Công an và trẻ con

Posted: November 29, 2015 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn GióThông điệp mà chế độ CSVN gửi đi đến dân chúng ngày càng tàn bạo và man rợ.

� Xem thêm: Thần Công lý ở Việt Nam ốm yếu? + Nên Cấm Trẻ Em Tập Thể Dục.

Điều 16 của hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam quy định.

1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. 2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội.

Vừa qua ngày 24 tháng 11 năm 2015 toà án Long An đã thể hiện sự ” bình đẳng ” trong hiến pháp đó bằng cách xét xử một bị cáo 15 tuổi với tội danh ” cố ý gây thương tích ”.

Nguyên nhân sự việc là chính quyền Long An tiến hành cưỡng chế đất của gia đình em Mai Trung Tuấn. Bất bình trước việc cưỡng chế này, em Mai Trung Tuấn ở tuổi 15 đã dùng a xít hắt vào trung tá công an Nguyễn Văn Thuỷ.

Em Tuấn bị khép vào khoản 3 của điều 104 tội cố ý gây thương tích.  Ở khoản này hình phạt là 5 đến 15 năm tù giam. Mức án bốn năm rưỡi tù giam là dưới khung hình phạt này để thể hiện cho tính nhân đạo của pháp luật Việt Nam đối với trẻ em.

Nhưng nếu sự thật chỉ có thế thì chẳng có gì đáng nói. Thứ nhất báo chí Việt Nam gọi sự có mặt của ông Thuỷ hôm đó là ở trong đoàn ” vận động cưỡng chế ”.  Thực chất đây là một đoàn cưỡng chế có lực lượng vũ trang tham gia vào ngày xảy ra vụ việc. Không phải là cuộc vận động, nói chuyện bình thường. Báo chí đưa từ ” vận động ” vào để làm tăng nặng thêm tội cho Mai Trung Tuấn và làm giảm nhẹ hành vị bạo lực của đoàn cưỡng chế. Và ông Nguyễn Văn Thuỷ, trưởng công an xã có mặt để chỉ huy lực lượng công an dùng vũ lực để cưỡng chế, phá huỷ nhà của gia đình Mai Trung Tuấn chứ không phải ông có mặt để thực hiện mục đích ôn hoà là ” vận động”

Theo kết luận của giám định thì ông Nguyễn Văn Thuỷ, trung tá công an bị tổn hại 35% sức khoẻ.  Ông Thuỷ ra toà với sức khoẻ hoàn toàn bình thường, thậm chí là còn khoẻ mạnh so với người bình thường. Luật sư Nguyễn Văn Miềng hoài nghi về kết quả giám định thương tổn của ông Thuỷ, sự hoài nghi này hoàn toàn có cơ sở khi nhận định thương tật từ những vết sẹo chấm trên người ông Thuỷ ở phần lưng và cả sẹo ở phần ngực. Biên bản giám định thương tật không hề đề cập đến nguyên nhân của các vết sẹo từ đâu ra, chỉ tính sẹo trên tất cả cơ thể ông Thuỷ để kết luận thành tổn thương 35%. Đây là hành vi chủ ý của chính quyền, cốt kê khai để nhằm mục đích đạt mức 35% tổn thương. Vì phải đạt 35% mới đưa em thiếu niên Mai Trung Tuấn vào tội cực nghiêm trọng theo khoản 3 điều 104, qua đó xét xử em với mức án nặng nề.

Trong một vụ tạt a xít khác chúng ta có thể đối chiếu với vụ này,  toà án  Đồng Tháp vào ngày 19 tháng 8 năm 2014 xét xử thầy giáo Nguyễn Minh Tiên vì tội tạt a xít vào đồng nghiệp. Các hành vi của Tiên được mô tả thì có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, chủ động đi mua a xít,  tìm mọi cách để thực hiện hành vi đến cùng, chủ động tìm người bị hại để ra tay, tạt cả vào những người can ngăn, hất thẳng vào mặt ở cự ly gần mà người bị hại hoàn toàn bất ngờ không phòng bị. Thế nhưng Thầy giáo Nguyễn Minh Tiên tạt axit 4 đồng nghiệp chỉ bị kết án có 4 năm tù, ít hơn em Mai Trung Tuấn.

