Nếu không cải tổ, nhiều ngành sẽ đi theo vết xe đổ của nông nghiệp

Posted: February 1, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nhàn Đàm (MTG) – Câu chuyện của ngành nông nghiệp trên thực tế đang là câu chuyện chung cho khá nhiều lĩnh vực chủ đạo trong nền kinh tế Việt Nam hiện nay: vẫn tập trung thâm dụng lao động quy mô lớn nhưng thô sơ, dẫn đến năng suất lao động và giá trị gia tăng rất thấp.

� Xem thêm: Những con số hôm nay và kỳ vọng ngày mai + Tránh để thất vọng + Giáp tết chứng khoán Việt giao dịch ảm đạm.

Năm 2016 được đánh giá là thời điểm bản lề đối với nền kinh tế và sự phát triển trong tương lai của Việt Nam, khi hàng loạt hiệp định thương mại quan trọng có tầm ảnh hưởng lớn như TPP hay các FTA sẽ đi vào hoạt động. Nói cách khác, năm 2016 là điểm xuất phát của nền kinh tế Việt Nam trên một chặng đua đường trường.

Nhưng động cơ trên chiếc xe kinh tế của chúng ta dường như không ổn định cho lắm, khi một loạt những lĩnh vực từng được xem là trụ cột của nền kinh tế đang đứng trước nguy cơ phải cải tổ toàn diện để tránh tụt hậu, mà nông nghiệp là một điển hình. Nếu nhìn rộng hơn trên phạm vi toàn bộ nền kinh tế Việt Nam, hiện cũng có không ít lĩnh vực cũng đang có nguy cơ rơi vào tình trạng đó, kể cả những ngành được đánh giá là mũi nhọn trong tương lai của nền kinh tế.

Khá nhiều trường hợp như ngành nông nghiệp

Với hầu hết người Việt Nam, câu chuyện đang diễn ra trong nền nông nghiệp ở thời điểm hiện tại hẳn phải là một cú sốc không hề nhỏ, khi một lĩnh vực được xem là chủ đạo trong nền kinh tế, có thời điểm chiếm tới gần 1/3 GDP của cả nước, đang có mức sử dụng lao động lớn nhất cả nước (hơn 40%), trong nhiều năm qua lại đang đứng trước yêu cầu phải cải tổ mạnh mẽ nếu như không muốn rơi vào trì trệ.

Nhìn qua những con số thống kê cho thấy đó quả thực là đáng ngac nhiên, năm 2014 tổng giá trị xuất khẩu nông lâm thủy sản của Việt Nam đạt trên 30 tỷ USD, chiếm 1/5 tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước là 150 tỷ USD. Năm 2015, nông nghiệp cũng xuất khẩu hơn 25 tỷ USD, trong khi cả nước chỉ xuất khẩu được 162 tỷ USD. Rõ ràng, nông nghiệp vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn và có vai trò quan trọng trong nền kinh tế Việt Nam.

Sự ngạc nhiên đó trên thực tế không quá khó hiểu. Những con số ấn tượng về giá trị xuất khẩu của ngành nông nghiệp trong những năm qua, trong đó lên đến mức cao nhất là trên 30 tỷ USD vào năm 2014, cũng giống như những vòng quay nhanh cuối cùng của một chiếc xe sắp hết đát. Nó không khỏa lấp được những vấn đề ngày càng lớn mà ngành nông nghiệp Việt Nam đang mắc phải: sản xuất manh mún nhỏ lẻ, thiếu dây chuyền quy mô lớn hiện đại và hiệu quả, dẫn đến năng suất thấp và chất lượng kém trong khi giá thành sản phẩm lại quá cao.

Trên thực tế, phương thức sản xuất chủ đạo trong nền nông nghiệp hiện nay vẫn không có gì khác so với cách đây gần 30 năm, khi Việt Nam thực hiện Khoán 10 trong nông nghiệp. Tức là vẫn chủ yếu sử dụng sức lao động thuần túy thay vì ứng dụng khoa học công nghệ, dẫn đến việc giá trị gia tăng trong lao động rất thấp.

Câu chuyện của ngành nông nghiệp trên thực tế đang là câu chuyện chung cho khá nhiều lĩnh vực chủ đạo trong nền kinh tế Việt Nam hiện nay. Đó là vẫn tập trung thâm dụng lao động quy mô lớn nhưng ở một mức độ rất thô sơ và đơn giản, dẫn đến năng suất lao động và giá trị gia tăng rất thấp.

