Đấu thầu giá rẻ, nhà thầu Trung Quốc thắng hết

Posted: March 31, 2016 in Uncategorized
Tags:

Tuấn Phùng – C.V.Kình thực hiện (TTO) – Doanh nghiệp Trung Quốc trúng thầu cung cấp đường ống gang dẻo cho dự án nước sạch sông Đà giai đoạn 2 đang khiến dư luận lo ngại về chất lượng. Tại sao?

� Xem thêm: Chọn nhà thầu Trung Quốc: “Có cái gì không chỉ là ham rẻ, có lợi ích nhóm hay không?” + Quản lý thế nào để Trung Quốc thắng thầu hầu hết?

Dự án đường sắt đô thị Hà Nội tuyến Cát Linh – Hà Đông vốn vay ODA của Chính phủ Trung Quốc do tổng thầu Trung Quốc thi công, luôn chậm tiến độ thi công, nợ tiền nhà thầu phụ triền miên, xảy ra nhiều vụ tai nạn cho người đi đường – Ảnh: Nam Trần

Việc doanh nghiệp Trung Quốc trúng thầu cung cấp đường ống gang dẻo cho dự án nước sạch sông Đà giai đoạn 2 đang khiến dư luận lo ngại về chất lượng. Các chuyên gia đều khẳng định coi chừng giá rẻ chất cũng… bèo.

Trao đổi với Tuổi Trẻ về việc Công ty TNHH sản xuất ống gang dẻo Xinxing (Trung Quốc) trúng thầu cung cấp hệ thống ống gang dẻo cho dự án nước sạch sông Đà giai đoạn 2 do Công ty CP nước sạch Vinaconex (Viwasupco) làm chủ đầu tư, ông Lê Văn Thịnh – nguyên trưởng phòng quản lý chất lượng công trình xây dựng 1 Cục Giám định nhà nước về chất lượng công trình xây dựng (Bộ Xây dựng) – nói:

– Một khi chúng ta đã là thành viên của WTO rồi thì không thể phân biệt đối xử để ngăn chặn nhà thầu Trung Quốc khi đấu thầu quốc tế, chỉ có thể dùng hàng rào kỹ thuật.

Đó là đưa các thông số kỹ thuật của dự án trong hồ sơ mời thầu, nếu nhà thầu Trung Quốc không đáp ứng được thì gạt bỏ họ. Nhưng cái khó bây giờ là bất kể một loại thiết bị nào, nhà thầu Trung Quốc cũng có đầy đủ các thông số kỹ thuật. Về mặt giấy tờ thì rất đẹp, không thể gạt bỏ trong hồ sơ dự thầu của họ.

Ví dụ, các chung cư rất thích thang máy của Nhật Bản, yêu cầu tốc độ 30 m/giây. Nhà thầu Trung Quốc có ngay thang máy của Nhật Bản sản xuất tại Trung Quốc đầy đủ tiêu chuẩn đó. Chúng tôi từng trao đổi với chuyên gia các nước, trong đó có đồng nghiệp Nhật Bản nói họ cũng sợ.

Từ thực tế đó, có thể nói không có cơ hội loại bỏ nhà thầu Trung Quốc ngay từ đầu. Bây giờ chỉ có cách là sau khi nhà thầu Trung Quốc trúng thầu thì phải quản sao cho họ thực thi theo đúng các nội dung nêu trong hồ sơ dự thầu.

Vấn đề là tiền nào của ấy. Làm gì có chuyện rẻ mà hàng tốt được.
– Ông Lê Văn Thịnh

* Nhưng rất nhiều người hoài nghi về chất lượng hàng hóa do Trung Quốc sản xuất…

– Vấn đề là tiền nào của ấy. Làm gì có chuyện rẻ mà hàng tốt được. Đơn giản cái xe máy Honda SCR do Honda Nhật Bản làm tại Trung Quốc rất tốt.

