Cây cầy có ma

Posted: January 13, 2016 in Uncategorized
Tags:

FB Trần Minh Khôi(Viet-studies)“Không hiểu từ đâu, người ta tin rằng trong nội bộ Đảng Cộng sản tồn tại một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau … Không có bằng chứng nào cho điều này cả”

� Xem thêm: Lãnh đạo Việt Nam nào cũng bị tố cáo? + Hãy thôi trông mong vào Đại hội Đảng XII.

Bên đường Quốc lộ 55, đoạn đi ngang xã Sơn Mỹ, Hàm Tân, có một cây cầy. Cầy là một loại cây có thân rất cứng. Có lẽ vì thế nên nó được để lại bên đường. Lúc đám trẻ chúng tôi lớn lên (những năm 80), người ta nói cây cầy có ma nên không ai dám cưa ngã nó. Chuyện này thêu dệt lên chuyện kia, và cứ thế, không ai nghi ngờ gì chuyện cây cầy này có ma cả. Ký ức của tôi in đậm cảm giác sợ ma, chân nọ đá chân kia những đêm phải đi bộ về ngang qua cây cầy này. Lần rồi về lại quê, tôi dừng xe rất lâu bên đường nhìn nó. Nó đã rụng hết lá, tiều tụy, gầy gò. Không ai biết rằng nó đã từng là một ám ảnh đầy sợ hãi của đám trẻ con chúng tôi. Tôi mỉm cười về tuổi thơ của mình rồi cho xe chạy đi.

Khi chúng ta tin vào một điều gì đó bằng sự sợ hãi, hay tuyệt vọng, thì chúng ta sẽ không còn khả năng quay trở lại chất vấn sự phi lý của điều đã tin vào. Và điều này không chỉ dừng lại ở đám trẻ con. Tôi chứng kiến điều này rất nhiều lần, và cứ mỗi lần tôi lại tự hỏi: tại sao chúng ta lại ngây thơ như thế?

Trong những ngày này, khi không gian mạng đang lên đồng vì những sự kiện sắp diễn ra trong cuộc giành giật ai chiếu trên ai chiếu dưới, ai ra ngồi bệt trước sân đình, của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, thì những niềm tin ngây thơ này lại đóng vai trò như những điệu chầu văn. Miễn là nó tạo được sự đồng cảm của hiệu ứng lên đồng, không mấy ai quay lại chất vấn sự phí lý của những điều được tin vào nữa.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #1, “thân Tàu, thân Mỹ”

Không hiểu từ đâu, người ta tin rằng trong nội bộ Đảng Cộng sản tồn tại một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau. Không có bằng chứng nào cho điều này cả. Có lẽ nó đã xuất hiện từ đâu đó bằng những suy đoán mông lung để phục vụ một luận điểm nào đó về những lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền. Sự mường tượng này ngay lập tức được chấp nhận có lẽ là vì nó khớp với cái khuôn mẫu tư duy nhị nguyên dễ dãi – trắng/đen, xấu/tốt, đúng/sai, phải/trái, địch/ta, cách mạng/phản động,… – đã rất quen thuộc trong lối tư duy của chúng ta.

Cùng với thời gian, cũng không lâu lắc gì, sự mường tượng về một cấu trúc bè phái có-vẻ-rất-hợp-lý này mặc nhiên trở thành một niềm tin trong công chúng. Nó rất thuận tiện. Hai phe, thân hai cường quốc, kình chống nhau. Người viết thì chỉ cần viết minh họa vu vơ. Người đọc cũng không cần động não gì nhiều.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #2, “ông Dũng thân Mỹ, ông Trọng thân Tàu”

Một khi đã dễ dãi tin rằng có một phe “thân Mỹ” và một phe “thân Tàu”, và tin rằng đây là nguyên nhân của lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền, thì chuyện tin rằng mỗi phe có một người cầm đầu là chuyện đương nhiên. Xin cho tôi hỏi: bạn lấy bằng chứng nào để nói rằng thủ tướng của các bạn, ông Nguyễn Tấn Dũng, “thân Mỹ”? Và bằng chứng nào để nói rằng ông Nguyễn Phú Trọng “thân Tàu”? Không có bằng chứng nào cả, ngoài những suy đoán rất hời hợt. Với bất cứ điều nào mà bạn cho là bằng chứng ông Dũng “thân Mỹ”, tôi cam đoan với bạn sẽ có hơn một bằng chứng cho thấy ông ấy “thân Tàu”, và ngược lại. Đối với ông Trọng cũng thế. Tất cả chỉ là sản phẩm của sự dễ dãi và lười biếng của chúng ta.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #3, “chống ông Dũng là thân Tàu”

Và cứ thế chúng ta cứ trượt dài trên những vỏ chuối, càng lúc càng bi đát hơn. Đã tin rằng ông thủ tướng “thân Mỹ” thì, bằng lối tư duy nhị nguyên dễ dãi và thuận tiện kia, ai phê phán ông ta thì người đó là “thân Tàu” trở nên một thứ chân lý. Đã chân lý thì không cần lý luận gì thêm, không cần bằng chứng, mà chỉ cần chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu. Chúng ta đang chứng kiến sự chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu này ở cường độ tâm thần.