Có thể kể đến những lĩnh vực như dệt may hay là nền sản xuất công nghiệp mà chúng ta đang rất tự hào về giá trị xuất khẩu. Như trường hợp ngành dệt may, được xem là lĩnh vực chủ đạo và mũi nhọn sẽ nhận được nhiều lợi ích nhất sau khi TPP và các FTA đi vào hoạt động, với mức sử dụng lao động lớn lên tới khoảng 3 triệu người với khoảng 4.000 doanh nghiệp trên toàn quốc. Nhưng thực tế ngành dệt may ở Việt Nam cũng mắc phải những vấn đề như ngành nông nghiệp, đó là vẫn tập trung vào khai thác sức lao động đơn giản vốn là công đoạn rất ít đem lại giá trị gia tăng.

Có tới hơn 80% các doanh nghiệp dệt may Việt Nam chủ yếu thực hiện giai đoạn gia công đơn giản, số doanh nghiệp có thể lấy được giá trị theo chuỗi cung ứng của ngành dệt may rất ít, chỉ khoảng 3%. Hầu hết các doanh nghiệp FDI vào đầu tư tại thị trường Việt Nam trong lĩnh vực dệt may cũng tập trung theo hướng gia công để tận dụng tối đa nguồn nhân lực giá rẻ, trong khi hầu hết các công đoạn quan trọng và mang lại giá trị cao nhất như thiết kế, phân phối đều vẫn ở tại các quốc gia đó.

Hay như lĩnh vực sản xuất công nghiệp, một lĩnh vực tưởng như có yếu tố công nghệ và giá trị gia tăng lớn nhất. Chỉ có khoảng 5% trong số các dự án FDI trong lĩnh vực công nghiệp chế tạo đầu tư vào Việt Nam là thuộc diện công nghệ cao, còn lại là công nghệ tầm trung bình khá và chủ yếu tập trung vào thâm dụng lao động ở mức độ đơn giản, tức là không khác gì nhiều so với ngành dệt may hay nông nghiệp.

Cần điều chỉnh sớm để tránh lặp lại

Dựa vào tình hình hiện tại, có thể dự đoán được trong tương lai các lĩnh vực trên nhiều khả năng sẽ đi vào vết xe của ngành nông nghiệp ở thời điểm hiện tại, nếu như Việt Nam không có những sự điều chỉnh ngay từ bây giờ.

Trên thực tế đã có những dấu hiệu cảnh báo, như lợi nhuận của các doanh nghiệp dệt may tại Việt Nam tăng lên không đáng kể, dù chúng ta đã ký kết một loạt các hiệp định FTA trong đó dệt may được xem là hưởng lợi ích lớn về xuất khẩu. Vì cách thức sản xuất và hoạt động chủ đạo của ngành dệt may vẫn không có nhiều thay đổi, chủ yếu vẫn là gia công đơn giản có giá trị thấp, trong khi các yếu tố đầu vào như nguyên liệu, chi phí nhân công, vận chuyển lại không ngừng tăng lên theo thời gian.

Đây cũng là điều đã xảy đến với ngành nông nghiệp, khi phương thức sản xuất và lợi nhuận không thay đổi nhưng lại chịu tác động lớn từ việc tăng chi phí đầu vào.

Vì thế, điều mà các chuyên gia kinh tế trong và ngoài nước vẫn nhận xét, rằng Việt Nam là nước hưởng nhiều lợi ích nhất trong TPP, mà dệt may là ngành có nhiều thuận lợi nhất, chỉ đúng trong trường hợp ngành dệt may nói riêng và nền kinh tế Việt Nam nói chung thay đổi để đủ sức đón nhận những lợi ích đó. Còn nếu vẫn giữ nguyên hiện trạng, chưa nói đến việc nhận thêm lợi ích, mà thậm chí còn có thể rơi vào trì trệ giống như những gì đã xảy ra với ngành nông nghiệp.

Trường hợp của ngành nông nghiệp vì thế có thể trở thành bài học để áp dụng vào một loạt các lĩnh vực chủ đạo khác của nền kinh tế, để tránh lặp lại những gì đã xảy ra vừa qua.

