Toà án nhân dân xua đuổi Nhân Dân

Posted: March 24, 2016 in Uncategorized
Tags:

GS. Mạc Văn Trang (Tễu) – Sáng nay, 23/3/2016 Tòa án nhân dân TP Hà Nội (TANDHN) xử vụ án Blogger Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy về tội trên trang BA SÀM do ông Vinh là chủ website này, đã đăng 24 bài có nội dung “nói xấu Đảng và Nhà nước”. Mình quyết định phải đi xem phiên tòa, bởi vì mình được khai sáng rất nhiều nhờ trang web này.

► Bài liên quan: Thông tư mới thêm quyền cho công an (RFA)

� Xem thêm: Làm nhục công an bằng sự ngu dốt + Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà.


Giáo sư Mạc Văn Trang (áo sáng màu) có mặt
trong buổi sáng nay bên ngoài phiên tòa

Chưa đến 8 giờ mà hàng trăm bà con từ khắp nơi, đủ các tầng lớp đã tự động kéo đến, đứng bên vỉa hè đối diện với TANDHN. Trong đám đông, mấy nhân vật được chú ý nhiều là Nghị sĩ Đức Martin Patzelt vừa từ Đức bay sang Hà Nội hôm qua và một số nhân viên sứ quán, nhà báo nước ngoài. Người mình cũng có nhiều gương mặt quen thuộc, như Nguyễn Quang A, JB Nguyễn Hữu Vinh, nghệ sĩ Violon Tạ Trí Hải… Quang A chỉ vào cái xe bus to đùng, đỗ án ngữ trước mặt bà con, bảo: cái này là để bốc người lên đấy… Mình quan tâm đến Cụ Hải. Cái vụ ngày 10/11/ 2015 Cụ đang chơi đàn ở Bờ Hồ Hoàn kiếm thì bị nhóm côn đồ (?) đập đàn, đánh Cụ què tay… gây phẫn nộ trong xã hội. Hôm nay thương quá, cầm bàn tay Cụ, ba ngón tay vẫn nổi cục, chưa co duỗi bình thường được. Cụ vẫn chơi đàn được chứ? Vẫn chơi được nhưng khó khăn và tiếng đàn không được mềm mại, uyển chuyển như trước. Đây là tay sai Tập Cận Bình nó đánh mình đấy!

Nhiều người mang hình ảnh anh Vinh, chị Thúy và khẩu hiệu đòi tự do cho 2 người vô tội. Mọi người vừa gặp gỡ thăm hỏi nhau, chia sẻ chuyện trò, ghi hình, chụp ảnh, vừa ngóng về phía TANDHN xem động tĩnh ra sao. Tòa án NHÂN DÂN, nhưng nhân dân không được vào, không được đến gần, chỉ toàn thấy công an và dân phòng đứng nhan nhản trước cổng TA. Đám đông nhân dân đứng trên vỉa hè phía đối diện TAND thì CA, dân phòng cũng đứng vây chung quanh. Chỗ dân đứng có khá đông nhân viên an ninh mặc thường phục trà trộn vào; nhưng để ý quan sát thì phát hiện ra ngay: hai ba anh cấp trên thì bụng phệ, thọc tay túi quần, mặt nặng trình trịch, chỉ trỏ đàn em, rồi đi; đám còn trẻ nét mặt vô cảm, mắt gườm gườm nhìn bà con, khi bị nhìn lại thì lơ láo nhìn đi chỗ khác. Có mấy cậu cầm camera lia hết mặt người này đến người khác một cách sỗ sàng. Nhưng cũng có nhiều cậu đứng khoanh tay, vẻ “tâm tư”…


Ảnh: Mạc Văn Trang

Không khí đang bình thường thì lúc gần 10 giờ bỗng có 2 cái “xe loa” do CA ngồi bên trong liên tục chõ vào chỗ bà con, nói oang oang: yêu cầu nhân dân giải tán khỏi khu vực… theo điều … nghị định… chính phủ…; nếu không thi các lực lượng an ninh sẽ làm nhiệm vụ… 2 cái loa cứ liên tục nói ra rả, tự nhiên gây nên không khí căng thẳng đầy đe dọa … Thế là nhiều bà điên tiết lên chửi té chửi tát: Đồ hèn với giặc ác với dân! Trộm cướp thì không bắt, chỉ bắt nạt dân lành! Đả đảo!… Toà án nhân dân mà đuổi dân!… Thú thực lúc 10 giờ mình đã định về, vì bị món u tiền liệt tuyến, cứ khoảng 2 tiếng là khó chịu, mà ở đây không có nhà VS công cộng. Nhưng nghe giọng điệu CA đe dọa nhân dân, mình bực mình, cố nán lại “xem nó làm gì”? Cho đến 10h30 CA cũng chẳng làm gì khác, cứ chõ 2 cái loa vào dân, thi nhau lặp đi lặp lại những câu đe dọa rất khó chịu. Lại còn nêu tên đích danh 5 người không được phép tụ tập trên vỉa hè, phải tự dời khỏi đây (?), làm mọi người cười ầm lên. Mấy bà điên tiết lại chửi rống lên một hồi! …

