‘Thái tử’ vào Trung ương – thỏa thuận nội bộ đảng?

Posted: January 27, 2016 in Uncategorized
Tags:

(VOA Tiếng Việt) – Trong số những gương mặt mới lọt vào Ban Chấp hành Trung ương khóa 12 được công bố hôm qua, nhiều người chú ý đến ông Nguyễn Thanh Nghị – con trai của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Liệu đây có phải là câu chuyện ‘hy sinh đời bố, củng cố đời con’ như nhận xét của một số người hay không?

� Xem thêm: Một cú áp phe ở đại hội 12 đảng CSVN + Bức tranh tương lai của Việt Nam sau đại hội XII của đảng CSVN.

► Bài liên quan: Ông Ninh Uýnh Ông Nang


Con trai Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Thanh Nghị, Bí thư tỉnh ủy Kiên Giang,
là một trong 200 ủy viên trung ương mới được Đại hội đảng 12 bầu vào Ban chấp hành Trung ương.

Trong cuộc phỏng vấn với Khánh An của Ban Việt ngữ VOA, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, một chuyên gia về chính trị và ngoại giao tại Đại học George Mason, cho rằng đây là một ‘sự thỏa thuận’ trong nội bộ Đảng.

Trước khi danh sách những người được chọn vào Ban chấp hành Trung ương 12 được công bố hôm 26/1, có khá nhiều bình luận cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã sử dụng kế “hiểm tử cầu sinh”, tự xin rút không ứng cử tại hội nghị trù bị 14, để lật ngược thế cờ, chuyển bại thành thắng trước đối thủ nặng ký là đương kim Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho chiếc ghế tổng bí thư.

Nhưng sau khi danh sách công bố chính thức loại Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khỏi cuộc đua, thì sự xuất hiện của con trai ông là ông Nguyễn Thanh Nghị – hiện giữ chức Bí thư tỉnh ủy Kiên Giang – lại được xem là thế cờ ‘hy sinh đời bố, củng cố đời con’ của ông Dũng.

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng viên của trường đại học George Mason ở Mỹ, nhận xét:

“Vấn đề của ông Dũng là ông ấy có rất nhiều người thù, thành ra ông phải cố gắng đến phút cuối cùng. Còn nếu không được thì giản dị lắm là hai bên sẽ có sự điều đình với nhau. Nếu con ông ấy vào thì chứng tỏ trong đảng họ cũng có sự thỏa thuận với nhau nào đó, chứ không nói gì chuyện lâu dài cả.”

VOAquote Vấn đề của ông Dũng là ông ấy có rất nhiều người thù, thành ra ông phải cố gắng đến phút cuối cùng. Còn nếu không được thì giản dị lắm là hai bên sẽ có sự điều đình với nhau. Nếu con ông ấy vào thì chứng tỏ trong đảng họ cũng có sự thỏa thuận với nhau nào đó, chứ không nói gì chuyện lâu dài cả.Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, Đại học George Mason ở Hoa Kỳ, nói.

Nếu ông Trọng được xem là có ‘ưu thế’ hơn ông Dũng ở trong nội bộ đảng, thì ông Dũng lại “giành chiến thắng” trước ông Trọng trong lòng dư luận, mặc dù như nhận xét của bà Đặng Bích Phương trên Facebook cá nhân rằng ‘những người ủng hộ X (ám chỉ ông Nguyễn Tấn Dũng) là TBT chả khoái gì X’.

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng phân tích về xu hướng ngả về ông Dũng của dư luận:

“Tôi thấy có 2 lý do: Thứ nhất, trước đại hội, có rất nhiều blog ủng hộ ông Dũng, bởi vì họ chống Tàu nên họ đổ tội cho ông Trọng là người thân Tàu. Thành ra, người ta nói là ‘chúng khẩu đồng từ, ông sư cũng chết’. Bây giờ, cái ‘perception’, cái nhìn của người dân là ông Trọng là người thân Tàu. Họ ghét Tàu nên họ nghiêng về ông Dũng, dù rằng họ cho là ông Dũng tham nhũng thối nát, nhưng rất nhiều người hy vọng ông sẽ cải tổ đảng, ông sẽ là một Gorbachev.”

