Nguyễn Tấn Dũng : phiên bản của Tập Cận Bình hay Gorbachev?

Posted: December 2, 2015 in Uncategorized
Tags:

Lê Dủ Chân (V.A News) theo Dân Làm Báo“…Tinh ý một chút chúng ta có thể thấy Nguyễn Tấn Dũng xử dụng đảng, nhà nước như là một bình phong cho tham vọng cá nhân của mình…”

� Xem thêm: Ông Cù Huy Hà Vũ khởi kiện TT Nguyễn Tấn Dũng và UBND TP Hà Nội + Dư luận viên đòi tăng lương.

Phát xuất từ những diễn biến chính trị nội bộ đảng cộng sản cũng như những hoạt động ngoại giao của đảng và nhà nước CHCNXH/VN trong thời gian gần đây, nhất là qua chuyến công du Việt Nam của Tập Cận Bình, chủ tịch Trung cộng, kèm theo lời mời Nguyễn Tấn Dũng sang thăm Tàu “trong thời điểm thích hợp”, dư luận của những người có quan tâm đến tình hình chính trị Việt Nam trong và ngoài nước cho rằng Nguyễn Tấn Dũng, đương kim Thủ Tướng Việt Nam, sẽ là người nắm quyền lực tại Việt Nam sau đại hội 12 của đảng cộng sản xảy ra vào đầu năm 2016.

Vậy thì Nguyễn Tấn Dũng là ai, tài cán như thế nào, tư tưởng chính trị ra sao mà từ một cậu bé 12 tuổi bỏ học vào bưng theo Việt cộng và sau đó từ một giao liên leo đến chức Thủ Tướng nước CHXHCN/VN và trong nay mai có thể trở thành một nhân vật có quyền lực nhất tại Việt Nam?

1 – Nguyễn Tấn Dũng là ai?

Trên thực tế từ năm 12 tuổi cho đến nay Nguyễn Tấn Dũng không học qua một trường lớp nào cả (Theo cổng thông tin điện tử nhà nước CHXHCN/VN trình độ học vấn cử nhân Luật hệ tại chức!?). Cái vốn kiến thức của ông ta chỉ là những gì thu nhận được qua sự truyền dạy của bậc đàn anh cộng sản lúc còn trong bưng (1961 – 1975), của ban tuyên giáo trung ương đảng cộng sản (1975 – nay) và kinh nghiệm được rút ra từ bản thân trong thời gian có chức quyền. Ngoài những nguồn trên Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ cầm đọc một cuốn sách nào nói về Marxism, Leninism bởi vì ông ta không đủ trình độ và kiến thức để làm công việc này. Từ đó chúng ta có thể xác định được rằng:

Nguyễn Tấn Dũng là Việt cộng (người Việt Nam theo chủ nghĩa cộng sản) nhưng là Việt cộng ăn theo (theo cộng sản vì ảnh hưởng của gia đình và bị tuyên truyền lôi cuốn) không phải là Việt cộng lý tưởng (giác ngộ chủ nghĩa cộng sản).

2 – Nguyễn Tấn Dũng con người và tư tưởng chính trị?

Mặc dầu là người cộng sản, cùng là ủy viên BCT/TW đảng cộng sản, cùng giữ những chức vụ cao cấp nhất trong đảng và trong nhà nước, nhưng Nguyễn Tấn Dũng có những khác biệt với các đồng chí của ông ta nhất là đối với Nguyễn Phú Trọng đương kim TBT/đảng cộng sản.

