Thu nhập của người Việt ‘thụt lùi’ so với Hàn Quốc 35 năm, Malaysia 25 năm

Posted: January 31, 2016 in Uncategorized
Tags:

Phương Dung/Dân Trí (Nguoidothi.vn) – Việt Nam tiếp tục thuộc nhóm nước có thu nhập trung bình thấp và chỉ ngang bằng mức GDP bình quân đầu người của Malaysia năm 1988, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010 và Hàn Quốc năm 1982.

� Xem thêm: Việt Nam – cảm nhận từ đường phố + Tin khó tin: Lại “ăn không từ một thứ gì”.


Khoảng cách về GDP bình quân đầu người của Việt Nam so với
các nước trong khu vực còn lớn và có nguy cơ bị nới rộng.

Báo cáo tại Hội thảo “Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-2035”, Tổng cục Thống kê cho biết, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam đang thụt lùi so với Hàn quốc khoảng 30-35 năm, Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan khoảng 20 năm, Indonesia và Philippines khoảng 5-7 năm.

Theo báo cáo của cơ quan thống kê, nền kinh tế duy trì tốc độ tăng trưởng khá nhưng quy mô kinh tế còn nhỏ so với các nước trong khu vực. Tổng sản phẩm trong nước (GDP) luôn duy trình tăng trưởng khá, bình quân thời kỳ 1990-2014 đạt 6,9% đưa Việt Nam từ một quốc gia thuộc nhóm các nước nghèo nhất thế giới trở thành nước có thu nhập trung bình với GDP bình quân đầu người đạt 2052 USD, gấp 21 lần mức bình quân năm 1990.

Tuy nhiên, so với một số nước trong khu vực, mức GDP hơn 186 tỷ USD đạt được năm 2014 vẫn còn nhỏ. GDP của Indonesia gấp 4,8 lần GDP của Việt Nam, Thái Lan gấp 2 lần, Malaysia gấp 1,8 lần, Singapore gấp 1,7 lần và Philippines gấp 1,5 lần.

Mặc dù đã trở thành quốc gia có thu nhập trung bình nhưng khoảng cách về GDP bình quân đầu người Việt Nam so với các nước trong khu vực còn lớn và nguy cơ bị nới rộng.

Từ năm 2008, Việt Nam đã chính thức trở thành quốc gia có thu nhập trung bình với GDP bình quân đầu người đạt 1.145 USD, đến năm 2014 tăng lên 2.052 USD. Tuy nhiên, với mức bình quân này, Việt Nam tiếp tục thuộc nhóm nước có thu nhập trung bình thấp và chỉ ngang bằng mức GDP bình quân đầu người của Malaysia năm 1988, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010 và Hàn Quốc năm 1982.

Chỉ số năng lực cạnh tranh toàn cầu (Global Competitiveness Index – GCI) của Việt Nam thấp hơn nhiều so với Thái Lan, Malaysia và Indonesia, theo Báo cáo cạnh tranh toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF).

Về năng suất lao động, trong giai đoạn 1994-2013, năng suất lao động của Việt Nam tăng trung bình 4,87%, là mức tăng cao nhất trong ASEAN. Tuy nhiên, ngoại trừ Brunei và Philippines, khoảng cách tuyệt đối tính bằng chênh lệch năng suất lao động của Việt Nam với hầu hết các nước ASEAN ở trình độ phát triển cao hơn lại gia tăng trong giai đoạn trên.

Với giả sử Việt Nam và một số nước vẫn duy trì liên tục tốc độ tăng trưởng năng suất lao động trung bình như trong giai đoạn 2007-2012 vừa qua thì phải đến năm 2018 Việt Nam mới bắt kịp năng suất lao động của Philippines và đến năm 2069 mới bắt kịp Thái Lan.

Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh cho rằng, những khác biệt thể chế đang cản trở kinh tế Việt Nam, đòi hỏi Việt Nam phải cải cách. Thêm vào đó, dù phát triển tốt nhưng thực tế là nền kinh tế Việt Nam kém cạnh tranh và có nguy cơ thất bại trong bối cảnh hội nhập sâu rộng như hiện nay.

Theo ông Nguyễn Đình Cung – Viện trưởng viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế trung ương (CIEM), nền kinh tế Việt Nam đang có nguy cơ tụt hậu. Với tốc độ tăng trưởng 5%, đến năm 2020, GDP của Việt Nam chỉ bằng 7% Thái Lan và nếu tăng trưởng 7% thì “may ra” mới đuổi kịp được.

