỉ ở cách văn phòng PetroTimes có 100 mét, chứ chẳng có đi đâu cả. Dùng chữ “trốn” còn là một cách hạ nhục vị luật sư. Bài đó hình như đã rút xuống và thay vào một bài khác. Thành ra, một điều nực cười khác là khi bạn nhấn vào đường dẫn http://petrotimes.vn/luat-su-tran-vu-hai-tron-sang-my-352006.html thì lại hiện ra một bài có tựa đề “Sở QH-KT Hà Nội ‘bảo kê’ sai phạm ở tòa nhà Thăng Long – Yên Hòa?” tức chẳng ăn nhằm gì đến đường dẫn! Đây là một trường hợp tiêu biểu về việc đưa tin chẳng có trách nhiệm. Lại một minh hoạ cho hiện tượng “trên bảo dưới không nghe”.

Có một khẩu hiệu rất thú vị về triết lí làm báo của PetroTimes. Khi ông Trần Vũ Hải đến văn phòng PetroTimes để minh bạch về thông tin, ai đó có chụp một bức hình trên tường với dòng chữ: “Hãy làm báo với tinh thần Dầu khí” (chữ “Dầu” viết hoa nữa chứ) và một câu rất vần vè: “Tin không được dài, bài phải sâu sắc”. Thú thật, tôi không biết “tinh thần Dầu khí” là gì mà nó làm nguyên lí dẫn đường của một tờ báo. Tinh thần lợi ích nhóm hay gì? Bạn nào biết xin chỉ giúp.

Dân Luận: Trong khi bộ trưởng Nguyễn Bắc Son tuyên bố “dùng Facebook nói xấu nhau thì phải xử phạt” thì báo Công An Nhân Dân và PetroTimes lại thoải mái đặt điều vu khống người khác mà không ai xử lý. Cô gái Đồ Long diễn nôm câu “làm báo với tinh thần dầu khí” của PetroTimes có nghĩa là “đổ thêm dầu vào lửa”.

Nguyễn Tấn Dũng: Công dân mạng
hãy đấu tranh cho lẽ phải, công bằng!

Châu Văn Thi (Dân Luận) – Ông Dũng cho rằng, cư dân mạng hiện nay thường chia sẻ các “thông tin bịa đặt, thông tin không được kiểm chứng, không có nguồn gốc đáng tin cậy, những thông tin độc hại, phản cảm nhằm vu khống, bôi nhọ cá nhân, tổ chức, thương hiệu; gieo rắc tư tưởng, tổ chức các hoạt động khủng bố, phá hoại.”

DL – Trong bài viết mới đây nhân ngày Việt Nam kết nối Internet (19/11/2015) và ngày toàn cầu Vì Hòa bình và An ninh trên Internet, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kêu gọi công dân mạng hãy cùng nhau đấu tranh vì lẽ phải, công bằng và những giá trị cao đẹp để thiết lập, duy trì và phát triển môi trường Internet văn minh ở Việt Nam.

Trang thông tin Chính phủ dẫn bài viết của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đánh giá, môi trường Internet là “điều kiện quan trọng góp phần bảo đảm quyền dân chủ – tự do, quyền con người, quyền công dân trong một Nhà nước pháp quyền tiến bộ”.

“Tôi kêu gọi mọi người hãy là những công dân có trách nhiệm cao khi sử dụng mạng xã hội nói riêng và Internet nói chung.

“Hãy đưa thông tin, hình ảnh, số liệu một cách có ý thức, có trách nhiệm và chia sẻ thông tin, hình ảnh, số liệu cũng với ý thức và trách nhiệm cao.”

Ông Dũng cũng khẳng định, Chính phủ Việt Nam sẽ tiếp tục xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật và các quy tắc về hoạt động trên mạng Internet, sẵn sàng tham gia vào việc xây dựng hệ thống pháp luật quốc tế về an ninh Internet, và cả việc ứng cứu quốc tế trên mạng.

