3 mẫu lập luận của Văn Như Cương

Posted: December 13, 2015 in Uncategorized
Tags:

Chu Mộng Long – Trước tiên, hậu bối xin cáo lỗi ông, ông Phó giáo sư Văn Như Cương. Vì ông mạ lị “những du học sinh học xong không chịu về nước”, hàm ý hoặc là phản bội hoặc là ngu dốt, mà tôi phải viết bài này để hầu chuyện ông.

� Xem thêm: Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết chỉ ra 4 căn nguyên nhân tài đi mà không trở lại + Trách ai khi “nhân tài như lá mùa thu”.

Ông bảo bọn trẻ ngụy biện, còn tôi dùng chính biện để phản biện ông đây!

Mà chính biện thì tranh luận bình đẳng, sòng phẳng chứ không cúi đầu cả nể hay trịch thượng lên giọng dạy dỗ ai!

Trước tiên, ông là nhà toán học nổi tiếng bởi mệnh đề huyền thoại “heo nuôi Văn Như Cương” (tại đây). Nếu chuyện ấy là có thật, thì mệnh đề ấy có thể suy ra, Văn Như Cương là con nuôi của heo được không?

Nếu có gì mạo phạm thì là bởi logic toán của ông chứ không phải do tôi. Người ta ca ngợi ông vì chỉ hiểu một chiều của tính ngông, bất chấp phải ngửi phân heo của ông, mà không nghĩ đến cái chiều ngược lại của mệnh đề.

Vì sao tôi phải quay lại cái mệnh đề huyền thoại này? Là vì ở đó chứa đựng đầy đủ chiếc gậy của lí luận về lòng yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội mà ông mang ra đánh bọn trẻ về tội phản bội đất nước, chủ nghĩa cá nhân.


Thầy Văn Như Cương: Du học sinh không muốn về nước chỉ là ngụy biện

Cái logic mà tôi suy luận trên chắc chắn chặt chẽ hơn mớ lập luận lú lấp của ông. Bài phỏng vấn ông dài loẳng ngoẳng, tôi chỉ chọn 3 mẫu lập luận tiêu biểu sau đây để hầu chuyện ông:

Lập luận 1) “Những du học sinh nói lý do môi trường làm việc, vấn đề kinh tế, lương bổng… tại Việt Nam để không về nước, đó chỉ là sự ngụy biện cho việc họ ở lại nước ngoài. Dù sao tất cả cũng hoàn toàn vì cá nhân của họ”.

Tôi hỏi ông Cương: nếu ở lại nước ngoài hoàn toàn vì cá nhân của họ thì có gì sai? Cá nhân nào không vì mưu sinh? Xưa, ông và lớp trí thức thời ông ở chung cư nuôi heo ỉa trên đầu thiên hạ, bắt mọi người xung quanh chịu đựng mùi phân heo, có vì cá nhân ông không? Ông vừa nghỉ hưu đã chộp lấy cơ hội mở trường tư để thu học phí cao là vì cá nhân hay vì tập thể xã hội chủ nghĩa như ông nhân danh?

Nếu ông nói, trường công không đảm bảo môi trường làm việc, thu nhập thấp, nên ông phải mở trường tư để đảm bảo môi trường làm việc, thu nhập cao hơn, để cống hiến tốt hơn cho giáo dục, liệu ông có ngụy biện không?

Do ông vơ cả nắm: “Dù sao tất cả cũng hoàn toàn vì cá nhân của họ”, nên tôi hỏi: Hàng loạt những nhà khoa học từng bỏ nước Nga sang Mỹ thời Stalin, kể cả thiên tài A. Einstein bỏ xứ sở Do Thái đi lưu vong và định cư tại Mỹ, họ có “hoàn toàn vì cá nhân của họ” như suy luận của ông không? Và trường hợp Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn… hiện nay thì sao?

Hay ông cho rằng, ông là nhà toán học một đời quanh quẩn trong chuồng heo nên không hề biết đến những nhà khoa học lớn ấy?

