Viên chức Việt Nam trơ trẽn đến mức gây sửng sốt

Posted: January 25, 2016 in Uncategorized
Tags:

(NV) – Chẳng riêng dân chúng mà hệ thống truyền thông của chính quyền Việt Nam cũng chịu không nổi sự trơ trẽn của viên chức Việt Nam khi nó vượt khỏi mức độ chịu đựng của nhiều người.

� Xem thêm: Quan ‘vé số’ gây bão,1 ký dưa bằng 1 ổ bánh mì + Tin khó tin: Ông “Phờ chấm đờ” vừa ăn… mì tôm + Vấn nạn xin – cho khiến nhiều đảng viên trở nên nhỏ bé, hèn mọn.


Một người bán vé số đang mưu sinh. Theo tuyên bố của giám đốc
Sở Tài Chính Tiền Giang thì đây đều là những “tỷ phú.” (Hình: Người Lao Động)

Sau khi phanh phui hàng loạt công ty xổ số của các tỉnh thi nhau sử dụng công quỹ để mua chuộc lãnh đạo của tỉnh bằng cách bao họ và thân nhân đi du lịch ngoại quốc dưới chiêu bài “học hỏi kinh nghiệm về tổ chức – quản lý hoạt động xổ số,” báo chí Việt Nam tiếp tục thu thập và công bố hàng loạt thông tin liên quan đến thu nhập của những viên chức là lãnh đạo các công ty xổ số.

Từ chuyện những viên chức này lãnh khoảng 700 đến 800 triệu đồng/năm, nhiều người cho rằng, các công ty xổ số tại Việt Nam và Sở Tài Chính các tỉnh hết sức bất nhân khi chỉ bỏ túi và phung phí chứ không chia sẻ lợi nhuận khổng lồ đó cho giới bán vé số – vốn hết sức cùng khổ.

Đáp lại những chỉ trích này, ông Hồ Kinh Kha, giám đốc Sở Tài Chính Tiền Giang, vừa khuyến cáo đừng chỉ trích các công ty xổ số vì những công ty này góp phần đáng kể đối với an sinh xã hội. Nhiều người nhà nghèo, trở thành thạc sĩ, tiến sĩ là nhờ bán vé số mà có tiền ăn học. Ở Tiền Giang, có nhiều đứa trẻ đi học một buổi, buổi còn lại đi bán vé số, kiếm được từ 100,000 đồng đến 200,000 đồng. Còn ở An Giang, có những người tàn tật dùng xe lăn đi bán vé số có thể bán mỗi ngày 3,000 tờ.

Sau tuyên bố vừa kẻ của ông Kha, tờ Lao Động tạm tính, nếu mỗi tờ vé số đem lại cho người bán 1,100 đồng tiền lời, một ngày bán được 3,000 tờ thì mỗi ngày, một người bán vé số kiếm được đến ba triệu đồng, một tháng kiếm được hàng… trăm triệu thì chắc sắp có nhiều người tự bẻ lọi giò để… đi bán vé số. Tờ Lao Động kêu gọi những người Việt do bế tắc về sinh kế, đang trốn chui, trốn nhủi ở ngoại quốc để kiếm cơm nuôi gia đình nên quay về ngay để gặp ông Hồ Kinh Kha, hỏi thăm bí quyết thành tỷ phú nhờ bán vé số.

Dường như muốn chứng tỏ rằng “trung ương không thua địa phương về mức độ trơ trẽn, bà Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng Y Tế, lập tức đăng đàn tuyên bố tại Đại Hội Đảng CSVN lần thứ 12 rằng, Việt Nam là một trong 39 quốc gia trên thế giới làm chủ được công nghệ sản xuất vaccine, tự nghiên cứu sản xuất và cung ứng đủ 11/12 loại vaccine.