Có dấu hiệu cho thấy những người cầm quyền đang thao túng niềm tin ngây thơ của chúng ta. Họ có vẻ hiểu rất rõ thói quen tư duy nhị nguyên dễ dãi của chúng ta. Họ cũng bước vào cuộc chơi “nhị nguyên” này. Một bạn nói với tôi, ông Nguyễn Tấn Dũng là một chính khách tài năng, ông đã chơi rất thành công lá bài “chống Tàu” và đã thuyết phục được một tầng lớp rất đông trí thức tin một cách cuồng nhiệt rằng ông là người chống Tàu. Thật ra, nếu so sánh với các chính khách phải sống còn trong những môi trường chính trị dân chủ thì ông Dũng không thể so sánh được trong trò chơi “mị dân” này. Trong một không gian chính trị mà ở đó sự tuyệt vọng của trí thức đã đến mức tột cùng và mỗi câu nói vô thưởng vô phạt của chính khách đều được đón nhận với những tràng pháo tay cuồng nhiệt thì ông Dũng không phải làm gì nhiều. Trên thực tế, ông đã không phải làm gì nhiều để tạo nên những niềm tin ngây thơ của chúng ta. Những chửi bới, sỉ vả, và bêu riếu ở cường độ tâm thần đối với những người phê phán ông chính là sự thành công trong trò chơi “nhị nguyên” này của ông.

Sự phi lý của niềm tin ngây thơ #4, “ông A lên tốt hơn ông B”

Có thể nói, trong tất cả những cả những luận bàn cuồng nhiệt về nhân sự của sự kiện đang diễn ra, không có luận bàn nào đáng thương hơn là luận bàn về chuyện ai đi ai ở trong nội bộ của nhóm cầm quyền. Nếu một người là đảng viên thì sự luận bàn này còn có thể hiểu được vì nó là chuyện của họ. Nhưng nếu một người không phải là đảng viên thì có lý do nào chính đáng để bàn về chuyện ai tổng ai thủ của một hội kín mà hội kín này không hề đếm xỉa gì đến ý kiến của người đó không? Không có lý do nào chính đáng cả. Cứ cho là chúng ta có bằng chứng thuyết phục với một xác suất nào đó về chuyện “ông A lên tốt hơn ông B”, thì đối với những người đang bị một nhóm quyền lực tước đoạt các quyền căn bản, họ chỉ còn một chuyện xứng đáng để nói: đòi lại các quyền đó! Hình ảnh những nạn nhân của sự tước đoạt hóng hớt lăn tăn chuyện ai đi ai ở trong nhóm chủ mưu tước đoạt là một hình ảnh rất đáng thương. Chúng ta sợ hãi và tôn thờ quyền lực đến mức tự nhận thấy mình trong họ.

Nhưng chúng ta lại không hề có bằng chứng nào, với mức thuyết phục nào, về việc “ông A lên tốt hơn ông B”. Sự thoái hóa của hệ thống chính trị hiện nay là sự thoái hóa có tính định chế. Sự tham lam, bạo ngược ở một quốc gia toàn trị là sự tham lam bạo ngược có tính định chế. Và cho đến khi có dấu hiệu thay đổi các định chế thoái hóa, tham lam, và bạo ngược đó thì không thể chứng minh được một “ông A” nào đó sẽ làm tốt hơn một “ông B” nào đó.

Chúng ta đã quá tuyệt vọng. Và như những con thuyền lạc trên biển nhìn những đám mây cuối chân trời mà ngỡ là đất liền, chúng ta trông chờ vào những ảo giác. Tất cả những lập luận xây trên cái nên tảng “ông A lên tốt hơn ông B” là những ảo giác như thế. Những lập luận này nguy hiểm: nó đánh lừa chúng ta.

Vẫn còn một câu hỏi: giải thích như thế nào về sự quan tâm cuồng nhiệt của chúng ta đối với cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra?