Trong phát ngôn của mình dù bất cứ nơi đâu hay bất cứ trong trường hợp nào Nguyễn Phú Trọng luôn luôn xem chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội, đảng cộng sản là cứu cánh như là một quán tính. Trái lại trong phát ngôn của mình Nguyễn Tấn Dũng xem chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội, đảng cộng sản chỉ là phương tiện. Về ngôn từ, Nguyễn Tấn Dũng phát biểu như một người bình thường ít khi dùng đến duy vật biện chứng pháp, cũng như những từ ngữ sặc mùi cộng sản như Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Phú Trọng: “cần phải quán triệt tư tưởng Mác-Lê trên truyền thông báo chí và định hướng dư luận của chủ nghĩa Mác-Lê rộng khắp”

Nguyễn Tấn Dũng: “Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng – có lẽ làm thủ tướng lâu nhất – có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng”

Khi có quyền lực trong tay Nguyễn Tấn Dũng có những hành động công khai bất chấp nội quy, điều lệ, những đều cấm kỵ của người cộng sản như gả con gái cho cựu viên chức của chính phủ VNCH (quan hệ với VNCH là điều tối kỵ của đảng viên đảng cộng sản), công khai đi chùa dâng hương cúng vái (nên nhớ là người cộng sản không có tôn giáo), cho con cái xuất ngoại học hành tại các nước tư bản (chứng tỏ không tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản, các nước XHCN)…

Tinh ý một chút chúng ta có thể thấy Nguyễn Tấn Dũng xử dụng đảng, nhà nước như là một bình phong cho tham vọng cá nhân của mình tỷ như:

Trong vụ Bauxit Tây Nguyên, khi bị nhân dân phản đối thì ông ta đổ lỗi cho đảng – Chủ trương lớn của Đảng, của nhà nước không thể không làm – Tôi Nguyễn Tấn Dũng vô can!

Khi bị đồng chí của mình chống đối thì đem con bài đảng và nhà nước ra chống đở. Cụ thể sau hội nghị trung ương 6 Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn của Quốc Hội / CS về những yếu kém của mình như sau: “Còn 3 ngày nữa là tôi tròn 51 năm theo Đảng. Suốt thời gian qua tôi không đề nghị nhận chức này chức khác và cũng không thoái thác trọng trách gì được giao. Tôi đã báo cáo với Bộ Chính trị, Ban chấp hành trung ương và Bộ Chính trị, Ban chấp hành đã hiểu rõ ưu khuyết điểm, tâm tư và cả thương tật của tôi. Đảng ta là Đảng cầm quyền, Đảng đã phân công tôi tiếp tục làm Thủ tướng và Quốc hội đã bỏ phiếu tín nhiệm. Gần suốt cuộc đời tôi theo Đảng, tôi không chạy, xin hay thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì Đảng giao”. Tôi Nguyễn Tấn Dũng chỉ chấp hành!

Trong tập đoàn lãnh đạo cao cấp nhất của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, ngoài HCM ra thì từ Lê Duẫn cho đến Nguyễn Phú Trọng chưa có một cá nhân nào trong lúc đương quyền có những lời nói và việc làm chửi nhau chan chát nhiều như Nguyễn Tấn Dũng.

Nói: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.”

Làm: Quyết tâm bám ghế dù tham nhũng hoành hành, sinh sôi nẩy nở như một bầy sâu (Trương Tấn Sang) và ăn đến cái đáy quần của nhân dân (Nguyễn thị Doan)

Nói: “Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này.” hoặc “Phát huy quyền làm chủ của nhân dân, thực hành dân chủ rộng rãi, nhất là dân chủ trực tiếp, xây dựng xã hội đồng thuận, cởi mở.”

– Làm: Ban hành các nghị định bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận, quyền tự do tư tưởng cụ thể như Nghị định số 72/2013/NĐ-CP về việc Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng. Chỉ thị 37CP với nội dung cấm tư nhân hóa báo chí… Bảo kê cho công an, viện kiểm sát, tòa án dùng bạo lực, luật rừng trấn áp, bỏ tù những người bất đồng chính kiến, những cá nhân và tổ chức vận động cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Nói: “Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa từ năm 1974…” hoặc “Tôi muốn nhấn mạnh rằng, Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó…”