Còn xe máy bán cho chúng ta 5 triệu đồng là mấy hãng bán xe máy ở Việt Nam sang Trung Quốc đặt hàng kiểu “làm cho tôi cái xe máy chỉ hết 5 triệu để mang về Việt Nam bán”, tất nhiên chất lượng kém hẳn. Nói hàng Trung Quốc tồi tệ là không chuẩn.

* Ông đánh giá thế nào về ống gang dẻo của Xinxing sản xuất cung cấp cho đường ống nước sạch sông Đà?

– Tôi chưa có nhiều thông tin về ống gang dẻo của Xinxing nên chưa thể nhận định cụ thể, nhưng những dự án cấp nước của Việt Nam thời gian qua thường dùng ống thép chứ không dùng ống gang. Khuyết điểm cơ bản nhất của ống gang dẻo là trọng lượng lớn nên thi công mất thời gian, yêu cầu thiết kế nền móng phải chắc chắn, phải có gối đỡ, gối cứng…

Còn ống thép lắp đặt đơn giản hơn, cả thế giới phần lớn dùng ống thép. Nên viết hồ sơ mời thầu thế nào để ống cấp nước khi trúng thầu trở thành ống thép chứ không phải ống gang, đó mới là cao thủ. Bây giờ trót là ống gang rồi thì phải tìm cách kiểm soát được chất lượng của ống đó.

Nếu chủ đầu tư muốn khỏi bị mang tiếng, nên mạnh dạn thuê tư vấn nước ngoài giám sát chặt chẽ quá trình thực hiện dự án.

* Ngoài việc thi công, phải kiểm soát thế nào để đảm bảo nguồn nước cung cấp cho người dân an toàn, không có thành phần hóa chất độc hại từ vật liệu làm đường ống gây ra?

– Như dự án đường ống nước sạch sông Đà, với vật liệu gang dẻo phải kiểm soát đầu tiên từ thành phần hóa học để phân biệt đâu là gang cầu, gang dẻo, gang xám. Phải kiểm tra lại xem thành phần hóa học của nó ảnh hưởng tới chất lượng nước sinh hoạt như thế nào.

Với ống gang, để tăng tốc độ dòng chảy và bảo vệ ống không bị ăn mòn, không gây tổn hại thì thường trong mặt ống có quét keo epoxy. Ngay epoxy dùng trong ống cũng phải là loại không làm ảnh hưởng tới chất lượng nước sinh hoạt.

Về công tác kiểm soát, Chính phủ có nghị định chặt chẽ. Trong đó có quy định nhà sản xuất phải có quy trình, kinh nghiệm, phải thống nhất với người đặt hàng, hai bên sẽ phải đi kiểm tra định kỳ ra sao.

* Có một vấn đề mà dư luận lo ngại là nhà thầu Trung Quốc thường có hồ sơ dự thầu đẹp, giá trúng thầu thấp nhưng thi công lại chậm chạp, lề mề, mất an toàn, chất lượng không ổn. Theo ông, làm thế nào để ngăn ngừa những vấn đề trên?

– Đây là kỹ thuật khi đàm phán hợp đồng mà chủ đầu tư Việt Nam thường bị hạn chế. Nếu các chủ đầu tư mà thành thạo với đấu thầu quốc tế thì nên dùng hợp đồng FIDIC của Liên đoàn quốc tế các kỹ sư tư vấn.

Hợp đồng này rất chặt chẽ, nội dung rõ ràng về công tác quản lý thực hiện hợp đồng. Trong trường hợp dự án ống nước sông Đà, chủ đầu tư Việt Nam nên thuê tư vấn nước ngoài giám sát.

Tôi xin nhấn mạnh, vũ khí rất quan trọng là điều kiện hợp đồng. Bây giờ tuyên bố nhà thầu Trung Quốc trúng thầu rồi thì soạn hợp đồng của gói thầu cung cấp và lắp đặt thiết bị là cả một vấn đề.

