Thử tìm mẫu số chung cho những dự án ngàn tỷ đắp chiếu

Posted: April 12, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Trung Dân (BVN) Theo Dân Việt – Cần làm rõ yếu tố Trung Quốc trong việc tham gia vào nhiều dự án trọng điểm. Cần làm rõ trách nhiệm của từng người đã xây dựng, tham gia, phê duyệt các đầu tư thất bại này.

� Xem thêm: UNDP: Kiểm soát tham nhũng ở Việt Nam đang đi xuống + Tin khó tin: Bà chủ tịch cái gì cũng biết nhưng xấu hổ thì không.


Nhiều vật liệu xây dựng đã bị gỉ sét tại dự án mở rộng nhà máy
Gang thép Thái Nguyên giai đoạn hai – Ảnh: Nguyễn Khánh – Tuổi trẻ.

Bài dưới đây phân tích sắc sảo và thuyết phục. Chỉ xin nói thêm: khi hàng loạt dự án thất bại đều có yếu tố Trung Quốc thì trách nhiệm không còn là của con tép – giám đốc của từng dự án – mà là Ban Lãnh đạo đất nước. Xa hơn, là cơ chế tổ chức xã hội như thế nào để người ta có thể “nhập nhèm, bao che” cho những sai phạm – không, phải nói là tội ác mới đúng – khổng lồ đến vậy?

Ấy thế mà một người trong Ban Lãnh đạo đó khi về vườn vẫn ngang nhiên tuyên bố: “Tôi thanh thản”. Trước tai họa dường ấy mà thanh thản được thì chỉ là người vô lương tâm. Hay lương tâm ở người lãnh đạo là một thứ xa xỉ?

Bauxite Việt Nam

Ngày nay với các phương tiện truyền thông, người dân bắt đầu biết, làm quen với các con số ngàn tỷ đồng thất thoát, thua lỗ, hoặc các dự án đắp chiếu, hiệu quả không có hay không sản xuất ra được sản phẩm. Ai cũng biết những con số hàng chục ngàn tỷ bị thất thoát, thua lỗ như Vinashin, Vinalines đã rơi vào im lặng, không có khả năng thu hồi sau khi các giám đốc vào tù.

Có những dự án đã đầu tư đến hơn 5.800 tỷ đồng như Dự án mở rộng Nhà máy luyện cán thép Thái Nguyên đến nay vẫn dở dang sau 10 năm xây dựng, muốn đầu tư tiếp phải có trên dưới 4.000 tỷ nữa mà hiệu quả đã thấy trước là thua lỗ. Nhà máy xơ sợi Đình Vũ Hải Phòng (thuộc Tập đoàn Dầu Khí Việt Nam) đã đầu tư hơn 7.000 tỷ đồng, chỉ giữa năm 2015 đã lỗ đến 1.732 tỷ đồng và từ tháng 9.2015 đến nay, nhà máy đã dừng sản xuất mà theo Tổng giám đốc nhà máy thì đó là cách tiết kiệm nhất để chống thua lỗ kéo dài!

Nhà máy liên hợp gang thép Vạn Lợi Hà Tĩnh, đầu tư hơn 1.700 tỷ đồng vốn của các Ngân hàng quốc doanh (chiếm hơn 85%) chưa ra một sản phẩm nào thì đến nay UBND tỉnh Hà Tỉnh chính thức chấm dứt, xoá bỏ thu hồi đất của dự án. Nhưng có dự án gây phản ứng dư luận ngay từ ban đầu nghiên cứu là các dự án Bauxite ở Tây Nguyên. Dự án Tân Rai, vốn ban đầu dự kiến trên dưới 8.000 tỷ thì khi hoàn thành lên đến 687 triệu USD (hơn 14000 tỷ đồng) và đã được dự kiến lỗ trong 3 năm là 460 tỷ đồng; còn Nhân Cơ sẽ lỗ hơn 3.000 tỷ trong 5 năm.

Ngược lại thời gian trước, từ 1995 đến năm 2000, Chương trình 1 triệu tấn đường với số vốn bỏ ra hơn 8.200 tỷ đồng (tương đương 750 triệu USD) xây dựng ồ ạt 44 nhà máy đường ở 29 tỉnh, thành phố, đã để lại số nợ khó đòi không có khả năng thanh toán là 7.158.863 triệu đồng. Những năm 90 cuối thế kỷ trước, Chương trình 3 triệu tấn xi măng lò đứng được nhanh chóng triển khai với hơn 40 nhà máy có vốn đầu tư là hơn 160 triệu USD cũng nhanh chóng tan biến vì chất lượng xi măng quá kém, ô nhiễm môi trường nặng nề.

