Người Việt ăn uống, trộm hàng ngang nhiên trong siêu thị

Posted: December 17, 2015 in Uncategorized
Tags:

Minh Thu (VNN) – Một số người Việt Nam “tự nhiên như ruồi” khi ăn uống thực phẩm trong siêu thị mà “quên” trả tiền hoặc ngang nhiên thó trộm hàng. Tật xấu của không ít “thượng đế” Việt một lần nữa lại bị lên án.

� Xem thêm: Người Việt đang thể hiện cái văn hóa gì vậy? + Dân làm thơ tặng quan bắt xóm nhà lá xây cổng bêtông.


Một tờ rơi tại Nhật Bán cảnh báo tình trạng người Việt ăn cắp khi đi mua sắm

.
Cụ thể, theo bài viết đăng trên diễn đàn, tại một trung tâm thương mại lớn của Nhật Bản ở Tân Phú (TP.HCM), một thành viên cho biết đã theo chân bạn làm bảo vệ tại đây và chứng kiến nhiều câu chuyện bi hài của người tiêu dùng Việt.

Chẳng hạn, tại trung tâm này bày bán rất nhiều chủng loại hàng, đặc biệt là thức ăn. Mọi người đều được tự do ra vào mà không cần phải khóa giỏ như các siêu thị khác. Khách hàng chỉ cần chọn mua, thanh toán và ung dung ra cửa. Chính vì dễ dàng như vậy, không ít người đến quầy thức ăn lựa chọn xong ra thẳng bàn ăn để dùng mà không thanh toán. Trong khi, nhân viên bán hàng quá ít cộng với vào giờ cao điểm giảm giá lượng khách quá đông khiến việc kiểm soát gần như là không thể.

Tình trạng này còn xảy ra cả với các loại thực phẩm khác như bánh mì, bánh ngọt, gà chiên, khoai tây,… Thành viên trên từng chứng kiến một người phụ nữ lấy vào túi mỗi thứ một ít rồi đến bàn ăn dùng vô cùng thoải mái, xong vứt phần thừa vào sọt rác, không hề ngó đến nơi thanh toán.

Chưa kể, các loại mỹ phẩm, nước hoa nho nhỏ cũng rất dễ bị đánh cắp. “Anh bạn tôi kể không ít người ranh mãnh, lợi dụng việc không khóa giỏ họ mang cả chai nước hoa trị giá 2-3 triệu đồng ra mà máy soi an ninh không làm gì được. Họ đã nhanh tay xé bỏ phần mã vạch có chưa 1 con chip điện tử bên trong”, tác giả cho hay.

Riêng quần áo còn đơn giản hơn. Họ chỉ cần chọn, xé mác và vào phòng cho con bú của các bà mẹ thay ra, mặc đồ mới còn đồ cũ có thể vứt hoặc bỏ giỏ mang về.


Hình ảnh chen lấn, không chịu xếp hàng khi đi mua sắm tại các siêu thị
là không hiếm tại các siêu thị và trung tâm thương mại (ảnh NLĐ)

Theo một con số không chính thức, một cựu nhân viên vệ sinh tại đây tiết lộ con số giật mình, mỗi ngày hệ thống trung tâm thương mại này trên toàn quốc mất tới 200 triệu đồng. Tuy chưa có xác nhận chính thức, nhưng chắc chắn tình trạng trộm cắp có diễn ra và số tiền mất mát có thể lên tới cả triệu đồng mỗi ngày, ở mỗi trung tâm.

Thành viên này viết rằng, Ban lãnh đạo trung tâm thừa biết những chuyện này thông qua hệ thống camera, không hiểu khi đó họ sẽ nghĩ như thế nào về những tật xấu tại Việt Nam?

Trong khi đó, tại các nước phát triển, hàng hóa được bày bán đầy ắp mà chẳng có nhân viên bảo vệ, mọi người rất tự giác lựa chọn – trả tiền, còn ở Việt Nam mặc dù bảo vệ rất nhiều nhưng tình trạng ăn cắp vặt vẫn xảy ra như cơm bữa.

Theo thống kê trên một tờ báo điện tử, thì ăn cắp vặt chính là một trong những tật xấu nhất mà Việt mắc phải khi đi siêu thị. Ăn cắp không chỉ tại các cửa hàng, siêu thị, trung tâm thương mại trong nước mà cả khi đi nước ngoài, mặc dù hóa đơn thanh toán không đáng là bao.

