Từ chối chức quyền là “có vấn đề về thần kinh”?

Posted: December 3, 2015 in Uncategorized
Tags:

Mi An (BĐV) – Khi giảng viên Doãn Minh Đăng xin rút khỏi quy hoạch cán bộ, anh đã bị lãnh đạo nơi mình công tác nhận xét “có vấn đề về thần kinh”.

� Xem thêm: Biến thôi em ạ!”… + Việt Cộng đổi CMND từ 9 ký số sang 12 ký số. Tại sao? + Chủ tịch xã khai sinh trước mẹ ruột mình 3 tuổi.

Giảng viên Doãn Minh Đăng- người đang bị điều chuyển công tác vì “nói xấu” trường trên facebook.

Chưa hết vụ cô giáo nhận xét ông chủ tịch tỉnh kênh kiệu, dư luận lại bắt đầu xôn xao với một trường hợp mới, đó là anh Doãn Minh Đăng- giảng viên trường ĐH Kinh tế kỹ thuật công nghệ TP.Cần Thơ “nói xấu” nhà trường trên facebook đang bị xem xét kỷ luật.

Thực ra đằng sau câu chuyện phức tạp này không chỉ đơn giản chỉ là kỷ luật vì nói xấu nhà trường. Mối quan hệ giữa anh Đăng và Ban giám hiệu nhà trường đã xấu đi kể từ cuối năm 2014, khi anh từ chối vào quy hoạch vào vị trí Phó Hiệu trưởng nhà trường với lý do “muốn tập trung vào nghiên cứu khoa học”.

Anh Đăng cho biết: “Các thầy của tôi, rất nhiều người chỉ thích nghiên cứu khoa học chứ không muốn làm chính trị, không muốn làm quản lý. Cũng có người có khả năng vừa làm khoa học vừa làm quản lý. Bản thân tôi thì thấy mình chỉ thích hợp cho công tác chuyên môn. Nếu làm quản lý, chắc chắn việc nghiên cứu khoa học của tôi sẽ bị sao nhãng”.

Thay vì trân trọng nguyện vọng tốt đẹp này, nhà trường bắt đầu chuyển sang chế độ “super soi” và lãnh đạo nhận xét anh Đăng “có vấn đề về thần kinh”.

Khốn khổ thế đấy. Một giảng viên có trình độ, có khát vọng làm khoa học, luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ về chuyên môn, nhưng dám từ chối quy hoạch để trở thành lãnh đạo nên đã bị o ép tới mức phải công khai thái độ trên facebook và cuối cùng nhận kỷ luật cách chức phó trưởng khoa chuyển sang làm nhân viên Phòng đào tạo.

Doãn Minh Đăng là cán bộ được cử đi du học đợt đầu tiên theo đề án Mekong 1000 của TP.Cần Thơ, sau khi du học tại Hà Lan, anh về công tác tại trường. Trước đó, khi còn là học sinh phổ thông, Đăng cũng đã từng là nhà vô địch cuộc thi tháng của chương trình Đường lên đỉnh Olympia.

Đọc những bài trả lời phỏng vấn báo chí của anh Đăng, tôi thầm cảm phục người trí thức trẻ này. Về việc đền bù ngân sách đã bỏ ra đạo tạo mình trong trường hợp anh không còn cống hiến tại trường, Đăng nói: “Riêng với cá nhân tôi thì tôi nghĩ khi đi học bằng ngân sách nhà nước cách đây 10 năm thì đó là một cố gắng lớn của nhà nước, số tiền ấy lớn và là tiền từ thuế của nhân dân nên tôi tự thấy có nghĩa vụ phải trả. Nếu không thể trả bằng cách cống hiến thì phải trả bằng tiền cho sòng phẳng”.

Một con người đáng quý như thế, có đầy đủ lòng tự trọng như thế mà cuối cùng bị o ép đến mức phải bỏ cuộc, không thể tiếp tục gắn bó với ngôi trường anh đã chọn để tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu khoa học, hỏi có buồn không?

Tôi tự hỏi, có thể còn bao nhiêu người giống anh Đăng trên khắp đất nước này, sau khi du học bằng tiền ngân sách, họ trở về với bao khát vọng cống hiến, nhưng cuối cùng đã bị đá văng ra khỏi guồng máy bởi không cùng chí hướng “lấy chức quyền làm mục đích tối thượng” của đời mình?

Đáng lý ra anh Đăng phải là một người thầy đáng trọng, câu chuyện về anh Đăng phải được lan truyền để tạo cảm hứng cho giới trẻ, để thay đổi cách nghĩ đã nhiều đời nay của người Việt: học chỉ để “làm quan” chứ không phải vì mưu cầu mở mang tri thức. Vậy mà kết cục của anh Đăng là thế đấy.