Chen lấn giành phiếu chích ngừa dịch vụ. Việt Nam là một 39 quốc gia trên thế giới làm chủ được công nghệ
sản xuất vaccine nhưng những cảnh như trong ảnh đã kéo dài suốt nhiều năm ở nhiều nơi. (Hình: Zingnews)

Tuyên bố của bà Tiến được đưa ra trong bối cảnh, đến nay, Việt Nam vẫn ngửa tay nhận Quinvaxem (loại vaccine “5 trong 1” do Nam Hàn sản xuất, ngừa các bệnh: Bạch hầu, ho gà, uốn ván, viêm gan siêu vi B, viêm màng não mủ) từ WHO (Tổ Chức Y Tế Thế Giới). Tuy Quinvaxem được tổ chức chích miễn phí nhưng vì có nhiều đứa trẻ thiệt mạng sau khi chích Quinvaxem, Bộ Y Tế Việt Nam từng phải ra lệnh tạm ngưng sử dụng Quinvaxem nên dân chúng Việt Nam chấp nhận trả tiền cho con chích các loại vaccine khác.

Bởi vaccine ngừa những loại bệnh nguy hiểm cho trẻ rất hiếm, chuyện ông bà, cha mẹ phải xếp hàng từ đêm hôm trước cho tới sáng hôm sau nhằm giành cho bằng được một phiếu chích ngừa dịch vụ (chích ngừa phải trả tiền) đã kéo dài nhiều năm. Do vaccine dạng “dịch vụ” khan hiếm, nhiều phụ huynh khá giả phải đưa con cháu của họ sang những quốc gia lân cận như Thái Lan, Singapore để… chích ngừa!

Tờ Lao Động dẫn sự kiện hồi cuối tháng trước, dân Hà Nội đạp lên nhau để tìm một phiếu chích ngừa dịch vụ cho con cháu được chích Pentaxim (một loại vaccine 5 trong 1 giống như Quinvaxem) kèm nhận định, Việt Nam chưa làm chủ được “công nghệ xếp hàng” khi muốn chích ngừa. Tờ báo này thắc mắc, tại sao thứ dân cần Bộ Y Tế làm chủ thì lại không có khiến cho phụ nữ ngại… đẻ? (G.Đ)

[:-/] Quan ‘vé số’ gây bão,1 ký dưa bằng 1 ổ bánh mì (Mi An BĐV) – Ông Giám đốc Sở Tài chính Tiền Giang “gây bão” khi khẳng định người tàn tật bán vé số thu được cả trăm triệu/tháng.


Người tàn tật bán vé số

Nóng nhất mạng xã hội cuối tuần qua là phát ngôn của ông Hồ Kinh Kha- Giám đốc Sở Tài chính Tiền Giang liên quan đến thu nhập của người bán vé số. Báo Dân Việt dẫn lời ông Hồ Kinh Kha cho biết: “Ngành xổ số là ngành giải quyết an sinh xã hội rất lớn. Nhiều thạc sĩ, tiến sĩ khi gặp tôi kể lại, họ từng xuất thân nhà nghèo, nhờ bán vé số mà có thể tiếp tục học lên cao, giúp ích xã hội. Ở Tiền Giang, nhiều trẻ em đi học một buổi, bán vé số một buổi cũng được 100 – 200 tờ. Cứ mỗi tờ lời 1.100 đồng thì các em kiếm từ 100.000 – 200.000 đồng/buổi”.

Ông Kha còn nhấn mạnh: “Ở An Giang, có những người tàn tật, đi bán vé số bằng xe lăn có thể bán mỗi ngày 3.000 tờ”. Suy ra, mỗi tờ lời 1.100 đồng và những người tàn tật này có thể kiếm được trăm triệu mỗi tháng.

…Ông chỉ biết ngành xổ số tiêu không hết tiền, còn bày ra những chuyến đi học tập kinh nghiệm ở nước ngoài cho lãnh đạo sắp về hưu cũng chính từ những đồng tiền lãi thu về từ đội quân bán vé số rong trên khắp mọi ngả đường.

Cơ cực nhất là những phận đời bán vé số, đi vào quán thì bị xua đuổi, có đứa bé bán không hết vé số, nợ tiền đại lý còn bị mẹ ruột đổ xăng thiêu gần chết. Có người tàn tật không còn đôi chân, lê lết trên đường lạy lục người qua đường mua cho cặp vé số để họ kiếm tiền mua ổ bánh mì cho khỏi chết đói.

