Múc thêm 2 triệu tấn dầu để cứu tăng trưởng

Posted: April 1, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nhàn Đàm (MTG) – Tình trạng hạn mặn tại đồng bằng sông Cửu Long đang kéo lùi tăng trưởng GDP trong quý I và đe dọa ảnh hưởng đến GDP cả năm 2016. Và như thường lệ, vấn đề cứu tăng trưởng lại được đặt lên hàng đầu, khi đề xuất tăng sản lượng khai thác dầu lại được đề cập đến tương tự như những gì đã diễn ra trong năm 2015 khi Việt Nam đã tăng sản lượng thêm 2 triệu tấn dầu.

� Xem thêm: Nhà máy 325 triệu USD của PetroVietnam bên bờ vực phá sản + Tin khó tin: Trả lại tiền tham nhũng trước khi về hưu, hàng loạt quả đấm thép thành phế liệu.

Tuy nhiên, trong một năm mà nền kinh tế Việt Nam được đánh giá sẽ có sức bật mạnh mẽ hơn thường lệ, cũng như lượng vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đổ vào sẽ đạt mức kỷ lục, và vẫn còn tới 3 quý nữa ở trước mắt, liệu có phải Việt Nam đã đầu hàng quá sớm?

Quả thực, tình trạng hạn mặn tại đồng bằng sông Cửu Long đang gây ra những hệ lụy nghiêm trọng vượt khỏi dự kiến của hầu hết các chuyên gia kinh tế. Không những tàn phá phần lớn diện tích canh tác nông nghệp tại 8/13 tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, khiến Việt Nam phải tiêu tốn những khoản chi không nhỏ để tháo gỡ khó khăn, mà còn gây ra những hệ lụy kinh tế khá nghiêm trọng. Hạn mặn kỷ lục tại phía Nam đang khiến giá cả hàng hóa tại khu vực tăng lên, trực tiếp đẩy mức lạm phát lên cao, đồng thời kéo tụt tăng trưởng GDP của cả nước trong quý I khi chỉ đạt mức 5,46% thấp hơn khá nhiều so với mức kỳ vọng là trên mức cùng kỳ của năm 2015 là 6,12%. Không những vậy, theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu không có giải pháp khắc phục hiệu quả, nó còn có thể khiến tăng trưởng GDP của cả năm 2016 chỉ đạt khoảng 5,45%, thấp hơn nhiều so với mục tiêu đặt ra là 6,7-6,9%.

Như thường lệ, để đối phó với sự kiện bất lợi và có nguy cơ ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế này, các cơ quan Chính phủ đã ngay lập tức lên kế hoạch đối phó. Theo đó, tổng cục trưởng tổng cục Thống kê là ông Nguyễn Bích Lâm nhận định: “Tăng trưởng có dấu hiệu chững lại, lạm phát có hướng tăng cao, cân đối ngân sách gặp khó khăn, để đạt được mục tiêu kinh tế xã hội năm 2016 là hết sức khó khăn”. Đề cập đến giải pháp ứng phó, ông Hà Quang Tuyến, vụ trưởng vụ Thống kê tài khoản quốc gia, cho rằng để đảm bảo được mục tiêu tăng trưởng cần thực hiện một số giải pháp, trong đó có đề xuất khai thác thêm 2 triệu tấn dầu thô để cứu tăng trưởng.

Trên thực tế, việc tăng sản lượng khai thác dầu thô không phải là chuyện hiếm gặp. Năm 2015 Việt Nam cũng đã tăng sản lượng khai thác thêm hơn 2 triệu tấn như một biện pháp đảm bảo nguồn thu cho ngân sách và hỗ trợ tăng trưởng, và bất kể giá dầu thế giới trong năm 2015 sụt giảm mạnh thì không chỉ tăng trưởng GDP của Việt Nam cao hơn dự kiến là 6,7% mà thu ngân sách cũng vượt dự toán khoảng 86.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, việc đề xuất tăng sản lượng khai thác thêm 2 triệu tấn ngay từ quý I để cứu tăng trưởng như hiện tại lại là điều đáng để suy ngẫm. Có hai vấn đề đáng chú ý qua sự việc lần này, thứ nhất là Việt Nam vẫn đang tiếp tục đặt nặng vào tốc độ tăng trưởng GDP của nền kinh tế, trong khi chỉ số này từ lâu đã không còn nhiều ý nghĩa nhất là với yêu cầu thay đổi mô hình tăng trưởng hiện nay của nền kinh tế Việt Nam. Và thứ hai, việc đề xuất múc dầu để cứu tăng trưởng ngay khi quý I vừa mới kết thúc có vẻ như đang cho thấy Việt Nam dường như đã đầu hàng quá sớm.

