Nguyễn Phú Trọng hiểu lầm ý của Nguyễn Du?

Posted: December 10, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Văn Tuấn(Ba Sàm) – Vì các vị lãnh đạo VN không có facebook và twitter nên chúng ta khó biết họ đang suy nghĩ gì hay đang làm gì. Tuy nhiên, thỉnh thoảng qua phát biểu trên báo chí, chúng ta cũng đoán được một chút về những trăn trở của họ. Ví dụ như khi bác Trọng (Nguyễn Phú) trích một câu trong Truyện Kiều, và nói đại hội đảng sắp tới sẽ “chọn người đạo đức, trung thành giữ cho được chế độ” (1), chúng ta có thể biết bác ấy đang ưu tư về điều gì …

� Xem thêm: Chệch Hướng hay Tụt Hậu? + Đã tỏ tường chưa? + Tướng Trung Quốc coi các nước ven Biển Đông, Hoa Đông chỉ là “chuột”?

Cái ưu tư của bác Trọng rất khác với việc chọn bộ trưởng trong nội các của Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull. Khi công bố danh sách bộ trưởng trong chính phủ mới, ông Turnbull tự hào nói rằng việc chọn bộ trưởng là phản ảnh một quyết tâm của ông để nắm lấy cơ hội hào hứng nhất trong lịch sử nhân loại. Ông còn nói rằng nội các của ông sẽ lèo lái nước Úc vào thế kỉ 21 (2). Toàn là những chữ “đao to búa lớn”, và viễn kiến của cấp lãnh tụ.

Còn bác Trọng thì không thấy nghĩ gì về tương lai đất nước, mà chỉ quan tâm đến giữ cho được đảng và chế độ. Không như những người khác, bác nói ra ưu tư đó rất trực tiếp, rất dễ hiểu. Bác ấy còn nói rằng nhờ không đối đầu với Tàu ngoài Biển Đông (tức là để cho ngư dân bị chết mặc kệ) mà các bác ấy có thời gian làm đại hội đảng (3). Không thể nhầm lẫn vào đâu được về sự ưu tư của bác ấy. Chỉ có điều tôi hơi phân vân là bác lấy câu của thi hào Nguyễn Du biện minh cho cái ý đó. Để chứng tỏ tính uyên bác, bác nói:

“Trong Truyện Kiều mà ta vừa kỷ niệm 250 năm, Nguyễn Du đã viết: Thiện căn ở tại lòng ta, chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Phải chọn người có đầy đủ phẩm chất, năng lực, trình độ bản lĩnh. Nhất là đạo đức, phải trung thành tuyệt đối, với dân, với chế độ, với Đảng, giữ cho được chế độ này, Đảng này, giữ cho được hòa bình ổn định để phát triển đất nước” (1).

Chú ý chữ “cho được”!

Có vẻ bác ấy muốn hiểu chữ “tâm” của Nguyễn Du là đạo đức, là lòng trung thành với dân, với đảng, với Nhà nước. Nhưng tôi nghĩ Nguyễn Du không có cái ý đó khi viết câu thơ bất hủ trên. (Thời đó làm gì có đảng). Chữ “tâm” của Nguyễn Du phải hiểu theo nghĩa nhà Phật, có nghĩa là lòng ngay thẳng, bao dung, từ bi, bố thí, và hi sinh. Chữ “tâm” của Nguyễn Du chẳng dính dáng gì đến đạo đức cách mạng, và càng chẳng liên quan gì đển việc giữ đảng cả. Nếu hiểu như thế thì e rằng hợi gượng ép quá. Do đó, tôi nghĩ chữ “tâm” mà bác Trọng trích dẫn là không hợp trong văn cảnh. Kể ra cũng ngạc nhiên, vì một người từng học về văn mà phát biểu không có văn vẻ và logic gì cả!