Ông chỉ đơn giản suy từ mức lương mà các quan chức ngành xổ số nhận được hàng năm gần cả tỷ đồng, thì ông kết luận, người tàn tật mỗi ngày bán được 3.000 tờ vé số và thu lời 3,1 triệu đồng, đơn giản vậy thôi.

Vì vậy những người bán vé số đừng trách ông Kha. Có trách thì tự trách mình, ai bảo sinh ra lại chọn cái kiếp đầu thai vào nhà nghèo, đầu thai vào người tàn tật để mà đi bán vé số. Trách ai, trách ông Trời hay sao?


Dưa hấu của nông dân Bình Thuận chất đống bên vệ đường. Ảnh: PNO

Ở Bình Thuận, chẳng biết những người bán vé số có thu nhập trăm triệu như những người bán vé số ở An Giang hay không, nhưng nông dân ở đây đang nếm trải những ngày cơ cực cũng chẳng khác gì người tàn tật đi bán vé số.

Tết nhất đến nơi, hàng ngàn tấn dưa hấu có nguy cơ đổ bỏ vì không tìm thấy đầu ra. Mỗi ký dưa rớt giá thảm hại chỉ còn từ 1.000-2.000 đồng, đúng bằng giá 1 ổ bánh mì. Nông dân khóc vì lỗ nặng, 1 sào dưa là biết bao nhiêu món nợ, nợ ngân hàng, nợ giống, nợ phân bón, nợ thuốc trừ sâu. Tết nhất đến nơi, dưa chất đầy 2 bên đường chỉ mong có người đến chở đi tiêu thụ mà vô vọng.

Giá ông Kinh Kha mà có phép lạ đúng như câu chuyện ông kể về những người tàn tật đi bán vé số mỗi ngày thu về 3,1 triệu đồng tiền lãi, xin ông hãy đến với nông dân Bình Thuận, tuyển mộ họ mà sung vào đội quân bán vé số. Lúc ấy người nông dân Bình Thuận sẽ hết cảnh bán nhà trả nợ, hết cảnh khóc ròng bên ruộng dưa, lúc ấy họ sẽ đồng loạt trở thành tỷ phú nhờ tiền bán vé số.

Xin ông Kinh Kha hãy ra tay đổi đời cho những nông dân trồng dưa ở Bình Thuận.

Tin khó tin: Ông “Phờ chấm đờ” vừa ăn… mì tôm

Đào Tuấn (LĐ) – Công an ngửa tay. Hoa hậu sai chính tả. Sếp xổ số xổ chuyện số. Và tiến sĩ luận mì tôm. Tin khó tin hôm nay toàn chuyện “cứ bình tĩnh sống” cho dù to đùng có 2 lá cờ trắng!

1. Đánh bắt ở đâu thì được bảo vệ!

Một tàu cá của ngư dân đã bị tàu tuần tiễu của Đài Loan tấn công bằng vòi rồng và đâm ngang sườn khi đánh bắt gần đảo Sơn ca, thuộc quần đảo Trường Sa của VN.

Chủ tàu Nguyễn Thành Biên cho biết hồi đầu năm 2009, anh và bạn thuyền đã bị bắt nhốt 10 ngày ở đảo Phú Lâm khi đang hành nghề ở biển Hoàng Sa. Và anh phải nộp tiền chuộc mình cho bạn chài và tàu cá.

Giờ đây, thì là bị tấn công, đâm va ở Trường Sa.

Tôi không biết anh Biên sẽ còn phải chuyển sang ngư trường nào để an toàn, để được bảo vệ. Bởi biện pháp tự vệ duy nhất của người ngư dân tay không tấc sắt này là .trình báo bộ đội biên phòng cảng.

Xem tại đây


 Tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu Đài Loan tấn công bằng vòi rồng (motthegioi)

2. Khi Công an ngửa tay

Tết đến mông rồi các bạn ơi và như thông lệ, các cuộc thăm viếng, những tờ công văn hỗ trợ bắt đầu bay như bướm!

Ở Hải Phòng, công an xã An Đồng vừa triện củ khoai “xin ít kinh phí” để phục vụ an ninh TTXH dịp tết.

Tôi buồn cười gần chết với chữ “ít”. Giờ đến lạ. “Xin một ít”.