– Làm: Xử dụng công an đàn áp dã man người dân yêu nước biểu tình chống bành trướng Bắc Kinh. Bao che cho thuộc hạ bán đất, bán rừng biên giới, bán cao điểm chiến lược cho Trung cộng. Tạo môi trường thuận lợi cho đầu tư Trung cộng vào chiếm lĩnh thị trường, lũng đoạn nền kinh tế nước ta. Giữ thái độ im lặng hèn hạ trong vấn đề biển đảo và chủ quyền quốc gia đang bị xâm phạm trước các quan thầy Trung cộng như Lý Quốc Cường, Dương Khiết Trì và nhất là Tập Cận Bình khi bọn chúng có mặt tại Việt Nam.

Người cộng sản có câu “Hiện tượng nào thì bản chất đó”, nếu đem câu này áp dụng vào cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng thì chúng ta có thể kết luận được rằng:

Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một kẻ độc tài cơ hội. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội, đảng cộng sản hay nói khác đi chế độ, chủ thuyết, đảng phái chính trị đối với ông ta chỉ là những phương tiện để thỏa mãn tham vọng riêng tư của mình. Nếu có ai hỏi Nguyễn Tấn Dũng theo chủ nghĩa gì, câu trả lời đúng nhất phải là: “Chủ nghĩa Vinh Thân Phì Gia Mặc Cha Dân Tộc” (*).

3 – Nguyễn Tấn Dũng có tài cán gì?

Vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một cán bộ cấp thấp không có chuyên môn nghiệp vụ, không có trình độ văn hoá, chưa được đào tạo cơ bản chính quy, không có thành tích đặc biệt, không có năng khiếu gì xuất sắc ông ta đã đánh bại hơn 3 triệu đảng viên đảng cộng sản có quá trình, nhân thân, quan hệ gia đình ngang với mình hoặc hơn mình để trở thành Thủ Tướng của nước CHXHCNVN.

Trong gần 10 năm Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ Tướng, đất nước càng đi xuống (*) thì cá nhân, gia đình và tập đoàn của Nguyễn Tấn Dũng càng đi lên, dân càng nghèo, càng khổ thì cá nhân, gia đình và tập đoàn của Nguyễn Tấn Dũng càng giàu có, sung sướng.

Từ những thực tế nêu trên chúng ta có thể thấy được vị thế, quyền lực mà Nguyễn Tấn Dũng có được ngày hôm nay chỉ là kết quả của những âm mưu, thủ đoạn đấu đá, chia bè, kết phái trong nội bộ đảng cộng sản chứ hoàn toàn không phải do tài năng lãnh đạo đất nước mà có.

Trên thế giới và ngay tại nước Việt Nam chúng ta cũng có không ít những người có “tài!” theo kiểu này điển hình như Mohamed Honi Mubarak (Ai Cập), Muammar Gaddafi (Libya), Hồ Chí Minh, Đổ Mười, Lê Đức Anh…

4 – Nguyễn Tấn Dũng và tác động của khách quan

Phát xuất từ bản chất cũng như rút kinh nghiệm trong quá trình tranh chấp quyền lực không khoan nhượng của chính mình và đồng chí của mình trong nội bộ đảng v sản, hơn ai hết Nguyễn Tấn Dũng biết rằng không thể tin tưởng vào đồng chí, đồng viện, tay chân thuộc hạ của mình.

Với một con người chủ quan (chưa bao giờ nhận khuyết điểm về mình) và nhiều cá tính như Nguyễn Tấn Dũng, một khi có quyền sinh sát trong tay thì tác động của khách quan đối với ông ta sẽ rất là hạn chế.

Làm cho ông ta thay đổi ý chí chỉ có thể từ hai đối tượng sau:

– Từ những người ông ta tin tưởng nhất đó là các thành viên trong gia đình.

– Từ áp lực của một cuộc đấu tranh không khoan nhượng, phát xuất từ một lực lượng có quyền lực mạnh hơn quyền lực đảng cộng sản ban cho ông ta, đó là 90 triệu dân Việt Nam.