Năm 1997, triển khai Chương trình đánh bắt xa bờ được Chính phủ giao cho Bộ Thuỷ sản chủ trì cho ngư dân vay 1340 tỷ đồng (tương đương 120 triệu USD) đóng mới và cải tiến hơn 1.000 chiếc tàu thì chỉ hơn nửa năm sau đã có 250 chiếc nằm ụ phơi sương, còn 520 chiếc thì đánh bắt không hiệu quả nên không ra khơi mà chỉ đánh quanh quẩn gần bờ. Kết quả bán đấu giá 250 tàu còn khá nhất chỉ thu lại 26,5% giá trị đầu tư.

Còn khá nhiều dự án hạ tầng, dự án phục vụ dân sinh như các dự án làm đường, làm giếng nước, bỏ nhà sàn để tái định canh, định cư cho người dân tộc miền núi đã gần như thất bại hoàn toàn. Hầu hết những dự án thất bại có những điểm tương đồng cho ta rút ra được những mẫu số chung như sau:

Trước hết những dự án này đều rơi vào doanh nghiệp nhà nước. Có doanh nghiệp đang làm ăn bình thường, sau đầu tư mới, mở rộng sinh ra lụn bại như Nhà máy gang thép Thái nguyên. Những “quả đấm thép” này của nhà nước đã cố chạy cho được dự án và chú trọng khâu xây dựng hòng kiếm chác quyền lợi riêng mà bất chấp hiệu quả công trình. Họ luôn xem việc xin cho từ ngân sách như “chùm khế ngọt” mà ai cao thì hái được nhiều! Nạn tham nhũng chỉ có thể trong sự thực hiện các đầu tư mới, càng lớn càng tốt.

Lập và thẩm quyền phê duyệt dự án không đúng, chỉ là hình thức. Chính cơ quan chủ trì phê duyệt lại có Công ty tư vấn hay bộ phận giúp chủ đầu tư xây dựng dự án. Như Dự án đánh bắt xa bờ thì Bộ Thuỷ sản có Công ty Tư vấn Thiết kế đầu tư thuộc Bộ lập các dự án hầu hết giống nhau để Bộ phê duyệt. Tương tự các dự án xi măng lò đứng; Chương trình 1 triệu tấn đường cũng vậy.

Với cách làm đó, hầu hết các dự án đều được lập với những dữ kiện giả tạo, đẹp đẽ, thuận lợi, cầm chắc thua lỗ mà các chủ đầu tư luôn đổ lỗi tại sự biến động thị trường, tại phát sinh các yếu tố khác. Như Nhà máy xơ sợi Đình Vũ cho là mình xây dựng phương án giá sợi polyester khi giá dầu còn cao, giá dầu biến động nên mua nguyên liệu về đã lỗ, sản phẩm làm ra giá thành cao hơn thị trường. Nhà máy đường thì không quy hoạch vùng nguyên liệu, không đầu tư chuyên canh cây mía nên mía có năng suất thấp, nông dân trồng mía bị ép giá bán thấp. Nhà máy gang thép Thái Nguyên thì dự án kéo dài hơn 10 năm, phát sinh hơn gấp đôi dự toán đầu tư ban đầu.

Phát sinh do chậm tiến độ hay do giá nguyên liệu, thiết bị tăng hoặc do tỷ giá ngoại tệ tăng cao so với tiền đồng. Các hợp đồng thường được các chủ đầu tư “ưu ái” để kẽ hở cho bên nhận thầu có những thuận lợi tăng giá. Các dự án Bauxite đã tách rời đường vận chuyển để giảm giá đầu tư để lại khó khăn cho xã hội khi vận chuyền nguyên liệu, thành phẩm hư hỏng đường. Phát sinh có khi gấp đôi, gấp ba giá tổng dự toán ban đầu.

Yếu tố Trung Quốc là rõ nhất trong việc gây thất bại của nhiều dự án. Gang thép Thái Nguyên đã ứng đến hơn 93% tiền mua thiết bị nhưng thiết bị theo tổng thầu EPC Trung quốc đã không đưa sang phần điện và điều khiển nên chỉ có họ nắm giữ, vận hành, nếu không nó chỉ là những đống sắt rời rạc phơi mưa nắng hàng năm bảy năm nay.