Vấn đề lớn nhất đối với các ngành kinh tế Việt Nam trong giai đoạn hội nhập mà các chuyên gia kinh tế đã nhận định là phải tìm cách tham gia được vào chuỗi cung ứng toàn cầu, với những mức độ có giá trị gia tăng càng lớn càng tốt. Mà để làm điều đó, rõ ràng chúng ta không thể hài lòng với mức độ chỉ tập trung vào gia công vốn là mức thấp nhất trong chuỗi cung ứng hiện nay. Trong bối cảnh có tới 96% doanh nghiệp trong nước là thuộc diện có quy mô vừa và nhỏ, không đủ quy mô và tiềm lực để có thể thực hiện mục tiêu trên, vấn đề quan trọng nhất là cần phải có sự hỗ trợ từ phía chính phủ.

Việt Nam đã có những đề án hướng tới tái cơ cấu toàn bộ ngành nông nghiệp, nhưng vẫn chưa có những đề án tương tự trong các lĩnh vực chủ đạo khác cũng đang có những vấn đề tương tự ngành nông nghiệp. Nếu như trong nông nghiệp, Việt Nam đang hướng tới sửa chữa những khiếm khuyết trong cách thức vận hành vốn đã diễn ra quá lâu, thì rõ ràng chúng ta có thể tránh được điều tương tự nếu như điều chỉnh các lỗi đó ở các lĩnh vực khác ngay từ bây giờ.

Nhàn Đàm (bài viết có sử dụng một số thông tin từ CafeF, Bvsc, Baotintuc)

Những con số hôm nay và kỳ vọng ngày mai

Xuân Dương (GDVN) – Theo dữ liệu công bố ngày 19 tháng 1 năm 2016 tại Davos – Thụy sĩ, năm 2015 Việt Nam xếp thứ 82 trên 109 nước và vùng lãnh thổ về “Chỉ số năng lực cạnh tranh toàn cầu” (Global Talent Competitiveness Index 2015-2016 / GTCI), năm 2014 Việt Nam xếp thứ 75 nghĩa là tụt 7 bậc. [1]

Từ bảng xếp hạng GTCI [2] có thể thấy, so với đất nước Ukraine (hạng 66) đang bị chiến tranh tàn phá nặng nề, Việt Nam thua 16 bậc, thậm chí Việt Nam thua Mông Cổ (hạng 72) tới 10 bậc.


Thứ hạng về Chỉ số năng lực cạnh tranh toàn cầu của Việt Nam là 82/109 (Ảnh chụp màn hình)

Một tuần sau, ngày 27 tháng 1 năm 2016, Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International  – TI) công bố: “Chỉ số Cảm nhận tham nhũng” (CPI) năm 2015 đối với 168 quốc gia và vùng lãnh thổ. CPI được xác định dựa trên cảm nhận của các doanh nhân, các chuyên gia trong các nước và vùng lãnh thổ về tham nhũng khu vực công.

Kết quả CPI của Việt Nam từ 2012 đến 2015 như sau:

Năm Điểm Xếp hạng
2015 31 / 100 112 / 168
2014 31 / 100 119 / 175
2013 31 / 100 116 / 177
2012 31 / 100 123 / 176

.
Thoạt nhìn cứ tưởng so với 2012, năm 2015 Việt Nam tiến được 11 bậc song nếu chú ý đến số quốc gia và vùng lãnh thổ đưa vào khảo sát (năm 2012 là 176; năm 2015 là 168) thì chúng ta chỉ tiến được khoảng 1 – 2 bậc.

Tuy nhiên về “điểm số tham nhũng” thì Việt Nam vẫn không thay đổi vẫn là 31/100, điều này cho thấy thực trạng tham nhũng Việt Nam trong bốn năm qua khá … ổn định!

Cùng trong khối ASEAN, Singapore xếp thứ 2 chỉ sau Thụy Sĩ về GTCI, trong khi từ khá lâu cố thủ tướng Lý Quang Diệu đã đánh giá về người Việt:

Những kỹ năng họ đã thể hiện trong việc sử dụng vũ khí của Liên Xô trong chiến tranh, rồi khả năng tùy cơ ứng biến để khắc phục khó khăn vật chất, cũng như thành tựu của rất nhiều người Việt Nam ở Mỹ và Pháp, tất cả những điều này nhắc mọi người rằng, họ có những tố chất đáng khâm phục“. [3]

Trong khi thế giới đánh giá về tố chất người Việt, năng lực cạnh tranh quốc tế và tình trạng tham nhũng tại Việt Nam như vậy thì chúng ta đánh giá mình như thế nào?

