Vì sao ADB ngưng cấp vốn vay ưu đãi cho Việt Nam?

Posted: April 3, 2016 in Uncategorized
Tags:

Thanh Trúc (RFA) – Ngân Hàng Phát Triển Châu Á ADB loan báo sẽ ngưng cấp vốn vay ưu đãi cho Việt Nam bước qua năm 2019. Lý do một định chế tài chánh lớn như ADB, quyết định ngừng việc cho vay lãi suất nhẹ đối với một quốc gia đang phát triển như Việt Nam, được chuyên gia giải thích như thế nào?

� Xem thêm: ODA chấm hết, làm sao đây? + Hỏi Người Mới Hay Người Cũ?

000_Hkg4868361-622.jpg/imageHội nghị thường niên của Ngân hàng ADB được tổ chức tại Hà Nội trước đây, ảnh minh họa. AFP photo

Việt Nam đã đạt mốc GNI

Hôm thứ Tư vừa qua, đại diện ADB Ngân Hàng Phát Triển Châu Á tại Việt Nam, ông Eric Sidgwick, thông báo về lộ trình chấm dứt cung cấp vốn vay ưu đãi cho Việt Nam thông qua Quĩ Phát Triển Châu Á ADF kể từ ngày 1 tháng Giêng 2019.

Điều này cho thấy tên Việt Nam sẽ được rút khỏi danh sách những quốc gia được vay tiền với lãi suất rất thấp từ Ngân Hàng Phát Triển Châu Á, trong lúc có khả năng Ngân Hàng Thế Giới WB sẽ chấm dứt nguồn vốn ưu đãi IDA đối với Việt Nam bắt đầu từ tháng Bảy 2017.

   Tôi nghĩ vì Việt Nam đã vượt ngưỡng từ trước 2013 nữa, cho đến 2019 họ đưa ra thì lúc bấy giờ đại khái đã khoảng 10 năm. Đây là qui luật không phải chỉ áp dụng cho Việt Nam đâu mà cái này có từ rất lâu rồi.
– TS Vũ Quang Việt    

Tiến sĩ Vũ Quang Việt, cựu nhân viên Liên Hiệp Quốc, hiện là tư vấn cho Liên Hiệp Quốc và một số tổ chức phát triển các nước, cho biết không chỉ Ngân Hàng Phát Triển Châu Á mà Ngân Hàng Thế Giới và ngay cả IMF Quĩ Tiền Tệ Quốc Tế từ năm ngoái đã bàn đến chuyện đưa Việt Nam ra khỏi danh sách các nước được hưởng vốn vay ưu đãi rồi:

“Những nước này được định nghĩa là có thu nhập trên đầu người dưới 1.215 đô la. Vấn đề Việt Nam vào năm 2013 họ đã bàn rồi, lúc đó Việt Nam đã có thu nhập đầu người lên 1740 đô la, tức là đã vượt qua ngưỡng những nước phát triển thấp nhất. Do đó họ từ từ, nghĩa là họ nói trong khoảng 10 năm, khi mà vượt ngưỡng trong khoảng 10 năm đó thì họ cứu xét để đưa ra khỏi.

Tôi nghĩ vì Việt Nam đã vượt ngưỡng từ trước 2013 nữa, cho đến 2019 họ đưa ra thì lúc bấy giờ đại khái đã khoảng 10 năm. Đây là qui luật không phải chỉ áp dụng cho Việt Nam đâu mà cái này có từ rất lâu rồi.”

Tuy nhiên, vẫn lời tiến sĩ Vũ Quang Việt, quyết định cuối cùng còn tùy thuộc vào chuyện từ giờ đến 2019 Việt Nam có thể sẽ gặp khó khăn hay khủng hoảng kinh tế trong ngắn hạn hay không:

“Nếu được đưa ra khỏi danh sách phải nói là đáng mừng và cũng rất hợp lý vì Việt Nam đã vượt khỏi sự khó khăn. Đặc biệt Việt Nam luôn luôn dựa vào viện trợ nước ngoài để phát triển do đó có thể nhiều người sẽ lo, chính phủ hay những người lãnh đạo Việt Nam sẽ lo, nhưng tôi nghĩ như vậy thì họ sẽ phải tự mình phát triển để đạt được cái thu nhập ngày càng cao hơn.”