(1) Chọn người đạo đức, trung thành, giữ cho được chế độ (VNN).
(2) https://www.pmgov.au/media/2015-09-20/changes-ministry
(3) Tổng Bí thư: “Nếu đụng độ trên biển ta có ngồi đây được không?” (Soha/ BS).

[:-/] Tổng Bí thư: “Nếu đụng độ trên biển ta có ngồi đây được không?”

Ba Sàm Đôi lời: Lịch sử Việt Nam sẽ ghi tên ông Nguyễn Phú Trọng và những người trong Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11 vào danh sách những tên bán nước. Thời ông Nguyễn Phú Trọng và những người trong Bộ Chính trị khóa 11 cai trị đất nước, là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam. Những người đứng đầu đảng này đã để cho một phần chủ quyền, lãnh hải, lãnh thổ VN rơi vào tay Trung Cộng, bỏ mặc ngư dân bị Trung Cộng bắn giết khi họ đang mưu sinh trên lãnh hải của đất nước.

Ông Nguyễn Phú Trọng phát biểu: “Các bác thấy vấn đề Biển Đông chúng ta giải quyết như thế có đúng không? Chuyện Biển Đông, càng ngày càng thấy tính đúng đắn của hướng giải quyết, vẫn đảm bảo được môi trường ổn định, hoà bình để phát triển.  Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?  Ta xử lý mối quan hệ với Trung Quốc, Mỹ, Nhật… vừa qua như thế hợp lý không? Để đảm bảo độc lập tự chủ, chơi với mọi nước nhưng không phụ thuộc vào ai mà các nước ta quan hệ, hợp tác đều phải nể trọng như vậy“.

Trí Thức Trẻ/ Soha – Đánh giá lại 5 năm qua, Tổng Bí thư cho rằng, đó là quãng thời gian có nhiều “khó khăn, thách thức lớn”, nhưng trong điều hành đã kịp thời chuyển hướng, từ phát triển kinh tế nhanh sang bền vững, kiềm chế lạm phát, ổn định vĩ mô, tăng trưởng hợp lý.

Trên Biển Đông, Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền kinh tế dẫn đến hàng hoạt vấn đề bất ổn. Tuy nhiên, về đại thể, Việt Nam vẫn giữ được ổn định, an sinh xã hội thậm chí được cải thiện; đường sá xây mới, nhiều trung tâm lớn, nhiều cao ốc mọc lên… Năm 2015, GDP ước đạt 6,5%, vượt mức đề ra.

“Các bác thấy vấn đề Biển Đông chúng ta giải quyết như thế có đúng không? Chuyện Biển Đông, càng ngày càng thấy tính đúng đắn của hướng giải quyết, vẫn đảm bảo được môi trường ổn định, hoà bình để phát triển. Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?

Ta xử lý mối quan hệ với Trung Quốc, Mỹ, Nhật… vừa qua như thế hợp lý không? Để đảm bảo độc lập tự chủ, chơi với mọi nước nhưng không phụ thuộc vào ai mà các nước ta quan hệ, hợp tác đều phải nể trọng như vậy”, Tổng Bí thư trao đổi.

Nói về mối quan hệ với các cường quốc như Trung Quốc, Mỹ, Nhật, Tổng Bí thư khẳng định, Việt Nam giữ được thế độc lập tự chủ, đa phương hoá đa dạng hoá, chơi với mọi người nhưng không phụ thuộc vào ai.

“Ta chơi với tất cả mà họ đều phải nể trọng. Không phải vô tình mà vừa qua cùng lúc chúng ta đón 3 nguyên thủ lớn cùng đến Việt Nam. Vừa đón ông Tập Cận Bình xuống sân bay lại thay cờ, trang trí ngay để đón Tổng thống Thuỵ Điển…”, Tổng Bí thư nhắc lại các diễn biến ngoại giao sôi động vào cuối tháng 11.