Đối chiếu hai vụ tạt a xít trên, chúng ta hoàn toàn thấy khái niệm mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật chỉ là trò đùa. Thực ra giáo trình luật của trường đại học Việt Nam đã chỉ rõ, luật pháp nhằm bảo vệ chế độ nhà nước CHXHCN Việt Nam. Trong khi đó thì hiến pháp gọi lực lượng vũ trang là công cụ bạo lực để bảo vệ chế độ CHXHCN Việt Nam. Ở đây ông Nguyễn Văn Thuỷ là công cụ để bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, cho nên việc xâm phạm đến ông Thuỷ là xâm phạm đến chế độ CHXHCNVN, xâm phạm đến Đảng.

Bản án dành cho Mai Trung Tuấn, thiếu niên 15 tuổi này không chỉ là tội cố ý gây thương tích, vì nếu quy chiếu với vụ án tạt a xít gây thương tích của thầy giáo Nguyễn Văn Tiên,  thì em Tuấn không thể nào bị kết án nặng hơn ông thầy giáo này. Ở tuổi 15,  hành động vô thức trong lúc bị kịch động, a xít có sẵn trong nhà do nghề nghiệp gia đình, nạn nhân chủ ý mò đến nhà Tuấn để cưỡng chế nhà cửa của gia đình cháu Tuấn. Giám định thương tật mơ hồ, không có kết luận thương tật vĩnh viễn ảnh hưởng đến sức khoẻ, lao động.  Cháu Tuấn bị kết án nặng hơn thầy giáo Tiên,  vì cháu xâm phạm đến Đảng, đến chế độ CNXH mà ông Thuỷ là người đại diện. Đây mới là bản chất thực của vụ án này.

Đối chiếu một vụ án khác xảy ra năm 2012 tại Hà Nội, trung tá Vũ Văn Ninh trong khi xử lý vi phạm giao thông, đã bẻ cổ ông Trịnh Xuân Tùng vật xuống đất và đánh đập, sau đó mang về đồn khoá xích lại. Ông Tùng nôn mửa, gia đình đến xin đưa cấp cứu và cho ăn. Trung tá Ninh không cho mang đi và còn nói ông Tùng giả vờ.. 5 tiêng sau ông Tùng hôn mê công an mới đưa đi cấp cứu thì ông Tùng đã tử vong do bị chấn thương đốt sống cổ. Hành vi của trung tá Vũ Văn Ninh là cực kỳ man rợ, là người có vũ thuật được đào tạo, có quyền lực do chế độ cung cấp. Ông trung tá Vũ Văn Ninh đã dùng những thứ được đào tạo và cung cấp để giết chết một người dân thường. Ở vụ án này tuy gây chết người bằng hành vi cố ý, nhưng ông trung tá Vũ Văn Ninh chỉ có bị kết án 4 năm tù, dưới cả mức án mà cậu bé Mai Trung Tuấn bị toà Long An tuyên.

Công an giết người mức án nhẹ hơn trẻ con gây thương tật nhẹ cho công an, đến nay thì ông Nguyễn Văn Thuỷ người được cho là thương tật 35% do bé Tuấn gây ra vẫn công tác bình thường, không hề có dấu hiệu suy giảm sức khoẻ khiến ông ta mất sức lao động.

Tất cả các tình tiết của các vụ án nếu trên, dẫn đến kết quả cho thấy điều 16 của hiến pháp nước CHXHCN VN là lừa đảo, dối trá như những điều khác trong bản hiến pháp này. Thực tế cách hành xử , áp dụng luật của nhà nước Việt Nam luôn đi ngược lại những gì hiến pháp quy định. Sự phân biệt trắng trợn trong vụ án xét xử em bé Mai Trung Tuấn mới 15 tuổi là vết bẩn nhơ nhuốc nhất, rõ ràng nhất quệt vào bản hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam. Chế độ XHCN do Đảng CSVN cai trị đã bất chấp quyền trẻ em, bất chấp sự khách quan, công bằng để chà đạp nên bất cứ ai có hành động  phản kháng lại chế độ. Và bản án cho Mai Trung Tuấn là bản án dành cho người dám phản kháng lại chế độ chứ không phải là bản án cho người cố ý gây thương tích thông thường.