Trong khi khá nhiều người tỏ ra bi quan trước sự kiện ông Dũng bị loại vì cho rằng Việt Nam sẽ lại ‘như cũ’, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng lại cho rằng trên thực tế, hoàn toàn không có dấu hiệu cho thấy ông Dũng sẽ cải tổ mạnh hơn ông Trọng nếu được đắc cử chức tổng bí thư.

“Người ta hy vọng như vậy, nhưng chúng ta thấy là điều quan trọng nhất ở Việt Nam là vai trò của lĩnh vực tư phải quan trọng hơn lĩnh vực công. Đó là điều phải thay đổi. Còn trong thời ông Nguyễn Tấn Dũng, ông dùng ‘những quả đấm thép’, tức là cũng căn cứ vào những xí nghiệp nhà nước. Mà những xí nghiệp nhà nước là tự bản chất nó không thể cạnh tranh được. Thành ra nếu mà ông Dũng ông ấy vẫn còn (dựa vào) xí nghiệp nhà nước thì không thể được. Nói như vậy nghĩa là phải cải tổ nhà nước, ông Trọng hay ông Dũng thì cũng phải cải tổ thôi. Chúng ta không thấy triệu chứng là ông Dũng sẽ cải tổ mạnh hơn xí nghiệp nhà nước, bỏ những đặc quyền đặc lợi.”

Sự kiện ông Nguyễn Tấn Dũng chính thức bị loại khỏi sàn đấu cho vị trí cao nhất của đảng Cộng sản, dù có khá nhiều ủng hộ từ phía dư luận, cho thấy rõ ràng ‘những thông tin trái chiều được đưa ra không ảnh hưởng đến kết quả đại hội’, theo lời một ủy viên Ban chấp hành Trung ương khóa 12, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát, nói với báo giới bên lề cuộc họp công bố danh sách Trung ương khóa 12.

Trong danh sách Ban chấp hành Trung ương khóa 12, ông Nguyễn Phú Trọng là ủy viên chính thức cao tuổi nhất – 72 tuổi, và ông Nguyễn Thanh Nghị, ngược lại, là ủy viên chính thức trẻ tuổi nhất – 40 tuổi.

Một cú áp phe ở đại hội 12 đảng CSVN

VietTuSaiGon (Blog RFA) – Cho đến lúc này, mọi chuyện dường như đã rõ, đại hội 12 đảng CSVN không nằm ngoài một vấn đề căn cốt của CSVN, đó là giữ đảng và chia chác quyền lực. Và cũng đến thời điểm hiện nay, có thể nói rằng cả Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng đều thành công. Không có ai thất bại trong cuộc chơi này của họ, chỉ có nhân dân là thất bại và thiệt thòi nhiều nhất, một kiểu thiệt thòi bị mất gà trong lúc xem tuồng.

Vì sao lại nói rằng cả Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng đều thành công? Và nhân dân thiệt thòi như thế nào để gọi là mất gà trong lúc xem tuồng?

Về vấn đề thành công của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Với Nguyễn Phú Trọng, có thể mọi chuyện đã lộ rõ, ông ta nắm gần như ba phần tư cái ghế Tổng Bí Thư trong tay và Nguyễn Tấn Dũng về vườn.

Nếu nhìn bên ngoài, người ta dễ nhầm lẫn rằng Nguyễn Tấn Dũng đã bị Nguyễn Phú Trọng hất cẳng về vườn. Nhưng thực tế không hẳn vậy, bởi Dũng chơi cờ nước đôi. Cái nước đôi này mang lại nhiều lợi thế cho Dũng, vừa cài cắm được lớp kế tiếp vừa hợp thức hóa được sự tham quyền cố vị và nếu có tai tiếng thì Trọng cũng mang tai tiếng nhiều hơn.

