ĐẠI VỆ CHÍ DỊ 108

Posted: March 25, 2016 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn GióĐại Vệ Chí Dị – Trận Hội Quốc

108 – Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 71.

Vệ Kính Vương năm thứ 5.

Kinh Vương cho Tôn Dưa sang Tề, học được trận 244. Cuối năm Ất Mùi nhà Sản hội quần thần ở đền Ba. Vương mang trận 244 ra bày, cho Cả Sáng đứng cửa tiền. Xuân Thời chặn hậu. Đích thân Vương đứng giữa trận điều binh.

Lại khiến bọn Tư Tấn, Tôn Dưa, Sanh Hường sắp hết thời ra tiền trận khiêu chiến, đánh tập kích là tiêu hao sức nhà Chúa.

Chúa người xứ Mâu, họ Nguyễn tên chữ là Bạo. Sau mười năm tung hoành thiên hạ, đánh đông, dẹp bắc. Sau bị tướng tuỳ tùng là Sanh Phước phản bội, mang hết bí mật điều binh chạy sang phủ Vệ Kính Vương đầu quân. Chúa yếu đi từ đó, đến cuối năm Ất Mùi bị Vệ Kính Vương điều liên quân lão tướng tấn công tám mặt. Lúc vào đến trận 244 người ngựa đã kiệt sức, quân sĩ rơi rụng.

Trận 244 có đến 5 cửa phải qua, Chúa cố gắng qua được cửa thứ hai, đến cưả thứ ba thì đại bại ở Hội Sản.

Vệ Kính Vương tính tình nham hiểm, thắng trận do lập trận. Nhưng vẫn tỏ vẻ bất ngờ bảo chiến thắng do lòng dân yêu mến.

Mùa xuân năm Bính Thân, Vương gọi Sanh Hường lại bảo.

Trận Hội Quốc tới, phải tranh thủ kẻ kia đang hoang mang, đánh sớm cho chúng không kịp hồi.

Hường tâu.

– Theo lệ phải đến giữa năm, giờ ra quân đánh sớm, thiên hạ chê rằng nhà Sản phá lệ.

Vệ Kính Vương nói.

– Không phá lệ, làm sao thắng trận Hội Sản, nay thừa cơ xốc tới. Phải đánh gấp. Để chần chừ lúc Ô Mã Vương đến e rằng có biến.

Hường chần chừ, lúc ấy bọn Cả Sáng, Xuân Thời, Sanh Phước đứng đằng sau Vệ Kính Vương hắng giọng gằn mấy tiếng. Hường hiểu ý bèn phủ phục nhận chỉ dụ của Vương.

Cuối xuân năm Bính Thìn, Vệ Kính Vương nấp sau rèm chỉ huy Sanh Hường mở trận Hội Quốc.

Chúa bấy giờ sức mỏng, thế cô. Tứ bề là địch. Thấy không đương lại, khoanh tay cam chịu. Bị tước hết quyền hành.

Nước Tề thấy mọi việc bên Vệ đã yên, bèn cho đại thần bộ hình Thương Triệu Tiền sang phủ dụ vỗ về quan lại nước Vệ tiếp tục yên phận chư hầu.

Chuyện kể rằng, lúc Vệ Kính Vương hội mưu thần để nghị việc mình ngồi tiếp ngai vàng. Có người nói.

– Phàm làm Vương, tuỳ tiện phá lệ, dùng mưu ngoại bang để thâu đoạt quyền hành. Tuổi đã quá mà cố cưỡng mệnh. E rằng trời phạt nước Vệ.

Vương bảo.

– Trời phạt nước Vệ ai chịu trước.

Kẻ kia đáp.

– Bao giờ cũng là dân.

Vương hỏi.

– Từ khi dân bị trời phạt đến quan bị trời phạt là bao lâu?

Kẻ kia đáp.

Trời gieo thiên tai, mùa đông băng giá chết gia súc, mùa hè khô cạn ruộng đồng nứt nẻ chết hoa mầu. Triều đình thất thu lại tăng sưu cao, thuế nặng. Dân nghèo chịu trước. Các quan nhờ gia sản sung túc, ít ra cũng dăm năm không ảnh hưởng gì.

Cả Sáng đứng bên cạnh Vương hỏi.

– Thế từ quan đến đại thần, đến Vương là bao lâu.?

Kẻ kia đáp.

–  Nhanh thì mười năm.

Vệ Kính  Vương, Cả Sáng ngửa cổ lên trời cười sằng sặc, dứt tràng cười, Vương ngước mắt lên trời hỏi.

– Âm và Dương phân chia tạo thành thế giới, 10 năm nữa Trời tìm bản vương ở đâu mà phạt được cơ chứ.

Hỏi xong lại cười ngặt nghẽo, bọn quần thần đứng bên cũng vỗ tay cười theo.

Dứt tràng cười, Vương quay sang nói với Cả Sáng.

– Trời phạt thì dân khổ, dân khổ thì làm sao.?

Cả Sáng nói.

– Làm người phải nghĩ đến mình, làm quan nhà Sản thì phải nghĩ đến còn Sản còn mình. Trời phạt thì dân khổ, mà dân khổ thì sợ làm loạn. Dân làm loạn e nhà Sản không còn.

Vương hài lòng khen.

– Ta chọn tướng quân không lầm người, phàm làm tướng phải nghĩ sâu hơn kẻ tầm thường. Kẻ tầm thương thấy dân khổ thì lo cứu giúp, ấy là lòng dạ yếu đuối của đàn bà. Kẻ làm đến đại thần thấy dân khổ thì phải biết lo trước việc chúng làm loạn. Đấy mới là tướng giỏi, là trung thần cuả nhà Sản.

Cả Sáng lật đật quỳ chắp tay tâu.

– Cám ơn Vương ban khen, nhờ sự nâng đỡ chỉ bảo của Vương, hạ thần đã ra lệnh phòng ngừa việc dân liên kết nổi loạn. Mới đây ban hành lệnh khám xét tịch thu phương tiện đi lại, lệnh giải tán đám đông tụ họp. Tới đây sẽ đem Tam Gàn ra xử nặng để răn đe bọn nho sinh trong thiên hạ.

Năm ấy nước Vệ nhiều hạn lớn, cháy nổ khắp nơi, cầu sập, hạn hán, tai nạn xảy ra liên miên. Chuyện ấy đến tai Vương, Vệ Kính Vương chỉ cười nhạt nói biết trước cả rồi.

Nước Vệ thật may mắn có vua tôi tài giỏi như Vệ Kính Vương và Cả Sáng.

Vua biết trước cả lòng trời, bề tôi biết trước cả lòng người.

Nhà Sản cớ gì không thiên niên vạn đại khi có những người như vậy. (24/3/2016)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s