Thông điệp mà chế độ CSVN gửi đi  đến dân chúng ngày càng tàn bạo và man rợ. Trong thông điệp  gửi đến nhân dân qua việc xét xử Mai Trung Tuấn, CSVN muốn nói rằng đến cả trẻ con chúng cũng sẵn sàng tìm mọi cách để nâng tình tiết cho tội nặng thêm, cũng như chúng đã từng bịa đặt ra tình tiết để khép tội phụ nữ,  người già trong những vụ án có tính chất chính trị.

Trước kia trong thời kỳ đóng cửa, bị cô lập cấm vận. Những hành động trắng trợn chà đạp lên pháp luật như thế này được chế độ công an trị sử dụng tràn lan, rộng rãi, công khai. Nhưng đến nay Việt Nam đã hội nhập với thế giới, thông tin đã rộng mở, đa chiều. Đem sự bất công, thủ đoạn để hành pháp như ngày trước vào thời đại mới là việc làm ngu xuẩn. Chính những hành động ngu xuẩn thế này khiến cho xã hội bất an hơn. Nó cũng cho thấy chế độ CSVN đang bế tắc không tìm ra được cách văn minh, tiến bộ nào để bảo vệ mình trước thời đại mới. Buộc phải dùng đến những thủ đoạn cũ kỹ, man rợ từ hàng chục năm trước áp dụng vào thời cuôc ngày nay. Càng chứng tỏ CSVN đang đi đến sự giãy dụa, suy tàn của những con ác thú đến ngày tận số.

Thần Công lý ở Việt Nam ốm yếu?

Nguyễn An Dân TPHCM (BBC) – Vừa qua, có một sự kiện là Tòa án Nhân dân tỉnh Long An đã xử em Nguyễn Mai Trung Tuấn, một thiếu niên, còn đi học ở tuổi 15, một bản án 54 tháng tù giam cho tội danh “cố ý gây thương tích”.


Tòa Long An đã xử em Nguyễn Mai Trung Tuấn, 15 tuổi

Trong bài viết này, tôi không đi vào các chi tiết về việc em Tuấn có tội hay vô tội, hay án nặng án nhẹ, vì đó là chuyên môn của các luật sư, và cũng đã có ý kiến của vị luật sư bào chữa cho em Tuấn trên trang tin tiếng Việt của cơ quan truyền thông BBC.

Cái mà tôi muốn nói đến là tính chính trị của vụ án, cùng các hệ lụy khác xung quanh vụ án với xã hội

Dân muốn phản hay vì quan bức?

Dư luận nói rằng do gia đình em Tuấn chống lại một quyết định cưỡng chế đất “thiếu công bằng và sai luật” nên em và gia đình em phải tranh đấu để giữ lấy tài sản, ở đây là đất đai, nhà cửa của mình, chống lại đoàn cưỡng chế đất.

Các cơ quan pháp luật của Việt Nam, có bao giờ nghĩ đến động cơ nào khiến cho một cậu bé học sinh, trong độ tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” phải đứng ra tranh đấu để bảo vệ tài sản của gia đình mình với chính các cơ quan đó ?

Những người công an tham gia đoàn cưỡng chế, va chạm, xô xát và bắt bớ một đứa trẻ đáng tuổi con em mình ngay tại nhà của em, có bao giờ tự hỏi mình vì đâu một tập thể người lớn có chức vụ lại phải đối đầu với một đứa bé ngay tại nhà của em ấy?

BBCquote
Chẳng lẽ chính quyền Long An nói riêng, và chính quyền Việt Nam nói chung, đã phải “ăn thua đủ” với trẻ em hay sao?

Chính trị là chuyện của người lớn. Dù gia đình em Tuấn, hay cha mẹ em, có những hoạt động chính trị nào đó lồng vào trong việc tranh đấu để đất đai của gia tộc khỏi bị cưỡng chế, cũng là việc của phụ huynh em Tuấn.