Dưới bài trên TT, một bạn đọc cắc cớ rằng: Sao giống tiền bảo kê vậy. Tôi nghĩ tội nghiệp. người ta chỉ đi xin, kiểu như xin đá làm nhà, không cho thì cũng không sao đâu.  Huống chi, trong tháng này, đồng chí Trưởng CA trát cái CV đi xin đấy cũng “nghỉ hưu theo quy định” rồi!

Xem tại đây…tại đây.


 Văn bản “xin ít tiền” của công an xã An Đòng- Hải Phòng (LĐO)

3. Lá cờ trắng của hàng Việt

Có một con số được đưa ra thể hiện sự lệ thuộc nghiêm trọng về kinh tế. 49,52 tỉ USD hàng hóa đã được nhập khẩu từ thị trường Trung Quốc. Tỷ lệ tăng so với 1 năm trước đó là hai con số: 13,9%.

Đúng là chúng ta nhập từ chiếc xe Made in China cho đến cả củ hành.

Tại sao hầu hết người tiêu dùng Việt Nam không thích nhưng hàng hóa Trung Quốc vẫn chiếm lĩnh thị trường VN?

Câu trả lời là cả 3 yếu tố đối với một loạt hàng hóa là giá cả, chất lượng và dịch vụ, hàng Việt đều đã vẫy cờ trắng!

Giá rẻ, Cho những người dân dư giả đến nỗi không mua được hàng Việt vốn luôn “đắt lòi mắt”. Và ngay cả khi có muốn cắn răng thì nhiều loại hàng hóa VN giờ đã “mất tích giang hồ” trên chính đất Việt!

Có ai trả lời giúp B- Phone lừng danh của chúng ta bán được mấy chiếc rồi nhỉ?!

Tôi mở ngoặc trích một câu của nhạc sĩ Tuấn Khanh trên Dân Việt: Đã từng có các bài báo và những lời kêu gọi người Việt hãy mua hàng giúp nhau, cứu nhau và những lúc xốn xang, khốn khó… Nhưng người Việt tự mình không thể gồng gánh nhau, níu nhau sống mà thiếu một chính sách quyết liệt, mà vốn lâu nay người có trách nhiệm vẫn hô hoán với màu sắc sân khấu.

Xem tại đây....và tại đây.


Khoai tây TQ được bôi đất để thành khoai Đà Lạt (TTO).

4. Thích chém liệt truyện

Chuyện Giám đốc Sở Tài chính Tiền Giang ông Hồ Kinh Kha chém gió “người tàn tật đi xe lăn có thể bán 3.000 tờ vé số/ngày” khiến thiên hạ đúng là cười rớt răng.

Dư luận phản ứng “sếp vé số” lương khủng, ông ra phùng mang trợn mắt bảo hợp lý là đúng quá rồi. Hợp lý là bởi ông cũng từng là “sếp vé số” Tiền Giang.

Khi ông Kha lên Giám đốc Sở Tài chính, cái ngôi được truyền lại cho bà Nguyễn Thị Nhãn, đích thị vợ ông. Bảo vệ cho ngành xổ số, ra chỉ là chuyện… bảo vệ vợ.

Năm 2013, chiếc xe thích khách mấy người dân là xe của xổ số cho Sở Tài chính “mượn”.

Rồi khi xổ số đưa cán bộ đi Mỹ “học tập kinh nghiệm”, bà Nhãn tham gia dẫn đoàn, mời ông Kha đi. Sếp xổ số lo cho cán bộ, hoá ra là vợ lo cho chồng.

Nhà báo Hữu Danh than rằng ra là chuyện “Tuần trăng mật xa xỉ trên những đôi chân vé số”.

Ai đó khéo nhân cảm hứng cái tên Kinh Kha, có thể biên một thiên gọi là “thích chém liệt truyện” không Nobel văn chương thì cũng đời đời lưu truyền bia miệng!

Xem tại đây.