Mình bảo mấy cậu “CA chìm”: Các cậu thấy đấy, TAND đáng lẽ phải xử công khai, thậm chí xử lưu động cho dân biết anh, chị này tội gì mà răn đe, sao lai xua đuổi dân đi? Phải bắc loa, có màn hình cho dân xem xét xử có tốt không, sao lại đi đe dọa, quát nạt dân? Rõ ngu! Một cậu bảo, bác không nên nói thế! Đây là chấp hành lệnh trên…- Nếu vậy thì trên ngu, còn dưới thì làm như người máy… CA phải thay đổi tư duy đi. Thói quen đe dọa, cưỡng chế gây căng thẳng xã hội; thay bằng tôn trọng tự do của dân, giữ gìn trật tự cho dân bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, trật tự. Cứ kệ người dân, một lúc đói, mệt, chán thì họ về thôi. Cứ ra oai, gây căng thẳng với dân là sao?

Mấy cậu chả nói gì, tản đi…

Đến hơn 10 giờ 30 thì mình không cố được nữa, phải chạy về… Không biết tình hình sau đó thế nào. Chiều đi họp. Tối mới viết được mấy dòng này đưa lên chia sẻ với bà con.

Làm nhục công an bằng sự ngu dốt

FB Đoan Trang (Dân Luận) – Có một chi tiết mà những người không được vào dự phiên tòa “công khai” xử Anh Ba Sàm và Minh Thúy chưa biết, đó là: Hội đồng xét xử, với ngài thẩm phán Nguyễn Văn Phổ, và hai hội thẩm viên già nua, đều là những người mù tịt về CNTT, về Internet, về blog và mạng xã hội…


Blogger Phạm Đoan Trang là một trong những người
bị bắt giữ không cho đến tham dự phiên tòa. Ảnh: BBC

Họ thậm chí còn phát âm sai những từ mà ngay cả đứa trẻ cũng có thể đọc được, ví dụ gmail được các ngài đọc thành “GỜ MAI”. Còn từ “wordpress” với họ thì quả là một thử thách.

Một nhân viên an ninh, trong buổi “làm việc” hôm qua với tôi, còn cho biết, cơ quan an ninh đã đến gặp và “làm việc” kỹ với ông Nguyễn Văn Phổ – thẩm phán, chủ tọa phiên tòa. “Ông ấy kêu ‘tôi chả biết mạng mẽo gì đâu, chả dùng Facebook, chả bao giờ lên mạng’. Thế càng tốt, đỡ rác tai” – nhân viên an ninh nọ nói và cười hì hì.

Đúng, thẩm phán Phổ không biết dùng mạng nên đỡ phải rác tai nghe blogger réo tên ông mà chửi. Thế là tốt cho ông. Nhưng đối với phiên tòa ngày hôm qua, đối với hai bị cáo hay nói đúng hơn là hai bị hại, đối với công lý, thì những gì ông và cái tòa án của công an kia thể hiện đã là một sự nhạo báng rất khốn nạn.

Xử một người như Nguyễn Hữu Vinh, một trí thức, một blogger đi tiên phong trong việc dùng mạng Internet để khai dân trí, mà lại dùng những thẩm phán không dùng mạng và không biết đọc từ “wordpress”, không đọc nổi cả từ “gmail”. Điều đó khiến tất cả những lập luận của ông Vinh và các luật sư, dù sắc sảo, dù hùng biện đến đâu, cũng thành vô nghĩa trước những bộ mặt ngớ ngẩn.

Dùng kẻ ngu để vô hiệu hóa, tầm thường hóa trí thức – đó là chiến thuật mà chính quyền công an trị vẫn sử dụng suốt nửa thế kỷ nay. Chúng ta vẫn còn nhớ Chuyện kể năm 2000, trong đó, nhân viên công an hỏi cung một nhà văn về tác phẩm của ông ta, đã hí hoáy viết: “Con rế trong căn buồng ông thuyền trưởng”.

Nhà văn rầu rĩ: “Tao thật sự chán ngán. Lấy cung một người viết văn mà những chữ bình thường nhất cũng viết sai chính tả”.

Công an thật là biết làm nhục dân quá.

Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà

CanhCo (Blog RFA) – Báo chí chính thống nổi lên các bài viết theo đơn đặt hàng của Tuyên giáo vài ngày trước khi vụ án Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh mở ra, trong đó dựa vào cáo buộc vi phạm điều 258 cho rằng anh Ba sàm đã bôi nhọ nhà nước bằng những bài viết nhận định bi quan làm nản lòng người dân gây hình ảnh xấu cho chế độ.

Và khi phiên tòa mở ra, trớ trêu thay chính nhà nước mới là người bôi nhọ nước nhà. Một câu trả lời đầy cảm hứng cho ai có ý định chuẩn bị hồ sơ vào con đường phản động.

Nhà nước, một tập thể được người dân tin tưởng bầu lên làm lãnh đạo cho họ, có nghĩa rằng thay họ giải quyết, điều hành công việc của quốc gia sao cho mọi người sống và làm việc trong tinh thần trật tự và tôn trọng luật pháp. Cái nhà nước ấy ngoài việc bảo vệ lãnh thổ và ngoại giao với nước ngoài để tăng cường khả năng hòa nhập với quốc tế còn mang trọng trách làm cho dân giàu nước mạnh, mà cụ thể là phác thảo kế hoạch kinh tế, giáo dục, an sinh và hàng trăm thứ khác để người dân yên tâm sống và làm việc. Nhưng có lẽ quan trọng nhất, nhà nước phải cùng với nhân dân thượng tôn luật pháp vì nếu không thì nhà nước ấy không đủ chính danh để giữ bất cứ vai trò gì trong công việc điều hành đất nước, ngay một nhà nước cấp nhỏ nhất là cấp xã.

Từng cá nhân trong bộ máy cầm quyền được trả lương đầy đủ cho mọi đóng góp của họ qua đồng tiền thu được từ thuế, từ nhân dân, từ những nhân tố nhỏ bé của xã hội để nuôi sống họ, những con người mà Việt Nam khiêm nhượng gọi là đầy tớ của nhân dân. Vì vậy kể cả một thẩm phán, một chủ tọa phiên tòa, hay một viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao cũng là người được dân trả lương để làm cái công việc bảo vệ pháp luật. Thẩm phán phải đủ năng lực và nhận thức để phân tích từng vụ án, con người, cũng như bằng chứng chống lại một bị cáo. Khi thẩm phán bị mua chuộc hay tệ hơn, bị ra lệnh mà không thể cưỡng lại thì cái nhà nước ấy thực sự có vấn đề. Vấn đề lớn, rất lớn, lớn hơn tham nhũng, hơn cửa quyền và hơn mọi thứ tiêu cực trong một nhà nước pháp trị.

Vì Việt Nam không là một nhà nước pháp trị nên việc ra lệnh cho thẩm phán là việc nhỏ, nhỏ nhất trong tất cả mọi tiêu cực hàng ngày.

Ra lệnh chưa chắc ăn, trong các vụ án lớn như vụ Ba sàm thu hút sự theo dõi quan sát của nước ngoài nhưng muốn cho người bị xử lãnh bản án cao nhất thì nhà nước phải cử một thẩm phán dốt nhất để điều hành phiên tòa vì nếu lỡ để một thẩm phán hay chủ tọa phiên tòa bỗng dưng nhận ra việc làm của mình là bất nhân, cãi lại lệnh trung ương rồi sau đó ra sao thì ra….thì bẽ mặt quá.

Phiên tòa của anh Ba sàm và chị Nguyễn Thị Minh Thúy là chiếc sân khấu hiện đại và bi hài nhất trong cái được gọi là nhà nước Việt Nam. Tuy nó không có nhiều khán giả nhưng những hình ảnh, lời nói, cảm xúc của từng nhân vật đã được toàn thế giới biết tới qua các đại sứ quán Úc, Hoa Kỳ, Canada, EU…vì họ được tham dự và chứng kiến từ đầu.

Đoan Trang, một nhà báo, blogger nổi tiếng trong khi phiên tòa diễn ra chị ngồi nhà vẫn bị công an tới dẫn đi. Chị viết trên facebook của mình những giòng chữ nhẹ nhàng mà thắt ruột về cái ông chủ tọa phiên tòa hôm ấy, ông Nguyễn Văn Phổ:

“Có một chi tiết mà những người không được vào dự phiên tòa “công khai” xử Anh Ba Sàm và Minh Thúy chưa biết, đó là: Hội đồng xét xử, với ngài thẩm phán Nguyễn Văn Phổ, và hai hội thẩm viên già nua, đều là những người mù tịt về CNTT, về Internet, về blog và mạng xã hội…

Họ thậm chí còn phát âm sai những từ mà ngay cả đứa trẻ cũng có thể đọc được, ví dụ gmail được các ngài đọc thành “GỜ MAI”. Còn từ “wordpress” với họ thì quả là một thử thách.