000_Hkg4864415-400.jpgCựu Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) Haruhiko Kuroda phát biểu tại Hội nghị thường niên của Ngân hàng ADB được tổ chức tại Hà Nội trước đây, ảnh minh họa.AFP photo

Về lý do chấm dứt nguồn ADF tức nguồn vay ưu đãi từ Quĩ Phát Triển Châu Á đối với Việt Nam, giám đốc quốc gia ADB tại Việt Nam Eric Sidgwick giải thích rằng tiêu chuẩn vay dựa căn bản trên GNI lợi tức thu nhập đầu người của quốc gia cần vay và Việt Nam đã vượt ngưỡng nghĩa là đã đạt mốc GNI lợi tức đầu người cho phép từ năm sáu năm trở lại đây.

Mặt khác, ông Sidgwick nói tiếp, những yếu tố cũng được cân nhắc là số lượng những nước hay những định chế đã cho Việt Nam vay, chỉ số tín nhiệm do các tổ chức uy tín như Standard& Poor hay Moody đánh giá về Việt Nam.

Tưởng cần nhắc một khi đã ra khỏi cơ chế hưởng vốn vay ưu đãi của Ngân Hàng Phát Triển Á Châu thì Việt Nam vẫn được phép vay vốn của định chế tài chánh này với lãi suất bình thường chứ không được gia giảm. Tiến sĩ Vũ Quang Việt phân tích thêm về những điểm vừa nói:

“Họ cũng đã tính tới trường hợp là Việt Nam có khả năng để vay trên thị trường tài chính thế giới hay không. Rõ ràng nhiều năm nay Việt Nam đã vay trên thị trường tài chính thế giới, có nghĩa Việt Nam đã vượt khỏi một số điều khoản mà các tổ chức quốc tế đặt ra là thu nhập lợi tức đầu người cao hơn nhưng mà anh đã có khả năng vay trên thị trường thế giới và thị trường thế giới có sẵn sàng cho anh vay không. Một trong những điều kiện mà họ nhìn là Việt Nam đã thành công, đã có trái khoán bán trên thị trường thế giới và vay các ngân hàng tư của thế giới thì do đó càng có lý do để đưa Việt Nam ra khỏi danh sách này.”

VN đã sử dụng vốn tốt chưa?

Tiến sĩ Đinh Xuân Quân, chuyên gia kinh tế và nông nghiệp từng làm cố vấn cho bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp Afghanistan trong 7 năm, bổ túc vấn đề Việt Nam ra khỏi danh sách các nước đang phát triển được hưởng vốn vay ưu đãi từ các định chế tài chánh lớn:

    Đúng là nếu mà trên giấy tờ thì Việt Nam vào ngưỡng một nước có lợi tức trung bình, nhưng khi nhìn rõ vô vấn đề lợi tức trung bình thì phải thấy nó còn sai biệt quá nhiều giữa người giàu, giữa người thành thị và những người ở nông thôn.
– TS Đinh Xuân Quân   

“Thường Ngân Hàng Thế Giới hay Ngân Hàng Phát Triển Á Châu có nguồn vay tạm nói là 1% nghĩa là lãi suất rất thấp, thời hạn vay và trả nợ trong vòng 40 năm. Sau một thời gian giúp một Việt Nam đang phát triển làm các công trình hạ tầng cơ sở, chuyên chở, trường học, nhà thương vân vân… thì Việt Nam bây giờ khá rồi, không thể được vay vốn ưu đãi nữa nhưng vẫn tiếp tục được vay với lãi suất bình thường. Vấn đề chính là mình phải coi trong thời gian mình được vay vốn từ 86 tới bây giờ mình đã sử dụng vốn đó tốt chưa. Đây là hai vấn đề quan trọng của Việt Nam.”

Vấn đề mà Việt Nam cần quan tâm khi được kể là một quốc gia có lợi tức đầu người vượt mức trung bình là khoảng cách giàu nghèo còn quá chênh lệch, thứ hai là phải sử dụng vốn vay lãi suất thấp từ giờ đến 2019 sao cho thật hữu hiệu:

“Đúng là nếu mà trên giấy tờ thì Việt Nam vào ngưỡng một nước có lợi tức trung bình, nhưng khi nhìn rõ vô vấn đề lợi tức trung bình thì phải thấy nó còn sai biệt quá nhiều giữa người giàu, giữa người thành thị và những người ở nông thôn. Khi nói Việt Nam đã vào lợi tức trung bình rồi thì họ cúp nhưng mình vẫn có thể vay lãi suất cao hơn. Vấn đề của Việt Nam là làm sao sử dụng tốt vốn của Ngân Hàng Phát Triển Châu Á hay của Ngân Hàng Thế Giới.