Một người phụ nữ bị tật nguyền đôi chân hằng ngày bà
mang theo cậu con trai mới hơn 2 tuổi bán vé số kiếm sống (TTO) 

5. Cứ sai chính tả đi Kỳ Duyên

Rất ngộ nghĩnh, hoa hậu Kỳ Duyên vừa viết sai chính tả. Đại ý khi lần đầu tiên được gói bánh chưng với bà con dân tộc vùng cao, Kỳ Duyên đã chia sẻ trên mạng xã hội: “Lần đầu tiên bạn Duyên được gói bánh trưng của bà con vùng cao. Cảm ơn các bà các cô đã yêu thương Duyên rất nhiều ạ”.

Vâng, chỉ là chuyện bánh chưng với bánh trưng!

Nhưng tôi thì tôi thích cổ cứ sai chính tả đi. Bởi một lỗi chính tả, từ một hành động đẹp, sẽ chỉ khiến hoa hậu của chúng ta ngày càng đẹp hơn, ngày càng ít sai hơn mà thôi.

Xem tại đây.


 Hoa hậu Kỳ Duyên lên núi gói bánh “trưng” với bà con dân tộc (24h)

6. Đứa ăn mì tôm đích thị lười biếng, đại lãn

Cũng là chuyện thần gió, thánh bão, hôm qua tôi tí ọe khi đọc một bài chém những người thích mì tôm tan tác chim muông.

Tác giả, một Phờ chấm đờ (Ph.Đ) luận rằng “mì gói lên ngôi đó là tính lười biếng, đại lãn của một bộ phận giới trẻ hiện nay”- một thế hệ sống hời hợt, lười đọc, lười suy nghĩ… Và nay, với việc ăn mì gói “còn hời hợt, lười biếng ngay cả trong việc chăm sóc cho cuộc sống thể chất hằng ngày của mình”.

Sự lười, dưới con mắt Phờ chấm đờ, tới mức “chưa chắc đã tự tay làm một tô mì tôm ăn ở nhà mà có khi lết ra đến quán rồi tiện thể kêu tô mì tôm”.

Rồi thì “Văn hóa đọc, văn hóa ẩm thực không lẽ cứ mãi để mì tôm và trào lưu quẹt màn hình lấn lướt? Thật đáng lo ngại!”.

Với tư cách là người chúi đầu bàn hình, cũng giật mình phết. Cho dù, nói thật nhé, đọc bài này xong cũng có cảm giác cái ông Phờ chấm đờ cũng vừa… ăn mì tôm!

Thật tiếc là ở ta không có giải ig Nobel.

Xem tại đây.


Bữa cơm của học sinh Kim Bon- Sơn La với thức ăn
là… mì tôm. Và cũng chỉ có nửa gói (giaoduc) 

7. Ấn tượng hôm nay: Tự trọng

Tin khó tin hôm nay xin dành mục ấn tượng để tôn vinh lòng tự trọng.

Tuần rồi, cụ ông Lang Văn Tần ở Con Cuông, Nghệ An đã làm đơn xin ra khỏi hộ nghèo. “Thuộc diện hộ khó khăn đặc biệt nhất của bản Liên Sơn nhưng bản thân tôi xét thấy cứ trông chờ vào chính sách này là không thể được”- đơn cụ Tần viết.

Nhìn ngôi nhà ọp ẹp trống huơ trống hoác của ông cụ 83 tuổi, không lương hưu, mất hoàn toàn khả năng lao động, và lá đơn xin ra khỏi hộ nghèo phải nhờ người viết vì cụ không biết chữ, phải nói thật là tôi thật sự khâm phục.

Những ngư dân bám biển bất kể bị bắt, bị đánh đập, bị đâm va. Những đôi chân không lành lặn bò lê dưới đất bán vé số để có thể ngẩng cao đâu với hai chữ lương thiện. Và cụ ông nghèo xác xơ xin ra khỏi diện hộ nghèo!

Lòng tự trọng đâu phải là của hiếm?

Xem tại đây.


Cụ ông 83 tuổi Lang Văn Tần làm đơn xin ra khỏi diện hộ nghèo
vì không muốn trông chờ vào chính sách nhà nước! (Dantri)


Căn nhà trống huơ trống hoác của cụ Tần. 