Tôi biết chắc bạn sẽ nói: vì chúng ta quan tâm đến đất nước. Tôi nghi ngờ điều này. Quan tâm đến đất nước là một lý do quá cao thượng để chúng ta chấp nhận sự ngây thơ và dễ dãi của chúng ta. Tôi có một giải thích khác.

Đâu đó hơn mười năm trước, tôi có việc đưa vài người bạn lên Connecticut. Ở đó có một sòng bạc rất nổi tiếng. Chúng tôi ghé thăm. Ngay trước cửa sòng bạc có một tấm biển ghi tên sáu người vừa đoạt giải poker cuối tuần rồi. Trong sáu giải này chỉ có một giải nhì là thuộc về một người có cái tên không phải Việt Nam. Năm cái tên còn lại là tên Việt Nam. Tất cả những sòng bạc lớn nhỏ trên nước Mỹ này có một điểm chung: luôn có người Việt Nam ở đó. Người Việt Nam chúng ta rất máu me chuyện thắng thua.

Chúng ta sợ hãi quyền lực cùng lúc thờ phượng nó. Và chúng ta đam mê chuyện thắng thua. Sự kết hợp này tạo nên một cơn lên đồng cuồng nhiệt đối với chuyện thắng thua của quyền lực. Như tôi đã nói, cơn lên đồng đó chỉ còn chờ những niềm tin ngây thơ từ thói quen tư duy quyền lực dễ dãi làm công việc của chúng – những điệu chầu văn.

Một tháng sau giờ này, khi ngôi vị đã dàn xếp xong, câu chuyện ai đi ai ở của chốn cung đình không còn là chuyện thời thượng nữa. Và chúng ta đi tìm những câu chuyện khác. Chúng ta sẽ có cơ hội nhìn lại chính mình những ngày này như tôi đã có cơ hội nhìn lại cây cầy có ma.

Lãnh đạo Việt Nam nào cũng bị tố cáo?

(BBC) – Trả lời báo chí về làn sóng đơn tố cáo lãnh đạo lan ra trước Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ 12, một cựu bộ trưởng ở Việt Nam nói “lãnh đạo nào cũng bị tố cáo, khiếu nại” nên cần “phản bác thông tin sai, nói xấu lãnh đạo”.

Ông Lê Doãn Hợp, người từng giữ chức Bộ trưởng Thông tin Truyền thông, được trang Tuổi Trẻ hôm 11/1 trích lời nói:

“Đã là lãnh đạo thì không anh nào không bị khiếu nại hay tố cáo cả, chỉ có ít hay nhiều, đúng hay sai mà thôi.”

“Vì đã làm lãnh đạo là phải có đụng chạm. Một người lãnh đạo là một người vì số đông chứ không phải vì tất cả bởi anh phải bảo vệ người tốt và nghiêm khắc với người xấu.”

Dù ý của ông Hợp là “các đơn tố cáo, khiếu nại” đến vì công tác lãnh đạo tất gây ra va chạm, phát biểu của ông thừa nhận một thực tế là lãnh đạo các cấp ở Việt Nam bị khiếu nại, tố cáo.

Theo ông Hợp, trước các đơn thư này, thái độ đúng nhất là:

“Nếu đúng thì tiếp thu, sai thì phải phản bác, đấu tranh lại để tự bảo vệ mình.”

Ông cũng nói về trường hợp bản thân từng bị đơn thư khiếu nại, tố cáo:

“Khi tôi nhận đơn thư liên quan đến mình, tôi tận dụng các diễn đàn để tiếp thu ý kiến đúng và phản bác lại những thông tin sai.”

BBCquote
Lãnh đạo thì không anh nào không bị khiếu nại hay tố cáo cả, chỉ có ít hay nhiều, đúng hay sai mà thôi

Ông cũng tự kể lại:

“Ngay cả Bộ Thông tin – truyền thông hồi tôi còn làm lãnh đạo có một bộ phận bám mạng xã hội mỗi ngày.”

“Giao ban báo chí hằng tuần, chúng tôi cũng bàn về dư luận trên mạng xã hội. Đối với những thông tin đăng sai sự thật, mang tính vu khống, bôi nhọ cá nhân thì nhất quyết phải xử lý theo pháp luật.”

Ông diễn giải về cách dùng thông tin mạng để “phản bác tin xấu”:

“Có bốn cách quản lý thông tin trên mạng xã hội. Một là, luật pháp phải chặt để bảo vệ người tốt và ngăn chặn người xấu. Hai là, phải cải thiện thể chế sao cho người tốt luôn có chỗ dựa và người xấu không dám lộng hành.