Về an ninh quốc phòng, theo Tổng Bí thư, việc mua sắm tàu ngầm, máy bay Việt Nam đều tiến hành nhưng không phô trương. Quan điểm của Đảng, Nhà nước là kiên quyết giữ chủ quyền, không chỉ là trên biển mà cả trong nội địa.

“Có lo được hết những vấn đề đó, đất nước mới được ổn định, thanh bình thế này”, Tổng Bí thư đúc rút lại.

[:-/] Chệch Hướng hay Tụt Hậu? (RFA) – Kỳ này, Nguyên Lam đề nghị là chúng ta khởi sự với Việt Nam vì qua năm 2016, đảng Cộng sản lại có một Đại hội năm năm tổ chức một lần, để định hướng phát triển và đề cử nhân sự lãnh đạo cho năm năm tới. Vì vậy, xin ông làm một tổng kết về tình hình Việt Nam và nêu nhận xét về những chọn lưa trước mặt.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi bắt đầu từ viễn ảnh dài và nói đến tình trạng tụt hậu của Việt Nam.

– Nói đến sự tụt hậu của Việt Nam thì nhiều người có thể ngạc nhiên hoặc bất bình chỉ vì cách nhìn sai lạc. Trong hơn một thế kỷ, lần đầu tiên mà Việt Nam không bị chiến tranh trong mấy chục năm liền, lãnh thổ được thống nhất với hệ thống lãnh đạo có toàn quyền quyết định. Một quốc gia khác mà có hoàn cảnh ấy thì đã có thể phát triển mạnh và nâng cao mức sống của toàn dân về cả phẩm lẫn lượng. Nhìn hạn hẹp theo thời gian thì ai cũng tưởng Việt Nam có cải tiến sau khi đổi mới từ ba chục năm trước. Nhưng nhìn rộng ra không gian thì sự cải tiến ấy còn thua các lân bang rất xa. Ngày nay, trong 10 nước của Hiệp hội ASEAN tại Đông Nam Á, về lợi tức một đầu người, tức là tiêu chuẩn cụ thể về năng suất, Việt Nam chỉ hơn Miến, Miên, Lào, còn thì thua cả sáu nước kia. Nếu so với hai nước Đông Bắc Á là Nam Hàn và Đài Loan thì còn thua cả kinh tế lẫn chính trị. Xưa kia, hai xứ này chẳng hơn gì một nửa miền Nam của Việt Nam, mà nay đã thành loại quốc gia thượng đẳng, kinh tế giàu mạnh và chính trị dân chủ. Tụt hậu là như vậy. Không ý thức được sự thua kém mà cho là mình hay thì sẽ tiếp tục ở trong cõi lạc hậu, để dân mình làm đầy tớ cho thiên hạ.

Nguyên Lam: Nhưng thưa ông, nhiều tổ chức quốc tế đã công nhận rằng Việt Nam là một trong mươi quốc gia ổn định nhất thế giới. Ông nghĩ sao về cách đánh giá ấy?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Quốc tế ưa có thói xuất khẩu đường, là nói lời ngon ngọt mà ém nhẹm vấn đề của quốc gia! Hãy đọc tin hàng ngày về tình trạng băng hoại xã hội Việt Nam, với tội ác tràn lan trong giới trẻ và chẳng còn ai biết thế nào là đúng thế nào là sai thì ta có định nghĩa khác về ổn định. Thuần về kinh tế, quốc tế cũng đánh giá sai các bài toán kinh tế của Việt Nam, cụ thể là tình trạng nợ nần quá nguy ngập của hệ thống ngân hàng thương mại hay tham ô quá tệ hại của bộ máy công quyền. Từng là chuyên gia tư vấn của các tổ chức quốc tế, tôi hiểu lối làm việc của họ. Nói chẳng nghe thì họ cũng mặc, ra vài khuyến cáo đầy tính ngoại giao rồi ra về. Sau cùng, chuyện thiếu ổn định nhất nó nằm trong cái đầu của hệ thống lãnh đạo!  (…)

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi không lạc quan khi thấy lãnh đạo Hà Nội quá lạc quan.