Vấn nạn xin – cho
khiến nhiều đảng viên trở nên nhỏ bé, hèn mọn

(VTC) – Tồn tại suốt nhiều năm nay, nhưng cơ chế xin – cho lại là một vấn nạn mà khi bàn đến người ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Từ hội nghị Trung ương Đảng 12, 13, 14 khóa XI cho đến bây giờ đang diễn ra Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam, sáng nào tập thể dục, các cụ hưu cũng tụ tập bàn bạc về nội dung, đặc biệt là chuẩn bị nhân sự của Đại hội.

Các cụ là ai? Là những đảng viên kỳ cựu từng đi qua chiến tranh Vệ quốc khốc liệt, từng vật lộn, vượt qua thời kỳ “tập trung quan liêu bao cấp” nghiệt ngã, từng tham gia và thụ hưởng thành quả 30 năm Đổi mới. Họ là giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ các trường đại học, các viện nghiên cứu; là cán bộ trung cao cấp của Đảng và Nhà nước.


Nhiều cán bộ nghỉ hưu nhưng vẫn tâm huyết với
công việc hệ trọng của Đảng, đất nước (Ảnh minh họa: Internet)

Phần đông các cụ tuy tuổi cao, nhưng vẫn thường xuyên nghe đài, xem hình, đọc báo hàng ngày. Không ít cụ vẫn nhanh tay lia “chuột”, mổ cò bàn phím, lên “Phây” đàm luận. Nói như vậy có nghĩa là các cụ còn minh mẫn. Một khi trí tuệ còn minh kết hợp với kinh nghiệm sống đầy đặn thì ý kiến các cụ là có “nhìn trước, ngó sau” và mong muốn được đóng góp ý kiến với Đảng.

Một điểm chung của cán bộ hưu trí là nghĩ thẳng, nói thật, đậm chất phản biện. Điều mà khi còn đương chức không phải là phổ biến. Thế nhưng, Đảng, Nhà nước, Mặt trận tập trung xin ý kiến một số cụ ở Trung ương và chọn lọc một số địa phương, còn đại đa số cán bộ hưu trí ở cơ sở không được tham gia góp ý có tổ chức.

Người viết bài này sinh hoạt trong một đảng bộ phường ở Thủ đô hơn 2.000 đảng viên, cả chục năm nay mà chưa một lần được tổ chức góp ý văn kiện Đảng, Hiến pháp mới một cách đích thực. Nói đích thực ở đây là chất lượng, là có thời gian nghiên cứu cần thiết, có kế hoạch cụ thể, có tiếp thu, phản hồi.

Sự thật là Tuyên giáo thành phố Hà Nội đưa xuống cơ sở Bản Hiến pháp sửa đổi và kèm theo ý kiến thúc giã là hai ngày sau xin lại ý kiến để kịp tổng hợp báo cáo lên trên. Dự thảo văn kiện đại hội Đảng XII lấy ý kiến đảng viên cơ sở trong một ngày. Vậy nên đa số ý kiến là đồng ý với dự thảo. Kiểu lấy ý kiến đóng góp vào văn kiện Đảng như thế là hình thức.

Vậy nên các cụ tranh thủ “diễn đàn thể dục” để bày tỏ, tranh luận. Người viết bài này xin chấp bút như sau:

Sau 40 năm thống nhất đất nước, 30 năm đổi mới chúng ta giành được nhiều thắng lợi căn bản như báo cáo của Đảng đã khẳng định, nhưng so với các nước trong khu vực và trên thế giới, nước ta vẫn còn bước dừng, thậm chí tụt hậu.

Các cụ tâm đắc với ý kiến phát biểu tâm huyết tại Đại hội Đảng XII của đồng chí Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư. Phải đổi mới thể chế chính trị để mở lối cho phát triển.

Phải đổi mới quyết liệt công tác cán bộ từ Trung ương xuống địa phương, từ lãnh đạo đến cán bộ cơ sở. Đặc biệt là phải đẩy lùi và từng bước xóa bỏ cơ chế “xin – cho”. Đây là cơ chế nảy sinh trong lòng chúng ta và phá ta từ trong ra.

Cơ chế này còn tồn tại ngày nào là phá hoại, làm mục ruỗng nền tảng đạo đức ngày ấy. Xin – cho làm cho cán bộ, đảng viên, người dân nhỏ bé, hèn mọn, mất hết tự tin, tự trọng, chỉ dẻo mồm xin xỏ.