Bởi ngay từ đầu, từ những năm 2000, Dũng đã tính đến chuyện cất nhắc Phượng và Nghị, sau đó là Triết. Cả ba người con của Dũng đều được đưa vào vị trí chủ chốt ở các tỉnh và đây là tấm ván đà tốt nhất để tiến thẳng lên trung ương đảng. Đương nhiên, với kinh nghiệm bản thân của một anh y tá miệt vườn chuyển sang ngành công an, ra trung ương làm Thống đốc ngân hàng (vừa làm vừa học tại chức đại học luật TP. Hồ Chí Minh) và sau đó làm Phó Thủ tướng, rồi Thủ tướng, hô mây gọi gió… Thì việc tạo được tấm ván đà, sau đó tư vấn, tham mưu cho Phượng, Nghị, Triết để thế hệ này tiếp tục nắm quyền bính không phải là khó đối với Dũng (nếu như chế độ CS còn tồn tại đến lúc đó!).

Và chiêu bài xin rút là chiêu bài đắc dụng nhất của Dũng hiện nay. Giả sử như có hai phe gồm phe Dũng và phe Trọng thì đến nay, phe Dũng vẫn mạnh hơn phe Trọng rất nhiều, bởi cái Dũng cần đã có, đó là Nghị chính thức bước lên sàn đấu Ủy viên ban chấp hành Trung ương. Và đây là sàn đấu mà Nghị có nhiều lợi thế nhất.

Vì giả sử như Dũng đắc cử Tổng Bí thư trong đại hội 12, ông ta sẽ được gì? Có thể nói là không được gì cả nếu không nói là với tình hình kinh tế như hiện tại, một đống nợ nhà nước đang đuổi theo sau lưng và chính trị, xã hội rối ren, tình hình biển đảo có hàng trăm mối nguy càng lúc càng thọc thẳng vào sườn… Trong khi đó, khả năng thay đổi thể chế khi chức TBT nằm trong tay Dũng là rất thấp bởi bản thân Dũng còn tính đến đàn con chính trị của mình.

Và khi Dũng về vườn, mặc dù đó không phải là sự tiếc nuối của nhân dân nhưng nếu đem ra cân đo đong đếm giữa Dũng, Phúc, Trọng, Quang… Thì rõ ràng người dân sẽ chọn Dũng thay vì các nhân vật kia. Riêng khối đảng viên Cộng sản sẽ có không ít trường hợp xuýt xoa tiếc khi Dũng bị đẩy về vườn.

Trong khi đó, nếu Dũng ở lại thì chắc chắn sẽ chịu quá nhiều áp lực và thách thức. Dũng đã khéo léo chơi nước cờ xin không tái ứng cử. Bởi khi chơi nước cờ này, dù ai nói ngược nói xuôi gì thì Dũng vẫn nắm chắc cái thanh danh “xin rút” và nếu có ở lại thì “do nhân dân, do đảng bắt ở lại phục vụ”. Khác xa với Trọng ngay từ đầu đã để lộ rõ tham vọng bám chặt ghế TBT.

Và chuyến này, chắc chắc Dũng sẽ cười thầm, thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ đến tương lai chính trị của các con ông ta với hàng trăm mối thiện cảm khi ông về vườn trong độ sung sức, hoàn toàn trái ngược với Trọng đã bắt đầu kèm nhèm, nói năng có khi lú lẩn.

Và Dũng hơn Trọng ở điểm là khi Dũng về vườn thì con của Dũng đã có ghế trên trung ương. Không chừng, Trọng muốn ngồi lại nửa nhiệm kì để chờ đợi một Nguyễn Phú… A, B, C nào đó được cất nhắc cũng nên?! Rõ ràng là lựa chọn ngồi lại ghế TBT ở đại hội 12 là một lựa chọn không mấy thông minh của Trọng.