Áp đặt tư duy chính trị vào việc phán xét tội danh và mức án mà không căn cứ vào diễn biến hình sự của vụ án (như vị luật sư bào chữa cho em Tuấn đã nói) cho một đứa trẻ chưa thành niên, chỉ vì tình nghi “cha mẹ em ấy có dính dáng đến đối lập chính trị”, chẳng lẽ chính quyền Long An nói riêng, và chính quyền Việt Nam nói chung, đã phải “ăn thua đủ” với trẻ em hay sao?

Mục đích giáo dục, cảm hóa bị cáo mà lâu nay chính quyền và ngành công an luôn tuyên truyền, có ở trong phiên tòa này ? hay là một tư duy “diệt cỏ tận gốc” đang được áp dụng?

Và sau khi chấp hành xong án phạt tù, Tuấn sẽ là một thanh niên trưởng thành. Với một bản án làm mình không “tâm phục khẩu phục” từ phía chính quyền, Tuấn sẽ có tâm trạng gì khi nghĩ về chính quyền?


Một nhóm người dân Việt Nam đấu tranh đòi công lý

Một Đặng Ngọc Viết bắn cán bộ, một em Tuấn tạt axit nhiều cán bộ, vậy nếu nhiều Đặng Ngọc Viết và nhiều em Tuấn, thì con số sẽ nhân lên bao nhiêu người ?

Người ta cũng tự hỏi có bao nhiêu trẻ em sẽ có những hành động tương tự như em Tuấn khi thực tế những người đối lập với chính quyền đang trẻ hóa về độ tuổi.

Phải chăng những sai trái của chính quyền giờ đã lộ rõ hiển nhiên đến nỗi trẻ em cũng thấy nên chúng nó chống đối?

Những ý kiến của bạn đọc phản hồi về bản tin phiên tòa xử em Tuấn trên báo Thanh Niên cho thấy dư luận đứng về phía em Tuấn, hệ thống tư pháp của Việt Nam có quan tâm đến không?

Đại đa số quần chúng, kể cả quần chúng chưa có bất đồng chính trị, cũng sẽ đánh giá gì về “sự sáng suốt chính trị” của chính quyền khi tuyên ra một bản án có hơi hướm mang đầy tính ăn thua đủ với một đứa bé 15 tuổi?


Người dân mất đất ở Việt Nam

Ai và ở đâu là an toàn?

Bên cạnh vụ án em Tuấn, cũng có nhiều sự kiện khác làm dư luận quan ngại về sức khỏe của thần công lý ở Việt Nam.

Sự kiện hai luật sư bị đánh khi trên đường đến làm việc với gia đình bị hại trong vụ án Đỗ Đăng Dư làm cho dư luận nghĩ rằng có vấn đề chính trị trong đó. Nếu điều này là thật, thì rõ ràng tư thế của các luật sư, người bảo vệ công lý trong xã hội, bị xem thường và hạ thấp.

Ngay cả những người bảo vệ công lý còn bị coi rẻ, thì ai trong xã hội sẽ được tôn trọng và bảo vệ?

Ngày càng nhiều tin tức về các cái chết của công dân trong các trụ sở làm việc của công an. Bất chấp các trình bày của các quan chức công an ở các nơi đó như thế nào, dư luận đều hồ nghi và quy kết “có vấn đề”.

Công an là cũng là người bảo vệ công lý, đồn công an là thành trì của pháp luật và công lý, mà vẫn có người chết trong đó vì đủ loại lý do được nêu ra, cho thấy điều gì ?

Em Tuấn, một “nam sinh” như đầu đề của bài báo Thanh Niên nêu ra, dùng axit tạt vào công an xã, người thực thi công lý. Một nam sinh khác cùng lứa là em Tu Ngọc Thạch, chết tại đồn công an xã sau khi bị đưa về làm việc.


Dư luận quan tâm nhiều vụ hai luật sư bị đánh

Nguyên nhân nào làm trẻ em phải va chạm với công an nhiều như thế, rồi em thì chết, em thì tù?