Nói thật, lập luận của ông không khác một thời người ta nhân danh/ mạo danh lòng yêu nước chụp mũ “Đặng Thái Sơn phản quốc” khi nghệ sĩ thiên tài này phải mang chiếc dương cầm đi khắp hành tinh để tìm công chúng. Ông nói tài năng thì bất chấp môi trường, điều kiện kinh tế, tức Đặng Thái Sơn thà ở lại đất nước đánh đàn phục vụ cho loại tai heo, tai trâu hơn là mang đàn đi đánh cho tai người?

Lập luận 2) “Có một thực tế, không phải tất cả các du học sinh khi học tập ở nước ngoài đều là người giỏi cả đâu. Có nhiều người khi học xong, có bằng mang về nước nhưng lại không thể đáp ứng được công việc”.

Lập luận này đúng, nhưng theo ông, loại du học sinh khi học xong, có bằng mang về nước nhưng lại không đáp ứng được công việc là loại nào? Chắc chắn là ông ám chỉ những du học sinh mà ông chụp mũ phản quốc trên kia chứ gì? Thưa ông, đúng là loại này về nước không thể đáp ứng được công việc, vì dù họ là nhà khoa học không giỏi cũng không thể về nước sống mòn (chữ của Nam Cao), phải xắn quần làm công việc nuôi heo như ôngchẳng hạn, thay vì ở nước người ta có việc làm khác khá hơn!

Nhưng còn có một loại thứ hai mà chắc cái đầu của ông cố tình không nghĩ đến. Đó là loại con ông cháu cha, học xong không thể ở nước ngoài vì chẳng nơi nào trọng dụng phải về nước. Và khi về nước chắc chắn cũng không thể làm được việc gì, bèn cất nhắc lên làm lãnh đạo! Loại du học sinh này khi làm lãnh đạo sẽ theo ứng xử của Mao, như Mao từng xem trí thức không bằng cục phân chứ không phải biết trọng dụng hiền tài như ông tưởng đâu ông ạ!

Thế hệ chúng ta có thể cam chịu làm cục phân, sao có thể bắt các em phải học tập và làm theo gương của chúng ta?

Lập luận 3) Nhắc lại lịch sử, trước đây, trong hoàn cảnh đất nước vô cùng khó khăn, Bác Hồ đi công tác tại Pháp đã mang về nước bao trí thức như ông Trần Đại Nghĩa và nhiều người khác. Khi đó, họ phải từ bỏ cuộc sống hoa lệ ở Pháp về Việt Bắc sống và làm việc trong môi trường nhiều khó khăn nhưng họ vẫn về và đóng góp tài năng cho đất nước. Khi đó, họ mà cũng suy nghĩ về việc lợi ích cá nhân, cũng nói rằng môi trường ở Việt Nam không phù hợp cho họ phát triển thì làm sao góp phần làm nên chiến thắng của chúng ta. Hay trong cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, bao nhiêu thế hệ tri thức như chúng tôi đã lên đường và chiến đấu”.

Lập luận này móc thêm cái đuôi “chúng tôi”, tức là ông, để khoe công lao của ông đối với thời chống Mỹ, hay là để so sánh trí thức thời kháng chiến chống Pháp với trí thức trẻ thời nay?

Tôi không giỏi toán bằng ông, nhưng tôi tin chắc, trong toán học không có sự so sánh hay cái phương trình nào kì dị như vậy. Trừ phi, ông muốn nói chính quyền bây giờ cũng cầu hiền như Cụ Hồ ngày xưa, và trừ phi, ông muốn nói đất nước bây giờ cũng “vô cùng khó khăn” như thời kháng chiến chống Pháp? Thưa ông, nếu đúng như thế, tôi tin chắc bọn trẻ sẽ về ngay. Có nghĩa là, khi người ta làm cho đất nước rơi vào tay ngoại bang, hay kiệt quệ như nạn đói năm Ất Dậu, bọn trẻ sẽ về để tham gia kháng chiến như Trần Đại Nghĩa, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường… một thời đã làm? Thưa ông, nếu có khi ấy cũng không cần phải có ai mời đâu. Tất nhiên, lớp trẻ ấy sẽ về nước làm nhiều việc lớn hơn chứ không phải kháng chiến xong rồi lại chấp nhận thân phận làm con nuôi của heo như ông một thời đã làm!