– Họ lạc quan vì đã củng cố chỗ tựa cho đảng là Bắc Kinh, với cái giá đắt đỏ là những mất mát lớn cho xứ sở không chỉ ở lãnh hải mà ngay trong lãnh thổ. Họ càng lạc quan hơn khi có thêm một chỗ tựa mới là Hoa Kỳ và tin rằng Mỹ cần ổn định để làm ăn và nói chuyện ôn tồn với Trung Quốc nên không gây thêm sức ép về dân chủ nhân quyền hay tự do. Đảng chỉ cần làm bộ tổ chức ra công đoàn độc lập là xong. Và họ lạc quan hơn cả khi nêu bài toán giả cho người dân, rằng nếu quá gay gắt về chủ quyền thì bị nguy cơ chiến tranh với Trung Quốc, hoặc quá thiết tha với dân chủ thì quốc gia mất ổn định. Không chỉ các đảng viên đang ôm đặc quyền và đặc lợi mà nhiều người trong giới trẻ, đã có một chút kiến thức chuyên môn, cũng tin như vậy – và đấy mới là điều đáng sợ nhất về viễn ảnh tụt hậu!

Đã tỏ tường chưa?

Lê Dủ Chân (Danlambao) – Từ lâu nay, bành trướng Bắc Kinh đã luôn hung hăng xâm lấn Việt Nam. Ngoài biển thì chúng chiếm các đảo Hoàng Sa, Gạc Ma, một phần Trường Sa, vẽ ra đường lưỡi bò chiếm trọn cả Biển Đông, đánh, bắt, cướp, giết ngư dân Việt. Trên đất liền thì chúng vượt biên giới tấn công, cướp của, giết người, phá tan hoang làng mạc, chiếm đất đai, đồi núi của 6 tỉnh phía Bắc. Thế nhưng, đảng và nhà nước CSVN vẫn cứ một lòng đời đời nhớ ơn Trung Quốc, vẫn cứ một lòng 16 chữ vàng 4 tốt, đồng chí anh em, núi liền núi sông liền sông, tình hữu nghị Việt-Trung muôn đời bền vững… Chóp bu Ba Đình vẫn “trải thảm đỏ đón đầu sỏ xâm lăng” để sau đó lãnh đạo Tàu cộng phán cho một câu như “đổ cứt trên đầu bầy sâu thái thú”: Biển Nam Trung Hoa là của người Trung Quốc kể từ thời cổ đại…

Tại sao đảng và nhà nước CSVN lại có thái độ ngược đời, hèn hạ như vậy? Đó là câu hỏi mà trên 90 triệu người Việt Nam (không là đảng viên đảng cộng sản) qua thực tế, dưới ánh sáng mặt trời, dưới sự đưa đường chỉ lối của Internet đã có câu trả lời. Nhưng riêng đảng và nhà nước cộng sản thì vẫn mặt trơ mày tráo, ngậm miệng ăn tiền, hể ai động đến “nỗi lòng mùa thu chết” – mùa thu cách mạng tháng 8 – của đảng thì đảng dùng ngay côn an, côn đồ xã hội chủ nghĩa, còng số 8, nhà tù trấn áp, bịt miệng ngay.

Nhưng – lại cũng chữ nhưng quái ác – hoàng thiên hữu nhãn, thiện ác đối đầu chung hữu báo, hồn thiêng sông núi, anh linh của anh hùng liệt sĩ đã xui khiến vào sáng ngày 08/12/2015 tại Hà Nội trong khi tiếp xúc với dân, đảng trưởng đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng, mỹ danh là Trọng Lú, bất thần hết lú buột miệng tiết lộ với dân rằng:

“Chuyện Biển Đông, càng ngày càng thấy tính đúng đắn của hướng giải quyết, vẫn đảm bảo được môi trường ổn định, hòa bình để phát triển. Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức Đại hội Đảng được không!?”