“Có vấn đề về thần kinh”, một lời nhận xét đầy xúc phạm nhưng chua xót thay, ở một góc độ nào đó, nó lại đúng đến đau lòng. Một con người ngay ngắn, tử tế lạc vào giữa một đám đông bước thấp bước cao, ngả nghiêng bợ đỡ và đội chữ “lợi quyền” lên đầu, thì bị nhận xét là “thần kinh” cũng là điều dễ hiểu.

Trong một xã hội mà những người như anh Đăng trở thành trường hợp hiếm hoi, bị ghẻ lạnh, xa lánh như một con cừu không đi theo đàn mà cố tách ra để chọn hướng ngược dòng, thì đó là một nỗi buồn thấu đến tâm can cho lẽ phải.

Biến thôi em ạ!”…

Bà Đầm XoèBùi Hoàng Tám: “Đọc những dòng này, dù không đc kiểm chứng nhưng mình tin bởi nó không chỉ ở Cần Thơ mà nó là ở mọi nơi trong cả nước. Muốn khuyên em một câu: “Biến thôi em ạ!”…


Thầy giáo, trưởng khoa Doãn Minh Đăng

Doãn Minh Đăng là người duy nhất trong 13 quán quân Olympia “liều mạng” trở về xây dựng quê hương!

“Tôi là Doãn Minh Đăng, một cán bộ khoa học đang công tác tại Trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ. Trước việc bị lãnh đạo nhà trường đối xử bất công và bưng bít thông tin, tôi đưa những tư liệu mình có lên trang web này để phơi bày sự thật về những vấn đề đã và đang xảy ra với mình, để làm rõ việc một nhà khoa học bị chèn ép như thế nào. Tóm tắt thì có mấy điểm:

– Tôi bị gây khó dễ trong việc tham gia hoạt động khoa học.

– Tôi phản ứng và đòi hỏi một tinh thần làm việc minh bạch, công bằng đối với người làm khoa học trong trường.

– Lãnh đạo nhà trường không giải quyết trực diện những khúc mắc tôi nêu ra, mà dùng cách bưng bít thông tin để đối phó.

Cách đây 3 năm, tôi từ Hà Lan quay về công tác tại Cần Thơ với ý nghĩ quê nhà đang cần xây dựng một trường đại học mới và mình có thể đóng góp một phần vào quá trình đầy ý nghĩa đó.

Trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ được thành lập từ đầu năm 2013, kể từ đó tôi dốc sức tham gia xây dựng những nền tảng ban đầu cho trường, từ những việc lớn như xây dựng tinh thần làm việc ở khoa mà mình quản lý, xây dựng khung chương trình đào tạo của khoa và các quy chế về đào tạo, nghiên cứu khoa học của trường, đến những việc chi tiết như góp ý cho các đồng nghiệp về việc quản lý và làm nghiên cứu khoa học, cân nhắc lựa chọn từng thông số kỹ thuật của thiết bị thực hành.

Đó là một quá trình làm việc nỗ lực hết mình và tôi cũng học hỏi thêm nhiều qua công việc. Cá nhân tôi không hề thấy hối tiếc về khoảng thời gian đó, dù chuyện gì xảy ra thì mình cũng đã chứng tỏ được năng lực, nhiệt huyết và mang những điều tiến bộ đã tiếp thu được về đóng góp cho trường, xứng đáng với kỳ vọng của thành phố Cần Thơ khi đã gửi tôi ra nước ngoài học (tôi là người đầu tiên đi học theo chương trình học bổng Cần Thơ 150 – Mekong 1000).

Từ tháng 3.2015, lãnh đạo nhà trường đột ngột thay đổi thái độ đối với tôi. Sự cố đầu tiên là họ bắt bẻ tôi trong việc tham dự một hội nghị khoa học, khi tôi đã cố gắng sắp xếp để không ảnh hưởng đến công việc của trường và cũng không muốn làm phiền nhà trường phải hỗ trợ.

Đáp lại thì tôi nhận được một yêu cầu gần như bất khả thi là phải “báo cáo việc có mặt ở hội nghị chi tiết đến ngày nào, buổi nào”. Sau đó, lãnh đạo nhà trường đột ngột cho ngưng vai trò quản lý khoa của tôi dựa trên một số lý do mập mờ mà không cho tôi cơ hội giải thích. Đến 4 tháng sau họ khôi phục lại vai trò đó mà cũng lại không trao đổi với tôi để cho biết lý do tại sao hoặc việc tạm ngưng trước đó có kết quả gì. Khi tôi đề nghị tổ chức đối thoại để làm rõ vấn đề và chỉ ra những thiếu sót trong quy trình nhân sự của trường, thì lãnh đạo nhà trường cố ý làm lơ. Thay vì làm rõ vấn đề thì họ đáp trả bằng việc không xét thi đua cho tôi trong năm học, quy chụp tôi góp ý xúc phạm lãnh đạo và nhà trường.