Đường ống nước sông Đà bị vỡ liên tục thời gian gần đây khiến hơn 70.000 hộ dân trong nhiều quận của TP Hà Nội bị ảnh hưởng, là bài học đắt giá cho các nhà đầu tư khi ký đấu thầu xây dựng đường ống nước giai đoạn 2. Trong ảnh: một đoạn ống nước sông Đà bị vỡ tại vị trí km 28+650, huyện Thạch Thất, Hà Nội – Ảnh: Tuấn Anh

Doanh nhân Mỹ phá sản vì bán ống gang Trung Quốc

Trên trang Propertycasualty360, doanh nhân John Morally chia sẻ bài học kinh nghiệm cay đắng của bản thân từ sự sập tiệm do bán sỉ đường ống dẫn nước nhập về từ Trung Quốc.

Năm 2002, John Morally là chủ sở hữu kiêm giám đốc điều hành Công ty MWI chuyên cung cấp ống dẫn nước và phụ kiện tại Nam California.

Nhận thấy lợi thế chênh lệch về giá đáng kể của các sản phẩm ống gang Trung Quốc, ông quyết định nhập sản phẩm từ các nhà sản xuất ống gang Trung Quốc với các chứng chỉ giám định chất lượng quốc tế như IAMPO và UPC.

Năm 2011, ông John Morally quyết định bán công ty của mình, đồng thời vướng vào hàng loạt tranh tụng pháp lý liên quan tới các sản phẩm ống gang Trung Quốc mà MWI cung cấp trong suốt 9 năm.

Trong quá trình tranh tụng, MWI và công ty bảo hiểm của họ không nhận được bất cứ sự hỗ trợ nào từ phía các nhà cung cấp Trung Quốc.

Năm 2014, công ty bảo hiểm cho MWI phải đối mặt với 7 đơn kiện với tổng thiệt hại ước tính hơn 45 triệu USD. Khi yêu cầu các nhà cung cấp đường ống Trung Quốc hỗ trợ để giải quyết khiếu nại khách hàng, MWI và công ty bảo hiểm của họ mới té ngửa ra là hệ thống pháp luật ở Trung Quốc hoàn toàn không tương thích với những quy định luật pháp của Mỹ. Các đơn kiện được đệ trình ở Mỹ bị các công ty Trung Quốc phớt lờ.

D.KIM THOA

* Ông Trần Viết Ngãi (chủ tịch Hiệp hội Năng lượng, nguyên phó tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực):

Đấu thầu giá rẻ, Trung Quốc 
thắng hết

Tôi từng tham gia trong các dự án có yêu cầu việc khảo sát, đầu tư các đường ống dẫn nước chịu áp lực cao. Trên thực tế, với loại đường ống gang, Trung Quốc không phải là địa chỉ uy tín. Chất lượng hàng đầu thuộc về Nga, Hàn Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản…

Tôi đồng tình với quan điểm không phải cứ hàng Trung Quốc là dở. Nhưng xin nói thẳng là nếu đấu thầu chỉ chú trọng vào tiêu chí giá thì Trung Quốc thắng hết, không chỉ ở Việt Nam mà ở nhiều nơi trên thế giới. Giá của họ rất rẻ.

Tôi cho rằng các đường ống bằng gang dẻo có độ bền cao, nếu áp lực tác động chưa tới mức giới hạn thì nó không bao giờ vỡ. Tuy nhiên, phải chú tâm đến điểm yếu của các đường ống này là các mối nối, nó phức tạp hơn dùng gang cứng nhiều.

Theo tôi, nếu quyết chọn nhà thầu Trung Quốc, bên cạnh việc nhà thầu cung cấp chứng nhận kiểm định, phía Việt Nam cũng phải tự kiểm định lại chất lượng, xem đặc tính cơ, lý, hóa học của vật liệu thế nào. Để đảm bảo chất lượng thì phải qua thí nghiệm thực tế. Nếu bỏ 20 đồng mà sử dụng được 20 năm còn hơn bỏ 10 đồng mà chỉ dùng 2-3 năm đã bị sự cố, chi phí sẽ rất lớn.