Năm 1996, Trung Quốc đã có chủ trương phá bỏ 300 triệu tấn xi măng lò đứng thì lập tức các thiết bị ấy được chuyển sang ta để chỉ trong vòng 3 đến 5 năm, nước ta cũng phải dẹp các sản xuất lạc hậu này. Công nghệ lạc hậu của Trung Quốc được lắp đặt với giá không còn có thể cao hơn. Để chỉ mở rộng thêm 500 ngàn tấn thép và phôi, nhà máy gang thép Thái Nguyên đã ứng cho nhà thầu Trung Quốc là hơn 5.800 tỷ đồng (tính theo từng thời điểm thì tương đương 320 triệu USD) mà vẫn chưa xong. Chính phủ đã thống nhất điều chỉnh lên 8.109 tỷ đồng, nhưng theo các chuyên gia thì cần đến hơn 4.500 tỷ đồng mới mong hoàn thành.

Trong khi đó, thép Pomina III đầu tư tổng vốn chỉ hơn 300 triệu USD để thực hiện 1 nhà máy luyện thép (phôi) 1 triệu tấn/năm; 1 nhà máy cán thép công suất 500 ngàn tấn/năm; một cảng biển bốc dỡ 3 triệu tấn/năm. Mà công nghệ của Pomina III là công nghệ tiên tiến của Ý, Đức, Mỹ. Vậy với dự án Thái Nguyên, chúng ta có cần phải bỏ thêm 200 triệu USD để rước về một dây chuyền công nghệ lạc hậu mà sự thua lỗ đã cầm chắc khi giá thành cao. Hơn nữa sự chậm trễ 10 năm qua đã biến sự đầu tư này không còn có ý nghĩa khi thị truờng nước ta đã có nhiều ông lớn ngành thép nhảy vào như Formosa (Hà Tĩnh), Pomina, Kyoie, Hoà Phát…

Có thể thấy yếu tố Trung Quốc trong khá nhiều trường hợp là tác nhân chính đưa đến thất bại của các dự án. Ham rẻ, dễ dàng tiêu cực, giá bỏ thầu và được chọn bao giờ cũng thấp bằng một nửa hay có khi bằng 1/3 giá hoàn thành dự án. Chậm tiến độ là nguyên nhân gây mất cơ hội đầu tư, khiến thị trường và giá cả biến động không còn thuận lợi như thời điểm đầu tư.

Có yếu tố chính trị muốn phá hoại kinh tế nước ta hay không cũng cần xem xét nhiều mặt, nhưng chậm trễ, tăng giá, công nghệ lạc hậu của các nhà thầu Trung Quốc đã gây khó khăn không ít, hay có thể phá hỏng dự án là điều khá rõ. Về phía chủ quan cũng cần làm rõ yếu tố Trung Quốc trong việc tham gia vào nhiều dự án trọng điểm. Cần làm rõ trách nhiệm của từng người đã xây dựng, tham gia, phê duyệt các đầu tư thất bại này. Gần như chưa hề có quy tội cho những người khởi xướng, đứng đầu dự án khi đổ vỡ. Chính sự nhập nhèm, bao che đã đưa đến nền kinh tế bị suy yếu, gây khó khăn cho phát triển vậy.

UNDP: Kiểm soát tham nhũng ở Việt Nam đang đi xuống

(XL) – Nhiều ý kiến tham gia khảo sát PAPI 2015 cho biết tình trạng ưu tiên người nhà và tham nhũng trong chính quyền địa phương còn rất phổ biến.


Các chỉ số về hiệu quả quán trị và hành chính
công năm nay đều đi xuống. Ảnh: Lê Phương

Chỉ số Hiệu quả Quản trị và Hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam (PAPI) năm 2015 vừa được Chương trình Phát triển Liên Hợp quốc (UNDP) và các đối tác thực hiện công bố hôm nay (12/4). PAPI 2015 khảo sát ngẫu nhiên 14.000 người dân, đánh giá 63 tỉnh thành dựa trên 6 lĩnh vực: Tham gia của người dân ở cấp cơ sở; Công khai, minh bạch; Trách nhiệm giải trình với người dân; Kiểm soát tham nhũng; Thủ tục hành chính công và Cung ứng dịch vụ công.