Trên thực tế, đúng là với tốc độ tăng trưởng 5,46% trong quý I thì việc đạt được tốc độ 6,7% của cả năm đang trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Nhưng điều đó không hẳn là một sự vô vọng. Năm 2016 là năm mà nền kinh tế Việt Nam được đánh giá là có sức bật lớn hơn thường lệ do nền kinh tế đã có sự hồi phục vững chắc trong năm 2015 với mức tăng trưởng cao là 6,7%. Ngoài ra, 2016 cũng là năm mà nền kinh tế được dự báo sẽ nhận được lượng vốn FDI lớn hơn bao giờ hết. Việc các bộ phận chủ lực của nền kinh tế như sản xuất công nghiệp (chiếm 39% GDP) hay dịch vụ (chiếm trên 40% GDP) tăng trưởng mạnh có thể bù đắp được sự sụt giảm của sản xuất nông nghiệp (chiếm khoảng 19% GDP) là điều hoàn toàn có thể, nhất là khi vẫn còn tới 3 quý nữa ở trước mắt. Việc vội vã tính đến phương án múc thêm dầu để cứu tăng trưởng ngay khi quý I vừa mới kết thúc có vẻ như là một dấu hiệu của sự thiếu tin tưởng vào năng lực thực sự của nền kinh tế.

Ngoài ra, việc đề xuất mục thêm dầu ở thời điểm hiện tại cũng không phải là một giải pháp mang nhiều ý nghĩa. Năm 2016 được kỳ vọng là năm mà kinh tế Việt Nam sẽ có sự hội nhập toàn diện và sâu rộng khi hàng loạt hiệp định thương mại quan trọng bắt đầu có hiệu lực. Theo lộ trình thì đây là thời điểm Việt Nam cần tiến hành cải cách để nâng cao khả năng cạnh tranh của nền kinh tế thông qua hoàn chỉnh hệ thống luật pháp, thúc đẩy tăng trưởng của các doanh nghiệp về vốn và công nghệ. Một khi thực hiện được những cải cách này, với tiềm lực mạnh mẽ có sẵn của nền kinh tế, thì GDP của Việt Nam sẽ tự có được mức tăng trưởng cao như mục tiêu đã đặt ra là 6,7% mà không cần các biện pháp thúc đẩy theo kiểu “mì ăn liền” như múc thêm dầu.

Vì thế, trong bối cảnh hạn hán và xâm mặn đang kéo tụt tăng trưởng trong quý I hiện tại, thì Việt Nam nên coi đó là một cơ hội để có thêm động lực đẩy mạnh hơn nữa các cải cách trong nền kinh tế để bù đắp khoản sụt giảm về tăng trưởng kinh tế do thiên tai gây ra tại phía Nam, thay vì cố gắng bù đắp bằng cách múc thêm dầu. Nếu làm được điều đó, thì kể cả khi tăng trưởng GDP trong cả năm 2016 không đạt được mức đặt ra là 6,7% thì đó vẫn là điều đáng mừng hơn nhiều, vì nó tạo ra nền tảng vững chắc cho nền kinh tế phát triển mạnh trong những năm sắp tới.

Lý do duy nhất có thể khiến việc đề xuất tăng sản lượng khai thác dầu thực sự có ý nghĩa với nền kinh tế ở thời điểm hiện tại, đó là đóng vai trò một giải pháp để tăng nguồn thu ngân sách, qua đó gián tiếp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế thông qua nguồn vốn đầu tư từ Chính phủ. Với tỷ lệ tiền trả nợ lấy từ ngân sách quốc gia ngày càng cao (chiếm khoảng 26% ngân sách trong năm 2016) khiến cho các khoản chi cho đầu tư phát triển kinh tế bị ảnh hưởng nghiêm trọng thì việc múc thêm dầu có thể phần nào giải quyết được vấn đề này. Tuy nhiên, không nên coi đó như một giải pháp để đạt được tăng trưởng bằng mọi giá, mà chỉ nên coi như một biện pháp tăng thu ngân sách nhằm hỗ trợ phát triển kinh tế mà thôi. Vì nếu coi việc tăng sản lượng dầu là biện pháp để cứu tăng trưởng, thì nó sẽ làm giảm nỗ lực tiến hành và thúc đẩy các cải cách cần thiết trong nền kinh tế – vốn là điều quan trọng nhất với kinh tế Việt Nam ở thời điểm hiện tại và cả trong tương lai.