“Năng suất lao động chưa cải thiện, tăng chủ yếu nhờ chuyển dịch lao động. Vốn đầu tư chỉ đổ vào các ngành năng suất thấp như tài chính – ngân hàng bất động sản là điều bất hợp lý, khiến thị trường sai lệch”, ông Cung nói thêm.

Việt Nam – cảm nhận từ đường phố

FB Nguyễn Văn Tuấn – Tôi vừa có một chuyến đi gần 1 tháng ở bên nhà. Đó là một thời gian tương đối dài đối với tôi, một phần là vì công việc, và một phần khác là nghỉ hè. Chính vì hai việc này mà tôi có dịp đi đây đó, và có dịp quan sát quê hương — không phải từ phòng máy lạnh, mà từ thực địa. Tôi e rằng những quan sát và cảm nhận của tôi hơi bi quan. Thú thật, tôi không thấy một Việt Nam sẽ “tươi sáng”, mà chỉ thấy một đất nước sẽ tiếp tục tụt hậu và lệ thuộc, nhất là trong bối cảnh cộng đồng kinh tế ASEAN.

1. Một đất nước trên đà suy thoái

Cái ấn tượng chung và bao quát trong chuyến về thăm quê là đất nước này đang trên đà suy thoái hầu như về mọi mặt. Mặc cho những con số thống kê kinh tế màu hồng được tô vẽ bởi Nhà nước, trong thực tế thì cuộc sống của người dân càng ngày càng khó hơn. Hơn 70% dân số là nông dân hay sống ở miệt quê, nên chúng ta thử xem qua cuộc sống của một gia đình nông dân tiêu biểu, gồm vợ, chồng và 2 con. Gia đình này làm ra gạo để các tập đoàn Nhà nước đem đi xuất khẩu lấy ngoại tệ (và chia chác?) nhưng số tiền mà họ để dành thì chẳng bao nhiêu. Gia đình này có thể có 5 công đất (hoặc cao lắm là 10 công đất), sau một năm quần quật làm việc “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cả nhà chỉ để dành khoảng 10-15 triệu đồng, có khi còn không bằng một bữa nhậu của các quan chức.

Cuộc sống của người nông dân là nợ triền miên. Đầu mùa thì vay ngân hàng để mua giống, mua phân, mua thuốc trừ sâu; thu hoạch xong thì phải trả nợ cộng tiền lời cho ngân hàng. Rồi đến mùa vụ kế tiếp thì cái vòng vay – trả nợ lại bắt đầu. Con của người nông dân đi học, thì mỗi đứa phải gánh ít nhất là 10 loại phí khác nhau, có khi lên đến 20 phí! Các trường, các uỷ ban nhân dân, các cơ quan công quyền, v.v. đua nhau sáng chế ra những loại phí để moi móc túi tiền người dân vốn đã quá ít ỏi. Họ không cần biết người dân có tiền hay không, phí là phí, và phải đóng phí. Không ít gia đình không có tiền đóng phí nên cho con nghỉ học. Đã có tình trạng người dân không đủ tiền trả viện phí nên tìm đến con đường tự tử.

Môi trường sống xuống cấp thê thảm. Sự gia tăng dân số gây áp lực cực kì lớn đến môi sinh. Mật độ dân số tăng nhanh, ngay cả ở vùng nông thôn. Có thể nói rằng hầu hết các con sông ở VN đang chết. Tất tần tật, kể cả heo gà và có khi cả người chết, cũng bị vứt xuống sông. Những con sông VN đang chết vì chúng đã biến thành những bãi rác di động khổng lồ. Đó là chưa nói đến sự xâm nhập của nước mặn vào các con sông vùng Đồng bằng sông Cửu Long, một phần là do mấy cái đập lớn Tàu xây trên thượng nguồn của sông. Tôi cho rằng sự suy thoái về môi trường là mối đe doạ lớn nhất đến sự tồn vong của đất nước.