C.V.KÌNH ghi

* PGS.TS Trần Chủng (trưởng ban chất lượng 
Tổng hội Xây dựng VN):

Hợp đồng là điều sống còn

Bản thân tôi hoàn toàn không tán thành với hình thức đấu thầu lấy giá thầu làm tiêu chí, điều đó chỉ phù hợp với việc đấu giá tài sản có sẵn, đấu giá hàng hóa, đất đai có sẵn hoặc tài sản phát mãi, thanh lý…

Các dạng gói thầu như đường ống nước sông Đà là thầu xây dựng công trình, tức cơ sở vật chất hình thành trong tương lai, việc định giá chỉ mang tính chất tương đối, chứ không nên lệ thuộc quá nhiều vào điều này. Quan trọng là trị giá cơ sở vật chất sau khi thi công có tương ứng với trị giá gói thầu hay không, chứ không phải là phát ra một mức giá rồi ai trả rẻ hơn thì trúng thầu.

Qua theo dõi tình trạng chất lượng của các công trình là sản phẩm của hình thức “đấu giá”, tôi khẳng định: Ở đâu có ép giá, ở đó dứt khoát không có chất lượng đồng hành. Đặt trong ví dụ cụ thể về nhà thầu Xinxing, trước khi xem xét lựa chọn nhà thầu này cần phải xác minh thông tin về “số má” của họ.

Điều thứ hai quan trọng hơn rất nhiều là các điều khoản hợp đồng. Trong bản hợp đồng mà chủ đầu tư ký với nhà thầu phải có những điều khoản ngặt nghèo liên quan tới các tiêu chí cần thiết, đi kèm đó là các chế tài chặt chẽ, phân minh và phải được thực thi nghiêm.

Giả sử thầu cung cấp vật liệu sai chủng loại hoặc kém chất lượng, chậm tiến độ, đội giá… chủ đầu tư phải phạt thật nặng. Dĩ nhiên, tất cả cũng chỉ là lý thuyết, nếu khả năng về soạn thảo, đàm phán hợp đồng của chủ đầu tư yếu kém, hoặc bản thân nhà thầu quá “chầy bừa”, quá “rắn” một cách thiếu chuyên nghiệp thì mọi chuyện sẽ rất rối.

LÂM HOÀI ghi

[:-/] Vì đâu nhà thầu Trung Quốc trúng thầu nhiều đến thế? (ĐKNV 23/04/2015) – Hiện nay các nhà thầu Trung Quốc với giá bỏ thầu thấp đã trúng thầu rất nhiều các công trình tại Việt Nam. Các nhà thầu Trung Quốc bỏ giá rẻ nhưng thực tế lại không hề rẻ chút nào.


(Ảnh: NLĐ)

Đây là một chiêu trò phổ biến của các nhà thầu Trung Quốc, đưa ra giá bỏ thầu rất thấp loại bỏ đối thủ để trúng được thầu, đến khi ký hợp đồng thì viện các lý do để nâng giá lên.

Ví như dự án bô xít ở Tây Nguyên, giải thích cho sự tăng giá này phía nhà thầu Trung Quốc cho rằng do trong giá bỏ thầu chưa tính đến các thiết bị dự phòng.

Dự án Nhiệt điện Hải Phòng 1 tại Thủy Nguyên, Hải Phòng, nhà thầu Trung Quốc là Tập đoàn Điện khí Đông Phương. Ngay sau khi trúng thầu và thực hiện công trình, tập đoàn này liên tục đòi tăng giá, lý do là do biến động tỷ giá đồng nhân dân tệ từ 8,2 NDT/USD xuống 6,8 NDT/USD. Tập đoàn này tuyên bố nếu không nâng giá thì họ sẽ không làm nữa vì hết tiền. (…)

[:-/] Chọn nhà thầu Trung Quốc: “Có cái gì không chỉ là ham rẻ, có lợi ích nhóm hay không?” (Dân Trí) 25/03/2016 – Đó là những băn khoăn của cử tri và người dân được đại biểu Lê Như Tiến truyền đạt lại. Ông Tiến cho rằng, các công trình xây dựng nói chung và dự án đường ống nước sạch Sông Đà nói riêng phải quan tâm trước hết đến chất lượng, còn nếu ham rẻ để xảy ra sự cố thì phải truy đến cùng trách nhiệm.