Nhàn Đàm (bài viết có sử dụng một số thông tin từ CafeF, Cafebiz)

Nhà máy 325 triệu USD của PetroVietnam
bên bờ vực phá sản

Bạch Dương (VnExpress) – Các đơn vị góp vốn xây dựng Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyester Đình Vũ là PetroVietnam và Đạm Phú Mỹ cũng đang ‘chịu trận’ sau khi đã đầu tư hàng nghìn tỷ đồng.

Trong báo cáo tài chính vừa công bố, Tổng công ty Phân bón và Hoá chất dầu khí (Đạm Phú Mỹ – Mã CK: DPM) đã xác định “mất trắng” khoản vốn đổ vào Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyester Đình Vũ (PVTex). Đây là công trình có tổng mức đầu tư 325 triệu USD tại Hải Phòng với chủ đầu tư do Đạm Phú Mỹ (góp 25,99% vốn) và Tập đoàn Dầu khí (PetroVietnam, góp 74% vốn) thành lập.

Báo cáo nêu trên của Đạm Phú Mỹ cho biết doanh nghiệp đã thôi ghi nhận khoản đầu tư nêu trên trong sổ sách, trong khi từ cuối năm 2014, khoản này còn được định giá 562 tỷ đồng, rồi giảm xuống 198 tỷ hồi đầu năm ngoái. Công ty cũng cho biết đã thực hiện trích lập dự phòng rủi ro đầy đủ cho khoản góp vốn trên.


PVtex đang bị âm vốn chủ sở hữu.

Tương tự, đối tác còn lại của dự án là PetroVietnam cũng như “ngồi trên đống lửa” khi báo cáo năm 2015 của tập đoàn tiết lộ khoản lỗ 1.255 tỷ đồng của PVTex, âm vốn chủ sở hữu 504 tỷ. Trước đó trong năm 2014, doanh thu của nhà máy này cũng chỉ đạt 992 tỷ đồng, lỗ 1.085 tỷ đồng.

Làm ăn thua lỗ khiến PVTex phải dừng vận hành từ ngày 17/9/2015 đến nay, nhiều nhân sự phải nghỉ việc tạm thời. Đây cũng không phải lần đầu tình trạng này xảy ra khi chỉ trong 6 tháng đầu năm 2015, chi phí dừng vận hành (bảo dưỡng, bảo toàn nhà máy khi không sản xuất) đã lên tới 120 tỷ đồng, trong khi con số cùng kỳ của 2014 là 221 tỷ.

Tình hình tài chính của công ty theo đó cũng đang cạn kiệt, mất cân đối lớn và không đủ nguồn vốn trả nợ đến hạn (riêng nợ ngắn hạn là 1.600 tỷ đồng). Hợp đồng tín dụng với BIDV và một số ngân hàng ghi nhận mức nợ 221,3 triệu USD.

Trong văn bản gửi lên Chính phủ, Bộ Công Thương nhận định: “Tình hình tài chính của PVTex hết sức khó khăn do thiếu vốn lưu động và không có nguồn để trả các khoản nợ đến hạn. Thậm chí nhà máy có nguy cơ phá sản. Do vậy, giải pháp cấp bách hiện nay là hỗ trợ vốn cho công ty tồn tại, cấp vốn lưu động để duy trì hoạt động sản xuất”.

Theo đó, Bộ cam kết đồng hành giải quyết những khó khăn, song những vấn đề vượt thẩm quyền thì cần xin ý kiến Chính phủ. Trước đó, các bên liên quan đã đề nghị phía BIDV và một số ngân hàng khác cho PVTex giãn nợ, tiếp tục tìm đối tác nước ngoài để chuyển nhượng phần vốn góp của PetroVietnam tại đây.

PVTex ra đời cuối năm 2008, trong bối cảnh Việt Nam đang phát triển mạnh về dệt may và nguyên liệu nhập khẩu chủ yếu từ Trung Quốc. Khi đó, với tham vọng tự chủ nguồn nguyên liệu xơ sợi, dự án được thành lập với mục tiêu tận dụng dùng nguyên liệu từ Nhà máy lọc dầu Dung Quất để chế biến thành xơ sợi. Công trình khi đó còn có các cổ đông sáng lập là Tập đoàn Dệt may Việt Nam và Tổng công ty Phong Phú, song 2 đơn vị này đã sớm rút lui.