Ở đất nước này, chính quyền đã mắc cái bệnh vô cảm quá lâu, và bệnh đã trở thành mãn tính, rất khó cứu chữa. Cái bệnh vô cảm của chính quyền nó còn lan truyền sang cả xã hội, mà trong đó mọi người dùng mọi phương cách và thủ đoạn để tranh nhau ngoi lên mặt đất mà sống. Có thể nói cả xã hội đang chạy đua. Cái chữ “chạy” ở VN đã có một ý nghĩa khác. Dân chạy để đưa con cái vào đại học, vào cơ quan Nhà nước để hi vọng đổi đời. Quan chức cũng chạy đua vào các chức vụ trong guồng máy công quyền, và họ chạy bằng tiền. Tiền dĩ nhiên là từ dân. Thành ra, cuối cùng thì người dân lãnh đủ. Sự suy thoái ở VN diễn ra trên mọi mặt, từ kinh tế, môi trường, y tế, giáo dục, đến đạo đức xã hội.

2. Đất nước đang bị “bán”

Một anh bạn tôi vốn là một doanh nhân (businessman) thành đạt cứ mỗi lần gặp tôi là than thở rằng đất nước này đang bị bán dần cho người nước ngoài. Mà, đúng là như thế thật. Ở khắp nơi, từ Đà Nẵng, đến Nha Trang, tận Phú Quốc, người ta “qui hoạch” đất để bán cho các tập đoàn nước ngoài xây resort, khách sạn, căn hộ cao cấp. Một trong những “ông chủ” mới thừa tiền để mua tất cả của Việt Nam là người Tàu lục địa.

Chẳng những đất đai được bán, các thương hiệu của VN cũng dần dần bị các tập đoàn kinh tế nước ngoài thu tóm và kiểm soát. Chẳng hạn như các tập đoàn Thái Lan đã thu tóm những thương hiệu bán lẻ và hàng điện tử của Việt Nam. Tuy nhiên, người dân có vẻ “ok” khi người Thái kiểm soát các cửa hàng này, vì dù sao thì người Thái đem hàng của họ sang còn có phẩm chất tốt và đáng tin cậy hơn là hàng hoá độc hại của Tàu cộng.

Đó là chưa kể một loại buôn bán khác: buôn bán phụ nữ. Phụ nữ Việt Nam được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy thoái về đạo đức xã hội.

3. Tham nhũng tràn lan

Không cần phải nhờ đến tổ chức minh bạch quốc tế chúng ta mới biết VN là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Chỉ cần tiếp xúc với hải quan, hay bất cứ cơ quan công quyền nào, người dân đều có thể nếm “mùi tham nhũng”. Tham nhũng từ dưới lên trên, từ bên này sang bên kia, từ cấp thấp đến cấp cao. Có khi tham nhũng công khai, và kẻ vòi tiền mặc cả cái giá mà không hề xấu hổ. Các cơ quan Nhà nước phải hối lộ các cơ quan Nhà nước khác, và họ xem đó là bình thường. Ngay cả những ngành dịch vụ tưởng như là “trí thức” như giáo dục và y tế mà cũng tham nhũng, và vì họ có học nên tham nhũng ở hai ngành này còn “tinh tế” hơn các ngành khác!

Có thể nói là tham nhũng (và hối lộ) đã trở thành một thứ văn hoá. Cái văn hoá này nó ăn sâu vào não trạng của cán bộ Nhà nước. Đã là văn hoá thì nó rất khó xoá bỏ một sớm một chiều. Ngay cả ông tổng Phú Trọng còn thú nhận rằng trạng tham nhũng như “ghẻ ruồi, rất ngứa ngáy, khó chịu”, nhưng cho đến nay ông cũng không làm được cái gì để giảm tình trạng này.

4. Xã hội bất an

Có thể nói không ngoa rằng VN là một xã hội bất an. Đọc báo hàng ngày thấy tin tức về tội phạm dày đặc khắp nơi. Chẳng những sự phổ biến của tội phạm, mà sự manh động của các vụ án càng ngày càng táo tợn. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết!

Đáng ngại nhất là tội phạm đã lan tràn về tận vùng quê. Ở quê tôi, nơi mà ngày xưa là một làng êm ả, ngày nay là một cộng đồng bất an vì những vụ chém giết xảy ra hầu như hàng tuần! Người dân dưới quê cảm thấy mệt mỏi, không muốn nuôi trồng gì nữa, vì nạn trộm cắp hoành hành triền miên. Nuôi cá chưa đủ lớn thì đã bị trộm câu mất. Trồng một cây mít, trái chưa chín thì đã có trộm hái dùm. Chưa bao giờ tình trạng trộm cắp phổ biến như hiện nay ở vùng nông thôn.