Quan trọng hơn, bọn trẻ bây giờ đã khôn ra, chúng không chịu bị vắt chanh bỏ vỏ như các bậc tiền bối mà ông nêu gương ấy đâu!

Tóm lại là trong toàn bài phỏng vấn của ông, quay đi quẩn lại, ông chỉ trích bọn trẻ du học không về nước là vì chủ nghĩa cá nhân, hoặc là phản bội hoặc là ngu dốt. Tôi khẳng định với ông: Khoa học không có biên giới, tài năng không thuộc chủ nghĩa quốc gia hay dân tộc. Chỉ có ranh giới của sự đối xử: hoặc trân trọng hoặc đố kị, hoặc sử dụng đúng giá trị hoặc lợi dụng, bóc lột tài năng. Chúng ta hãy tự xếp mình vào loại nào đã rồi hãy phán xét bọn trẻ.

Ông từng nói, việc ông phải thất tín, thất hứa với Đỗ Việt Khoa, giống như ông phải thay đổi người tình nếu thấy không hợp, vậy sao trong trường hợp này, ông không dám nhắc những nhà sử dụng nhân lực hãy tự trách mình, rằng họ đã ăn ở làm sao để từng người tình (là bọn trẻ kia) phải bỏ ra đi, tức phải thất hứa, thất tín, nếu chúng có cam kết điều gì đó?

Ta về ta tắm ao ta…, như tôi đã từng viết, chỉ là chuột chạy cùng sào, trong đó có tôi và ông, chứ không phải đạo lí thủy chung, uống nước nhớ nguồn nào cả, ông Cương ạ!

Tôi phản biện bài toán heo của ông như thế, có gì sai, mong ông chỉ giáo!

Nguồn bài phỏng vấn Văn Như Cương: GS Văn Như Cương: “Du học sinh không muốn về nước xin đừng ngụy biện“

Bài liên quan: Phó Giáo sư Văn Như Cương

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết chỉ ra 4 căn nguyên
nhân tài đi mà không trở lại

Thuỳ Linh (GDVN) – Ở nước ngoài, cơ hội việc làm dễ, thu nhập cao hơn hàng chục lần, cơ hội phát triển năng lực nhiều nên việc các du học sinh chọn ở lại là điều dễ hiểu.

Chuyện “chảy máu” chất xám không còn là vấn đề mới, chúng ta đã bàn nhiều đến vấn đề này trong suốt những năm qua. Tuy nhiên, gần đây, vấn đề này ngày càng nóng và thu hút, nỗi trăn trở của nhiều người.

Đặc biệt, vấn đề càng thu hút sự quan tâm của nhiều người hơn, khi có câu chuyện của anh Doãn Minh Đăng – cựu quán quân Đường lên đỉnh Olympia, giảng viên trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ Thơ “tố” trường đại học đối xử bất công với mình trên Facebook.

Và khi anh Nguyễn Thành Vinh – Á quân Đường lên đỉnh Olympia cho rằng về nước là sự lãng phí khi môi trường và cơ chế làm việc ở Việt Nam chưa phù hợp cho người thực tài phát triển giá trị và năng lực bản thân thì câu chuyện “Du học – đi đi, đừng về” càng trở nên nóng hơn bao giờ hết.

Trước đó, chuyện vì sao người giỏi không về nước làm việc được đưa ra tại Quốc hội ngày 2/11/2015. Đại biểu Nguyễn Ngọc Hòa (TP.Hồ Chí Minh) day dứt đặt câu hỏi trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế – xã hội: Vì sao 13 cháu du học, 12 người không về, chúng ta có trăn trở việc này hay không?

Theo thống kê mới nhất của Bộ GD&ĐT, hiện có khoảng 60.000 du học sinh Việt Nam đang theo học tại các cơ sở đào tạo của nước ngoài. Con số này hứa hẹn sẽ mang lại nguồn nhân lực chất lượng phục vụ đất nước thế nhưng câu hỏi đặt ra rằng: Trong số 60.000 du học sinh này sẽ có bao nhiêu người trở về Việt Nam?