Xin không được thì chửi, bôi nhọ, thậm chí dùng bàn tay xã hội đen để triệt hạ lẫn nhau. Tết nào cũng cấm biếu xén, nhưng càng cấm càng biếu, cấm dùng xe công thì chạy xe tư, không đi cửa trước thì luồn cửa sau, e ngại trực tiếp đưa quà cho sếp thì nhờ phu nhân sếp nhận hộ.

Đau khổ là những dịp ơn nghĩa truyền thống như hiếu, hỷ, sinh nhật, lì xì ngày Tết, rằm trung thu…biến thành “hối lộ” công khai. Các cụ đưa ra nhiều ví dụ lắm, toàn chuyện con cháu, họ hàng, làng quê mình.

Một ông có hai cháu tốt nghiệp đại học loại khá hẳn hoi mà cả mấy năm nay không xin được việc làm tử tế. Các địa chỉ xin vào đều ra giá “có 500 triệu việc này mới xong”.

Có bà xin chuyển con đang ở ngoại thành về nội thành cho gần nhà phải chạy vạy, vay nóng để kịp lót tay ít nhất là 50 triệu, nhiều hơn là vài ba trăm triệu. Còn lo lót để thăng chức thì các cụ hưu không thể tưởng tượng nổi, phải tính trăm nghìn đến cả triệu đô la Mỹ.

Thấy hết, biết hết, nhưng không ai dám tố cáo, bởi người thân đang chờ câu trả lời: “nhận hay không”, bởi sợ vi phạm những điều cấm kỵ, mang tiếng là “gây mất đoàn kết”.

Từ cái đơn to nhất là cấp ngân sách, thiêng liêng nhất là vào Đảng đến đơn từ nhỏ nhất là đưa con em vào trường học, báo tử, khai sinh, kết hôn, ly hôn, vào hộ nghèo, thoát nghèo… đều phải có chữ “xin”. Có cho ắt phải xin. Ai xin? Ai cho? Ai to, ai trên, ai có quyền, có lực thì cho. Cấp dưới, kẻ nhỏ, yếu thế, thường dân thì phải xin. Nghe nhiều quá, ong hết cả tai, vị đại tá, từng đi qua chiến tranh giữ nước, bảo vệ biên giới buột mồm: “Cho tôi xin hai chữ bình yên thôi”.

Phải nhìn thẳng vào thực trạng “lợi ích nhóm” để có dũng khí, có giải pháp tích cực hạn chế đến xóa bỏ. Cách đây ba năm, tôi có bài báo về “Lợi ích nhóm”, nhưng không có tờ nào đăng. Mãi khi Tổng Bí thư nói rõ thực trạng này thì một tờ báo mới dùng, nhưng tất nhiên phải cắt bỏ những bình luận mạnh mẽ.

Thật sự thông cảm với cái khó của cơ quan báo chí và nhà báo. Nói sao, viết sao cho trên không phê phán, kỷ luật, dưới, dân không chê thì thật là nan giải. Lợi ích nhóm nói nhiều trong hội nghị, qua hội thảo, đã thành đề mục in đậm trong nghị quyết để chống trả quyết liệt. Nhưng càng nói, càng chống, căn bệnh này càng phát triển, càng tinh vi.

Đỉnh cao của lợi ích nhóm là kết hợp giữa lợi ích kinh tế với quyền lực, hoạch định chính sách. Nguy hiểm hơn, có nơi, có lúc kéo bè kết cánh với xã hội đen. Lợi ích nhóm đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân, cộng đồng là bước phát triển cao của tham nhũng.

Một khi tham nhũng kết hợp với lãng phí, chạy theo thành tích thì hậu quả vô cùng tai hại. Lúc đó, phá Đảng, phá chế độ không còn là nguy cơ từng cảnh báo mà là hiện thực nghiệt ngã.

Giám sát quyền lực là vấn đề được cán bộ hưu trí bàn luận nhiều. Các vị từng là người có chức, có quyền nên rất hiểu sử dụng quyền lực, nay càng lo lắng, bất an khi quyền lực có nơi, có lúc tập trung đến “độc đoán chuyên quyền”.