Hỡi các đảng viên, dự bị đảng viên, cảm tình viên, dư luận viên… đảng cộng sản, câu trên là do Nguyễn Phú Trọng, đương kim đảng trưởng đảng cộng sản nói chứ không phải do tôi hoặc một người vô danh tiểu tốt hay do “bọn phản động” nói đâu nghe, có giá trị tuyệt đối (đối với người cọng sản) đấy.

Qua câu nói này, đảng trưởng cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã khai báo rõ ràng trước toàn dân Việt Nam rằng:

Ta, đảng cộng sản Việt Nam để cho Trung Quốc chiếm các đảo Hoàng Sa, Gạc Ma, một phần Trường Sa, Biển Đông cũng như núi Lão Sơn, ải Nam Quan, thác Bản Giốc… là để có được cái đại hội đảng cộng sản ngày hôm nay (sẽ được tổ chức trong tháng 1/2016). Có ai thắc mắc gì không?

Tướng Trung Quốc coi các nước
ven Biển Đông, Hoa Đông chỉ là “chuột”?

Đông Bình (GDVN) – Ông Lương đang xui dại các nhà lãnh đạo của mình, cứ tiếp tục bành trướng đi, cứ theo đuổi đường lưỡi bò đi, nếu nước nào phản kháng thì khiêu khích  cho họ phải nổ súng hoặc tạo ra các tình huống tương tự. Lúc đó Trung Quốc sẽ có cớ động thủ, quăng chài một mẻ.

[ Lạm bàn: Ngài Trọng Lú thật tài tình sáng suốt có tầm nhìn xa khi quyết định làm bọn chuột rúc trong đất liền từ bỏ biển đảo để bảo vệ cái bình chế độ độc đảng. Hiến pháp đứng sau cương lĩnh đảng, lãnh thổ đứng sau đại hội đảng, tổ quốc dân tộc đứng sau sự nghiệp đảng, còn đảng thì còn mình, mất đảng thì tài sản (thành quả) có giữ được đâu! ]

Tờ “International Herald Leader” – một ấn phẩm của hãng tin nhà nước Tân Hoa xã Trung Quốc ngày 9 tháng 12 có bài viết bình luận cho rằng, ngày 24/11/2015, Thổ Nhĩ Kỳ lấy lý do “xâm phạm không phận, nhiều lần cảnh báo không có hiệu quả” đã bắn hạ một chiếc máy bay chiến đấu Su-24 của Không quân Nga ở biên giới Thổ Nhĩ Kỳ-Syria, chiếc máy bay rơi vỡ ở bên phía Syria.


Ngày 24/11/2015, máy bay chiến đấu ném bom Su-24 Nga bị Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ

Sau sự việc này, bên nào cũng coi là mình đúng. Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng, trong thời gian ngắn, máy bay chiến đấu Nga nhiều lần xâm phạm không phận, Thổ Nhĩ Kỳ đã cảnh báo 10 lần trong vòng 5 phút mà không có hiệu quả thì mới khai hỏa (nổ súng).

Phía Nga thì kiên trì cho rằng, máy bay chiến đấu của họ không xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ, cũng không nhận được cảnh báo, yêu cầu Thổ Nhĩ Kỳ xin lỗi chính thức.

Bài báo cho rằng, sự kiện này cũng có ý nghĩa “báo động” đáng kể đối với Trung Quốc. Bài báo này đã phỏng vấn chuyên gia quân sự Kiều Lương, thiếu tướng không quân, giáo sư Đại học Quốc phòng Trung Quốc về khả năng xảy ra “sự kiện bất ngờ” và cách thức “đề phòng” và “xử trí” của Trung Quốc.