Và một khi từ trẻ em cho đến người dân, thay nhau chết tại đồn công an, vốn dĩ phải là nơi an toàn nhất trong xã hội, thì ở đâu sẽ là nơi người ta cảm thấy an toàn?

Và khi công an cùng với luật sư, người bảo vệ công lý và pháp luật, còn bị tạt axit, hay bị đánh đập tàn nhẫn, thì ai trong xã hội sẽ được pháp luật bảo vệ một cách hiệu quả?

Đảng cộng sản Việt Nam, “lực lượng duy nhất lãnh đạo xã hội”, có chịu trách nhiệm gì và có giải pháp gì không khi để xã hội mình lãnh đạo xảy ra quá nhiều các vụ việc mang tính bất ổn chính trị, đe dọa an toàn, an ninh xã hội như thế?

Nên Cấm Trẻ Em Tập Thể Dục

Trần Kỳ Trung – Lại một đứa trẻ 16 tuổi chết ở đồn công an (Nguyên nhân chết xem tại đây: CA lên tiếng vụ thiếu niên 16 tuổi tử vong khi tạm giam)

Một nguyên nhân chết, xem ra công an tỉnh Đắk Nông giải thích rất hợp lý, trong phòng tạm giam, lấy lý do giữ sức khỏe, nên công an yêu cầu em Quyền phải tập hít đất. Mới hít đất 17 lần em ấy chịu không được bị hôn mê sâu, đưa đi cấp cứu thì…chết!!!

Nghe ông phó công an huyện Cư Jut ( Đăk Nông ) giải thích như vậy, tôi e ngại:

Chỗ tạm giam của công an huyện Cư Jut có vấn đề. Có thể rất bẩn, không gian chật hẹp, thiếu không khí… đã vậy công an hướng dẫn em này tập hít đất không có nghiệp vụ nên xảy ra tai nạn !!!

Còn không phải như vậy thì bộ môn tập thể dục ở trường phổ thông cũng có “vấn đề”, dạy qua loa, tầm bậy… đến độ cả chuyện chống tay, hít đất các em cũng không biết . Nên vậy khi vào đồn công an, các em được công an cho “hít đất”, không biết làm, lăn quay ra chết!!!

Cũng không phải như thế thì xã hội chúng ta có vấn đề.

Xã hội chúng ta đang phấn đấu là xã hội văn minh, dân chủ v.v…và v.v… nói thì nhiều, trên thực tế, chỗ nào động vào cũng thấy sự bất ổn. “Lớn” như chính trị, kinh tế, xã hội… còn “nhỏ” nhìn tận mắt, báo ,đài đã đăng, đưa tin làm cho người đọc thấy bất an trong đời sống. Những vụ giết người tập thể, hình thức dã man liên tục xảy ra, những vụ tai nạn giao thông kinh hoàng, một ngày cướp đi sinh mạng hơn hai chục người. Thực phẩm nhiễm chất độc dẫn đến những vụ ngộ độc thức ăn lớn ở nhiều địa phương, nhiều khu công nghiệp …, rồi cảnh đâm chém chồng giết vợ vì ghen tuông, con giết cha, anh giết em vì tranh giành đất đai, tự tử vì nợ nần dẫn đến chết cả nhà…không ngày nào trên đất nước ta là không có.

Vậy thì… cái chết của em Quyền trong đồn công an của huyện Cư Jut ( Đăk Nông), nhiều người cho rằng cách giải thích của ông phó đồn công an huyện Cư Jut là không hợp lý, thậm chí đó lời biện minh của một kẻ gây tội ác mà không dám nhận. Theo tôi, cái chết của em Quyền trong đồn công an Cư Jut, là kết quả của một xã hội có nền chính trị mà người dân nhìn vào đó, thấy đau lòng, cứ để nước mắt chảy không biết kêu ai.

Còn không phải như thế, xã hội, nhà trường nên cấm các em tập thể dục. Vì tập thể dục làm gì, khi chỉ hít đất mới có 17 lần đã lăn quay ra chết ở trong đồn công an ???

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s