Cái thứ hai là Việt Nam phải cố gắng hơn tại vì còn phí phạm rất nhiều, nhiều vấn để xây cất hạ tầng cơ sở chưa được tốt lắm.”

Số liệu cho thấy từ 1993 cho đến hết 2014, Ngân Hàng Phát Triển Châu Á đã cho Việt Nam vay tổng cộng 13 tỷ 900 triệu đô la , trong đó bao gồm 150 khoản vay, 287 dự án hỗ trợ kỹ thuật và 32 khoản viện trợ không hoàn lại.

ODA chấm hết, làm sao đây?

Danh Đức (TTCT ) – Hôm 23-3, báo chí bắt đầu chạy tít “ODA: sắp phải trả nợ nhanh gấp đôi, lãi tăng gấp ba”. Các bài báo trích lời cục trưởng Cục Quản lý nợ và tài chính đối ngoại (Bộ Tài chính) báo động “có thể Việt Nam sẽ không được vay theo điều kiện ODA và chủ yếu chuyển sang vay theo điều kiện thị trường từ tháng 7-2017”.

Phát biểu trên bắt đầu bằng một giả định không thực (unreal hypothesis): “Có thể Việt Nam sẽ không còn được vay theo điều kiện nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) và chủ yếu chuyển sang sử dụng nguồn vay ưu đãi, vay theo điều kiện thị trường từ tháng 7-2017”.

Nhưng việc “không còn được vay theo điều kiện ODA” không còn là “viễn cảnh” mà là “cận cảnh” và có thực, chỉ tháng 7 năm tới thôi, bởi cũng chính ông cục trưởng Cục Quản lý nợ và tài chính đối ngoại đã giải thích rõ trong bản tin:

Việt Nam sẽ phải thực hiện điều khoản trả nợ nhanh gấp đôi hoặc tăng lãi suất từ 2-3,5%. Theo đó, ODA đã vay sẽ phải rút thời hạn trả nợ 
35-40 năm còn 15-20 năm, đồng thời tăng lãi suất lên 2-3,5% thay vì trước đây là dưới 1%. Cụ thể giai đoạn trước năm 2010 thời hạn vay vốn ODA bình quân 30-40 năm, chi phí vay 0,7-0,8%/năm. Còn giai đoạn 2011-2015 thời hạn vay bình quân chỉ còn 10-25 năm, tùy theo từng đối tác và từng loại vay với chi phí vay khoảng 2%/năm trở lên”.

Những thông điệp “Hết thời “xài chùa” vốn ODA”, “Từ 2022-2025: thời điểm “oằn lưng” trả nợ của Việt Nam”, “Nợ công tăng nhanh, Việt Nam thêm lo sắp “tốt nghiệp” ODA”, “Không nên để đời cháu chắt phải trả nợ vốn vay ODA”, “Mỗi năm, phải trả nợ hơn 150.000 tỉ”… thật trái ngược với tình hình cuối năm 2009 khi những thông tin sau ngập tràn:

Cam kết ODA cho năm 2010 đạt kỷ lục”; năm 2010 vẫn còn “Cam kết ODA cho Việt Nam gần bằng kỷ lục năm ngoái”, cả năm sau nữa vẫn hân hoan “Cam kết ODA cho Việt Nam gần bằng kỷ lục năm ngoái”.

Đáng ngạc nhiên là năm 2009 ấy cũng chính là năm Việt Nam nhận được cảnh báo sẽ không còn nhận được ODA như trước nữa do đã đạt ngưỡng nền kinh tế có thu nhập trung bình.

Nền kinh tế có thu nhập trung bình

Dường như không ít người đã quên sự kiện ngày 22-12-2009: “Việt Nam được công nhận là quốc gia có thu nhập trung bình...” khi ông James Adams, phó chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB) phụ trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, cho biết:

Việt Nam đã dịch chuyển từ vị trí “quốc gia nghèo, nợ nhiềusang vị thế một quốc gia có thu nhập trung bình trong vòng chưa đến bảy năm” (định nghĩa của WB: quốc gia có thu nhập trung bình là quốc gia có GDP/đầu người từ 760 – 9.360 USD).

Năm 2006, GDP/đầu người của Việt Nam đã là 723 USD, tức suýt soát chạm đến ngưỡng thu nhập trung bình này. Hai năm sau, GDP đầu người đã là 1.024 USD.