Tướng học giả Kiều Lương cho rằng, trong “tranh chấp lãnh thổ” ở biển Hoa Đông và Biển Đông (Trung Quốc nhảy vào tranh chấp) cũng tồn tại mối đe dọa máy bay chiến đấu hoặc tàu chiến Trung Quốc bị các đối thủ tiềm tàng bắn rơi hoặc bắn bị thương.

Mặc dù nhìn vào tình hình hiện nay, khả năng này không lớn lắm. Nhưng, do có tiền lệ “Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay chiến đấu Nga”, Kiều Lương cho rằng, Trung Quốc không thể “xem thường” việc này.

Bởi vì, sự kiện này rõ ràng có màu sắc “chuột vờn mèo”. Theo lý thì con chuột không có “can đảm” để thách thức con mèo, nhưng nó tại sao dám làm?


Giới bành trướng Trung Quốc thường sử dụng các tướng học giả
như Kiều Lương phun “hỏa lực mồm” trên mặt báo

Kiều Lương cho rằng, bởi vì, đằng sau con chuột có một lực lượng hỗ trợ cho nó dám làm như vậy. Kiều Lương nghĩ rằng, ở khu vực xung quanh Trung Quốc cũng tồn tại tình hình tương tự, “có một số nước cũng có thể mạo hiểm chơi trò chuột vờn mèo, nguyên nhân là đứng đằng sau họ chắc chắn không phải là chuột”.

Nói cách khác Kiều Lương xem các nước ven biển Hoa Đông và Biển Đông đang bị Trung Quốc nhảy vào tranh chấp lãnh thổ, hàng hải chỉ là “chuột”?Còn “mèo” ở đây vừa chỉ Trung Quốc vừa chỉ Hoa Kỳ?

Kiều Lương định lắt léo đánh tráo khái niệm, hoán đổi vị trí từ kẻ bành trướng sang nạn nhân bị bành trướng khi nhắc đến câu: Nước sông không phạm nước giếng! Ông ta nói tiếp: “Nếu anh không xâm phạm tôi, tôi sẽ không chủ động gây sự. Nhưng, nếu anh xâm phạm tôi, tôi quyết sẽ không tỏ ra mềm yếu, sẽ không lùi bước, càng sẽ không ngậm đắng nuốt cay”.

Vấn đề ở đây cần làm rõ, thế nào được gọi là “xâm phạm”? Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1956, 1974 và 7 thực thể ở Trường Sa, Việt Nam tháng 3/1988 và 1995 rõ ràng là hành vi xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, vi phạm Hiến chương Liên Hợp Quốc.

Trung Quốc nghênh ngang kéo giàn khoan 981 xâm nhập và hạ đặt bất hợp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa hợp pháp của Việt Nam tháng 5 năm ngoái rõ ràng là xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, vi phạm nghiêm trọng Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông DOC.

Bây giờ Trung Quốc đang bồi lấp, xây dựng và quân sự hóa đảo nhân tạo bất hợp pháp trên 7 thực thể ở Trường Sa và đảo Phú Lâm, Hoàng Sa, đe dọa nghiêm trọng hòa bình, an ninh và ổn định của khu vực cũng như tự do hàng không, hàng hải trên tuyến đường huyết mạch quốc tế. Đó có phải là hành vi xâm phạm? Chắc chắn là không có gì phải nghi ngờ.


Trung Quốc đã và đang tiến hành bồi đắp, xây đảo nhân tạo quy mô lớn và bất hợp pháp
ở 7 thực thể thuộc quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam.

Đấy là chưa nói đến đường lưỡi bò phi pháp do Trung Quốc tự vẽ ra để độc chiếm Biển Đông mà cả thế giới này không ai hiểu nổi. Và chính người Trung Quốc cũng không thể lý giải hay gọi tên nó là cái gì. Bắc Kinh lại đang tìm cách giải thích luật pháp quốc tế theo kiểu bẻ cong nó, đánh tráo khái niệm hòng “Trung Quốc hóa” luật pháp quốc tế.