“Thứ ba là phải nâng dân trí, làm sao để người dân có thể tự phòng vệ trước luồng thông tin tiếp nhận, biết đâu là thông tin độc hại và thông tin hữu ích.

“Thứ tư, phải đấu tranh, phản bác trước những thông tin sai. Cái gì không đúng phải nói lại một cách có lý, có tình, chặt chẽ và thuyết phục.”

Ông cũng nói rằng dù vậy, “một xã hội minh bạch là một xã hội mà ai làm gì thì người đó phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình”.

Vấn đề ông Lê Doãn Hợp chưa đề cập đến là các đơn thư nêu ra những cáo buộc nghiêm trọng về đường lối chính sách và thái độ của lãnh đạo, như “thân Trung Quốc”, “im lặng để mất biển đảo”, chứ không phải là tố cáo tham nhũng bình thường.

Ngoài ra, một làn sóng “tài liệu tiết lộ” về thân nhân, gia đình, chuyện làm ăn riêng của một số lãnh đạo của các cựu quan chức cao cấp khác cũng lọt ra dư luận.

Chưa kể có những trang web chuyên nhắm vào cá nhân một số nhà lãnh đạo Việt Nam từ vài ba năm qua để công kích họ mà không bị chặn.

Làn sóng đơn thư tố cáo lãnh đạo cao cấp rộ lên trước các đợt hội nghị trung ương chuẩn bị cho Đại hội Đảng 12.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A cảnh báo về các luồng thông tin trên mạng hiện nay. Trên Facebook cá nhân, ông Quang A viết:

“Người dân bàn tán, nhất là trên mạng, thậm chí chia ra nhiều “phe” ủng hộ ông này, mặt sát ông kia. Còn bản thân các ông ấy thì không trừ thủ đoạn bẩn thỉu nào để hạ sát nhau nhằm giữ ghế. Và người dân cũng bị cuốn theo và rất tiếc đôi khi cũng mạt sát nhau không kém.

Theo nhà hoạt động này thì “không nên ủng hộ phe nào cả, chúng đều xấu và càng không nên mạt sát lẫn nhau gây chia rẽ.”

“Theo tôi, nếu họ là đảng viên ĐCSVN hay cảm tình viên của ĐCSVN thì họ làm thế là phải và chúng ta nên tôn trọng ý kiến “choảng nhau” của họ.

“Không thể ủng hộ bất cứ kẻ nào có thái độ và việc làm nhằm duy trì chế độ độc tài, làm tay sai bán nước; chúng ta cũng không thể ủng hộ bọn tham nhũng, trục lợi (và hai bọn này rất có thể là một),” Tiến sỹ Nguyễn Quang A bình luận.

Hãy thôi trông mong vào Đại hội Đảng XII

Độc giả Dân Luận – Đầu tiên tôi xin khẳng định một điều rằng: Dù có ông nào hay bà nào trong hàng ngũ Đảng CSVN nắm được quyền lực trong nhiệm kỳ Đại hội Đảng lần này thì Quốc gia này dân tộc này cũng vẫn hai lần nô lệ. Quốc gia này thì nô lệ cho Trung Hoa Đại Hán, dân tộc này thì nô lệ cho cả Trung Quốc và Đảng CSVN. Thế nên trông mong làm gì, hy vọng làm gì và bàn luận làm gì cho hao hao hơi tổn sức.

Hãy điểm lại tất cả những yếu nhân trong chính thể hiện thời có ai đáng để chúng ta mong đợi. Đương kim Tổng bí thư (TBT) thì già nua ngu dốt cộng với giáo điều, suốt 5 năm trong cương vị TBT đã bao lần phát ngôn bừa bãi trước sau bất nhất làm cho thiên hạ cười ra nước mắt. Cụ thể như lần chuẩn bị soạn thảo Hiến pháp ông hùng hồn phát biểu trước thiên hạ rằng: “Hiến Pháp là văn bản rất quan trọng của Quốc gia chỉ sau Cương lĩnh của đảng“, trong khi hàng ngày mạng lưới truyền thông của Đảng cứ rao rằng Dân Làm Chủ, Đảng Lãnh Đạo. Thế nên có một số người gọi bản Hiến pháp 2013 là bản “Hiếp pháp”. Rồi việc ông ta giật lấy chức Trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng từ tay Thủ tướng, nói như hát hay đến khi chẳng làm được gì ráo trọi thì lại nói ngược rằng “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước phật đã phải hối lộ…Cho nên chúng ta phải xem xét, bĩnh tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt…”. Sang Cuba ăn nói tào lao bị Brasil đóng cửa không tiếp. Khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền thì cả tháng trời ông không hề hé răng nói lấy một lời an ủi dân chúng đang bừng bừng khí thế chống ngoại xâm và cũng trốn biệt không thấy xuất hiện trên truyền thông.