5 – Lời kết

Với một con người thiếu tài, dư thủ đoạn, đầy lòng tham, tiến thân nhờ vào một cơ chế độc tài toàn trị như Nguyễn Tấn Dũng, thì sau khi nắm được quyền lực tuyệt đối trong tay ông ta sẻ là ai? Là phiên bản của Tập Cận Bình/Trung cộng hay Gorbachev/Liên sô?

Trả lời được câu hỏi này chúng ta có thể hình dung được tình hình chính trị Việt Nam trong những năm sắp đến.

Chú thích:

(*) Một vài kết quả thống kê thế giới về Việt Nam:

– Về giáo dục: Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.

– Về thu nhập tính theo đầu người: Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.

– Về tham nhũng: Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.

Về tự do ngôn luận: Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.

– Về phát triển xã hội: Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.

Vể y tế: Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.

(*) Câu chữ học được từ một lởi bình trong Facebook của Nhạc sĩ Tuấn Khanh.

[:-/] Ông Cù Huy Hà Vũ khởi kiện TT Nguyễn Tấn Dũng và UBND TP Hà Nội (TTXVH) – Đây là lần thứ ba Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về hành vi trái Hiến pháp và pháp luật. Trước đó, ngày 11 tháng 6 năm 2010, ông Vũ đã khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do đã ban hành trái pháp luật Quyết định phê duyệt Quy hoạch phân vùng thăm do, khai thác, chế biến, sử dung quặng bauxite tại Tây Nguyên, xâm phạm môi trường, an ninh quốc gia và văn hóa bản địa. Ngày 21 tháng 10 năm 2010, ông Vũ tiếp tục khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về ban hành trái Hiến pháp và pháp luật Nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể.

Cho đến nay, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là người Việt Nam duy nhất kiện một lãnh đạo Nhà nước và Đảng cộng sản Việt Nam ra tòa án Việt Nam. (…)

Dư luận viên đòi tăng lương

Người Buôn Gió – Tạp chí cộng sản trong ngày 30 tháng 11 năm 2015 mới đây có một bài viết nhan đề: Xây dựng, bồi dưỡng lực lượng nòng cốt mạnh trong đấu tranh lý luận hiện nay.


DLV ra quân hoành tráng nhưng bị nhà cầm quyền CS chối, không dám nhận

Lực lượng đấu tranh lý luận này bao gồm cả từ những giáo sư, tiến sĩ chuyên ngành lý luận tư tưởng cộng sản và cả nhóm dư luận viên. Qua bài viết trên tác giả đã bài báo bộc bạch muôn vàn khó khăn của đội ngũ dư luận viên trong thời kỳ mới và kế hoạch tuyên truyền của đảng cộng sản từ giờ đến năm 2030. Kế hoạch tuyên truyền này do Nguyễn Phú Trọng ban hành năm 9 năm 2014 bằng Nghị quyết số 37.

Có hai mảng chính trong nhiệm vụ của dư luận viên ĐCS ở thời gian tới đây, đó là đấu tranh chống luận điệu sai trái của thế lực thù địch và sự suy thoái tư tưởng, thoái hoá đạo đức của đảng viên. Ở mảng thứ hai là mảng đấu tranh chống sự thoái hoá của đảng viên là một mảng mới trước kia không được chú trọng. Điều này cho thấy đảng CSVN càng ngày càng phải đối diện với sự hoài nghi, sự tha hoá ngay trong nội bộ đảng. Điều mà nhiều năm về trước không phải là vấn đề nghiêm trọng đối với đảng CSVN.