Ngày 29/5/2014, Nhà máy đã chính thức vận hành thương mại với công suất 236 tấn xơ sợi một ngày, đạt 48% công suất thiết kế. Trước và sau khi vận hành thương mại, nhà máy đã nhiều phải tạm dừng hoạt động để tiêu thụ sản phẩm tồn kho và thu hồi vốn.

Một trong những khó khăn chính khiến công ty thua lỗ triền miên từ khi đi vào vận hành là giá dầu thô, bông giảm kỷ lục khiến giá bán sản phẩm của công ty, vốn đã ở mức thấp vì chất lượng, càng gặp khó (giá bán trung bình có năm thấp hơn thị trường 20 USD). Công ty luôn ở trong tình trạng thiếu hụt vốn lưu động. Thêm vào đó, tỷ giá năm 2015 biến động mạnh làm tăng chi phí nguyên liệu đầu tăng cao, cạnh tranh quyết liệt với các nguyên liệu từ Trung Quốc, Thái Lan và một số nhà máy trong nước.

Sau khi đi vào hoạt động, nhiều kết quả thực tế chênh lệch lớn với tính toán khi triển khai dự án. Chẳng hạn chi phí điện cả năm dự kiến chỉ 4,7 triệu USD nhưng thực tế lên tới 12 triệu USD, dự định nhân công ban đầu là 460 người nhưng thực tế số lượng trên 1.000 người. Giá sản phẩm xơ dự kiến là 1.550 USD một tấn nhưng thực tế chỉ 929 USD. Giá thành phẩm sợi trong tính toán là 2.400 USD nhưng hiện tại giảm xuống 1.324 USD một tấn.

Kỳ vọng vào việc Việt Nam tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) nhu cầu tự chủ nguyên liệu cao để hưởng lợi thuế quan, song PVTex vẫn đặt kế hoạch lỗ 501 tỷ đồng năm 2016, lỗ 112 tỷ đồng năm 2017 và đến năm 2018 bắt đầu hoà vốn và có lãi.

Để thoát lỗ, PetroVietnam kiến nghị cho phép xây dựng cơ chế tiêu thụ sản phẩm trong nước theo hướng các doanh nghiệp dệt may phải sử dung các sản phẩm của công ty, tăng tỷ lệ nội địa hoá các sản phẩm dệt may xuất khẩu. Trước mắt yêu cầu Vinatex và các doanh nghiệp trực thuộc hỗ trợ mua các sản phẩm xơ sợi với giá thị trường. Miễn hoặc giảm các chi phí điện, nước, chi phí thuê đất đai, chi phí quản lý, xử lý nước thải trong vòng 2 năm. Miễn thuế giá trị gia tăng cho các sản phẩm xơ sợi của công ty.

Đồng thời, doanh nghiêp đề xuất xây dựng hàng rào thuế quan, hạn ngạch đối với các mặt hàng xơ sợi nhập khẩu từ Trung Quốc, Thái Lan… PVTex cũng kiến nghị nâng tổng vốn đầu tư thêm 34 triệu USD lên 359 triệu USD, thời gian thu hồi vốn là gần 23 năm thay vì gần 9 năm như trước đó. Công ty dự kiến vận hành lại vào quý I/2016 nhưng đến nay nhà máy vẫn tạm ngừng hoạt động.

Tin khó tin: Trả lại tiền tham nhũng
trước khi về hưu, hàng loạt quả đấm thép thành phế liệu

Lâm Chí Công (LĐ) – Hôm nay Ngày Cá tháng Tư, nhưng rất tiếc thưa bạn đọc, con số 65% doanh nghiệp bị nhũng nhiễu mỗi ngày với chi phí rất mỹ miều “không chính thức” ngày càng cao và bảo đảm năm sau luôn cao hơn năm trước là hoàn toàn sự thật. Cây bút bình luận của Lao Động Lê Thanh Phong dự định tặng bạn đọc bản tin Cá tháng Tư về con tàu vỏ thép 67 giá 12 tỉ đã lập kỷ lục chiếc tàu đầu tiên thành… phế liệu. Nhưng sự thật vô cùng phũ phàng đã giết chết ý đồ hài hước đó: Con tàu vỏ thép 14 tỉ khác cũng đã chung số phận, không thể ra biển bất kể là xa hay gần bờ. Nói tóm lại, bạn đọc đừng hy vọng gì về những bản tin “dối trá” sẽ có trong ngày Cá tháng Tư này…