GS Nguyễn Minh Thuyết: Du học sinh không muốn trở về
vì cơ hội phát triển ở “nhà” khó hơn (Ảnh: giaoduc.net.vn)

Trao đổi về vấn đề “Du học sinh ngại trở về” với Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, GS Nguyễn Minh Thuyết  – nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội cho rằng:

Trong số những người Việt Nam đi du học nước ngoài có người thích sống ở nước ngoài nhưng không phải ai cũng thích sống ở nước ngoài. Vì vậy, chuyện nhiều bạn trẻ không muốn trở về nước hẳn có nguyên do khác.

GS Nguyễn Minh Thuyết đưa ra 4 lý do khiến nhiều du học sinh ngại trở về:

Thứ nhất, nếu du học sinh trở về thì liệu họ có kiếm được việc làm không? Đây là điều hoàn toàn không hề dễ dàng, vì hiện nay để kiếm được việc làm, nhất là trong khối cơ quan, doanh nghiệp nhà nước, cần phải chi tiền, mà số tiền đó không hề nhỏ.

Trong khi đó, nếu ở lại nước ngoài, họ hoàn toàn có thể tìm được công ăn việc làm, miễn là đáp ứng được yêu cầu về chuyên môn của các tổ chức, công ty nước đó hoặc nước khác.

Thứ hai, giả sử họ về nước, có tiền để “chạy” việc và “chạy” được thật chứ không bị lừa thì thu nhập từ công việc đó lại rất thấp, khiến họ không đủ trang trải cuộc sống. Tương lai này dĩ nhiên các bạn sinh viên, nghiên cứu sinh mới ra trường không mong muốn chút nào.

Thứ ba, giả sử các du học sinh có chấp nhận thu nhập thấp để làm việc thì cơ hội phát triển cũng rất ít vì cơ hội đó hiện đang phụ thuộc vào thứ tự “hậu duệ-tiền tệ-quan hệ”. Điều này có nghĩa là dù có kiến thức chuyên môn giỏi mấy thì cơ hội phát triển may lắm cũng chỉ giống như chơi xổ số thôi.

Trong khi đó, ở nước ngoài, cơ hội phát triển luôn mở cho những người có chuyên môn giỏi, quyết tâm cao.

Thứ tư, các du học sinh không muốn trở về vì không muốn sống trong một xã hội chưa văn minh. Sống trong nước, họ thấy từ chuyện bé nhất như tham gia giao thông, an toàn thực phẩm, làm xác nhận nọ kia cho đến chuyện lớn như mua đất, xây nhà…, quyền con người, quyền công dân lúc nào cũng dễ dàng bị xâm phạm mà xử lý thì rất chậm.

Nhiều năm trước, có vị đại biểu Quốc hội là một luật sư nổi tiếng đã thẳng thừng nhận xét rằng ta có cả một rừng luật nhưng lại sống theo luật … khác rừng. Cho đến hôm nay, thực tế cuộc sống vẫn không khác nhiều so với cách chơi chữ của vị Đại biểu này.

Đồng quan điểm với GS Nguyễn Minh Thuyết, chia sẻ trên báo Vietnamnet, chị Đào Thu Hiền, người từng tốt nghiệp hai trường đại học danh tiếng là Đại học Coumbia và Đại học Harvard, nói về việc ở Việt Nam, dù có tài nhưng không có mối quan hệ cũng khó có thể giữ được những chức vụ cao.

Chị  Hiền cho rằng: “Khi nhìn vào nền kinh tế Việt Nam, tôi thấy “quan hệ” vẫn là yếu tố rất lớn. Người nước ngoài miêu tả là “relationship-based economy”. Đối lập với đó là “merit-based economy”, nghĩa là nền kinh tế dựa trên năng lực“.

Trở lại câu chuyện, ở lại hay về nước thì cống hiến được cho đất nước, GS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng, có nhiều cách đóng góp xây dựng đất nước, chứ không nhất thiết cứ phải sống và làm việc trong nước mới thực hiện được điều này.