Lựa chọn “xin rút” và để lại một mối thiện cảm, thậm chí tiếc nuối với các đồng chí để rồi thế hệ sau lên kế tiếp là một lựa chọn khôn khéo hơn nhiều. Nhìn chung, đại hội 12 CSVN là một cú áp phe mà cả Dũng và Trọng đều có cái thành công riêng của họ. Bởi đây là một vở tuồng lớn mà mỗi diễn viên trên sân khấu chính trị này có cách diễn cương nhu rất thuần thục, đến nỗi khán giả không thể nào nhận biết cái tát tai tóe lửa trên sân khấu kia là thật hay là giả, nó có chứa sự thù hận, căm ghét nào đằng sau cánh gà hay không?!

Và vở diễn li kì, hấp dẫn đến độ người xem mất gà cũng không biết. Cái sự mất gà dễ nhìn thấy nhất là một lượng lớn tiền của nhân dân phải đổ vào cho việc tổ chức đại hội với các cuộc diễu binh bảo vệ đại hội, mọi hoạt động hành chính bị ngưng trệ từ trung ương tới địa phương và thị trường chứng khoán Việt Nam tuột dốc thê thảm.

Bởi nền kinh tế Việt Nam không phải là nền kinh tế thị trường như người ta tưởng mà là nền kinh tế phụ thuộc chính trị với cái tên mỹ miều “thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Bất kỳ tay nào đang được tung hê là đại gia, người giàu nhất Việt Nam… gì đó đều có thể bị bắt, bị tù. Bởi mọi hoạt động kinh tế của những tay gọi là đại gia này hoàn toàn dựa dẫm vào quyền lực nhóm và sẵn sàng dẫm đạp lên đồng loại để làm giàu. Chính vì các băng nhóm đại gia này mà hầu hết tài nguyên thiên nhiên bị tàn phá đến mức trơ trọi, đất đai bị tùng xẻo, tiếng dân oán kêu thấu trời…

Trong khi đó, nền kinh tế Việt Nam vẫn là nền kinh tế không sản xuất nổi một con ốc cho ra hồn và vay nước ngoài nợ chồng nợ chất, phụ thuộc vào xuất khẩu sức lao động, xuất khẩu tài nguyên là chính.

Và khi các phe nhóm trong tập hợp quyền lực CSVN đấu đá nhau, sẽ có nhiều mảnh văng, nhiều cuộc thanh trừng… Và ,mỗi cuộc thanh trừng là một lần đất nước bớt đi một kẻ phá hoại và nhân dân lại phải còng lưng mà gánh hậu quả hắn đã phá hoại. Trong khi đó, dàn diễn viên trên sân khấu CSVN ngày càng đông thêm, mà càng đông thì nhân dân lại phải mất công coi tuồng, coi kịch, rồi lại mất gà, lại xót xa. Nhân dân bao giờ cũng là những khán giả thiệt thòi và xót xa vì mất của!

Nhưng có vẻ như lần này, nhân dân mất để được còn và đảng Cộng sản Việt Nam còn để lại mất! Khi thế nước đã xoay chuyển thì càng cố bẻ ngược lái càng mau chết!

Bức tranh tương lai của Việt Nam
sau đại hội XII của đảng CSVN

Trần Quí Cao (VNTB) – Rốt cuộc, ai sẽ là Tổng bí thư của Đảng CSVN sau đại hội XII?

Do các thông tin về người được đề cử, người ứng cử, về diễn tiến của đại hội… được giấu diếm dân chúng quá kỹ, tôi không muốn tham gia vào thảo luận các đồn đoán về khả năng thắng hay thua của một cá nhân nào. Cho dù các diễn biến mới nhất cho thấy có thể ông Nguyễn Phú Trọng sẽ thắng trong canh bạc này.

Bài viết này xin trình bày cảm nhận và suy nghĩ của tôi về bức tranh tương lai của Việt Nam sau đại hội. Một nước Việt Nam mà tương lai gần vẫn còn bị áp đặt sự lãnh đạo toàn diện của Đảng cho dù đại đa số dân chúng không chấp nhận.