Trao đổi với báo chí bên hành lang Quốc hội ngày 24/3, Đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) cho biết, vừa qua khi đi tiếp xúc cử tri, nhiều ý kiến đặt câu hỏi về chuyện tại sao nhiều công trình xây dựng trọng điểm lại chỉ chọn những nhà thầu Trung Quốc.

“Liệu còn có cái gì không phải chỉ là ham rẻ đằng sau đó không? Có lợi ích nhóm trong đó không? Cử tri và người dân đã đặt các câu hỏi như thế” – vị đại biểu không khỏi băn khoăn.

Câu hỏi “thảng thốt” đầy nghi vấn của ĐB Lê Như Tiến!

Bùi Hoàng Tám (Dân Trí Blog) 26/3 – Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa yêu cầu UBND thành phố Hà Nội chủ trì, phối hợp với Bộ Xây dựng rà soát toàn bộ quá trình thực hiện Dự án hệ thống cấp nước chuỗi đô thị Sơn Tây – Hòa Lạc – Xuân Mai – Miếu Môn – Hà Nội – Hà Đông do Tổng công ty cổ phần Xuất nhập khẩu và xây dựng Việt Nam (Vinaconex) làm chủ đầu tư, báo cáo Chính phủ trước ngày 31/3.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Một thông tin đáng lẽ làm nức lòng dư luận thì ngược lại, đang gây rúng động những ngày qua. Đó là Dự án hệ thống cấp nước Sông Đà giai đoạn 2.

Nói làm nức lòng dư luận bởi bao năm nay, nước sạch luôn là nỗi khát khao, niềm mong mỏi lớn nhất của người Hà Nội. Đặc biệt là vào mỗi mùa hè khi mà đường ống cấp nước Sông Đà 1 liên tục đe dọa bị vỡ. Chỉ trong vòng vài năm, đường ống này đã lập một kỉ lục vỡ tới 17 lần và vẫn đang trong nguy cơ bị vỡ bất cứ lúc nào.

Nói nức lòng bởi đường ống lần này được đúc bằng gang, lại có giá đấu thầu rẻ đến gần 12% (khoảng 600 tỉ so với mức phê duyệt 5000 tỉ đồng), thời hạn hoàn thành khá nhanh, 48 tháng.

Thế thì đáng ra phải mừng chứ nhỉ? Nhưng không. Dư luận đang nóng lên các mặt báo và cả nghị trường Quốc hội.

Vì sao vậy? Đó là bởi đơn vị thắng thầu là một doanh nghiệp Trung Quốc.

Doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu tại sao lại “rúng động”?

Xin thưa, không có chuyện “chính trị, chính em” gì ở đây hay có thể cũng chẳng “có chất gây ung thư” như dư luận lo ngại mà bởi sau rất nhiều vụ làm ăn với doanh nghiệp Trung Quốc, chúng ta đã “ăn” quá nhiều “quả đắng”.

Đắng bởi biện pháp thi công thiếu an toàn. Đắng bởi tiến độ không đảm bảo. Đắng bởi thường bị đội vốn…

Về an toàn lao động, có lẽ vụ tai nạn ở Vũng Áng hay công trình đường sắt trên cao không phải là những vụ cuối cùng.

Về tiến độ, cách đây mấy năm, Hiệp hội Năng lượng Việt Nam (VEA) đã có bản kiến nghị gửi lên Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội đề nghị hạn chế các nhà thầu Trung Quốc.

Lý do là bởi hầu hết các dự án đều bị chậm tiến độ, nhiều dự án phải điều chỉnh tiến độ. Việc chậm lại 1-2 năm là phổ biến, thậm chí đến 3 năm trở lên.

“Kết quả đánh giá của cơ quan chức năng cho thấy, lý do chủ yếu khiến các dự án trên chậm tiến độ là do năng lực nhà thầu yếu, thiếu kinh nghiệm và không thu xếp được tài chính”. Bản kiến nghị viết.