Năm 2015 tổng kết lại, Hà Nội không phát hiện tham nhũng, thành phố Hồ Chí Minh không phát hiện tham nhũng, Khánh Hòa không có tham nhũng, ngành Lao động Thương binh Xã hội không có tham nhũng, ngành Công thương không có tham nhũng, gia đình cán bộ công chức không tham nhũng, con cái quan chức không tham nhũng, tất cả chúng mình không tham nhũng, vậy nên tham nhũng chẳng qua là tồn dư của quá khứ chứ không phải của hiện tại!


Danh sách xếp hạng GTCI 2015-2016 – Việt Nam thứ 82 (Ảnh chụp màn hình)

Đại hội Đảng 12 kết thúc, Đảng có đội ngũ lãnh đạo mới, vài tháng nữa Quốc hội họp, Chính phủ sẽ có đội ngũ lãnh đạo mới.

Hai điều gọi là “mới” ấy kết hợp có tạo động lực đưa đất nước, dân tộc chuyển mình, vươn tầm thời đại?

Báo cáo kiểm điểm sự lãnh đạo, chỉ đạo của Ban chấp hành Trung ương khóa 11 do Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh trình bày tại phiên khai mạc Đại hội 12 đã thẳng thắn thừa nhận một số tồn tại trên cả hai phương diện: tập thể lãnh đạo và cá nhân phụ trách.

Đối với tập thể: “Chậm bàn hoặc bàn chưa triệt để một số vấn đề lớn liên quan đến quốc phòng, an ninh, đối ngoại”; “nguyên nhân quan trọng là do hoạt động, phương thức lãnh đạo của Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư trên một số lĩnh vực còn hạn chế, chưa tập trung quyết liệt trong lãnh đạo tổ chức thực hiện nghị quyết”.

Đối với cá nhân phụ trách: “Vẫn còn có người chưa gương mẫu hoặc để vợ con, người thân, cấp dưới lợi dụng, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước”; “trách nhiệm cá nhân người đứng đầu trong một số lĩnh vực chưa rõ…”. [4]

Ngay trong nội dung kiểm điểm, ngôn từ cũng đã được cân nhắc nhẹ nhàng hơn khi cho rằng “vẫn còn có người chưa gương mẫu” trong khi trước đó Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 đã dùng cụm từ “một bộ phận không nhỏ”.

Có phải “bộ phận không nhỏ” ấy chỉ tìm thấy ở cơ sở chứ Trung ương không có?

Đổi mới, quan trọng nhất là trình độ, tư duy của người đứng đầu từ địa phương tới trung ương, tuổi tác không quan trọng, quan trọng là tư duy phải trẻ.

Vấn đề khiến người viết suy nghĩ mãi vẫn chưa có câu trả lời là chủ trương, nghị quyết được Trung ương được khẳng định là đúng đắn, vậy tại sao chính Ban chấp hành Trung ương lại phải nhận định “hoạt động, phương thức lãnh đạo của Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư trên một số lĩnh vực còn hạn chế”?

Nguyên nhân của sự “hạn chế” này là gì, cá nhân hoặc lực lượng nào đủ sức “hạn chế”?

Nếu chủ trương “tập thể lãnh đạo” được triệt để tôn trọng sẽ không thể xảy ra chuyện một cá nhân “hạn chế” cả một tập thể đoàn kết nhất trí mà phải là một “tập thể” khác hùng mạnh cả về lực lượng và tiềm lực kinh tế mà người viết muốn đặt tên là “Nhóm lợi ích chính trị”.

Một nhóm lợi ích như vậy nếu quả thực có tồn tại thì liệu có sự kết hợp các yếu tố trong nước và nước ngoài?

Nếu một “nhóm lợi ích” như vậy không tồn tại thì liệu có tồn tại khả năng chủ trương ban hành chưa phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh nên khó thực hiện hay do chính những đối tượng chịu trách nhiệm thực hiện không đủ năng lực?