Tôi đã dùng hết các cơ chế điều chỉnh trong nội bộ trường, từ việc phản ánh qua khoa, khiếu nại đến Ban giám hiệu, đề nghị Công đoàn và Thanh tra nhân dân làm rõ vấn đề, nhưng cũng không có gì thay đổi. Chuyện danh dự của tôi, quyền lợi của một giảng viên – nhà khoa học thì không có ai thực sự giải quyết.

Tôi càng gửi ý kiến yêu cầu hệ thống quản trị nhà trường minh bạch và công bằng hơn để bảo vệ danh dự của mình, thì càng nhận được những kết quả cay đắng. Sau khi lãnh đạo nhà trường cho khôi phục vai trò quản lý khoa của tôi, thì họ tiến hành kỷ luật cách chức, dựa trên một danh sách dài những điểm quy kết tôi vi phạm mà không chỉ ra được bằng chứng cụ thể là gì.

Tiếp đó, tôi bị chuyển công tác từ khoa Điện – Điện tử – Viễn thông về làm nhân viên hành chính ở Phòng đào tạo để “ngồi chơi xơi nước”. Lãnh đạo nhà trường không cho tôi giảng dạy nữa với lý do tôi “vi phạm đạo đức nhà giáo” mà không chỉ ra cụ thể là tôi vi phạm điều gì, dù tôi đã đặt câu hỏi trực tiếp cũng như gửi đề nghị chính thức bằng văn bản yêu cầu làm rõ.

Trong hoàn cảnh nhà trường hiện nay rất thiếu nhân lực ở trình độ cao, tôi là người phụ trách chuyên môn cho một chương trình đào tạo đại học chính quy, có thành tích và năng lực làm khoa học hàng đầu trong trường, thì những gì lãnh đạo nhà trường đã làm đối với tôi đặt ra nhiều vấn đề về cách sử dụng người, cách quản lý hoạt động khoa học và cách xây dựng tinh thần quản trị minh bạch trong một môi trường giáo dục và khoa học công nghệ.

Hiện nay, vấn đề ở Trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ trở nên phức tạp hơn, khi bắt nguồn từ cá nhân các vị lãnh đạo cấp cao nhiều quyền lực trong trường, họ làm cho những cấp dưới phải ủng hộ mình. Có lẽ là người ta tìm cách lôi kéo cả tập thể sai phạm để che đi những khuyết điểm của cá nhân lãnh đạo. Cái tinh thần làm việc mập mờ thiếu minh bạch đã lan đến cả những giảng viên trẻ, làm cho không ai dám nói trái ý lãnh đạo, mọi người trong trường co mình lại và ngại lên tiếng theo suy nghĩ thật sự của mình, đây là điều rất đáng lo.

Tôi phải đưa vấn đề này ra công luận nhằm tìm một sự tác động để chặn đà lan tràn của tư duy tiêu cực trong ngôi trường này, vì nếu để nó tiếp diễn mà không được điều chỉnh thì không lâu nữa sẽ làm thui chột ý chí phát triển và nhiệt huyết cống hiến của các giảng viên trẻ trong trường. Khi đó cả xã hội cũng sẽ thấy đáng tiếc cho hoàn cảnh của hơn 50 giảng viên – nhà khoa học trẻ nhiều tiềm năng hiện đang công tác ở đây”.

Tà quyền VC đang sửa soạn ráo riết mọi chuyện cho kịp ngày bàn giao Việt Nam cho Tầu Cộng: Thêm số căn cước…

Việt Cộng đổi CMND từ 9 ký số sang 12 ký số. Tại sao ?

FB Gia Vũ ☆(Bà Đầm Xoè) – Đây là bước chuyển đổi để giống với định dạng số CMND của Trung Cộng.

Đổi số CMND từ 9 số thành 12 số theo giống như định dạng 12 số cuối trong tổng cộng 16 số trong số CMND của bên Trung Cộng.

(Bên Trung Cộng thì 16 số: 4 số đầu là mã tỉnh hoặc vùng tự trị, 12 số sau chính là con số duy nhứt xác định một người ở tỉnh hoặc vùng tự trị đó).

Việt Cộng đưa ra lý do rất ngô nghê cho việc đổi số CMND như sau: một số người bị cấp trùng số CMND, một số người có nhiều số CMND, nhiều thủ tục hành chánh rườm rà vì yêu cầu giấy CMND.