Về đội vốn, có lẽ không thể không nhắc đến một dự án “khủng” hiện vẫn đang bế tắc, đó là tuyến đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh bị “đội” lên tới 868,06 triệu USD (tăng 315,18 triệu USD) so với tổng mức đầu tư ban đầu.

Ngay cả một dự án lớn như Boxit Tây Nguyên hiện cũng chưa có lời giải thỏa đáng.

Người xưa có câu, “Một sự thất tín, vạn sự khó tin”, nhất là trong kinh doanh thì chứ “tín” phải đặt lên hàng đầu. Vì vậy, với hàng loạt sự “thất tín” của một số nhà thầu Trung Quốc khiến dư luận lo ngại, “khó tin” là có lý do của nó.

Vì thế, đối với việc doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu dự án này, trả lời báo chí bên lề kỳ họp Quốc hội, ĐB Bùi Thị An bày tỏ: “Có quá nhiều công trình do nhà thầu Trung Quốc thi công kém khiến người dân lo lắng. Do vậy, người dân mất niềm tin vào năng lực nhà thầu Trung Quốc cũng là điều dễ hiểu”.

ĐB Trần Du Lịch có cùng quan điểm với ĐB Bùi Thị An. Ông Lịch nói: “Từ xi măng lò đứng tới nhà máy điện, đường sắt trên cao rồi bao nhiêu công trình do nhà thầu Trung Quốc làm giá rẻ nhưng cuối cùng lại kéo dài thời gian thi công, đội giá lên… đã làm cho người ta mất cảm tình”.

Vậy câu hỏi đặt ra là đáng lý cần phải hạn chế làm ăn với nhà thầu Trung Quốc để tránh rủi ro thì vì sao rất nhiều dự án, đơn vị trúng thầu lại là các doanh nghiệp Trung Quốc? Có gì uẩn khúc ở đây không?

Cụ thể, đối với Dự án hệ thống cấp nước Sông Đà 2, nghi vấn này đã được Đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) thảng thốt đặt thẳng ra bên lề Quốc hội: “Liệu còn có cái gì không phải chỉ là ham rẻ đằng sau đó không? Có lợi ích nhóm trong đó không?”. Ông Tiến nói.

Còn nhớ TS Lê Đăng Doanh, nguyên là Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương đã có lần nói thẳng: “Trung Quốc là bậc thầy của mua chuộc, đút lót” và “sẵn sàng lại quả tối thiểu 30% bằng “tiền tươi”.

Vâng, “Có cái gì không phải chỉ là ham rẻ đằng sau đó không?”, “Có lợi ích nhóm trong đó không?” và nếu Trung Quốc là “bậc thầy mua chuộc, đút lót” như lời TS Lê Dăng Doanh thì ai bị mua chuộc và ai nhận đút lót?

Quản lý thế nào để Trung Quốc thắng thầu hầu hết?

Phương Loan ghi (Zing News) 23/03/2016 – Sáng 23/3, tại phần thảo luận tại tổ Quốc Hội, đại biểu Dương Trung Quốc dành phần lớn thời gian để chia sẻ những băn khoăn về chủ quyền quốc gia.

Đại biểu Dương Trung Quốc nói: “Bảo vệ chủ quyền trước hết phải qua giáo dục thế hệ trẻ. Thế nhưng, nhìn vào sách giáo khoa, chiến tranh biên giới 1979 chỉ được nhắc 11 dòng. Về biển đảo, các vị cứ nói là có nêu nhưng thực tế làm sử tôi biết, việc chiếm đảo chưa được nêu trong sách giáo khoa, có chăng chỉ ở một vài địa phương đưa vào chương trình học.

Cá nhân tôi đã trực tiếp gặp Thủ tướng nêu vấn đề này. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo ngay Bộ Giáo dục – Đào tạo thế nhưng có làm đâu. Gần đây, Bộ có hứa đưa nội dung Trung Quốc chiếm đảo của Việt Nam vào sách giáo khoa nhưng bao giờ mới đưa vào thì không ai rõ. Người ta hiểu có chỉ đạo nào đó? Ai chỉ đạo?”