Ngoài ra, không ít “thượng đế” Việt Nam còn có thói quen xấu khác khi đi mua sắm, như ăn thử vô tội vạ, bới tung hàng hóa, không chịu xếp hàng khi thanh toán và nói cười to tiếng.

Người Việt đang thể hiện cái văn hóa gì vậy?

Nguyễn Quang Thân (MTG) – Ở đây không chỉ là câu chuyện với hoa! Vặt hoa, giẫm đạp lên hoa chỉ là thể hiện một thứ văn hóa. Nhưng, cái văn hóa gì vậy?

Cách đây nhiều năm, khi Nhật Bản đưa hoa anh đào tới Hà Nội, lần đầu tiên người Việt sững sờ tận mắt nhìn thấy vẻ đẹp kiêu sa, trắng muốt của một loài hoa lạ chưa được thấy bao giờ. Sống miền lúa nước, cây xanh, hoa trái, tình yêu hoa đã có sẵn trong lòng, không chỉ lớp trẻ mà mọi người dân vẫn thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp của loài hoa đến từ xứ sở mặt trời mọc.

Nhưng tình yêu hoa chưa kịp thỏa mãn, đã phải buồn vì những nết xấu như được dịp hiếm hoi để phô ra. Người xem hoa thay vì chiêm ngưỡng cái đẹp của hoa thì đã phũ phàng vặt hoa, bẻ cành. Thay vì cùng mọi người thưởng hoa, người ta muốn chiếm hữu hoa làm của riêng đưa về nhà. Hoa bị tàn sát vì lòng tham sở hữu, buồn thay lại núp dưới bóng chiêm ngưỡng cái đẹp. Đành rằng tình yêu luôn có xu hướng đẻ ra nhu cầu sở hữu, nhưng không thể như vậy với tình yêu hoa. Bẽ bàng với bạn Nhật và trước hết là với chính mình. Thương vì người đã biết yêu hoa mà giận vì cách cư xử quá tệ.

Nhiều năm sau vụ anh đào, tưởng là người yêu hoa đã trưởng thành, nhưng không phải như thế. Hàng ngàn người, đa số là lớp trẻ đã cất công đi hàng trăm dặm đường lên Hà Giang, Mộc Châu; vào tận miền núi hẻo lánh xứ Nghệ; đến tận Đà Lạt… để ngắm hoa tam giác mạch, hoa hướng dương và hoa cải vàng trên những cánh đồng bạt ngàn, nơi lần đầu tiên những thứ hoa đẹp một cách hào phóng ấy được quảng bá, được biết tới và hâm mộ. Một lần nữa, chúng ta có thể vui và thấy ấm lòng khi trên đất nước vốn nghèo và vất vả gian nan vì chiến tranh đã “biết yêu và được yêu hoa” như nhiều dân tộc may mắn khác.

Hoa không phụ người, hoa vẫn đẹp, vẫn cháy hết mình vì người. Nhưng người đã lại phụ hoa! Nhiều cánh đồng dã quỳ, tam giác mạch hay cải vàng chưa kịp trọn một kiếp đã bị giẫm đạp, xéo nát không thương tiếc. Không phải vì vụ lợi, vì muốn sở hữu mà chỉ là để thỏa mãn những ý thích nói thẳng ra là rất trẻ con, của một trình thẩm mỹ chưa trưởng thành. Lại đành “giận thì giận mà thương thì thương”. Giận vì cái không chịu trưởng thành của rất nhiều người, mà thương vì tình yêu khát khao với cái đẹp của con nhà nghèo nay mới được biết hưởng thụ một chút vẻ đẹp của cuộc sống. Cũng tội nghiệp lắm thay!

Nhưng không chỉ với hoa! Vặt hoa, giẫm lên hoa chỉ là thể hiện một thứ văn hóa. Cái văn hóa gì vậy?

Trong quá khứ, người Việt luôn được coi là những con người tế nhị, biết tôn trọng giá trị tinh thần và rất tinh tế trong cư xử. Cái “dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An” không chỉ riêng người Hà Nội mà là của Việt Nam nói chung. Những miếng trầu cánh phượng, những đĩa hoa nhỏ, xinh xắn thơm hương đưa lên chùa hay bày lên bàn thờ gia tiên, những dãy hàng rào cây xanh phủ dây tơ hồng vây quanh mái tranh, hoa các loại trong chậu, trong vườn người giàu và cả người nghèo là nơi gửi gắm tâm hồn tinh tế của người Việt. Người ta ngắm hoa, thưởng hoa chứ không ngửi hoa, vặt hoa, giẫm lên hoa!