Theo Kiều Lương, Trung Quốc trước hết sẽ cùng các nước liên quan xây dựng cơ chế trao đổi có hiệu quả, tiền đề của cơ chế trao đổi này là muốn “dựa vào các nguyên tắc của luật pháp quốc tế” để hành xử. Trên cơ sở của các cơ chế trao đổi có hiệu quả, tiếp tục từng bước xây dựng cơ chế lòng tin.

Nếu đối phương có ý đồ gây sự thì lòng tin cũng sẽ không thể nói được. Trong tình hình không có lòng tin, trao đổi không có hiệu quả, nếu thấy có ý đồ khiêu khích, Trung Quốc không thể loại trừ khả năng “nổ súng” và đây là “sự lựa chọn cuối cùng”.

Cuối cùng thì mưu đồ bành trướng, dùng vũ lực tranh cướp cũng đã lộ rõ. Những gì Kiều Lương đề cập ở phía trên chỉ là cách hoán đổi vị trí từ thủ phạm sang bị hại, từ kẻ cướp thành nạn nhân. Anh xông vào nhà người ta cướp của, giằng bát cơm trên tay người ta, bị phản kháng thì lu loa lên rằng mình bị cướp để lấy cớ thượng cẳng chân, hạ căng tay với thiên hạ.

Nói cách khác, ông Lương đang xui dại các nhà lãnh đạo của mình, cứ tiếp tục bành trướng đi, cứ theo đuổi đường lưỡi bò đi, nếu nước nào phản kháng thì khiêu khính cho họ nổ súng trước, hoặc tạo các tình huống gài bẫy tương tự để Trung Quốc có cớ dùng vũ lực, quăng chài một mẻ!

Tuy nhiên, viên tướng này đã quá coi thường các nước láng giềng trong khu vực. “Con mèo” dù ranh mãnh đến đâu, nhưng hợm hĩnh khinh địch tất sẽ phải trả giá. Người Trung Quốc vẫn nói, cao nhân tất hữu cao nhân trị, hay nói như dân gian Việt Nam, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, mà móng tay nhọn còn có bấm móng tay!

Nếu chỉ đơn thuần là miếng võ mồm của một số học giả nóng đầu như Kiều Lương thì không có gì đáng nói. Đằng này Trung Quốc đang gấp rút leo thang quân sự hóa Biển Đông, các quan chức, lãnh đạo nước này cũng không dấu diếm lời đe dọa. Đó là một điều cần hết sức cảnh giác và đề phòng.


Hình ảnh này được cho là máy bay chiến đấu J-11B của lực lượng
đường không Hạm đội Nam Hải, Hải quân Trung Quốc đã triển khai bất hợp pháp
ở sân bay trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam.

Theo Kiều Lương, hành động bắn hạ máy bay chiến đấu Nga của Thổ Nhĩ Kỳ là một việc hoàn toàn ngoài dự tính của Nga và cộng đồng quốc tế. Mặc dù Nga khi đó đã bị thiệt hại, nhưng họ “trả thù” tương đối mạnh mẽ.

Ông Lương ca ngợi Moscow: Thông qua các biện pháp đáp trả của Nga đối với Thổ Nhĩ Kỳ có thể thấy, ngoài không trực tiếp khai chiến với Thổ Nhĩ Kỳ, các biện pháp khác đều đã sử dụng, bao gồm các “hành động quân sự phi chiến tranh”.

Sau đó viên tướng này quay sang “thày dùi” cho Bắc Kinh rút ra bài học cho Trung Quốc là: “Hành động quân sự phi chiến tranh” không chỉ là gìn giữ hòa bình, rút công dân, tấn công cướp biển, mà còn có thể “nổ súng”, thậm chí có thể “đổ máu”, nhưng nó không đồng nghĩa với chiến tranh, mà là một trạng thái “cận chiến tranh”.