1 . Chi phí bôi trơn cho nhũng nhiễu năm sau luôn cao hơn năm trước

Lại vẫn là Đà Nẵng. Năm thứ 3 liên tiếp là thành phố đáng sống được xếp đầu bảng về chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh. Hai vị trí tiếp theo thuộc về Đồng Tháp và Quảng Ninh. Trong khi đó Hà Nội – trái tim của đất nước xếp tận vị trí… xa tít tắp. Đặc biệt, Hà Nội có hai chỉ số xếp chót bảng đó là gia nhập thị trường và tiếp cận đất đai. 3 địa phương đứng top cuối là Lai Châu, Hà Giang, Đăk Nông.


Trả lại tiền tham nhũng cho nhân dân
trước khi về hưu. Ảnh: Tuổi Trẻ Cười 

Năng lực cạnh tranh phần lớn được đánh giá bởi chất lượng điều hành và sự thuận lợi của môi trường kinh doanh cấp tỉnh. Do vậy sự năng động, tiên phong của lãnh đạo địa phương, sự chuyên nghiệp mẫn cán của bộ máy công chức các tỉnh, thành phố là nhân tố chính tạo nên vị trị CPI này.

Cùng với bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh, VCCI cũng công bố những con số thật đáng sợ đối với nền kinh tế: 65% doanh nghiệp bị nhũng nhiễu khi làm thủ tục; gánh nặng thanh tra, kiểm tra đang đe dọa nghiêm trọng sự tồn tại của doanh nghiệp, tới mức doanh nghiệp không muốn mở rộng quy mô, phát triển vì sợ thanh kiểm tra. Chi phí mà doanh nghiệp dành để “bôi trơn” vẫn nhiều và năm sau luôn tăng cao hơn năm trước.

► Xem tại đây…và tại đây.

2. Giết người mà không phải giết người

Hai hôm nay cộng đồng mạng khóc rất nhiều nước mắt cho hai nữ sinh viên bị tạt a xít ở thành phố đáng sống tương lai, đặc biệt là với H. đã được bác sĩ khẳng định là một mắt bị mù, mắt còn lại còn chờ, và khuôn mặt biến dạng trên 75%.


Hình ảnh xinh đẹp của nữ sinh trước khi bị tát a xít ngày 30.3. Ảnh: Soha

Đông đảo bạn đọc, và cả những luật sư cho rằng, tạt a xít là hành động gây ra tội ác tàn độc, giết người nhưng chỉ bị quy vào tội cố ý gây thương tích là quá nhẹ. Hôm qua bạn gái của nạn nhân đã tiết lộ rằng trước khi bị tạt axít vào ngày 30.3, H. đã nhận được nhiều lời đe doạ trên Facebook từ một nữ sinh viên đã từng ở chung phòng trọ. Một manh mối quá quan trọng để đưa vụ án ra ánh sáng. Tối hôm qua, laodong.com.vn loan tin công an đã bắt một nghi can đầu tiên trong vụ tạt axít này.

Tiền Phong hôm qua đưa tin về một vụ “giết người không gươm không dao” liên quan đến vụ án gỗ trắc đầy bất trắc xảy ra với hai vợ chồng doanh nhân ở Quảng Trị. Gỗ nhập khẩu về Việt Nam bị quy kết là gỗ lậu rồi tịch thu, rồi bắt giam, rồi khởi tố, rồi lẳng lặng đem gỗ tang vật đi bán rẻ hơn so vớí giá trị thực tới 250 tỉ đồng, đẩy doanh nhân vào tình cảnh khốn cùng, sống không bằng chết.

Đáng nói là nạn nhân liên tục gửi đơn kêu cứu “hãy kết tội tôi đi” nhưng quan chức năng mắc hội chứng không nghe thấy nên vụ việc kéo dài đã hơn 3 năm. Mới nhất, luật sư kiến nghị lên trung ương là cần lôi những người đem gỗ tang vật bán trái pháp luật ra toà.

► Xem tại đâytại đây….tại đây…và tại đây.