Lý luận là “tập trung dân chủ”, là “tập thể lãnh đạo, cá nhân chịu trách nhiệm” là lập pháp, hành pháp, tư pháp dưới sự lãnh đạo của Đảng. Thực tiễn là “khi vui thì vỗ tay vào/Đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai”.

Thành tích là của chung. Khi có khuyết điểm, sai lầm, không ai đứng ra chịu trách nhiệm. Trách nhiệm cá nhân cao nhất của người đứng đầu là khi có sai lầm, khuyết điểm thì nhanh chóng nhận lãnh, đến mức nào đó phải từ chức. Lịch sử Đảng và Nhà nước ta có nhiều tấm gương lãnh tụ nhận khuyết điểm trước dân, xin từ chức và được dân kính trọng. Ngày nay thật hiếm.

Quốc hội, Hội đồng Nhân dân thực hiện nhiều cuộc giám sát chuyên đề được cử tri và nhân dân hoan nghênh, nhưng xử lý hậu giám sát kém hiệu quả. Có nhiều vụ việc rơi vào “đánh trống bỏ dùi”. Khẩu hiệu hành động “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” có từ lâu, nhưng thiếu sức sống, kém hiệu quả vì một điều hết sức cốt tử là chưa công khai, rõ ràng, minh bạch. Đảng viên, nhân dân muốn góp ý cho các ứng cử viên Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa XII lắm, nhưng không tìm ra danh sách.

Cán bộ hưu trí, nhân dân rất kỳ vọng vào chức năng giám sát, phản biện của Mặt trân Tổ quốc Việt Nam. Việc làm của Trung ương Mặt trận đã thấy rõ, rất hoan nghênh và ủng hộ, nhưng cấp địa phương thì mờ nhạt. Đặc biệt là cấp cơ sở.

Tôi đã có lần được dự hội nghị tiếp xúc đại biểu Hội đồng nhân dân Quận, giữa thủ đô Hà Nội. Sau khi nghe ý kiến của cử tri, vị đại biểu HĐND quận xin tiếp nhận đầy đủ và báo cáo lại Thường vụ Quận ủy. Một lần khác, vị đại biểu HĐND phường đọc báo cáo hoạt động của Ủy ban Nhân dân để cử tri đóng góp ý kiến.

Một khi cán bộ Đảng cử, dân bầu ở cơ sở chưa rành chức năng nhiệm vụ của mình, cái gì cũng báo cáo Đảng ủy, Ủy ban Nhân dân, xin ý kiến Thường vụ thì làm sao giám sát, phản biện được. Nếu không làm triệt để, bài bản, xây dựng từ cơ sở thì “giám sát, phản biện” chỉ là suông.

Khi vị đại tá về hưu xin hai chữ bình yên thì yên bình đầu tiên là giữ cho bằng được toàn vẹn mặt đất, vùng biển, vùng trời của nước nhà. Đảng, Nhà nước, Nhân dân phải biết, phải nhớ và tôn vinh các chiến sỹ, đồng bào, cán bộ, đảng viên đã hy sinh trong chiến tranh Vệ quốc và bảo vệ biên giới, biển đảo. Vị đại tá này từng chiến đấu ở Thanh Thủy, hàng năm lên thắp hương cho các liệt sỹ trên đó.

Tôi từng chiến đấu, công tác từ mùa hè 1978 đến mùa xuân 1982 ở biên giới Đông Bắc nên chúng tôi hay đàm đạo với nhau. Chúng tôi thấu hiểu và ghi tạc chiến công cùng nỗi đau thắt ruột xé lòng ở đây.

Ông tâm đắc với phát biểu tại Đại hội XII của Đại tướng Ngô Xuân Lịch, Bí thư TW Đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam: “Việc dựng nước đi đôi với giữ nước, xây dựng gắn liền với bảo vệ Tổ quốc là quy luật tồn tại và phát triển của đất nước. Xây dựng tiềm lực, sức mạnh tổng hợp của đất nước ngay từ thời bình là kế sách “lo giữ nước từ lúc nước chưa nguy”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s