Kiều Lương cho rằng, đây là một “bài học”, một lời “cảnh báo” đối với Trung Quốc. Ông ta cho rằng, các chỉ huy và phi công ở “tuyến 1” của Trung Quốc phải “tăng cường ý thức đề phòng, không để một số nước tấn công đến mức trở tay không kịp, không để bị thua thiệt, không tạo cơ hội cho đối phương khiêu khích”.

Theo ông ta, nếu gặp tình huống đối phương “khiêu khích”, Trung Quốc phải chuẩn bị tốt và trước về việc “đáp trả tại chỗ”, nhưng cần phải phán đoán ra sự “khiêu khích” của đối phương có phải là một cái “bẫy” hay không.

Nếu sự khiêu khích của đối phương là để làm xấu đi môi trường đầu tư ở khu vực xung quanh Trung Quốc, có ý định “buộc anh phải động thủ”, một khi “mắc bẫy” có nghĩa là đối thủ đã làm xấu đi môi trường xung quanh của Trung Quốc, có lợi cho đối phương đạt được ý đồ rút vốn toàn cầu khỏi khu vực xung quanh Trung Quốc.

Sự kiện Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay chiến đấu Nga đã khiến cho thị trường chứng khoán châu Âu lao dốc, đồng Lira Thổ Nhĩ Kỳ mất giá và thị trường chứng khoán Nga suy giảm, tức là làm cho rất nhiều vốn rút khỏi thị trường của họ.

Kết quả này có lợi nhất cho Mỹ, bởi vì, đồng thời với nó, việc trông chờ tăng lãi suất của Cục dự trữ Liên bang Mỹ đang thu hút các nguồn vốn quốc tế đổ vào Mỹ. Nếu sự khiêu khích của đối phương có ý đồ như vậy thì Trung Quốc không thể dễ dàng “mắc bẫy”.

Kiều Lương “quân sư” cho Bắc Kinh là: Trên cơ sở cân nhắc không để bị mắc lừa, cũng không thể hiện mềm yếu và càng không thể để bị thua thiệt, phải mạnh dạn ứng phó một cách “mưu mẹo” và có “trí tuệ”.

Nói tóm lại, qua cuộc khủng hoảng Nga – Thổ 17 giây và cách hành xử của cả hai phía, Kiều Lương rút ra chiêu thức mới nhằm hỗ trợ Bắc Kinh độc chiếm Biển Đông, hiện thực hóa đường lưỡi bò:

Cứ thúc đẩy quân sự hóa Biển Đông, hiện thực hóa đường lưỡi bò. Bên nào phản kháng mạnh mẽ thì khiêu khích cho họ phải nổ súng hoặc tạo ra các tình huống tương tự. Lúc đó Trung Quốc sẽ có cớ động thủ, quăng chài một mẻ.

Về mặt dư luận, lực lượng “hỏa lực mồm” như ông Lương sẽ trợ chiến bằng những bài phân tích xuyên tạc luật pháp quốc tế, đánh tráo khái niệm, hoán đổi vị trí ngõ hầu làm cho trắng đen lẫn lộn, thị phi khôn lường để dư luận Trung Quốc và quốc tế lạc vào trận đồ Bát Quái thông tin.

Tuy nhiên, Biển Đông không phải của riêng một nước nào, mà là tài sản chung, không gian sinh tồn, tuyến giao thông huyết mạch của cả khu vực và quốc tế. Các nước cũng không phải trẻ con để cho “con mèo” ranh mãnh nào đó có thể đe dọa.

Bình luận của ông Lương có thể thỏa mãn một số cái đầu nóng trong đội ngũ các nhà lãnh đạo Trung Quốc và mê hoặc một bộ phận người dân nước này thiếu thông tin cũng như kiến thức nhưng lại quá rảnh rang về thời gian, chứ không thể lừa được dư luận khu vực và quốc tế, bởi ngàn đời nay, giấy không thể bọc được lửa!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s