Thế nào là thoái hoá tư tưởng. ? Đó là những trường hợp những cán bộ lão thành cách mạng phản ánh, góp ý và bày tỏ những ý kiến không hài lòng với những việc làm, chính sách ngày nay của đảng CSVN. Tất cả những ý kiến không đồng tình với quyết sách của thế hệ lãnh đạo CSVN hiện hành đều được coi là thoái hoá tư tưởng. Nền tảng để khẳng định sự thoái hoá tư tưởng không phải là dựa theo chủ nghĩa Mác hoặc tư tưởng Hồ Chí Minh, mà nền tảng để khẳng định sự thoái hoá tư tưởng là những ý kiến không đồng tình với chính sách của lãnh đạo đảng CSVN bây giờ. Chính thế, nên sự thoái hoá tư tưởng này khó mà vạch ra được những căn cứ rõ ràng có tính lâu dài để xếp hạng thoái hoá tư tưởng. Ngay bản thân chính sách của ĐCSVN thay đổi từng ngày, như trong quan hệ bang giao với Hoa Kỳ, Trung Quốc và nhiều nước khác. Bởi vậy phương pháp để đấu tranh với dạng thoái hoá tư tưởng này chỉ mang tính thời vụ trong một giai đoạn ngắn. Nó không có tính khoa học, logich, nhất quán khiến cho dư luận viên hôm nay nói thế này, vài tháng sau nói thế khác. Bỗng nhiên dư luận viên thành những kẻ tiền hậu, bất nhất tự nhổ ra rồi lại tự liếm vào.

Thế nào là suy thoái lối sống, năm ngoái một trang mạng có tên là Chân Dung Quyền Lực đã công bố chi tiết, hồ sơ, hợp đồng mua bán đất đai của một loạt các quan chức lãnh đạo cao cấp như Phùng Quang Thanh, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Nguyễn Hoà Bình…những tư liệu từ trang này đưa ra thuyết phục đến nỗi không có sự thanh minh nào từ những quan chức bị nêu tên. Thay cách thanh minh thì bộ trưởng công an và quốc phòng đòi hỏi phải ngăn chặn trang mạng này. Thông tin trang mạng đó có hình ảnh chân thực của thân nhân gia đình các quan chức được nêu tên ăn chơi hưởng thụ xa xỉ, những chuyến du hí mua sắm ở phương Tây và những ngôi biệt thự trên đất Anh, Mỹ của họ. Trên thực tế người dân trông thấy bằng mắt những biệt thự xa hoa của quan chức cộng sản ngay tại nơi mình sống, như biệt thự của con bí thư tỉnh uỷ Hải Dương, biệt thự của gia đình Nguyễn Văn Truyền cựu tổng thanh tra chính phủ và hàng vô vàn tài sản của quan chức cộng sản khác trên mọi miền đất nước.

Nếu nói về đấu tranh chống các luận điệu của thế lực thù địch, Đảng CSVN còn có thể sử dụng được nhiều nguồn nhân lực bởi bản tính xu nịnh cường quyền. Rất nhiều kẻ háo danh và xu nịnh ĐCSCN sẵn sàng làm bồi bút để bênh vực đảng, xuyên tạc những tư tưởng tiến bộ, dân chủ, đổi trắng thay đen. Trong lĩnh vực đấu tranh chống luận điệu thù địch này dư luận viên càng hăng hái bao nhiêu thì trong lĩnh vực chống suy thoái lối sống, tư tưởng, đạo đức chúng càng hèn nhát và rón rén bấy nhiêu. Sở dĩ như vậy vì các đối tượng suy thoái lối sống đều là những kẻ có quyền lực trong chính bộ máy ĐCSVN, thường thì kẻ xu nịnh bảo giờ cũng hèn nhát, chúng sẽ không dám đối đầu với những sai trái của những thế lực bên trên chúng. Trong tương lai nhiệm vụ đấu tranh với sự tha hoá của các nhân tố ĐCSCN là một điều bất khả thi. Nhiệm vụ này sẽ bị biến dạng thành phương tiện cho những cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực giữa các lãnh đạo cao cấp của Đảng với nhau. Hơn là đi vào trọng tâm chính là ngăn cản sự suy thoái lối sống của đảng viên.