Xử một người như Nguyễn Hữu Vinh, một trí thức, một blogger đi tiên phong trong việc dùng mạng Internet để khai dân trí, mà lại dùng những thẩm phán không sử dụng mạng và không biết đọc từ “wordpress”, không đọc nổi cả từ “gmail”. Điều đó khiến tất cả những lập luận của ông Vinh và các luật sư, dù sắc sảo, dù hùng biện đến đâu, cũng thành vô nghĩa trước những bộ mặt ngớ ngẩn. Bảo mật hai lớp, quyền quản trị, chứng cứ điện tử, dữ liệu điện tử, quyền tự do thông tin, quyền riêng tư trên mạng… tất cả những cái đó có nghĩa là gì vậy?”

Trả lời cho chị Đoan Trang: Những cái đó là nhà nước đang quyết liệt bôi nhọ nước nhà.

Nhà nước, trong nhận thức của một thể chế dân chủ pháp trị là một nhóm người, một tập thể tuy  nếp nghĩ và tư duy gần như khác nhau trong môi trường chính trị nhưng lại được vận hành trong khuôn phép của luật pháp. Họ được chọn lọc, tập họp lại để phục vụ người dân, cùng chịu trách nhiệm theo hệ thống và do đó, nhà nước không phải là nơi tập quyền có khả năng tự tung tự tác, xem hiến pháp chỉ là tờ giấy con con chỉ cốt khoe mẻ trong những quyết định trái khoáy, thất nhân tâm.

Vì Việt Nam là nhà nước toàn trị, tập quyền nên việc phân công một chủ tọa dốt nát điều hành phiên tòa khi cả thế giới đang theo dõi là chuyện bình thường. Trong khi bên trong như vậy thì bên ngoài một đám quân ô hợp còn dốt nát hơn bội phần được nhà nước cử ra để “điều hành” dư luận. Những tay an ninh, công an chìm nổi thậm chí cả dân phòng, côn đồ làm những việc mà chỉ cần 15 phút sau cả thế giối đều xem được trên kênh YouTube.

Vài giờ sau khi phiên tòa kết thúc, trang facebook của Người Việt Xấu Xí đưa lên một status đầy hình tượng như sau:

“Chuyện nhục quốc thể bên ngoài tòa Hà nội.

 Tôi đứng trên vỉa hè cùng các phóng viên nước ngoài và bà con, chứng kiến cảnh cực kỳ ngu của đám dân phòng và công an :

– Một dân phòng khi thấy nữ phóng viên phương tây dùng I phone ghi hình thì nó cầm gậy chỉ, hua hua vào trước ống kính, mặt mũi bậm trợn : cấm chụp ảnh, cấm chụp ảnh.. ! Bọt mép văng tung tóe. Hai nữ pv nước ngoài vẫn lạnh lùng ghi hình, còn chĩa thẳng máy vào mặt tên dân phòng kia.

 Cảnh đó được ghi trọn trong máy của một phóng viên khác cũng là người nước ngoài.

– Một công an bụng béo mỡ cầm cái biển cấm chụp ảnh chạy từ bên cổng tòa, mang sang đặt trước mặt nữ pv quốc tế, công an này không đeo biển tên, toàn bộ cảnh này cũng bị hai pv quốc tế ghi hình hết.

– Cảnh một tên mặt mũi ngổ ngáo, áo kẻ đứng trong đám 6 dân phòng, cứ rình huých trộm vào tay máy ảnh của ông JB Vinh và cậu pv Trung Nghĩa, sau khi bị ông Vinh tóm tay một công an áo xanh không thẻ yêu cầu tóm xem thằng đó ở đâu, là ai thì nó lủi .

Là người được chứng kiến toàn bộ cảnh đó mà thấy rát mặt, nó chỉ diễn ra trong vài chục giây, vì quá tập trung và bị hút vào kịch tính của diễn biến, hơn nữa kỹ năng , phản xạ của mình chưa chuyên nghiệp nên không kịp rút máy ra ghi lại, tiếc quá!”

Trả lời cho Người Việt Xấu Xí: nhà nước cố tình làm như vậy để bôi nhọ nước nhà thì không có gì phải tiếc. Sáng hôm nay các clip ấy đã xuất hiện đầy ở các kênh truyền thông nước ngoài, anh không cần phải ân hận.

Không cần phải sáng hôm nay, chiều ngày hôm qua vào lúc 5 giờ, bản án dành cho Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã phản ánh đầy đủ thái độ của nhà nước Việt Nam. Họ không những bôi nhọ nước nhà mà họ còn cực lực làm nhục cái gọi là tòa án xã hội chủ nghĩa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s