Có nực cười không chứ !!!! Nếu bị trùng số thì cấp số khác, nếu ai đó có nhiều số CMND thì thu lại, nếu thủ tục hành chính nào rườm rà vì liên quan tới giấy CMND thì THAY ĐỔI thủ tục đó; chớ hà cớ gì lại đổi số CMND.

Việc đổi số CMND từ một con số [duy nhứt] này thành một con số [duy nhứt] khác KHÔNG THỂ NÀO giải quyết được những cái gọi là “vấn đề” mà Việt Cộng đưa ra hết.

Chỉ cần đặt câu hỏi là:

Dân số của một nước sẽ mất bao nhiêu năm để tăng lên gấp MƯỜI LẦN, kể cả như KHÔNG CÓ NGƯỜI CHẾT ?

Tôi phân tích cụ thể đối với Việt Nam như sau:

Hiện nay, giả sử dân số Việt Nam là 100 triệu, mỗi năm số trẻ em được sinh ra là khoảng 2 triệu, số người chết đi khoảng 500 ngàn, kết quả là tăng khoảng 1.5 triệu người.

Với số lượng người mới được sinh ra hàng năm là hoảng 2 triệu. Chúng ta có thể xem như tỷ lệ sinh là 2%.

Và giả sử luôn rằng tỷ lệ sinh cứ giữ mãi như vậy. Thế thì cần phải mất 116 năm thì TỔNG DÂN SỐ Việt Nam KỂ CẢ NGƯỜI ĐÃ CHẾT mới đạt 1 tỷ người, tức là tăng gấp 10 lần so với hiện nay, tăng thêm 900 triệu từ mức 100 triệu để đạt 1 tỷ người (tính luôn cả người chết trong giai đoạn này). (Lấy con số 1.02 luỹ thừa lên 116 lần thì đạt con số 9.945. Lấy 100 triệu nhân với 9.945 thì đạt khoảng 994.5 triệu)

Chín ký số: 123,456,789 ====>>> về lý thuyết có thể lưu đánh mã số cho 1 tỷ người.

Mười ký số: A,123,456,789 ===>>> có thể dùng để đánh mã số cho 10 tỷ người.

Tuy nhiên, do cách phân chia mã để cấp số CMND (chia theo tỉnh, thành phố), số lượng thực tế không đạt đến con hai con số tối đa là 1 tỷ hay 10 tỷ như trên.

Như vậy, giả sử rằng LUÔN DÙNG SỐ CMND MỚI để cấp cho công dân, với tốc độ tăng dân số như vậy thì phải mất đến đến 116 năm để dùng hết kho số dự trữ nếu tăng độ dài từ 9 lên 10 ký số.

Vậy thì hà cớ gì lại tăng từ 9 lên 12 ký số trong khi chỉ cần tăng lên 10 là dư dùng trong vài trăm năm, thậm chí chỉ cần tăng lên 11 ký số là có thể dùng trong vài thế kỷ nữa (nếu Việt Cộng còn tồn tại tới lúc đó) ?

Mới ban đầu, Việt Cộng đã lên kế hoạch sẽ đổi TẤT CẢ, có nghĩa là đổi cả những số CMND hiện đang xài thành số mới luôn.

Nhưng sau đó, bị nhiều người lột mặt nạ vụ này ra nên Việt Cộng nói rằng sẽ đổi DẦN DẦN.

Bằng chứng rõ ràng là những thanh niên mới được cấp số CMND lần đầu trong thời gian gần đây đã được cấp theo định dạng 12 ký số giống như bên Trung Cộng.

[:-/] Chủ tịch xã khai sinh trước mẹ ruột mình 3 tuổi (BĐV) – Để được nhận Huân chương, Chủ tịch UBND xã Phước Ninh, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam khai gian thành tích, khai gian tuổi của mình lớn hơn mẹ ruột 3 tuổi.

Trung tá Bùi Hồng Tình, Phó trưởng Phòng An ninh điều tra (PA92), Công an tỉnh Quảng Nam, cho biết đã tống đạt quyết định khởi tố bị can đối với Đoàn Quốc Dũng (SN 1956), Chủ tịch UBND xã Phước Ninh về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Ông Nguyễn Xuân Hiệp (SN 1960), nguyên cán bộ Phòng Nội vụ huyện Nông Sơn bị khởi tố về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Chu tich xa khai sinh truoc me ruot minh 3 tuoi
Nguyễn Xuân Hiệp tại cơ quan công an. Ảnh do Cơ quan công an cung cấp.

Đáng lên án là đây không phải lần đầu tiên một số cán bộ, lãnh đạo các địa phương của tỉnh Quảng Nam khai man thành tích, lý lịch cho các đối tượng để trục lợi bất chính tiền chính sách đối với người có công “cách mạng”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s