Ông đương kim Thủ tướng (TT) ư ,cũng chỉ khua môi múa mép vài câu khi Trung Quốc kéo giàn khoan xâm phạm chủ quyền khi ông đang ở ngoại quốc khi về nước ông lại im lặng như gà mắc tóc. Hơn 10 năm làm TT ông đã tạo ra bao nhiêu nhóm lợi ích và tư bản thân hữu bòn rút của cải quốc gia, ông cũng là người đưa Trung Quốc vào năm những yết hầu chiến lược của Quốc Gia ở Tây Nguyên, Hà Tĩnh và Quảng Bình.

Ông Chủ Tịch Quốc Hội cũng chỉ là một tay đạo diễn tồi của các buổi công diễn các vở tuồng họp quốc hội. Ông dựng nên cảnh bỏ phiếu tín nhiệm với ba mức trời ơi mà suốt nhiệm kỳ chẳng bãi miễn được một chức danh nào cả, chưa kể hậu trường của ông thì tì vết cũng chẳng thua ai. Với Trung Quốc thì ông này có vẻ cúc cung tận tụy hơn ai hết.

Cuối cùng là ông Chủ Tịch nước thì cũng chẳng nên trò trống gì ngoài câu nói bầy sâu, ngoại bang xâm lấn bức hại ngư dân thì ông không có một biện pháp nào bảo vệ an toàn tính mạng cho họ mà còn xúi ngư dân bám biển để làm cột mốc sống trên biển cho cảnh sát biển Trung Quốc làm bia tập bắn chẳng khác nào ông xui đồng bào ông đi vào chỗ chết.

Hãy đừng ảo tưởng rằng Việt Nam sẽ phúc phận có một cuộc Cách mạng từ trên xuống như Miến Điện. Cứ nhìn vào guồng máy vận hành Quốc gia từ trên xuống, rồi từ dưới lên không cần nhìn kỹ ta cũng thấy nó như thế nào.

Hãy thôi ảo tưởng và cố gắng hết sức ươm mầm cho một cuộc Cách mạng từ dưới lên trong tương lai.

Lửa sát mái nhà

Nhìn cảnh cuộc đấu nhân sự đại hội 12 gay cấn đến phút cuối cùng. Từ một danh sách thần bí được chọn riêng ra từ 200 thành viên Ban chấp hành TW Đảng mà 90 triệu dân Việt Nam ngơ ngác chẳng biết đám đó do ai chọn ra mà lại nắm quyền thiên nhiên cai trị họ. Tới đây 4 “tứ trụ” mới sẽ ra đời, mặc nhiên trở thành các lãnh tụ tối cao ngồi trên đầu dân tộc và đất nước.

Ngoài biển, chiến hạm và máy bay Trung Quốc đã áp sát cửa nhà. Trên đất liền, 90% các dự án tối quan trọng nằm trong tay nhà thầu Trung Quốc, số công nhân tràn sang ngày càng đông đảo. Lực lượng biên phòng loan tin tàu trinh sát giả dạng tàu cá Trung Quốc liên tục áp sát bờ biển. Ở Đà Nẵng, tiền đồn tiền tiêu phòng thủ biển đông, người Tàu gom đất vây kín căn cứ không quân Nước mặn và một dải bờ biển. Ở Hà Nội, 5000 quân nhân được triển khai để “chống khủng bố” và đề phòng khiếu kiện dân oan.

Báo Nhân Dân loan tin chống luồng gió độc về sự nghi ngờ quyền lãnh đạo của đảng cộng sản, vì có vẻ người dân đang ngày càng không hiểu tại sao họ lại liên tiếp bị cai trị bởi những bộ mặt vốn chẳng được ai bầu.

Đây sẽ là bài viết ngắn nhất của anh, vì nó chỉ có một câu thế này thôi:

“Người Việt Nam đừng sợ chế độ độc tài cộng sản không sụp đổ, hãy sợ mất độc lập và sợ cho cái nguy cơ dân tộc không đủ tư cách để có được dân chủ và thịnh vượng”

Lửa, đã cháy sát mái nhà, nếu mỗi người vẫn dửng dưng, đó sẽ là thảm hoạ.

Theo FB Lãng (xem thêm theo link).

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s