Nếu không chỉ ra được nguyên nhân cụ thể, nếu cứ “mạnh dạn” đổi mới khi tư duy của những “người mới” vẫn “cũ” thì công cuộc đổi mới lần thứ hai này sẽ như thế nào, liệu rồi đây đất nước có mất thêm nhiều năm để “rút kinh nghiệm”, để làm lại chu kỳ đổi mới lần thứ ba?

Báo Vietnamnet.vn ngày 30//1/2016 trong bài “Tổng bí thư và cuộc cờ cầm đạo” dẫn ý kiến ông Nhị Lê – Phó Tổng biên tập tạp chí Cộng sản: “Bề ngoài tưởng một khối thống nhất, nhưng bên trong thì năm bè, bảy mảng.

Một số tổ chức đảng là tập hợp những “củ khoai tây” trong cái bao tải. Cắt cái dây một cái là nó bung ra mỗi củ khoai tây lăn một góc. Các tổ chức chi bộ đảng có nguy cơ thành hàng ngàn những “bao tải khoai tây”.

Nếu “hàng ngàn những bao tải khoai tây” ấy không còn là nguy cơ mà là thực tế, nếu trong các “bao tải” ấy có không ít các “cụ khoai tây” lẫn với các “cụ non khoai tây” thì việc cần làm trước mắt có lẽ phải dành cho các nhà “chọn giống”?

90 triệu người Việt không thiếu người tài, kiều bào ở nước ngoài rất nhiều người thành danh được thế giới công nhận, nếu chỉ bó hẹp sự lựa chọn trong khoảng 4,5 triệu đảng viên sẽ là một sự không công bằng bởi sự nghiệp canh tân đất nước bao giờ cũng là sự nghiệp của quần chúng.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ được dân trao cho, trước hết phải tin dân, dựa vào dân, lắng nghe dân.

Đại hội Đảng 12 đã kết thúc, mọi thao thức giờ đã lắng dịu, người dân giờ đây đang tất bật lo cho cái Tết cổ truyền nhưng dư âm đại hội thì sẽ kéo dài cả nhiệm kỳ 5 năm tới.

Người dân kỳ vọng vào một bộ tham mưu không phải chỉ biết nắm lấy thời cơ mà còn là chủ động tạo ra thời cơ, quyết tâm, quyết đoán và quyết giành thắng lợi.

Nhân dân thông cảm với lời nhận lỗi mà ông Lê Hồng Anh thay mặt Trung ương đọc trước quốc dân đồng bào:

Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư xin nghiêm túc tự phê bình trước Đại hội và toàn Đảng, toàn dân về những khuyết điểm, thiếu sót nêu trên”.

Nhưng nhân dân cũng mong muốn không bao giờ phải nghe những lời nhận lỗi ấy một lần nữa.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://www.gtci2015-16.com/gtci-2015-16/
[2] http://www.gtci2015-16.com/wp-content/uploads/2016/01/GTCI_2015-16_R5_Full_Book_Ebook.pdf
[3] http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/tu-lieu/viet-nam-trong-hoi-ky-cua-ly-quang-dieu-3161113.html
[4] http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/285763/co-uy-vien-tu-de-vo-con-cap-duoi-loi-dung-lam-giam-uy-tin-dang.html
[5] http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/287333/tong-bi-thu-va-cuoc-co-cam-dao.html

Tránh để thất vọng

Hải Lý (TBKTSG) – Năm 2015 giải ngân vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài đạt hơn 14 tỉ đô la Mỹ. Kiều hối gửi về Việt Nam cũng lên tới 13-14 tỉ đô la Mỹ. Tuy nhiên vốn đầu tư gián tiếp nước ngoài vào thị trường chứng khoán chỉ chưa đầy 100 triệu đô la Mỹ. Vì sao lại có khoảng cách lớn như vậy giữa các dòng vốn?


Năm 2015, dòng vốn FDI và kiều hối đều tăng mạnh nhưng đầu tư
gián tiếp lại rất khiêm tốn. Vì sao như vậy. Ảnh minh hoa, TBKTSG

Một nhà đầu tư nước ngoài đã rất trầm ngâm khi được hỏi câu này. Sau đó ông tự lý giải có thể là do Nhà nước vẫn còn e ngại thị trường chứng khoán. “Nhà nước vẫn còn tin rằng Nhà nước có thể nắm quyền kiểm soát mọi ngành nghề, mọi lĩnh vực cho dù lĩnh vực đó Nhà nước không cần nắm cổ phần chi phối”, ông nói.