Tháng 12-2009, TTCT trong một phân tích đã cảnh báo về “Nợ ODA: vay và trả” trước thông tin các nhà tài trợ cam kết ODA dành cho Việt Nam với con số kỷ lục: 8 tỉ USD. Một người dân Việt Nam khi đó đã phản hồi trên weblog của đại sứ Anh tại Việt Nam như sau: “Nước Anh viện trợ. Xin chân thành cảm ơn!… Song sẽ hạnh phúc hơn khi Việt Nam có thể trả hết số nợ đã vay và không phải vay trở lại...”.

Như cảnh báo lúc đó, con số 8 tỉ USD ODA không phải là kỷ lục để tự hào. Trái lại, đó là một bài toán băn khoăn sẽ lấy gì để trả các khoản nợ bằng đồng tiền đang tiếp tục tăng giá như yen hay euro…

Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đã khuyến cáo khi vay nợ nước ngoài hãy cẩn thận tính toán độ chênh lệch trong giỏ ngoại tệ và tỉ giá. Đó là một trong những lý do khiến chi phí tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên từ khi được duyệt ban đầu là 1,1 tỉ USD nay lên đến 2,071 tỉ USD… Song trong không khí hừng hực của dòng suy nghĩ “cam kết kỷ lục 8 tỉ USD”, mọi cảnh báo đều như… trong sa mạc.

Đã vay ODA như thế nào?

Theo vị cục trưởng thì “Chúng ta đang phải xử lý hậu quả của việc huy động vốn ngắn hạn quá nhiều trong những năm 2011-2013, tương ứng với đó chúng ta phải trả nợ nhiều vào năm 2015-2016… Chính phủ đang chỉ đạo Bộ Tài chính và các ban ngành liên quan trước hết đàm phán với WB về lộ trình hạn chế tối đa tác động của việc trả nợ nhanh tới ngân sách nhà nước cũng như tới chủ dự án, chủ đầu tư”.

Đã biết trước sẽ phải vay vốn lãi suất cao mà vẫn cứ “huy động vốn ngắn hạn quá nhiều trong những năm 2011-2013” như thế, để rồi nay phải than “trả nợ nhiều”?

Dường như những người đi vay đã quên hẳn nhắc nhở của WB lúc đó: “Vào cuối năm 2007, WB tuyên bố Việt Nam là quốc gia hợp thức cho các khoản vay theo lãi suất thương mại (IBRD). Chính phủ Việt Nam đã đề nghị có một giai đoạn chuyển đổi dần dần sang IBRD và sẽ tiếp tục được tiếp cận các khoản vay từ quỹ IDA (Hiệp hội Phát triển quốc tế) với lãi suất ưu đãi hoặc bằng không, trong giai đoạn chuyển đổi giữa IDA/IBRD”.

Và có lẽ cũng quên hẳn việc phải xin hoãn áp dụng quy chế “thu nhập trung bình” trong các năm từ 2007-2009 để tiếp tục vay từ quỹ IDA, tức kênh cấp vốn vay ODA ưu đãi mà thời gian đáo hạn thường từ 35-40 năm, để rồi cứ đi vay ODA trong tâm thế “ODA vẫn với lãi suất ưu đãi” mà không chuẩn bị cho cả nước sẵn sàng chuyển qua tâm thế đi vay với lãi suất “thiệt”, tức tính theo lãi suất Libor (lãi suất thị trường liên ngân hàng Anh) cộng thêm biên độ dao động và phí.

Và bây giờ “phải xử lý hậu quả của việc vay vốn ngắn hạn quá nhiều trong các năm 2011-2013”!

Làm gì bây giờ?

Hiện trong gói nợ đang phải trả và trả chưa nổi vừa có những khoản ODA ngắn hạn vay quá nhiều trong các năm 2011-2015, vừa có những khoản trái phiếu quốc tế đáo hạn, thậm chí đáo hạn đã lâu như gói trái phiếu 750 triệu USD vay từ năm 2005 với lãi suất 7,5%/năm cho Vinashin…

Lùi lại năm 2005, khi phát hành xong gói trái phiếu 750 triệu USD đầu tiên trên thị trường tài chính quốc tế đó là một sự hân hoan chủ đạo. Những cảnh báo “Liệu đã kiểm toán đủ dự án xin vay đó hay chưa (báo giá như thế có chính xác hay không), liệu đã lượng giá đủ năng lực doanh nghiệp đó hay chưa, kể cả năng lực liêm chính cần kiệm?