Con người đối xử với nhau như bầu bí chung giàn, như nhiễu điều phủ lấy giá gương, như gà cùng một mẹ. Cái truyền thống văn hóa ấy đang bị biến dạng đến mức khó nhận ra. Đành rằng nhân loại có quá nhiều điều bất cập và phải luôn hoàn thiện mình trong nhiều thiên niên kỷ, chưa có dân tộc nào thật sự hoàn hảo như mong ước. Nhưng chúng ta hãy nghiêm chỉnh nhìn lại mình ngày hôm nay. Thứ văn hóa phản văn hóa giẫm lên hoa chỉ giúp chúng ta dễ nhìn bản thân mình, dễ so sánh mình với các dân tộc khác trong gia đình nhân loại mà thôi.

Nam thanh nữ tú của chúng ta, ngay ở Hà Nội hay Sài Gòn đã cư xử như thế nào trong nhà, ngoài đường phố? Hàng ngàn người đã đổ dồn về một đường phố hẹp, chen chúc giẫm đạp nhau để mong nhận một cái bánh sushi miễn phí. Sau hàng chục năm sống trong cảnh bao cấp, thiếu thốn, mãi đến nay người ta vẫn chưa học được thói quen xếp hàng. Người ta chen lấn khắp nơi, thậm chí lúc chỉ có hai ba người. Hình như nỗi ám ảnh “mất phần” vẫn dai dẳng sống trong tâm trí nhiều người, hễ có chút danh lợi là nghĩ ngay đến “cướp”!

Hai lễ hội vào loại lớn nhất nước đều ở miền Bắc là Hội Gióng và Hội Khai ấn đền Trần. Cả hai lễ hội đều có tiết mục “cướp”. Ở Hội Gióng là chuyện cướp lộc Thánh hoa tre cầu giàu sang. Còn ở Thiên Trường thì người ta cướp “ấn” (tờ giấy có đóng triện đỏ sản xuất hàng loạt) để nuôi hy vọng được làm quan, đang làm quan thì được thăng chức hay được bầu khóa nữa. Tóm lại cả hai hội đều có tiết mục Thánh ban phát danh lợi. Mà danh lợi là thứ mật ngọt luôn có số lượng hạn chế. Nhưng ruồi lại quá nhiều nên phải cướp mới xong. Và cái tâm lý nhanh chân nhanh tay không thì thiệt đã làm nhiều thanh niên (kể cả những người có học) giẫm lên hoa nhiều khi chỉ để chụp một kiểu ảnh họ cho là đẹp!

Cách đây gần hai phần ba thế kỷ, nhà thơ Tản Đà có hai câu thơ làm chua xót tâm can người Việt: “Dân hai lăm triệu đâu người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”. Thời đó nước đang mất, nhà đang nát. Ngày nay thế nước đã khác. Nhưng liệu bao nhiêu người trong chúng ta đã thực sự trưởng thành, hết cái nết trẻ con?

Dân làm thơ tặng quan bắt xóm nhà lá xây cổng bêtông

M.C tổng hợp (TTO)“Nhà lá mà cổng bê tông – Khác nào Thằng Cuội mà trông… Chị Hằng?” là thơ tức cảnh sinh tình của bạn Minh Nhật tặng các quan xã bắt dân nhà lá xây cổng bêtông. Những vần thơ như vậy gửi về TTO khá nhiều.


Căn nhà lá của chị Trần Thị Mỹ Lợi ở xã Phương Phú, huyện Phụng Hiệp
(Hậu Giang) cũng phải làm cổng rào bằng bêtông – Ảnh: Lê Dân

Có lẽ đến các danh hài hiện nay cũng khó mà gây nổi trận cười dữ dội trong bạn đọc Tuổi Trẻ ngay khi đọc tựa và coi hình bài Nhà tui nhà lá mà xã bắt làm cổng bêtông trên TTO ngày 16-12.

Trong cảnh bi – hài đó, nhiều bạn đọc có lẽ chỉ còn cách xài thơ mới tải nổi xúc cảm của mình.

Bạn Nguyễn Văn Hiển thay mặt bà con xóm nhà lá tự trào:

Ta nghèo thì mặc ta nghèo
Bê tông cột cổng hàng rào xung quanh
Xã nào đạt được xây nhanh
Nông thôn đổi mới dân xanh mắt mèo

Nét bi – hài không chỉ là nhà lá cổng bê tông mà còn là hai trụ cổng không có cửa cổng, không có hàng rào mà một “nhà thơ”  tuổi teen đã “phát hiện”:

Không cửa, không cả hàng rào
Hai cái trụ cổng gọi sao bi giờ” (!).