Ông tiếp: “Ở Trung Quốc, một trong số những nhà tư vấn kinh tế cho ông Đặng Tiểu Bình đã dùng ngôn từ nền kinh tế lồng chim (bird-cage economy) để miêu tả việc người ta bỏ nền kinh tế vào trong một cái lồng chim và nền kinh tế chỉ “bay” trong cái lồng đó”. Liệu có thể sử dụng hình ảnh thị trường chứng khoán trong lồng chim (stock market in the bird-cage) để nói về chứng khoán Việt Nam?

Vị chủ tịch công ty quản lý quỹ đầu tư thâm niên này kể mới đây khi tiếp xúc với một trong số các nhà đầu tư ngoại đã bỏ tiền vào quỹ, ông không thể trả lời vì sao không có gì xảy ra với việc nới room. “Tháng 6-2015 chúng tôi đã nghe thấy thông tin nới room, đến hôm nay bảy tháng sau vẫn không có gì”. Và nhà đầu tư ngoại của quỹ phàn nàn: “Ở Việt Nam hình như ngành nào cũng là ngành kinh doanh có điều kiện”.

Điều đó có lẽ không phải nói quá. Ông Nguyễn Sơn, Vụ trưởng Vụ Phát triển thị trường, Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, cho biết Vinamilk chưa thể nới room ngay vì một trong những ngành nghề đăng ký kinh doanh là trồng trọt, mà trồng trọt không thể nâng room lên 100%. Thực ra, hiện nay Vinamilk không có trồng trọt (có lẽ trừ trồng cỏ cho bò), nên tới đây công ty phải đăng ký lại, bỏ bớt trồng trọt ra khỏi lĩnh vực kinh doanh. Ông Sơn nhấn mạnh khá nhiều doanh nghiệp niêm yết đăng ký nhiều ngành nghề, lĩnh vực, nhưng trên thực tế không làm, chỉ đăng ký dự phòng, thành ra bây giờ phải điều chỉnh cho phù hợp với việc nới room.

Nới room sẽ vẫn là một phần của câu chuyện thị trường năm 2016, song câu chuyện chính của thị trường năm nay sẽ là gì? Ông Dominic Scriven, Chủ tịch Dragon Capital, cho rằng đó là “tránh để thất vọng”. Những ảnh hưởng của thị trường tài chính bên ngoài hiện tại rõ ràng không tích cực. Giá dầu giảm, chứng khoán Mỹ, châu Âu, Trung Quốc đều giảm. Trong điều kiện diễn biến chứng khoán quốc tế phức tạp, quản trị rủi ro luôn phải đặt trên hàng đầu và phải luôn theo sát. “Dẫu thế, nhà đầu tư Việt về bản chất là lạc quan và vị tha. Họ đã bị thị trường chứng khoán đối xử bất công suốt bảy năm qua, từ năm 2008, nhưng họ vẫn bám thị trường”, ông Dominic Scriven phân tích.

Nhìn lại suốt quãng thời gian dài mà VN-Index không thể vượt qua mốc cản 640 điểm, có những năm lạm phát bật lên 20%, đồng Việt Nam đã mất giá 35% so với đô la Mỹ, lãi suất cho vay có thời điểm 26-27%/năm, sau đó là thắt chặt tín dụng… Bây giờ các chỉ số vĩ mô ấy đã được kiểm soát. Giới đầu tư, giới làm ăn, cả nước ngoài và trong nước, bắt đầu tin tưởng vào bức tranh vĩ mô tổng thể sẽ sáng sủa hơn. Đây đó có những tổ chức đầu tư nhận định Việt Nam có thể là câu chuyện thời cơ hay nhất ở châu Á. Vậy phải tận dụng thời cơ có một không hay này. Khi đến Việt Nam, một số nhà đầu tư từ châu Âu hiểu rằng lục địa già đang phải đối mặt với vô số vấn nạn từ khủng bố, di cư, dân số già nhanh, thay đổi khí hậu đến sức mua yếu, lạm phát thấp… Việt Nam có vấn đề riêng nhưng không phải là những vấn đề gần như bất khả kháng của châu Âu. Bởi thế, lúc này điều mà chứng khoán Việt cần làm là “tránh đừng để nhà đầu tư thất vọng”!