Đó là chưa nói đến tai nạn giao thông vốn còn kinh hoàng hơn cả trộm cắp. Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách.

5. Trí thức không có tiếng nói, không có phản biện

Theo dõi báo chí ở VN, dễ dàng thấy sự trống vắng tiếng nói của giới trí thức. Trước một sự kiện tương đối quan trọng như đại hội đảng csvn, mà không hề có bất cứ một bình luận độc lập nào, không hề có một bài phân tích về các nhân vật chóp bu trong đảng, hoàn toàn không có một phát biểu mang tính viễn kiến của bất cứ một nhân vật “lãnh đạo” tương lai nào! Thay vào đó là những tiếng nói của những người mang danh “sư sĩ” nhưng cách họ nói và ngôn ngữ của họ thì chẳng khác sự “cò mồi” là bao nhiêu.

Trước hiện tình đất nước, giới có học nói chung có vẻ lãnh đạm. Họ không quan tâm. Họ thường chạy trốn thực tế bằng cách biện minh rằng “chỉ lo việc chuyên môn”. Thật ra, cũng khó trách họ, vì nếu họ nói ra những ý kiến thì có thể sẽ bị phạt nặng nề, thậm chí tù đày. Ngay cả yêu nước là một tình cảm thiêng liêng mà cũng phải được tổ chức và … cho phép. Một xã hội đối xử với giới trí thức như thế thì làm sao bền vững được.

6. Guồng máy quản lí bất tài

Thật ra, sự bất tài của quan chức Nhà nước không còn gì là bí mật. Vì bất tài, nên họ thường “sản xuất” ra những qui định hài hước, và có khi cực kì vô lí và phi khoa học. Chúng ta còn nhớ trước đây, họ cho ra qui định mang danh “ngực nở chân dài” để được lái xe ô-tô, gây ra một trận cười cấp quốc gia. Tưởng như thế đã là hi hữu, ai ngờ họ lạ tái xuất với một qui định “trời ơi”: Xe ô-tô 4 bánh phải có bình chữa cháy. Qui định này làm trò cười cho cả thế giới và các hãng sản xuất xe hơi. Tưởng qui định như thế đã là vô lí, họ còn cho ra một qui định “trên trời” như xe trên 10 chỗ ngồi phải có găng tay và khẩu trang lọc độc!

7. Tuy bất tài, nhưng guồng máy đó rất giỏi trong việc hành dân

Sự hành dân của guồng máy quản lí & hành chính của Việt Nam phải nói là vô song trên thế giới. Đối với người dân, có việc đến cổng công đường là một nỗi sợ, một cơn ác mộng. Hầu như không có một việc gì, từ nhỏ đến lớn, mà trôi chảy lần đầu khi đến gặp các quan chức Nhà nước. Tôi về quê và nghe nhiều câu chuyện hành dân mà nói theo tiếng Anh là “incredible” — không thể tin được. Chỉ cần cái họ viết sai dấu (như “Nguyển” thay vì “Nguyễn”) là cũng bị hành và tốn tiền triệu! Những lỗi sai chính tả đó là của họ (quan chức, cán bộ), nhưng họ vẫn hành dân một cách vô tư. Họ tìm mọi cách, mọi lúc để “đá” dân từ cơ quan này sang cơ quan khác, và biến dân như những trái banh để họ làm tiền. Thực dân Pháp ngày xưa có lẽ cũng không hành dân như cán bộ Nhà nước ngày nay.

Năm 2016 này Việt Nam sẽ tham gia Cộng đồng Kinh tế ASEAN (ASEAN Economic Community hay AEC). Mục tiêu là hình thành một cộng đồng kinh tế có khả năng cạnh tranh cao, hàng hoá và dịch vụ, đầu tư sẽ tự do lưu chuyển giữa các nước thành viên. Tôi ghé thăm một đại học lớn ở Thái Lan vào năm 2013, và giới trí thức bên đó đã bàn rất nhiều về viễn cảnh này, họ tư vấn cho chính phủ để chuẩn bị hoà nhập vào AEC. Nhưng ngạc nhiên thay, ở VN rất ít thảo luận về AEC và những tác động của nó đến cuộc sống của người dân! Nhưng với tình trạng suy thoái, đất nước bị “bán”, tham nhũng tràn lan, xã hội bất an, trí thức không có tiếng nói, guồng máy quản lí bất tài nhưng giỏi hành dân, thì không nói ra, chúng ta cũng biết là khả năng cạnh tranh của VN không cao trong AEC. Khả năng cạnh tranh không cao rất có thể dẫn đến nguy cơ lệ thuộc.