Chứng cớ là nhiều trí thức, doanh nhân Việt khẳng định được vị trí của mình ở nước ngoài đã có những đóng góp rất cụ thể cho sự phát triển của các ngành mà họ là chuyên gia và cho đất nước nói chung.

Nếu các bạn trẻ tận dụng được điều kiện thuận lợi ở nước ngoài, trở thành những nhà khoa học hay những doanh nhân hàng đầu thế giới, chắc chắn cống hiến của các bạn  sẽ còn lớn hơn.

Tuy nhiên, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội nói thêm rằng:

Đối với du học sinh tự túc kinh phí thì việc ở lại hay trở về là quyền cá nhân của họ. Nhưng đối với những anh chị em du học bằng tiền ngân sách nhà nước hay bằng học bổng của các tổ chức, đơn vị thì cần phải cư xử sòng phẳng, đàng hoàng, theo đúng hợp đồng, kể cả hợp đồng miệng.

Những bạn đó cần phải về nước phục vụ đủ số năm theo quy định hoặc trả lại số tiền đã được cấp. Học bổng Nhà nước là tiền thuế của dân, tiền của tổ chức, đơn vị đã cấp cũng là tiền của tập thể.

Không có lý do gì mà người dân hay các thành viên trong một tổ chức, đơn vị lại phải đài thọ để các bạn đi học rồi ở lại nước ngoài”.

Trách ai khi “nhân tài như lá mùa thu”

Ths Trương Khắc Trà (GDVN) – Đã có nhiều lời trách móc thậm chí chỉ trích đội ngũ nhân tài mà trước hết là tầng lớp du học sinh đã “quên” quê hương ngay sau đi đặt chân đến xứ người.

Nhân tài là nguyên khí quốc gia, chân lý này đã có tuổi đời hàng trăm năm nhưng việc đào tạo, sử dụng và đãi ngộ nhân tài như thế nào thì đến nay vẫn là bài toán khó chưa có lời giải.

Nhân tài đất Việt vẫn lũ lượt ra đi mà không hẹn ngày trở lại, quá xót xa và nuối tiếc khi “máu” chất xám vẫn chưa ngừng tuôn chảy và một lần nữa vấn đề nóng bỏng này lại được đặt ra trên các mặt báo.

Đã có nhiều lời trách móc thậm chí chỉ trích đội ngũ nhân tài mà trước hết là tầng lớp du học sinh đã “quên” quê hương ngay sau đi đặt chân đến xứ người.

Nhưng mấy ai cảm thông được cái khó ẩn sâu trong câu chuyện chưa có hồi kết này khi chưa thật sự vỡ vạc ra câu nói thấm thía câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.

Hiện nay Việt Nam đang nằm trong top 10 quốc gia có du học sinh đông nhất tại Mỹ – nền giáo dục hàng đầu thế giới, nên chúng ta cần phải đặt câu hỏi rằng tại sao ta lại có đội ngũ du học sinh hùng hậu đến như vậy?

Có phải chỉ đơn giản vì người Việt thông minh, học giỏi!

Vấn đề ở đây là tại sao phải “du” mới học được? Để trả lời câu hỏi này lại là cả một câu chuyện loằng ngoằng mà ở đó người ta sẽ lại thấy bóng dáng của vấn đề mang tên “chất lượng giáo dục”.

Dư luận thường hay chĩa mũi dùi vào đội ngũ du học sinh một đi không trở lại nhưng ít khi tự hỏi rằng tại sao nhân tài phải ra đi. Bởi chất lượng đào tạo đại học Việt Nam chưa đáp ứng yêu cầu để tạo ra nhân tài đẳng cấp quốc tế. Đó là sự thật!

Vậy nên, không thể trách người mà không trách ta trước, các nước phát triển họ không có hoặc rất ít đội ngũ phải du học bởi vì nền giáo dục nước họ thừa sức chắp cánh cho nhân tài phát triển. Trong trường hợp này nhân tài ra đi là chính đáng, đầy đủ lý do thuyết phục.