Theo đó, 5 trong 6 chỉ số năm nay đều có xu hướng đi xuống, mạnh nhất là “Công khai, minh bạch”. Khảo sát cho thấy rất ít người dân tin tưởng vào độ xác thực của danh sách hộ nghèo. Mức độ công khai, minh bạch về kế hoạch sử dụng đất và khung giá đất ở địa phương cũng tiếp tục giảm sút.

Chỉ số “Kiểm soát tham nhũng trong khu vực công” cũng giảm so với năm 2014. Những người tham gia cho biết tình trạng ưu tiên người nhà và tham nhũng trong chính quyền địa phương còn rất phổ biến. Tỷ lệ người dân phải lót tay để hoàn thành các thủ tục về giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cũng tăng gấp đôi.

Điểm cho 3 lĩnh vực “Tham gia của người dân ở cấp cơ sở”, “Trách nhiệm giải trình với người dân” và “Thủ tục hành chính công” giảm nhẹ trong năm 2015. Tính cạnh tranh trong bầu cử trưởng thôn, tổ trưởng tổ dân phố được đánh giá còn thấp. Tương tác với cán bộ địa phương còn hạn chế. Bên cạnh đó, trong 4 dịch vụ công được khảo sát, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất luôn ở mức thấp nhất từ năm 2011.

Chỉ số duy nhất có sự cải thiện năm ngoái là “Cung ứng dịch vụ công”, nhưng cũng không đáng kể. Người dân vẫn không hài lòng về chất lượng giáo dục tiểu học và y tế cấp quận/huyện.

Năm 2015, khảo sát PAPI còn đưa thêm câu hỏi để người dân nêu lên các vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội và môi trường đáng quan ngại nhất ở Việt Nam. Theo đó, đói nghèo là vấn đề đáng quan ngại nhất. Tiếp đến là các vấn đề việc làm, điều kiện đường sá/giao thông, tham nhũng và tình hình an ninh, trật tự.

Kết quả tổng hợp giai đoạn 2011 – 2015 của PAPI cũng cho thấy các tỉnh, thành phố đạt điểm cao thường tập trung ở vùng Đông Bắc, miền Trung và Đông Nam Bộ. Những nơi điểm thấp thường nằm tại Nam Trung Bộ và Tây Nguyên. Nam Định, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Đà Nẵng và Long An luôn có tên trong nhóm đạt điểm cao nhất.

PAPI được thực hiện bởi Cơ quan Hợp tác và Phát triển Thụy Sĩ (SDC), Chương trình Phát triển Liên Hợp quốc (UNDP) và Trung tâm Bồi dưỡng Cán bộ và Nghiên cứu khoa học Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam. Khảo sát được tiến hành thường niên từ năm 2011.

Tin khó tin: Bà chủ tịch cái gì cũng biết
nhưng xấu hổ thì không

Hoàng Văn Minh (LĐ) – Mỉa mai thay thưa quý vị, trong khi mỗi chúng ta đang còng lưng gánh gần 30 triệu đồng nợ công và thu nhập bình quân ở mức xấu hổ không dám kể, nhưng xứ sở chúng ta lại được mệnh danh là “thị trường hàng hiệu tiềm năng của thế giới”. Hóa ra quanh chúng ta có rất nhiều siêu nhân cái gì cũng biết kèm theo nhiều đức tính kinh hoàng từ hoang phí, chơi trội, liều lĩnh, gian dối… nhưng điều cốt lõi nhất là xấu hổ thì họ không có! Hóa ra…

1. Hơn 5.000 con heo ngắc ngoải chờ chết vì… nông thôn mới

Biến nông thôn cũ thành nông thôn mới hóa ra có rất nhiều cách. Và chính quyền xã Vĩnh Lộc A (huyện Bình Chánh, TPHCM) đã nghĩ ra một cách cũng thuộc loại chưa từng thấy trên thế giới.


Chính quyền lập chốt chặn không cho dân
chở thức ăn về nuôi heo. Ảnh: Gia Đình Việt Nam

Số là trên địa bàn xã có 37 hộ dân đang nuôi hơn 5.000 con heo. Nhưng thay vì hỗ trợ người dân đầu tư để cải tạo môi trường xanh, sạch, đẹp, chính quyền địa phương chọn cách quét sạch những hộ dân nuôi heo trên địa bàn bằng biện pháp lập chốt chặn ở các ngã đường không cho người dân chở thức ăn vào cho heo!