Tin khó tin: Lại “ăn không từ một thứ gì“

Hoàng Văn Minh tổng hợp (LĐO) – Cán bộ ngồi “rung đùi” ăn không từ một thứ gì. Kiểm tra, xử phạt xong là hoạt động bình thường. Gà, vịt, heo, bò tràn ngập Facebook vì ra chợ, vào siêu thị nhìn đâu cũng thấy “thuốc độc” dù có “tuần tra gắt gao”. Hậu quả là tan hoang đàn bướm Việt. Nhưng không sao, tất cả chỉ là “Chưa đạt nhẹ” như thuật ngữ mới của một “ông” nông nghiệp.

Lại “ăn không từ một thứ gì”

TKT hôm nay xin được bắt đầu bằng một câu chuyện kinh tởm và dã man về sự “ăn” của cán bộ, mà nói như Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan là “họ ăn không từ một thứ gì”!

Người dân ấp Phú Ngọc (xã Phú Trung, huyện Tân Phú, Đồng Nai) tự bỏ tiền ra làm một con đường bê – tông dài hơn 1km có tên là đường Đá Trắng.


Đường Đá Trắng do người dân ấp Phú Ngọc (xã Phú Trung,
huyện Tân Phú, Đồng Nai) tự bỏ tiền ra làm. Ảnh: Một Thế Giới

Thế nhưng sau khi đường hoàn thành gần 1 năm, chính quyền địa phương lại “rung đùi” cấu kết với nhà thầu lập khống hồ sơ thi công để rút tiền ngân sách của tỉnh và huyện hơn 300 triệu đồng để chia nhau.

Họ chia bằng cách: UBND xã Phú Trung ra quyết định thành lập Ban quản lý công trình đường Đá Trắng, do ông Bùi Ngọc Sơn – Chủ tịch xã làm Trưởng ban gồm 7 thành viên với các nhiệm vụ “Làm chủ đầu tư dự án, sử dụng nguồn huy động vốn góp của nhân dân để đầu tư cơ sở hạ tầng”; “Tổ chức theo dõi thi công đảm bảo đúng thiết kế, tiến độ và dự toán được duyệt”; “Quản lý vật tư, tài sản, tiền vốn đầu tư cho công trình, đôn đốc giải phóng mặt bằng”…

Vui nhất là vụ việc vỡ lỡ, cơ quan chức năng vào cuộc, chủ mưu là ông Bùi Ngọc Sơn, nay là Bí thư xã Phú Trung đã thừa nhận việc lập hồ sơ quyết toán khống để rút tiền ngân sách.

Nhưng ông Sơn lại trơ trẽn cho rằng đó chỉ là sai quy trình và khẳng định cán bộ xã không hề tư túi trong việc thanh quyết toán này.

Xem tại đây

Thuật ngữ mới: “Chưa đạt nhẹ”!

Toà án nhân dân huyện Bến Lức (Long An) đã xử sơ thẩm vụ “tranh chấp hợp đồng mua bán và yêu cầu bồi thường thiệt hại về tài sản” giữa nguyên đơn ông Trần Quốc Trường (Thống Nhất, Đồng Nai) và bị đơn là Công ty TNHH CJ Vina Agri (gọi là Công ty CJ).

Nguyên đơn trước đó mua 450 bao cám gà đẻ của Công ty CJ để cho đàn gà đẻ số lượng khoảng 30.000 con tại trại gà của mình ăn, sau đó gà bị tiêu chảy và chết dần.


Ông Trường chăm sóc đàn gà sau sự cố chết dần
mà ông cho rằng do ăn cám của Công ty CJ. Ảnh: Dân Việt

Tại tòa, bị đơn đương nhiên bác gần như toàn bộ những cáo buộc của nguyên đơn như thường thấy.

Trước đó, Sở NNPTNT tỉnh Long An đã có buổi kiểm tra công ty của nguyên đơn và kết luật: Về “nguồn gốc, chất lượng xuất xứ nguyên vật liệu sản xuất”, và “vệ sinh nhà xưởng, thiết bị, dụng cụ sản xuất” là “chưa đạt nhẹ”.