Mới đây, Sở Thông tin – Truyền thông An Giang vừa ra quyết định xử phạt 2 người, mỗi người 5 triệu đồng. Sở 4T cho rằng 2 người này có hành vi “truyền đưa lưu trữ sử dụng thông tin nhằm xúc phạm uy tín danh dự người khác”, chỉ vì họ bình luận trên Facebook cá nhân cho rằng ông Vương Bình Thạnh – Chủ tịch UBND tỉnh An Giang “mặt kênh kiệu, xa dân”.

Trong báo cáo về Tự do Internet năm 2015, tổ chức Freedom House xếp Việt Nam đứng cuối trong nhóm 7 nước không có tự do về Internet.

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo

Nguyễn Văn Tuấn – Sáng nay đọc thấy một bản tin hay, và nhân dịp này, tôi muốn chia sẻ vài cảm nghĩ cá nhân về tình cảnh của người tị nạn. Ít ai biết rằng trong đoàn tuỳ tùng của Tổng thống Obama trong cuộc họp thượng đỉnh tại Mã Lai có một người là cựu “thuyền nhân” Việt Nam: Elizabeth Phú. Câu chuyện của Elizabeth (1) làm cho chúng ta phải suy nghĩ đến thái độ xua đuổi người tị nạn Bắc Hàn của chính quyền Việt Nam, mà theo tôi, là một thể hiện của sự hẹp hòi và có phần vô nhân đạo.

Câu chuyện Elizabeth Phú

Ba năm sau ngày “giải phóng”, Elizabeth cùng ba má cô vượt biên và đến Mã Lai. Trước 1975, ba cô từng làm việc cho sở Mĩ và sau đó bị đi tù cải tạo một thời gian. Ra tù cải tạo, gia đình lâm vào tình cảnh bế tắc, thế là gia đình quyết định vượt biên. Trong một chuyến hải hành đầy gian nan trên một chiếc thuyền với 253 người, nhưng cuối cùng thì cũng đến trại tị nạn Mã Lai. Lúc đó, Elizabeth kể, cô chỉ mới biết đi chập chững nhưng cũng có nhiều kỉ niệm trong trại tị nạn. Nhưng cô nói rằng cô rất cám ơn chính phủ Mã Lai đã cưu mang người tị nạn trong thời gian khó khăn nhất.


Elizabeth Phú, Giám đốc Đông Nam Á vụ, tháp tùng phái đoàn Mĩ
của Tổng thống Obama trong hội nghị thượng đỉnh tháng 11/2015 tại Mã Lai

Đến Mĩ, cả gia đình làm lại cuộc đời và thành công. Ba cô làm cho một công ti tài chính, mẹ thì làm y tá và nuôi con. Còn Elizabeth thì sau này theo học ở UC Berkeley về khoa học chính trị, rồi tiếp tục theo học Masters về ngành quốc tế học tại UC San Diego, và Trường Eisenhower thuộc National Defense University. Sau khi ra trường, Elizabeth làm việc cho Hội đồng An ninh Quốc gia (National Security Council hay NSC), và từng trải qua chức vụ Giám đốc về Đông Nam Á vụ, Giám đốc về Đe doạ Toàn cầu, và từ 2013 làm Giám đốc về Đông Nam Á – Đại dương sự vụ (Southeast Asia and Oceania Affairs). Do đó, có thể nói rằng trong chuyến tháp tùng Tổng thống Obama về Mã Lai dự hội nghị, Elizabeth như là một cõi đi về, nhưng đi về với tư cách — nói theo tiếng Anh là — triumphant.

Thật ra, ông Obama cũng là người xuất phát từ Đông Nam Á. Có lẽ nhiều người biết rằng má ông Obama (tên là Ann Dunham) sau khi li dị người chồng cũ người Kenya, bà thành hôn với một cựu du học sinh người Nam Dương tên là Lolo Soetoro. Do đó, Obama theo má về sống ở Nam Dương từ năm 6 đến 10 tuổi, trước khi được gửi về Mĩ theo học trung học và đại học. Ông Obama vẫn có thể nói vài chữ Nam Dương! Thành ra, có thể nói rằng trong chuyến đi này, cả hai người — Obama và Elizabeth Phú — như là một chuyến đi về nguồn.