Nói về quan hệ Việt – Trung, ông Quốc cho biết, rất chia sẻ cái khó của Nhà nước trong xử lý các vấn đề chủ quyền và đảm bảo giữ quan hệ láng giềng – nước lớn. Ông nhận xét: “Việc kéo dài tạo nhận thức trong dân là chúng ta nhu nhược. Đương nhiên, cũng có người này người khác bình luận, bôi xấu thêm vào.

Ngay như quan hệ với Trung Quốc ở Quốc hội, bao nhiêu năm qua cũng chỉ có 2 lần lãnh đạo Trung Quốc đến Quốc hội. Có một sự không bình thường trong hoạt động đó. Đại biểu Quốc hội phải nghe phát biểu, truyền thông không biết, nhà nước không có sự giải thích đầy đủ, tạo nên nhận thức khác biệt trong dân.

Nhiệm kỳ vừa qua, Thủ tướng đã làm tốt việc thông tin cho dân, phát triển quốc phòng để bảo vệ tổ quốc. Thế nhưng, ngoại giao mạnh phải trên cơ sở nội chính tốt”.

Đại biểu Dương Trung Quốc cho biết, trong nước, đất đai thì cho thuê bừa bãi, “đấu thầu quản lý thế nào để Trung Quốc thắng thầu hầu hết”. Ngay cả việc kinh tế chúng ta có bị phụ thuộc Trung Quốc hay không, trong báo cáo không nêu nhưng nhìn thực tế từ hoạt động kinh doanh ở từng dãy phố thì thấy đáng lo, như chuyện Vũng Áng.

Nhà sử học này khẳng định: “Nội trị là quan trọng, cốt lõi của lòng dân, tạo sự cố kết trong dân để bảo vệ chủ quyền quốc gia. Tôi hoan nghênh báo cáo tổng hợp ý kiến cử tri của ông Nguyễn Thiện Nhân nhưng báo cáo của Chính phủ vẫn còn mơ màng, có cảm giác né tránh gì đó. Tình hình Biển Đông, thế giới còn sốt ruột mà người ta thấy Việt Nam hình như còn bình chân như vại. Chỉ vài câu nói của người phát ngôn Bộ Ngoại giao là chưa đủ.

Là đại biểu Quốc hội, chúng ta biết Chính phủ làm nhiều hơn thế, nhưng người dân không chia sẻ được vì không có thông tin.

Trong các văn bản của Chính phủ, ngoài chuyện bảo vệ vững chắc chủ quyền, cần thêm vế “kiên trì đấu tranh để giành lại chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa”. Nếu coi giữ chủ quyền là thành tựu, thế thì vấn đề Hoàng Sa, Gạc Ma đặt ở đâu? Phải chăng Nhà nước chỉ lo giữ chủ quyền từ thời điểm này, chấp nhận chuyện đã rồi. Việc đấu tranh chủ quyền là lâu dài, nhưng phải khẳng định nó ở đâu trong tư duy, ý chí của nhà nước.

Vấn đề chủ quyền chưa được đề cập tương xứng trong báo cáo tổng kết nhiệm kỳ, vẫn chỉ nêu lướt qua. Quốc hội biết những nỗ lực của Chính phủ, dân làm sao biết. Trong khi đó, lòng dân là yếu tố đầu tiên và quyết định trong bảo vệ chủ quyền”.

Còn khoảng cách từ lời nói tới hành động

Trong khi đó, đại biểu Đặng Ngọc Tùng – Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam chia sẻ, ông tôn trọng Thủ tướng với những phát biểu về quan điểm bảo vệ hòa bình, giữ chủ quyền biển đảo.

“Thế nhưng, từ lời nói của Thủ tướng đến hành động của Chính phủ vẫn còn khoảng cách. Tại sao chúng ta không sử dụng sức mạnh là luật pháp quốc tế để kiện Trung Quốc?” ông Tùng nêu vấn đề.

Theo ông Tùng, có lẽ “chúng ta chưa đủ kiên quyết trong bảo vệ chủ quyền Biển Đông”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s