CÁC NHẬN XÉT VỀ XÃ HỘI VIỆT NAM

1) Ông Nguyễn Phú Trọng, ông Nguyễn Tấn Dũng, hay một ai khác sẽ làm Tổng bí thư thì cũng vậy mà thôi. Đây không phải là chuyện của các ông, mà là chuyện của thế lực đứng sau mỗi ông. Thế lực đó, dư luận chung đã nhận định là hai thế lực chính: thế lực của Trung Cộng ủng hộ phe ông Trọng cố giữ chủ nghĩa Xã Hội để tiếp tục khống chế Việt Nam, và thế lực của những người chống đối lại thế lực trên, nhiều người thuộc thế lực này ủng hộ ông Dũng như một đối trọng với thế lực trước.

2) Mỹ sẽ không can thiệp vào nội tình Việt Nam như cách Trung Cộng đã và đang làm. Tuy nhiên, nguồn lực của Mỹ về kinh tế, về công nghệ, về quản lý, về cách tổ chức xã hội, về hệ thống liên kết đồng minh, về giá trị sống tự do, dân chủ, bình đẳng… thì sẵn đó. Nếu Việt Nam cần, Việt Nam có thể dùng. Đây là nguồn lực lớn, nếu biết xử dụng trong thế cộng hưởng với sự đồng thuận của dân chúng, Việt Nam sẽ có đủ sức mạnh phát triển kinh tế và bảo vệ nền tự chủ.

3) Trong lòng xã hội Việt Nam hiện nay có hai xu hướng đang phát triển rất mạnh:

a) Xu hướng dân chúng đòi lại các quyền căn bản đã bị chính quyền cộng sản tước đoạt,

b) Xu hướng đòi thoát Trung,

c) Người dân đang ý thức ngày càng rõ rằng hai xu hướng trên liên quan rất chặt chẽ với nhau. Chính vì đảng CSVN thống trị và cướp đoạt quyền tự do căn bản của dân chúng mà xã hội chia lìa, lòng dân căm hận chính quyền, tổ quốc không có sự đồng thuận, đồng lòng để phát triển nên ngày càng hèn kém, lệ thuộc ngoại bang. Khi nào người dân đòi lại được các Quyền tự do căn bản, họ sẽ dốc lòng, dốc sức cùng xây dựng, phát triển tổ quốc chung, đưa tổ quốc từ từ ra khỏi vòng lệ thuộc Trung Cộng.

4) Trong lòng đảng CSVN, số các đảng viên phản đối Đảng tiếm quyền làm chủ của dân đang lớn nhanh chóng. Ngày càng nhiều đảng viên thấy rằng việc đảng một mình một chợ lãnh đạo toàn thể đất nước là vô lý, là không đạo đức và mang tai hại cho dân tộc. “Diễn biến hòa bình” này là xu hướng thời đại có tính qui luật, do đó nó cứ tiến lên theo hướng của nó bất chấp mọi lo sợ, mọi ngăn cản của một nhóm người nào đó. Các phát biểu công khai của những đảng viên như ông Vũ Duy Phú ngày càng nhiều cho thấy thế lực “già cỗi” không thể ngăn chặn diễn biến lành mạnh này.

5) Áp lực của Trung Cộng trên chủ quyền biển đảo càng gia tăng, phản lực trong dân chúng (bao gồm cả các đảng viên) càng lớn. Phản lực được tích lũy cho tới lúc biến thành xung lực cách mạng.

6) Áp lực phát triển của đất nước nói chung càng lớn. Các doanh nghiệp trong nước cần khoảng trống tự do kinh doanh cho phù hợp với hoàn cảnh mới, với liên kết mới, hội nhập mới. Do đó, họ cần cựa mình thoát kềm kẹp và chèn ép bất công của doanh nghiệp nhà nước, thoát khỏi sự “toàn trị” của hệ thống đảng, đoàn, công đoàn quốc doanh… Áp lực từ bên trong này được tích lũy cũng sẽ tới lúc biến thành xung lực cách mạng.

Khi hợp lực của xung lực do yêu cầu phát triển đất nước cộng với xung lực do phản lực của dân tộc chống Trung Cộng xâm lăng vượt khỏi ngưỡng, sẽ có sự bùng nổ xã hội.