Người tị nạn Bắc Hàn và chính quyền Việt Nam

Câu chuyện đời và nghiệp của Elizabeth Phú làm cho tôi suy nghĩ về thái độ của chính quyền Việt Nam đối với người tị nạn. Nói một cách ngắn gọn: Chính quyền Việt Nam đã rất vô nhân đạo và thô bạo với người tị nạn. Hai ngày trước, báo chí cho biết rằng có 9 người Bắc Hàn tìm cách vượt biên từ Tàu sang Việt Nam để xin tị nạn, thế nhưng họ bị phát hiện và công an Móng Cái đã trục xuất họ về Tàu (2). Bài báo trên VOA còn cho biết rằng trước đây, một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở VN tìm cách xin tị nạn, nhưng mất tin. Rất có thể VN đã bắt và trao trả nhà ngoại giao này cho Bắc Hàn theo yêu cầu của Bắc Hàn. Xa hơn nữa, chính quyền VN cũng bắt và trả người tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Tàu, làm cho họ nổi giận và gây thương tích cho phía VN (3). Những sự iện trên là chứng từ để nói rằng chính quyền VN là rất vô nhân đạo, chẳng tỏ ra có nghĩa vụ gì với quốc tế cả.

Thật vậy, Bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót (4)! Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen!


Đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Móng Cái, Quảng Ninh (Ảnh chụp từ trang web baoquangninh)

Thật ra, chính quyền VN xưa kia cũng chẳng tốt lành gì với chính công dân Việt tị nạn. Sau 1975, khi làn sóng người Việt tìm đường tị nạn, thì chính quyền tìm cách ngăn chận, thậm chí bắn bỏ. Đã có biết bao trường hợp người tị nạn ở miền Tây bị công an và bộ đội bắn chết trên đường vượt biển, dù trước đó những người này đã nộp tiền và vàng cho chính quyền. Đã có nhiều quan chức làm giàu từ các thương vụ người tị nạn. Chuyện đã xưa, nhưng tưởng cần nhắc lại rằng hành động của chính quyền VN thậm chí làm cho ông Lý Quang Diệu còn nói thốt lên rằng đó là chính quyền “bỉ ổi” với chính công dân mình (5).

Tôi cũng là một cựu “thuyền nhân”. Và, không như có người cố tình che đậy cái gốc tị nạn của mình, tôi thì chẳng dấu giếm gì điều đó, ngay cả trong trang web cá nhân tôi của Trường UNSW tôi vào đề là nói ngay mình là “refugee” (6) như là một phát biểu lập trường với chính quyền Úc. Do đó, như là mặc định, tôi chống lại việc xua đuổi người tị nạn của Việt Nam hay bất cứ nước nào (kể cả Úc). Những người tị nạn đó, những người mà ông Phạm Văn Đồng từng nói là “ma cô đĩ điếm” đó, đang là những Elizabeth Phú, tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Trần Bá Hùng, Giáo sư Trương Nguyện Thành (và hàng trăm giáo sư khác). Những người Bắc Hàn tìm đường sang Việt Nam có thể một ngày nào đó là Elizabeth Phú của Mĩ hiện nay.

Tại sao chính quyền VN không mở rộng vòng tay đón họ và cho họ cơ hội làm lại cuộc đời? Tại sao Mã Lai, Thái Lan, Nam Dương, Singapore, Hồng Kông đã từng đón người tị nạn, mà Việt Nam thì không? Nếu không muốn chứa họ thì tạo điều kiện tạm thời (như các nước Đông Nam Á đã làm) để họ đi tị nạn ở Hàn Quốc, chứ sao lại trả về cho cái chính quyền tàn ác là Tàu cộng? Tôi thực tình không hiểu nổi hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn. Ở mức độ cá nhân, sống phải tử tế với nhau; ở mức độ quốc gia, nếu muốn là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, VN cũng phải tỏ ra là một nước văn minh và nhân đạo chứ. Do đó, hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn Bắc Hàn chỉ có thể nói là vô nhân đạo. Hi vọng rằng câu chuyện và sự trở về của Elizabeth Phú (7) là một bài học nhãn tiền để chính quyền VN suy nghĩ lại hành động của họ đối với người tị nạn Bắc Hàn.