Công việc lượng giá đó có độc lập và khách quan đủ hay không?” trên TTCTlúc đó… đã được chính sự cố Vinashin đã trả lời.

Xu thế đi vay “vô tư” và vô tội vạ như thế đã lan sâu, xem ngân sách quốc gia và địa phương như một “suối nguồn vô tận”. Nên rất cần, nếu không muốn nói đã cần từ lâu, khởi động một xu hướng mới là thật sự tằn tiện bằng cách siết chặt ngân sách chi tiêu dành cho bộ máy công quyền.

Đã đến lúc đưa ra một chỉ thị ngưng các chi tiêu thường xuyên “ngoại khổ” được cụ thể hóa bằng một danh sách “không chi” do Bộ Tài chính thừa lệnh Chính phủ lập ra, thực thi và công khai. Và người dân đang thắt lưng buộc bụng bằng mọi giải pháp sẽ giám sát, kiểm tra việc thực hành tính công khai, minh bạch và tính giải trình của Nhà nước lớn nhỏ.

ODA chấm hết, cũng chẳng sao, nếu đừng xài hoang. Giáo sư Angus Deaton – người vừa đoạt giải Nobel kinh tế năm 2015 – đã viết trong cuốn sách The Great Escape: Health, Wealth, and the Origins of Inequality (tạm dịch: Đại thoái trào: Sức khỏe, sự giàu có và nguồn gốc của bất bình đẳng):

Nếu tình trạng đói nghèo không phải đến từ việc thiếu tài nguyên hay cơ hội mà đến từ các thể chế kém, năng lực hành chính yếu và một nền chính trị đầy chia rẽ thì việc trao viện trợ cho các nước như vậy – hay nói chính xác hơn là trao viện trợ cho chính phủ của họ – sẽ có nhiều khả năng kéo dài thay vì xóa bỏ tình trạng đói nghèo…

Giờ đây, tôi tin rằng hầu hết khoản viện trợ nước ngoài có hại nhiều hơn lợi. Nếu như viện trợ làm ảnh hưởng đến cơ hội phát triển của các nước nghèo thì không có lý gì để tiếp tục các chương trình đó, chỉ với lý do là “chúng ta nên làm gì đó để giúp họ”. Điều mà chúng ta cần làm chính là nên ngưng viện trợ”.

Hỏi Người Mới Hay Người Cũ?

Cô Tư Sài Gòn (Việt Báo) – Có những câu nói từ các đaị biểu quốc hội, nghe như dường nhắn gửi người sắp nhậm chức Thủ Tướng, nhưng cũng có vẻ như ngậm ngùi, tiếc cho thời gian Nguyên Tấn Dũng khi rời ghế này đã để lại một đống nợ cho đồng bào và rinh đi một mớ tiền cho các con và dâu rể…

Câu hỏi ngậm ngùi như trách móc rằng sao Thủ Tướng cũ không chống tham nhũng…

Bản tin VietnamNet “Mong Thủ tướng mới tuyên thệ chống tham nhũng” hôm 1/4/2016.

Người mời gọi chống tham nhũng là Bùi Mạnh Hùng. Cũng hàm ý chê Ba Dũng là hô hào “chú trọng, đẩy mạnh chống tham nhũng” thực ra không phải chống tham nhũng, vì hô haò như thế ai hô cũng được.

Bản tin viết:

“Thủ tướng mới hãy coi tham nhũng lãng phí là giặc nội xâm, quyết tâm đấu tranh như chống giặc ngoại xâm, ĐBQH kiến nghị.

Phát biểu tại phiên thảo luận kinh tế – xã hội hôm nay, ĐB Bùi Mạnh Hùng (Bình Phước) trăn trở về phòng, chống tham nhũng.

“Chính phủ đánh giá công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí đã được chú trọng, giải pháp là tiếp tục đẩy mạnh. Cách dùng từ như thế, ‘đẩy mạnh’, ‘chú trọng’, theo tôi là chưa tích cực, chưa đủ mạnh và chưa đúng tầm. Đáng nhẽ Chính phủ, Thủ tướng phải đặt nhiệm vụ này lên hàng đầu”, ông Hùng nói….

“Chống tham nhũng còn nể nang, né tránh. Chống lãng phí thì kết quả rất yếu, chưa ai bị kỷ luật, sa thải”, ĐB Bình Phước nói.”

