Ba chọn hai

Posted: December 15, 2015 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn Gió – Hôm nay ngày 14 tháng 12 năm 2015, Hà Nội tổ chức hội nghị trung ương đảng CSVN lần thứ 13 khoá 12. Hội nghị lần này đặc biệt quan trọng vì sẽ biểu quyết thành phần nhân sự chủ chốt cho trung ương đảng khoá tới bắt đầu nhiệm kỳ vào năm 2016.

� Xem thêm: Chủ tịch nước có buồn và xấu hổ thật không?

Căng thẳng nhất là cuộc đua giữa các vị cao niên của Đảng đã đến tuổi về hưu những vẫn muốn trụ lại. Đó là các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Trong ba ông này thì cửa của Nguyễn Tấn Dũng sáng hơn, ông Dũng có thể nhắm tới một trong hai chức là tổng bí thư hoặc chủ tịch nước. Còn ông Trọng chỉ có thể tiếp tục ứng cử vào chức TBT thêm một nhiệm kỳ nữa, như thế nếu kết thúc nhiệm kỳ nữa ông Trọng sẽ vào tuổi 71.  Ở lứa tuổi 70 trên cương vị lãnh đạo, ông Trọng sẽ làm phai mờ hình ảnh cuộc đổi mới mà đảng CSVN đang quảng bá.

Để vận động cho mình, ông Trọng nhấn mạnh về chữ Đức. Đó là cái ông hơn hẳn đối thủ của ông là Nguyễn Tấn Dũng. Nói thêm chữ Đức của ông là hàm ý sự trong sạch của ông trong Đảng CSVN,  chứ không phải chữ Đức mà ông làm cho nhân dân hay đất nước. Việc ông Trọng muốn thêm nhiệm kỳ nữa có từ nguyên nhân , ông nhận thấy tham vọng muốn ở lại của Sang và Dũng, ông nghĩ rằng nếu sự cạnh tranh của hai đối thủ này gay gắt không đi đến phân thua thì hẳn nhiên ông sẽ được chọn vào vị trí TBT.

Ông Trương Tấn Sang  chọn cách lên án tham nhũng để vận động cho mình và giảm uy tín đối thủ. Bằng những phát biểu ở những lần gặp cử tri, nhờ tay chân của ông nằm trong một vài tờ báo phía Nam khuếch đại lên như một tuyên ngôn chính trị. Chiêu trò này của ông đạt khá hiệu quả trong dư luận. Người dân hồ hởi khi thấy ông phát ngôn về đồng chí X, về nợ công, nhóm lợi ích. Nhưng nếu nhìn kỹ thì thấy phát biểu của ông chỉ có ở những cuộc gặp không quan trọng, chỉ là những phát biểu ngoài lề hành lang.  Nếu những phát biểu như vậy mà có giữa hội nghị trung ương, giữa quốc hội thì có lẽ sự chính danh của nó được khẳng định hơn. Điều này cho thấy trong trung ương ông Sang không có uy lực của mình, ông đành phải mượn những lần gặp cử tri ngoài lề để chỉ trích đối thủ. Nhiều trí thức, nhân sĩ tin rằng ông Sang là người cải cách, sẽ đem lại thay đổi đột biến cho Việt Nam. Nhưng mấy năm qua sự kỳ vọng ấy ngày càng nhạt đi , bởi không có thực lực trong tay, ông Sang chẳng có gì hơn ngoài vài ba phát biểu gây phấn khích cho dư luận, để rồi đâu lại vào đó. Hành động duy nhất của ông là thăng quân hàm cho các tướng công an, quân đội. Đó là những văn bản đề nghị  hiếm hoi có  tính quan trọng mà các bộ đưa tới cho ông ký.