Không thể không vỗ đùi bảo “tiên sư cái anh sở nông nghiệp” vì đã sáng tạo ra một thuật ngữ mới là “Chưa đạt nhẹ” hay không tưởng được!

Và tôi đang hình dung, có thể sắp tới lô gạo quà Tết làm lợn chết, gà đi liêu xiêu, người nhập viện cấp cứu ở Quảng Nam cách đây mấy hôm lại được kết luận là “chưa đạt nhẹ” về mặt tiêu chuẩn!

Xem tại đây

Vô tư đi, phát hiện, xử phạt xong là hoạt động bình thường

Hôm qua, cơ quan chức năng vừa bắt quả tang chủ cơ sở giết mổ chuẩn bị xẻ thịt 5 con heo chết, bốc mùi hôi thối và hơn 375kg thịt trong tình trạng đổi màu để đưa ra thị trường tiêu thụ của một cơ sở giết mổ ở Bến Tre.


Heo chết chuẩn bị giết mổ ở Bến Tre. Ảnh: Người đưa tin

Hôm qua nữa, cơ quan chức năng cũng vừa mật phục và bắt quả tang một cơ sở giết mổ bò ở Bình Thuận bơm nước vào bò để tăng trọng lượng.

Hôm qua, hôm qua và hôm qua… Đã có không biết bao cơ sở sản xuất thực phẩm bẩn, thực phẩm độc hại có thể lấy mạng người bất kỳ lúc nào được cơ quan chức năng mật phục, kiểm tra, phát hiện, xử phạt…

Câu hỏi đặt ra là vì sao lại có nhiều “hôm qua” đến như thế? Câu trả lời đây: Ở xứ mình, cứ thanh kiểm tra, phát hiện, xử phạt, “bắn tin” cho báo chí bêu rếu trên mạng xong là… lại được hoạt động bình thường.

Và tất nhiên, “sai phạm” hay nói theo lối mới là “chưa đạt nhẹ” lại tiếp tục diễn ra và điệp khúc kiểm tra, phát hiện, xử phạt lại ngân lên không bao giờ dứt được.

Vậy nên cứ vô tư đi!

Cũng có thể nhắc nhau là “cứ bình tĩnh mà sống”!

Xem tại đây

Ung thư hại giống nòi như chơi

Tin mới nhất là một số loại mứt trên thị trường nhằm phục vụ Tết Bính Thân được quảng cáo là mứt đặc sản Đà Lạt, nhưng thực chất xuất xứ từ Trung Quốc.


Nhiều thực phẩm Trung Quốc đội lốt đặc sản Đà Lạt. Ảnh: LĐO

Một số nhà quản lý và người sản xuất, kinh doanh nông sản tại địa phương cho rằng 10 món đặc sản Đà Lạt thì có khi hết 7 món là của Trung Quốc.

Tất nhiên mức Trung Quốc rẻ hơn mức Đà Lạt từ 4-5 lần và được khuyến mãi thêm nhiều phụ da, chất bảo quản là tác nhân gây ung thư cho người sử dụng.

Sau trái cây, bột ngọt “bắt không xuể” đến mức bánh… Bây giờ có ai chỉ dùm tôi ở nước mình có thứ gì nhét vào mồm mà thuần Việt 100% không nhỉ?

Thật ra thì cũng không được công bằng lắm với Trung Quốc nếu không kể thêm chuyện này.

Bạn tôi, một “chuyên gia hàng nhái” của một trung tâm sản xuất hàng nhái ở miền Trung (kiểu như Quảng Châu bên Trung Quốc) cho biết “người ta” làm giả không thiếu thứ gì, từ hàng cao cấp cho đến kem, bót đánh răng và băng vệ sinh

Bạn tôi bảo băng vệ sinh cho phụ nữ là mặt hàng dễ nhái và làm nhái nhiều nhất. Chỉ cần mua vỏ băng vệ sinh của các hãng nỗi tiếng trong và ngoài nước, về nhét bông gòn (cực bẩn) vào dán lại, sau đó “chở bằng xe tải nhiều không đếm xuể đi bỏ mối lại cho hai đầu đất nước”.

Thôi xong, việc này chị em nào không biết đụng vào thì chả biết sẽ mắc ung thư, hại giống nòi như chơi.