Nghe tưởng chừng đơn giản, thực tế lại không hề giản đơn chút nào. Bản chất của câu chuyện “tránh để thất vọng” một phần phụ thuộc vào tâm lý nhà đầu tư. Năm nay ngay trong quí 1, theo chu kỳ là quí sôi động của chứng khoán, thị trường lại một lần nữa cận kề 500 điểm, tâm lý nhà đầu tư không còn mạnh mẽ khi dòng tiền ngoại rút khỏi thị trường bền bỉ và dòng tiền nội tìm đến thị trường bất động sản, nơi đang có ít nhiều con sóng lăn tăn. Làm gì để củng cố tâm lý nhà đầu tư? Sự nỗ lực của riêng Ủy ban Chứng khoán Nhà nước là chưa đủ vì chứng khoán đòi hỏi những giải pháp tổng hợp, mang tính bao quát ở tầm cơ quan quản lý cao hơn, phối hợp đồng bộ hơn.

Giáp tết chứng khoán Việt giao dịch ảm đạm

N.Bình (TTO)Tâm lý nghỉ tết sớm, chứng khoán VN giao dịch ảm đạm. Chứng khoán Trung Quốc đang tiếp đà giảm…

Tâm lý nghỉ ngơi sớm thể hiện rõ trong ngày đầu tuần của tuần giao dịch cuối cùng năm Ất Mùi.

VN-Index kết thúc phiên buổi sáng tăng 2,78 điểm (0,51%) lên 548,03 điểm, giao dịch cầm chừng, lực cầu thấp, thanh khoản thấp.

Tổng khối lượng giao dịch toàn sàn đạt hơn 55 triệu đơn vị, tương đương giá trị giao dịch là 859,11 tỷ đồng.

Ngay đầu phiên, VN-Index bị giảm nhẹ trước các đợt chốt lời, tuy nhiên, sau đó một số cổ phiếu vốn hóa lớn nhanh chóng lấy lại được đà tăng và giúp duy trì vững sắc xanh của chỉ số VN-Index đến kết thúc phiên, trong đó đáng chú ý VNM tăng 3.000 đồng lên 119.000 đồng/CP.

Diễn biến trái chiều, chỉ số HNX-Index lại giảm 0,48 điểm (-0,63%) xuống 76,39 điểm.

Theo các chuyên gia, thị trường chứng khoán VN vẫn chưa xác lập được xu hướng tăng hay giảm rõ ràng, những giao dịch kém tích cực của nhà đầu tư ngoại trong vòng một tháng đầu năm 2016 khiến các chỉ số chưa thể ổn định đi lên.

*Thị trường châu Á trong sáng nay cũng có những diễn biến trái chiều. Trong khi chứng khoán các thị trường Úc, Nhật Và Hàn Quốc vẫn giữ được đà tăng sau khi Ngân hàng Nhật Bản áp dụng lãi suất âm hôm thứ 6 vừa rồi thì Trung Quốc vẫn đằm chìm trong những phiên giảm điểm.

Chỉ số Nikkei Nhật Bản đã tăng 1,62%, Kospi của Hàn Quốc tăng 0,13%, chỉ số ASX 200 của Úc cũng tăng 0,59% sau khi mở cửa tăng lên đến 1,17% nhờ sự tăng trưởng đáng kể nhóm năng lượng và tài chính.

Thị trường Trung Quốc tiếp tục rơi vào bi quan trong buổi sáng thứ 2, Hang Seng của Hong Kong giảm 0,89%, trong khi Shanghai composite và Shenzhen composite rớt xuống 1,78% và 0,98%.

Theo báo cáo công bố ngày 1-2, chỉ số nhà quản trị mua hàng (PMI) của Trung Quốc đã giảm còn 49,4 điểm trong tháng 1-2016, từ mức 49,7 điểm của tháng 12-2015, tiếp tục đứng dưới ngưỡng 50 điểm trong tháng thứ sáu liên tiếp, điều này cho thấy ngành sản xuất của nền kinh tế Trung Quốc đang tiếp tục suy giảm.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s