Trước giờ khai mạc hội nghị trung ương 13 khoá 12, ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ đỉnh đương, nhàn nhã và không mấy lo toan. Cửa đi tiếp của ông Dũng sáng hơn hai ông Trọng và Sang ở chỗ. Ông Dũng có thể ứng cử vào chức TBT hoặc Chủ Tịch Nước hoặc bí bét nữa thì vào Chủ tịch quốc hội. Ông Dũng có thuận lợi là nắm nhiều kênh quan hệ với các nước phương Tây và nhiều tay chân thuộc nhóm lợi ích mà ông gây dựng. Ông Dũng tạo điều kiện cho các tướng lãnh quân đội, công an tham gia làm kinh tế. Không như nhiều người hình dung là tướng lãnh công an , quân đội chỉ chú trọng bảo vệ Đảng. Dưới thời ông Dũng thì tướng công an, quân đội mang hàm thứ trưởng có thể bàn bạc thẳng với các nhà tư bản tài phiệt để tiến hành đầu tư khu công nghiệp, nhà máy hoặc hợp đồng kinh tế quốc gia. Khái niệm bảo vệ Đảng không những là bảo vệ thuần tuý trước diễn biến bạo động, biểu tình, âm mưu của các thế lực thù địch như chúng ta thường nghe thấy, nhiệm vụ bảo vệ Đảng và chế độ của các tướng lãnh quân đội, công an được thêm phần ” nặng nhọc”  nhưng đầy hứa hẹn  bổng lộc đó là tìm kiếm nguồn đầu tư, tức nguồn tiền về cho chế độ.

Như vậy trong cuộc đua giữa ba con người này, thực chất là cuộc đua giữa lý tưởng và vật chất. Một sự thống nhất ngầm giữa trung ương Đảng CSVN là dù lý tưởng hay vật chất đều phải mang mục đích giữ được sự cai trị của Đảng CSVN. Hai ông Trọng và Sang đưa ra phương án giữ chế độ CS bằng lý tưởng, còn ông Dũng đưa ra lý tưởng giữ Đảng CSVN bằng tiền.

Còn tiền thì còn Đảng CS hay còn lý tưởng thì còn Đảng CS?

Trong trường hợp cả hai đường  lối này đều đúng, ông Sang và Trọng sẽ phải một người ra đi. Đó là khả năng dễ xẩy ra nhất. Trong bối cảnh kinh tế đất nước trước bờ vực đổ vỡ, bê bết như ngày nay, trung ương ĐCSVN không bao giờ dám bác bỏ quan điểm còn tiền còn Đảng là sai trái, mặc dù họ không công khai thừa nhận, nhưng chắc hẳn một số đông sẽ ngầm ủng hộ quan điểm còn tiền còn Đảng mà ông Dũng chủ trương. Tuy nhiên,  trung ương đảng cũng sẽ ủng hộ quan điểm còn lý tưởng là còn Đảng để che mắt thiên hạ thấy rằng con đường Đảng dẫn dắt dân tộc đi là con đường lý tưởng trong sáng, tiến bộ. Nhưng bên trong họ sẽ bỏ phiếu cho quan điểm này ở mức độ vừa phải, để dân chúng cũng như các đảng viên cấp thấp không bị hoang mang.

Lý tưởng là thứ quá muộn để giữ vững được sự tồn tại của Đảng CSVN bây giờ, nó chỉ là thứ trang trí đánh lừa dư luận để kéo dài thời gian hấp hối. Chỉ có vật chất, tiền bạc mới là thứ giá trị duy nhất để bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng. Lý tưởng giờ chỉ là lời bao biện cho những hành động tham nhũng, xấu xa của ĐCSVN. Nhưng nếu không có những lời bao biện thì hành động tham nhũng xấu xa dễ bị lên án. Cho nên lý tưởng vẫn là thứ cần thiết cho chế độ CSVN.

Nguyễn Tấn Dũng ở lại để đại diện cho đường lối còn tiền còn đảng. Phía quan điểm còn lý tưởng, còn đảng ở bên kia thì ông Trọng có vẻ sáng giá hơn ông Trương Tấn Sang.

Nhưng thế nào đi nữa, thì tiền giữ đảng là tiền đi vay nợ nước ngoài. Sớm muộn gì cũng phải đến hạn trả nợ lúc ấy sẽ là hết Đảng CSVN. Các uỷ viên trung ương Đảng ở hội nghị lần thứ 13 này, tất nhiên  hiểu rõ tính chất tương lai là như vậy. Nhiệm kỳ của các trung ương uỷ viên Đảng CSVN trong 5 năm tới đây sẽ chia làm hai loại.  Một loại chú trọng tích luỹ tiền bạc để trở thành những nhà tư bản khi chế độ CNXH sụp đổ. Một loại chú trọng làm việc minh bạch, khách quan, lấy tiếng để trở thành những chính trị gia cho một chế độ tương lai. Sẽ không ngạc nhiên khi thấy ở năm tới đây hàng ngũ cộng sản VN có nhiều kẻ vội vã vơ vét nhưng cũng nhiều kẻ tỏ vẻ thanh bạch, trong sáng, có nhiệt huyết. Một bức tranh nhiều mầu sắc trái ngược nhau sẽ diễn ra trên chính trường Việt Nam sau đại hội đảng lần thứ 12 trở đi.