Xem tại đây

Gà, vịt, heo, bò ngập Facebook

Những ngày này, ra chợ, vào siêu thị, nhìn đâu cũng thấy “thuốc độc” và hàng giả, hàng kém chất lượng nên nhiều người chuyển sang mua sắm Tết qua Facebook của người quen.

Trên Facebook đang có những cái “chợ” tràn ngập những gà, vịt, heo, bò đến bánh kẹo, mứt cho đến hoa quả và đặc sản vùng miền.


Lợn, gà… tràn ngập Facebook. Ảnh: Zing

Người ta nghĩ Facebook mang đến sự tin cậy, nhưng thực tế có không ít trường hợp “tiền mất tật mang” do mua giá đắt nhưng chủ yếu là hàng handmade, số lượng sản xuất ít, không tên tuổi hay thương hiệu, không hạn sử dụng…

Túm lại là đời thật thường không được “lung linh” như trên mạng!

Xem tại đây

“Tuần tra gắt gao” và những “robot di động”

Cũng là chuyện khốn khổ khốn nạn vì cái anh Tết. Nếu ngày thường ở Long An, xe chở thuốc lá lậu từ các cửa khẩu ở biên giới Tây Nam về thành phố chạy nghênh ngang ngoài đường như chốn không người. Nhưng cứ đến mùa Tết, các cơ quan chống buôn lậu lại “tuần tra gắt gao”.

Nhưng võ quýt dày thì có móng tay nhọn. Không vận chuyển thuốc lá lậu bằng cách truyền thống (chở bằng xe gắn máy), các đầu nậu lại chuyển sang vận chuyển bằng xe buýt.


Những “robot di động” ở biên giới Tây Nam

Và các cửu vạn hầu hết là nữ, được biến thành những “robot di động” với khoảng 40 – 60 cây thuốc lá được giấu quanh người. Sau đó trên xe buýt, như tôi đã nhiều lần chứng kiến thì chỉ có thể nói ngắn gọn thế này: Những hành trình tủi nhục và đẫm nước mắt!

Những “robot di động” này đa số là nghèo, không có việc làm. Họ chấp nhận làm “robot” để kiếm từ 150.000 – 200.000 đồng/ngày (nếu vận chuyển trót lọt), quá thấp!

Nghề vé số ở miền Tây đang hót, thu nhập kiếm cả trăm triệu như khẳng định của ông Kinh Kha, sao họ lại phải mạo hiểm với nghề buôn lậu thu nhập bèo bọt thế nhỉ?

Xem tại đây

Con số trong ngày: 9 người thương vong vì thiên tai và nhân tai

Cuối năm Mùi, chưa kịp mừng vì bão lũ năm nay hình năm “lơ” miền Trung và cánh nhà báo không còn phải hỏi nhau trong khổ đau rằng “có mấy người chết” để bổ sung cho bản tin còn “non” thì tin buồn liên tục ập đến.

Khoảng 0h10 phút sáng qua, tại khu Hòn Cống Đỏ, xã đảo Bản Sen, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh đã xảy ra vụ sạt lở núi đá, khiến 3 công nhân đang ở lán trại của Cty Ngọc trai Taiheiyoshinju (Nhật Bản) bị vùi lấp và chết sau khi được tìm thấy xác.


Hiện trường vụ lở núi làm 3 người chết ở Quảng Ninh. Ảnh: LĐO

Sau đó gần một tiếng, tại công trình khách sạn Royal Lotus (đường Nguyễn Văn Thoại, phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng) cũng xảy xảy ra một vụ sập cần cẩu khiến 5 người chết.

Cách đây mấy hôm là vụ sập mỏ đá làm 8 người chết ở Thanh Hóa.

Đau đớn vô cùng bởi nhân tai là điều có thể phòng tránh được nếu “người ta” biết cẩn trọng và coi trong mạng sống của con người.

Thiên tai trong trường hợp này cũng không hẳn là trên trời đổ xuống bởi trước đó, trong trận mưa lũ lịch sử cuối tháng 7, đầu tháng 8.2015, các núi đá trên xã đảo Bản Sen cũng bị sạt lở khá nghiêm trọng, khi hàng ngàn khối đất đá, trong đó có những tảng đá vài tấn lao từ các đỉnh núi vùi lấp vườn và nhà dân.

Một cái Tết buồn, thật ra là không thể nào có được Tết với ít nhất mấy chục gia đình…

Xem tại đâytại đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s