3. Quả đấm thép, tàu vỏ thép thành thép phế liệu

Lê Thanh Phong – cây bút bình luận của Lao Động hôm qua đã thốt lên trong nước mắt rằng sản xuất chiếc tàu vỏ thép để đánh cá mà không được thì làm sao nói chuyện to tát là làm ăn lớn, làm giàu từ kinh tế biển. Lý do mà nhà báo trả lời với Bụt là vì con tàu vỏ thép “Sang Fish 1” mới đóng 12 tỉ đã hư hỏng nặng không đi biển được nên ngư dân buộc phải trả đống sắt vụn này lại cho Cty TNHH MTV Đóng tàu Nha Trang.


 Tàu vỏ thép 67 giá 14 tỉ vừa làm xong đã… nhập kho. Ảnh: Đất Việt

Như là cố trêu ngươi giấc mơ chinh phục biển Đông, biển Tây, ngay sau khi bài báo của Lê Thanh Phong phát hành ít giờ, thêm một tàu vỏ thép 14 tỉ nữa cũng bị nằm kho do không đi biển được.

Cả một nền khoa học, nghiên cứu đồ sộ và tốn kém của chúng ta lẽ nào không thấy xấu hổ trước những tin xấu thế này?

Xin thưa có đây. Xấu hổ. Có nhiều hơn một xấu hổ. Câu nói nổi tiếng “Doanh nghiệp VN không sản xuất nổi con ốc vít” dù rời khỏi miệng đã lâu vẫn cứ rất thời sự. Hôm qua, một doanh nhân nước ngoài nói thực ra không phải doanh nghiệp VN không làm được con ốc vít mà là do bán giá rất cao, khách hàng không chấp nhận được. Thưa ông, làm ra mà không bán được thì có khác chi làm không được. Nền công nghiệp của đất nước sẽ đi về đâu nếu lỗ tai vẫn cứ thích nghe uyển ngữ như thế.

Đây mới chính thức là nỗi xấu hổ. PGS – TS Phan Đăng Tuất nói số DN ngành công nghiệp hỗ trợ chỉ chiếm 0,3% tổng số DN là con số quá ít ỏi, đáng xấu hổ với một nước đang tiến lên công nghiệp hóa.

Trong nỗ lực đi tìm lời giải cho câu hỏi tại sao, tôi bắt gặp quả đấm thép hoen gỉ, phế liệu mang tên 10 nghìn tỉ – số tiền đầu tư cho hoạt động thí nghiệm, nghiên cứu khoa học của quốc gia. Đa số thiết bị, phòng ốc nghiên cứu khoa học hoặc là lạc hậu, hoặc là hư hỏng, xuống cấp, hoang phế…

Có bi quan quá không khi mà ngày nào cũng hàng trăm tỉ, nghìn tỉ của dự án này, nhà máy nọ phải nằm chết gí, thua lỗ, phá sản…? Nhưng thưa các bạn, không khẩn trương đưa ra ánh sáng những khối u ác tính của nền kinh tế thì chính tôi, bạn và con cháu chúng ta phải còng lưng trả nợ ngay nay mai thôi.

► Xem tại đâytại đâytại đây…và tại đây.

4. Ấn tượng trong ngày: Sống tốt khó lắm thay!

Ông Bí thư huyện miền núi chính thức có báo cáo về việc ông đào hầm rượu trên đất vườn nhà. Dư luận thời gian qua đã tấn công người đào hầm với giả thiết là có thể đào vàng. “Vi phạm pháp luật? Hay vi phạm đạo đức xã hội? Người làm ăn lương thiện cũng bị xã hội lên án, sao muốn sống tốt cũng khó thế?” – Bí thư Bh’riu Liếc trình bày với Thường vụ tỉnh uỷ xứ Quảng và đề nghị kỷ luật thích đáng đối với ông nếu tỉnh uỷ kết luận sự việc này có vi phạm.


Hàng chục khối đất cùng barie được Công ty Tân Đức đổ bít cổng
Công ty Tango Candy để gây áp lực. Ảnh: Hoàng Minh (Dân Việt) 

Hôm qua ông già “một đồng mà không đúng cũng không chi” Tango Hirosuke đã làm tăng thêm sự kính trọng khi ông có bức thư xin lỗi cộng đồng 500 doanh nghiệp Nhật Bản tại VN, và toàn thể dân Việt về việc đã “làm phiền” mọi người bởi một “sự việc rất nhỏ” của công ty ông. Đó là ông đã kiên định đòi một đơn vị ở Long An (đổ đất chặn cổng và cúp nước của công ty ông) có những thoả thuận trên cơ sở pháp luật và phép ứng xử văn minh.

► Xem tại đây…và tại đây.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s