7) Ngoài ra còn các hiện tượng bất công khủng khiếp đầy rẫy cùng khắp trong lòng xã hội. Đảng viên đứng trên pháp luật. Tham nhũng rất lớn và cùng khắp không có gì ngăn cản hay kiểm soát. Dân chúng đói khổ, thiếu thốn trong khi những ưu đãi quá rõ rệt được công khai giành cho đảng viên, cho cán bộ ngành công an! Đất đai cá nhân bị cướp đoạt, hàng trăm người dân bị đánh chết trong đồn công an! Người dân nằm chen chúc 2-3 bệnh nhân một giường bệnh trong khi các trung tâm y tế cao cấp được xây riêng cho cán bộ đảng!

Dân chúng thấy rất rõ rằng: tất cả các bất công khủng khiếp ấy có nguồn gốc từ một bất công cực kỳ vô lý: đảng CSVN, chỉ là một đảng, mà đứng trên dân tộc, trên mọi thành phần khác để độc quyền thống trị đất nước này. Đây chính là nguyên nhân chung nhất của các nguyên nhân!

PHÁC THẢO BỨC TRANH XÃ HỘI VIỆT NAM NHỮNG NĂM SẮP TỚI

Cách nhìn của tôi về bức tranh của xã hội Việt Nam trong tương lai gần sau đại hội XII là như sau:

1) Đảng CSVN buộc phải tự tháo gỡ một chút để xoa dịu lòng dân:

a) vài biểu hiện nới lỏng về toàn trị, về phân quyền, phân cấp…

b) vài chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” nhằm đổ tất cả trách nhiệm làm suy tàn đất nước lên vai những người “tham nhũng”

2) Xã hội dân sự lớn mạnh hơn, tập trung hơn vào mục tiêu đòi dân sinh, dân chủ cho dân chúng và đòi tự chủ cho tổ quốc.

3) Những ngòi nổ có thể gây xáo động lớn:

a) Những lấn lướt của Trung Cộng: chiếm thêm đảo hay quân sự hóa hơn nữa các đảo đã chiếm; tấn công các tàu cá trên ngư trường truyền thống của dân ta

b) Những áp bức dân oan, giết người do đàn áp bên ngoài hay bên trong đồn công an

c) một biến loạn nội bộ từ quân đội, công an

Như vậy, xã hội Việt Nam sẽ biến thiên dưới tác dụng của các lực kéo rất lớn, nằm trong khung cảnh biến động chung của thế giới, của khu vực, của quốc gia, lớn hơn rất nhiều so với kích thước và khả năng của một đảng CSVN đơn độc.

Xã hội đó chắc chắn phải tiến về hướng dân chủ. Dân chúng sẽ hưởng các quyền tự do căn bản, sẽ có môi trường sống khai phóng, có nền kinh tế thị trường lành mạnh. Đất nước sẽ giàu mạnh không còn bị khống chế bởi Trung Cộng như bây giờ. Đất nước sẽ có đủ lực để khi Trung Cộng có biến thì có thể đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa bằng thế lực tổng hợp của mình trong hòa bình. Đó là con đường phát triển tất nhiên và tự nhiên của tổ quốc. Sự thống trị toàn diện bằng bạo lực của đảng CSVN là vật đang ngáng đường phát triển đó.

Đất nước Việt Nam sẽ dẹp bỏ chướng ngại vật đó như thế nào? Ai đưa ra được lời giải và lãnh đạo nhân dân tiến hành công cuộc cải tổ toàn diện nền chính trị Việt Nam, người đó mới thực sự là lãnh tụ dân tộc trong lúc này. Người đó mới cùng với nhân dân vẽ nên bức tranh tương lai của Tổ Quốc.

Trong công cuộc canh tân rộng lớn cho 90 triệu dân đang chờ trước mặt, cái tên của Tổng bí thư đảng, người đã góp phần khiến đất nước nghèo hèn và lệ thuộc, trở nên quá nhỏ bé!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s