Chủ tịch nước có buồn và xấu hổ thật không?

Phạm Nhật Bình (BTQ) – Làm chủ tịch nước gần hết nhiệm kỳ, bỗng dưng ông Trương Tấn Sang lên giọng than thở giống như một kép chánh hết thời trên sân khấu về chiều: Buồn, xấu hổ lắm!

Nhưng chủ tịch nước buồn về chuyện gì và tại sao ông xấu hổ?

Mới đây, khi tiếp xúc với cử tri của mình, ông Trương Tấn Sang thú nhận rằng “Một trong những điều buồn nhất là coi người ta xếp Việt Nam đứng thứ mấy trong bản đồ chống tham nhũng. Thụy Sỹ đứng đầu, thứ nhì là Singapore. Nước mình được xếp hạng trên dưới 100. Buồn, xấu hổ lắm!”

Nỗi xấu hổ của người đứng đầu nhà nước đã chỉ ra vấn nạn tham nhũng tại Việt Nam như con ngựa bất kham, không dừng lại ở một mức độ nào “coi được”. Tham nhũng còn được mô tả như quốc nạn đe dọa sự sống còn của đảng, nhưng trong suốt một thời gian dài tham nhũng vẫn hiên ngang tồn tại, bất chấp sự chống lại nó. Trước đây, Ủy ban Phòng chống Tham nhũng được ông Nguyễn Tấn Dũng rình rang lập ra từ trung ương đến địa phương với đầy đủ ban bệ. Nhưng cũng chính trong thời kỳ này, tham nhũng nở rộ như nấm gặp mưa.

Tình trạng tham nhũng trong các cấp chính quyền của đảng Cộng sản cứ gia tăng chóng mặt. Hối lộ, đút lót từ dưới lên trên, xà xẻo tiền đầu tư dự án, móc ngoặc ăn chia với nước ngoài, công khai rút ruột công trình. Từ PMU 18, đề án 112, vụ PCI Nhật hối lộ viên chức đường sắt Việt Nam, sụp đổ tài chánh của “quả đấm thép” Vinashin đến Vinalines lôi nhau ra tòa, vụ tiền Polymer…như bảng phong thần càng lúc càng dài ra. Đến nổi năm 2013, Tổng bí thư đảng phải ra tay giành lại Ủy ban này bằng cách lập ra Ban chỉ đạo để chỉ đạo việc phòng chống tham nhũng mà không có Nguyễn Tấn Dũng.

Việc giành giật qua lại thật ra không nhằm mục đích chống tham nhũng cho hiệu quả hơn mà chỉ thể hiện một cuộc đấu đá thường xuyên trong nội bộ đảng để ăn chia quyền lợi. Ngay sau khi đã thành lập Ủy ban chỉ đạo, tình trạng tham nhũng càng diễn ra phức tạp với hàng loạt vụ bắt giữ như bắt Bầu Kiên, Trần Xuân Giá và một số lãnh đạo ngành ngân hàng. Rồi chống tham nhũng xẹp xuống sau cái chết của Trưởng ban nội chính Nguyễn Bá Thanh như một chiếc lốp xì hơi.

Thế nhưng điều đáng kinh ngạc và khó hiểu khi trong một buổi tọa đàm mang tên “Chung tay phòng, chống tham nhũng vì sự phát triển” diễn ra vào đầu tháng 12 năm 2014 vừa qua, Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh phát biểu: “Trong 3 năm qua, chỉ số cảm nhận tham nhũng không tụt, không tăng có nghĩa là có tính ổn định.” Tham nhũng ổn định ngay lập tức trở thành một cơn bão chế nhạo trên các trang mạng xã hội và đi vào danh sách các câu nói khôi hài rẻ tiền nhất. Nó cũng cho thấy tình trạng bao che, lấp liếm trong việc chống lại các hành vi đục khoét của công, lãng phí ngân sách quốc gia ngay trong cơ quan thanh tra của chính phủ.