Cho nên không lạ gì khi toàn bộ nội dung của bài báo đăng trên Tạp Chí Cộng Sản này né tránh nhiệm vụ ”đấu tranh với sự suy thoái, thoái hoá lối sống của một số cán bộ, đảng viên”. Trọng tâm của bài báo là hướng đến nhiệm vụ đầu tiên là ” đấu tranh chống luận điệu của thế lực thù địch ” để bảo đảm an toàn cho những Dư Luận Viên bút chiến. Nếu chọn cách dũng cảm đương đầu với nhiệm vụ thứ hai, các dư luận viên phải đối đầu với những quan chức có những ý kiến trái chiều với lãnh đạo ĐCSVN ngày nay, đó là những người đồng chí của họ như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Trọng Vĩnh….và phải đấu tranh với những lối sống suy thoái, xa hoa của Phùng Quang Thanh, Nguyễn Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Văn Truyền……Một trận chiến sẽ khó khăn về mặt lý luận bởi những người bên kia đều từng là những cây bút sành sỏi về lý luận và sẽ gian nan thêm nữa khi những đối tượng suy thoái lối sống đều là quan chức cấp cao đang có quyền hành.

Dư luận viên chọn cách dễ hơn, lập công nhanh hơn và an toàn hơn khi thực hiện nhiệm vụ đấu tranh với luận điệu của các thế lực thù địch. Trong phần nhiệm vụ này, được nhiều ban ngành, cơ quan hỗ trợ. Mặc dù được hỗ trợ ưu tiên như vậy, nhưng hàm ý trong bài báo này nhấn mạnh việc ưu đãi chế độ, tức là đãi ngộ vật chất tiền bạc cho những dư luận viên.

Mọi khi chúng ta thấy DLV quy kết những người ở thế lực ” phản động ” viết bài hay đưa tin là vì mục đích kiếm tiền. Đọc bài báo trên mới biết, chính những Dư luận viên đang viết bài vì tiền, thậm chí là đang nêu ra những khó khăn để được hưởng thêm tiền. Dư luận viên đòi hòi đảng CSVN phài cung cấp phương tiện khoa học kỹ thuật tiến bộ , đòi hỏi phải được an ninh, các bộ ngành cũng cấp thông tin, đòi hỏi được đăng bài ưu tiên trên các ấn phẩm và cuối cùng nhấn mạnh nhất là đòi hỏi chế độ nhuận bút đặc biệt ưu đãi, được ưu tiên nhất về vật chất. Tất cả những đòi hỏi đó nằm xuyên suốt trong nội dung bài báo và được nhấn mạnh ở phần 4.

Nếu như lực lượng Dư Luận Viên của đảng hèn nhát vì không dám đấu tranh với lối sống xa hoa, suy thoái của quan chức cấp cao. Chỉ nhăm nhăm tìm cơ hội bịt miệng tiếng nói của dân chúng để đòi hỏi được ưu đãi, ưu tiên, cung cấp cho chúng vật chất này nọ. Thử hỏi, hèn nhát và cơ hội như chúng thì những sản phẩm của chúng viết ra có lý tưởng không, có là sự thât đáng tin hay không. Hay chăng sức chiến đấu của chúng phụ thuộc vào nguồn tiền cung cấp nuôi dưỡng chúng, không vừa ý là chúng kêu ca khó khăn, đòi hỏi đủ thứ. Chúng đích thị là những tên bồi bút, chửi thuê mục đích để được hưởng vật chất cho bản thân mình.

Thật bi hài cho những tên DLV, khi chúng chửi người khác vì tiền mà viết bài. Thì ngay bản thân chúng đây, tại bài báo này đang gào khóc, vật vã đòi được hưởng thêm chế độ, thêm ưu đãi, thêm tiền bạc đủ thứ để chúng viết bài đấu tranh với những người chúng gọi là viết thuê , chửi thuê.

Lý luận của chế độ này sẽ đi về đâu, khi lý tưởng của những kẻ thực hiện nó là tiền bạc, vật chất.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s