Nếu Thơ bạn Nguyen Xuan Hoang có tiếng than trời:

Trời ơi ngó xuống coi sao
Nhà tôi nhà lá nhưng cổng rào bêtông

… thì thơ bạn Lê Quang Sỹ lại có chiều nội tâm khi suy luận:

Có làm thì mới có ăn
Nhà chị mái lá cắn răng mà nhìn
Cổng xây kiên cố như đình
Không xây kiểu đấy đứng nhìn sao ăn.

Bạn Nguyễn Th. thì quả quyết:

Trụ bêtông biết nói năng
Mấy ông quan xã hàm răng chẳng còn.

Comment – thơ được nhiều bạn đọc bấm nút thích nhất (1150 thích – tính đến 0g 17-12) là của bạn Cần Thơ, một “nhà thơ” miền Tây:

Xã “nông thôn mới” là đây
Bên trong nhà lá, ngoài xây tường rào
Dân: đói, rách, khổ… kêu gào
Chủ trương nên phải : cổng chào… bêtông !?!

Sao vẫn có những bạn đọc ủng hộ cổng bê tông?

Theo bạn Hồ Xuân Lâm thì “Ơn trời,  nhà sập thì vẫn còn cái trụ cổng để mà bu”. Ý kiến này không cá biệt vì bạn Việt Hòa khẳng định tác dụng “tích cực” của cái cổng bêtông chắc chắn: “Xây trụ cổng là đúng rồi, lúc đói không đứng được còn có cái mà bám”…

Riêng bạn Đen thì hai trụ cổng có giá trị thiết thực hơn: “Sau này nhà có sập thì còn có chỗ vững chắc mắc cái võng mà nằm” (!).

…Phải chăng vậy nên ý kiến của bạn Yen nhận được nhiều “thích” (437 like) là: “Ở truồng cũng phải đeo dây nịt”. (!).

Chuyện bi – hài này không chỉ ở xã Phương Phú, huyện Phụng Hiệp

Theo bạn Tran, “hãy về xã V. , huyện P., tỉnh B.L. Tình cảnh còn thảm thương hơn nữa: cái hàng rào bê tông còn nhà tranh lá, nhìn mà muốn rơi nước mắt”.

“Xã H. – Phụng Hiệp cũng vậy” (Vu)

“Tôi cũng đang sinh sống tại xã T., huyện Phụng Hiệp, Hậu Giang. Đây là xã vùng nghèo, dân thường làm nông nghiệp phần lớn là trồng mía, đời sống còn nhiều khó khăn vậy xã buộc phải xây cổng bêtông, có mái che. Nếu không làm tự làm theo mẫu thì đóng 2.000.000 đồng để xã làm cho. Với số tiền ấy là thu nhập của nhiều tháng lao động vất vả của người dân chứ đâu dễ có được” (Trần Văn Hớn).

“Không chỉ ở Phụng Hiệp, huyện V. – Hậu Giang cũng rơi vào tình cảnh này! Không chỉ xây bằng gạch, bê tông mà phía trên phải có mái vòm. Bắt buộc người dân phải xây cổng vào nhà. Điều đó có đạt được cái chuẩn… văn hóa!?” (Nguyễn Phú Sanh).

“Chưa hài bằng ở quê tôi đâu. Nhà không đủ ăn, vách đất nhưng xã bắt “cho vay” tiền để xây nhà vệ sinh đạt chuẩn” (Nguyễn Trung Hiếu).

“Tôi thấy vấn đề nông thôn mới cần phải xem lại, gần như xã nào cũng bắt dân đóng góp tiền làm việc nọ việc kia, thật chán hết chỗ nói. Hãy để người dân tự phấn đấu chứ đừng áp đặt người dân” (Vũ Văn Vĩnh).

Vũ Quang:  Chính quyền một số địa phương hiểu sai mục tiêu xây dựng nông thôn mới, chính vì thế một số địa phương đang cố tạo ra cái bề ngoài hình thức mà không tập trung việc nâng cao đời sống vật chất của người dân bằng cách tạo ra môi trường sản xuất kinh doanh thuận lợi hơn, môi trường sống tốt hơn, đời sống của người dân được nâng cao hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s