(1) http://www.latimes.com/…/la-la-fg-obama-aide-refugees-af-wr…
(2) http://www.voatiengviet.com/…/cong-an-vietnam-…/3065006.html
(3) http://www.bbc.com/…/20…/04/140419_border_shooting_questions
(4) www.goodcountry.org
(5) http://baotreonline.com/…/th-ly-quang-diu-gi-margaret-thatc…
(6) https://research.unsw.edu.au/peop…/professor-tuan-van-nguyen
(7) http://www.latimes.com/…/la-fg-obama-aide-refugees-20151120…

Liên Hiệp Quốc chỉ trích Việt Nam trục xuất người tị nạn

Minh Anh (RFI) – Việt Nam và Thái Lan, ngày 20/11/2015, đã bị Liên Hiệp Quốc chỉ trích vì đã trục xuất người tị nạn. Theo tổ chức quốc tế này, những người bị trao tra có nguy cơ bị “vi phạm nghiêm trọng nhân quyền”.


Phát ngôn viên Cao ủy tị nạn Liên Hiệp Quốc, bà Ravina Shamdasani. (DR)

Theo tuyên bố của bà Ravina Shamdasani, phát ngôn viên Phủ Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc với giới báo chí, trong tháng 10/2015, Việt Nam đã bắt giam 9 công dân Bắc Triều Tiên, trong đó có một em bé một tuổi và một thiếu niên. Những người này sau đó đã được chuyển cho chính quyền Trung Quốc – đồng minh chính của Bình Nhưỡng.

Bà Shamdasani lo sợ rằng “những người này có thể đã bị trả về Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Họ có nguy cơ bị vi phạm nhân quyền trầm trọng”. Theo nội dung báo cáo, nhóm người này đến từ thành phố Thẩm Dương, gần với biên giới Bắc Triều Tiên và họ bị bắt tại Việt Nam ngày 22/10/2015. Sau đó những người này đã được trả về cho chính quyền thành phố Đông Hưng, gần với biên giới Việt Nam.

Cũng theo phát ngôn viên của Liên Hiệp Quốc, dường như “nhóm người này đã được chính quyền Bắc Kinh hộ tống đưa đi đâu không ai rõ”. Bà Shamdasani quan ngại là “chín người này có thể đã bị cưỡng bức hồi hương”.

Tuyên bố trên của bà Shamdasani được đưa ra ngay sau khi Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc lên án các “ hành động vi phạm nhân quyền phổ biến, liên tục và có hệ thống lâu nay tại Bắc Triều Tiên”.

Ngoài ra, phát ngôn viên Phủ Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cũng chỉ trích Thái Lan đã trục xuất không rõ lý do hai công dân Trung Quốc, đã được công nhận quy chế tị nạn, được quyền hưởng chế độ tái định cư ở nước thứ ba.

Phát ngôn viên Phủ Cao ủy tị nạn lấy làm quan ngại rằng “hành động này của Thái Lan chỉ xảy ra vài tháng sau khi nước này bị chỉ trích mạnh mẽ vụ trục xuất 109 người Duy Ngô Nhĩ, một sắc tộc thiểu số theo đạo Hồi tại Trung Quốc”.

Bà Shamdasani nhắc lại là: “Nguyên tắc không trao trả nghiêm cấm việc cưỡng bức hồi hương một người tị nạn đến từ một quốc gia mà ở đó họ có thể phải đối mặt với các hành động đàn áp hay tra tấn. Nguyên tắc này đã được ghi trong điều khoản 3 của Hiệp ước chống Tra tấn hay những hành động Đối xử hoặc Trừng phạt bạo tàn, vô nhân đạo hay gây tổn thương khác, mà Thái Lan vẫn thường hay sử dụng”.

Cuối cùng, bà Shamdasani kêu gọi chính phủ Việt Nam và Trung Quốc làm rõ số phận những người Bắc Triều Tiên nói trên, đồng thời kêu gọi cả hai chính phủ nên hạn chế việc cưỡng bức hồi hương những công dân bỏ trốn khỏi Bắc Triều Tiên.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s