Cũng chính ông Tranh này hôm 9/12 nói về công tác phòng chống tham nhũng đã cho biết, Việt Nam “có công thức riêng của mình và được quốc tế đánh giá cao”. Công thức này có lẽ không ngoài cách phòng chống tham nhũng sao cho tham nhũng vững mạnh hơn và có tính ổn định lâu dài. Không hẹn mà ngành thanh tra của hai Tp. Hà Nội và Tp. HCM mới đây cùng lên tiếng không tìm thấy tham nhũng nữa. Vậy tham nhũng trốn nơi đâu mà làm cho chủ tịch nước buồn và xấu hổ?

Nhưng mãi đến nay chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới buồn và xấu hổ cũng đúng thôi. Vì trong suốt nhiệm kỳ, ông đã sống chung cùng tham nhũng, tích cực chia xẻ ngọt bùi với nó. Cho dù có lúc ông cũng than thở, ví von tham nhũng như bầy sâu “Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”. Đất nước dù có chết, ông cũng chẳng làm được gì hơn là bất lực nhìn cái nồi canh đầy sâu ấy để thở than.

Nhưng Việt Nam ngày nay không chỉ có tham nhũng từ trung ương đến địa phương như bầy sâu hay lũ chuột bám quanh chiếc bình quý của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, mà còn là bài toán nợ nần.

Trong nhiều năm liền nợ công nợ tư chẳng những không giảm mà tiếp tục tăng cao. Trong tình hình đó, mới đây Thứ trưởng Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn cố trấn an quốc hội “Nợ công năm 2016 sẽ tăng lên mức 62,3% GDP, con số này chưa vượt ngưỡng an toàn (65%)”. Cứ tạm tin lời ông thứ trưởng là “chưa vượt”, nhưng nợ đáo hạn trong nước lẫn ngoài nước vẫn phải thanh toán. Và các nhà hoạch định chính sách tài chính vẫn tin vào 3 tỷ trái phiếu hoặc số đô-la sắp đi vay còn nằm đâu đó trên bàn giấy.

Bên cạnh đó ngân sách quốc gia cạn kiệt ngay trong những tháng cuối năm càng làm bức tranh kinh tế đã ảm đạm càng thêm u ám. Tình trạng thu không đủ bù chi từ năm này qua năm khác đặt ra một bài toán nan giải cho các nhà điều hành kinh tế tỉnh lẻ vốn quen thói chi tiêu hoang phí. Những dự án tượng đài, khu hành chánh “hoành tráng” dành cho cán bộ đảng làm việc được tiếp tục vẽ vời với con số đầu tư hàng chục ngàn tỷ đồng làm người dân ngao ngán.

Họ giải quyết thế nào để có tiền chi cho các dự án hàng trăm triệu đô-la, thậm chí hàng tỷ đó? Đối với trung ương, biện pháp vay nợ để tiêu xài và chữa cháy trước mắt vẫn là biện pháp dễ dàng nhất.

Ngoài ra các địa phương ra sức tận thu, tha hồ đặt thêm thuế và vô số phí và lệ phí đánh vào túi tiền vốn đã trống rỗng của người nghèo. Cả hai cách bù đắp ấy tựu chung chỉ làm nghèo đất nước, nhưng làm giàu các quan tham.

Là chủ tịch nước, không phải ông Sang không biết vấn nạn tham nhũng do đảng ông chủ trương và dung dưỡng. Cũng không phải ông không biết tình trạng công nợ ngập đầu, ngân sách thâm hụt là do cán bộ đảng các cấp chi tiêu hoang phí, trục lợi cá nhân mà chính bản thân ông cũng có dự vào. Nhưng biết cũng chỉ để thỏa hiệp lẫn nhau, cùng nhau chia phần một miếng bánh ngon.

Theo thông lệ của các lãnh đạo cao cấp lúc biết mình sắp cầm sổ hưu vào… năm 2016, ông Sang cũng tỏ ra mủi lòng trước tình trạng đất nước đi vào con đường bế tắc. Phải nói đôi lời tỏ ra biết điều sau nhiều năm đóng góp làm đất nước tan hoang. Phải giả vờ biết buồn, biết xấu hổ cho mọi người thấy mình cũng còn chút sĩ diện sót lại lúc cuối đời.

Nhưng nếu ông biết hiện nay người dân Việt chẳng những buồn, xấu hổ mà còn nhục nhã vì sự hèn hạ của đảng CSVN trước giặc Tàu thì ông sẽ nghĩ sao?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s