Rào cản thứ hai khiến ta phải “Tiên trách kỷ hậu trách nhân” đó là cơ chế, nhiều năm qua nhà nước đã tích cực đổi mới cơ chế thu hút nhân tài, đãi ngộ các nhà khoa học nhưng con số ấy chưa đủ trên mười đầu ngón tay, chưa thấm vào đâu so với hàng chục ngàn du học sinh và nhà khoa học Việt đang sinh sống và học tập ở nước ngoài.

Nhân tài nếu trở về họ sẽ làm việc ở đâu? Môi trường làm việc như thế nào để phát huy khả năng của họ?

Nếu vào biên chế nhà nước xuất phát điểm với tấm bằng đại học lương cứng chưa quá 3 triệu/tháng! Chưa kể phải vượt qua kỳ thi công chức vô cùng rối rắm nhiêu khê.

Khu vực tư nhân chủ yếu là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, văn hóa doanh nghiệp ở ta luôn nặng tính vun vén gia đình chứ ít khi mạnh dạn giao cho người ngoài những vị trí quan trọng trong điều hành.

Môi trường làm việc “ngột ngạt”, lối tư duy “ai cho chú tài hơn anh”, thói đố kỵ, ganh ghét lẫn nhau sẽ không có chỗ cho nhân tài có thể cống hiến. “Để thu hút người tài về làm việc, phải cụ thể bằng những chính sách.

Đừng nói những từ đẹp đẽ như “trải thảm đỏ đón nhân tài” mà không có chiều sâu…” là ý kiến của PGS.TS Nguyễn Văn Hiệp – Đại học Bách khoa TP.Hồ Chí Minh (Nguồn: Báo Tuổi trẻ Online đăng ngày 04/11/2015).

Cách đây chưa lâu sự kiện một Thạc sỹ Vật lý tốt nghiệp tại Pháp trượt viên chức tại Hà Nội đã phần nào nói lên sự bất cập ấy.

Có lẽ chẳng ai tin chuyện Giáo sư Ngô Bảo Châu nếu về Việt Nam làm việc thì mức lương theo bậc, ngạch chưa đến…6 triệu đồng/tháng.

Trong khi đó ở nước ngoài họ được thụ hưởng nền giáo dục tiên tiến, môi trường làm việc chuyên nghiệp đồng lương xứng đáng, luôn bảo đảm cho họ một cuộc sống đủ đầy để có thể chuyên tâm làm khoa học.

Hơn nữa, việc nhân tài một đi không trở lại chưa phải là…mất hẳn.

Bởi trong một thế giới phẳng thì sống ở Châu Âu hay Châu Á chẳng còn quá xa xôi, khác biệt, ở Mỹ hay Úc hoặc Nhật đều có thể cống hiến cho đất nước như nhiều nhà khoa học người Việt nổi danh thế giới vẫn thường xuyên về nước làm hội thảo khoa học và cố vấn chính sách.

Điều quan trọng là ở chữ “tâm” như Nguyễn Du viết “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” dù ở bất cứ đâu nếu có cái “tâm” vẫn có thể cống hiến cho đất nước. Rõ ràng trong trường hợp này là hoàn toàn có lợi chứ chưa phải mất hẳn nhân tài.

Để bài toán nhân tài được giải quyết tận gốc, không còn cách nào khác ngoài việc nhanh chóng đổi mới giáo dục đại học, khi có được những trường đại học đẳng cấp thế giới thì nhân tài chẳng phải tốn công khăn gói ra nước ngoài học tập.

Song song với đó cần “cởi trói” cơ chế và hiện thực hóa việc “trải thảm đỏ” là như thế nào chứ không phải là một uyển ngữ chỉ mang tính chất tô vẽ.

Một nền giáo dục hiện đại, tiên tiến đủ sức trở thành nơi hội tụ của giới tinh hoa, một cơ chế thông thoáng, dân chủ thực sự trong công việc…ắt sẽ “hữu xạ tự nhiên hương”.

Rõ ràng không thể trách được nhân tài ra đi không trở về khi chính đất nước mình không có đủ điều kiện cho nhân tài phát triển, trở về sẽ thui chột, ở lại để phát triển chúng ta chọn cái nào? Đừng để “Tuấn kiệt như sao buổi sớm/ Nhân tài như lá mùa thu”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s