Trong khi đó, một quan đaị biểu khác than thở rằng Ba Dũng để lại một núi nợ công (hàm ý rằng, các con ông Dũng móc nối rinh tiên đi quá nhiều?)…

Bản tin VietnamNet viết:

“Phó đoàn ĐBQH Hải Phòng Trần Ngọc Vinh lo lắng nợ công hiện đang ở mức báo động cao, sự tích lũy nợ công tăng chóng mặt những năm gần đây, trung bình mỗi năm tăng 2%GDP, riêng năm 2015 tăng 4%.

“Các khoản nợ gốc phải trả đang bào mòn ngân sách với tốc độ lớn, là hậu quả của nhiều năm liên tục đi vay tràn lan nhưng đầu tư không hiệu quả”, ĐB nói.

…Ông Vinh cảnh báo nợ công kết hợp với bội chi cao sẽ có những hệ quả với nền kinh tế: Thu không bù chi thì không có tiền trả nợ, lại còn phải tiếp tục vay để trả nợ cũ. Ngân sách không có tiền để đầu tư là rất nguy hiểm.”

Cũng nên nhắc chuyện hai hôm trước, tờ VnEconomy có bản tin “Chủ tịch nước, Thủ tướng nên giải thích chuyện phong tướng”…

Nêu vấn đề là Đại biểu Phạm Xuân Thường.

Bản ghi ghi lời ông Thường:

“Thời gian vừa qua, cử tri có nhiều ý kiến là tại sao trong thời gian chiến tranh, chúng ta có đến hơn 1 triệu quân chính quy, nhưng số lượng cấp tướng trong lực lượng vũ trang của chúng ta chỉ có 72 người cho đến khi kết thúc thời kỳ chiến tranh chống Mỹ. Nhưng, đến thời kỳ hiện nay, chúng ta có khoảng 400 cấp tướng”, ông Thường phản ánh.

“Cử tri cho rằng như vậy là quá nhiều, tôi không khẳng định đấy là nhiều hay ít, bởi vì còn phụ thuộc vào sự chính quy của quân đội. Nhưng tôi nghĩ rằng trong bản báo cáo, Chủ tịch nước cũng nên giải thích chỗ này và cần có giải thích của Thủ tướng, bởi vì Thủ tướng là người đề xuất để Chủ tịch nước bổ nhiệm, phong hàm”, đại biểu Thường nêu quan điểm…”(ngưng trích)

Than ôi… còn nhớ câu nói của Tướng Phùng Quang Thanh rằng “không phong tướng thì anh em tâm tư”…

Phải chăng, chỉ lo cho “anh em trong Đảng,” còn đất nước lãnh nợ và đồng bào nghèo mạt rệp lại là chuyện khác?

Nguyễn Tấn Dũng hình như không ưa trả lời, vì có lần ông nói khi bị đòi từ chức Thủ Tướng, rằng ông lên chức hay xuông chức là chuyện của Đảng, ông chỉ chấp hành thôi.

Như thế, các câu hỏi chỉ nên giành cho Đảng?

[:-/] 56 đại biểu không bấm nút biểu quyết lúc đó đi đâu? (TTO) – Ông Nguyễn Hạnh Phúc, chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, Tổng thư ký Quốc hội cho biết ông cũng không rõ 56 đại biểu đó đi đâu (?).

Chiều 2-4, 471/494 đại biểu có mặt bỏ phiếu để miễn nhiệm Phó chủ tịch Quốc hội và một số chức danh khác của Quốc hội. Tuy nhiên trên bảng điện tử chỉ có 414 đại biểu tham gia nhấn nút biểu quyết, 1 đại biểu không tham gia thông qua nghị quyết miễn nhiệm.

Như vậy đã có ít nhất 56 ĐBQH đến hội trường tham gia bỏ phiếu miễn nhiệm nhưng lại không có mặt khi nhấn nút thông qua nghị quyết miễn nhiệm. Các đại biểu này đã đi đâu, lúc đó ở đâu?

…Về việc các đại biểu có mặt bỏ phiếu miễn nhiệm nhưng lại không tham gia bấm nút thông qua nghị quyết miễn nhiệm có phải là làm sai quy chế đại biểu, nội quy kỳ họp?

Ông Nguyễn Hạnh Phúc cho biết: “Cái này trong nội quy cũng có nhắc nhở rồi, đại biểu phải tham dự đầy đủ các nội dung làm việc. Nhưng vì bấm nút cũng như bỏ phiếu kín nên cũng không biết được đại biểu nào.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s