Trước đó, chính quyền xã này cũng đã thực hiện những việc vi phạm pháp luật như cắt tạm trú, ngừng tiêm phòng heo, không cấp giấy kiểm dịch, làm việc với ngành điện lực để cắt điện…

Nhiều người dân khi chứng kiến sự việc này đang tỏ ra lo ngại vì có thể việc “quét sạch ô nhiễm” của UBND xã Vĩnh Lộc A lại biến nơi đây thành ổ dịch khổng lồ do heo chết tạo ra. Và cũng không loại bỏ khả năng nguy cơ sắp đến đây, dịch bệnh sẽ lan tràn ra toàn thành phố bởi hành vi chốt chặn này.

Một ví dụ sinh động về việc chạy đua để đạt thành tích bằng mọi giá cũng như việc dụng quyền lực làm những việc độc ác, vô nhân đạo với dân… bất chấp hậu quả của chính quyền cơ sở!

► Xem tại đây.

2. “Vá” đập 10 triệu mét khối nước bằng nêm gỗ quấn vải màn

Thật là vi diệu và rùng rợn thưa quý vị!


Các công nhân dùng màn tuyn bọc quanh các nêm gỗ
để… nhét vào các lỗ rò trên thân đập – Ảnh: Nguyễn Phúc 

Một con đập cao su đang giữ 10 triệu m3 nước ở Quảng Trị có thời hạn sử dụng 10 năm, nhưng bây giờ đã bước sang năm thứ 16 và đang bị xuống cấp rất trầm trọng.

Trên thân đập có hàng chục lỗ thủng lớn nhỏ và những mảng cao su bong tróc. Theo một số công nhân đang làm nhiệm vụ vận hành đập thì họ vá hết chỗ này thì lại lòi ra chỗ khác.

Và họ vá bằng một công nghệ trên thế giới không nơi nào có được: Vì không có loại keo chuyên dụng để vá nên các công nhân đã sử dụng màn tuyn bọc các nêm gỗ rồi nhét vào các lỗ thủng.

10 triệu mét khối nước đấy thưa quý vị!

Chủ đập cũng nhận thức rất rõ đó là 10 triệu mét khối nước và hậu quả sẽ kinh hoàng thế này nếu chẳng may nó bung ra. Nhưng chủ đập bảo hiện không có kinh phí và đang trình cấp trên để xin kinh phí sửa chữa…

► Xem tại đây.

3. “Việt Nam là thị trường hàng hiệu tiềm năng của thế giới”

Thống kê mới nhất cho thấy, mỗi người Việt đang gánh trên lưng gần 30 triệu đồng nợ công và thu nhập bình quân thì không dám nói vì quá xấu hổ

Nhưng mỉa mai thay là câu nói “Việt Nam là thị trường hàng hiệu tiềm năng của thế giới” của ông Philippe Léopold-Metzger, Chủ tịch tập đoàn Piaget lại phản ánh đúng với thực tế đang diễn ra ở đất nước này.

Bằng chứng đây: Ở Mỹ những ngày này, iPhone SE đang cháy hàng nhưng ở Việt Nam lại ế ẩm vô cùng bởi một lý do rất khó tin: Với mức giá chênh nhau khoảng 3-4 triệu, người tiêu dùng Việt Nam sẽ chọn iPhone 6 hoặc 6s vì họ hướng tới việc thể hiện đẳng cấp hơn là quan tâm tới sự tiện dụng mà iPhone SE mang lại.

Họ cho rằng cầm 1 chiếc iPhone 6 sẽ oai hơn, người khác sẽ dễ dàng nhận ra hơn là iPhone SE trông bé tý, lại giống iPhone 5S.

Còn theo Euromonitor International, các thương hiệu Louis Vuitton, Dior, Burberry, Ermenegildo Zegna, Bulgari, Hermes… đều đã có mặt tại Việt Nam.

Trong 1 khảo sát trực tuyến của Niesel, 56% người Việt sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn để sở hữu hàng hiệu. Việt Nam cũng được xếp hạng là nước tiêu thụ vàng đứng thứ 7 thế giới, đặc biệt là các loại trang sức, kim cương, đá quý.

Thuế, phí cao “ngất trời”, giá siêu xe, xe siêu sang về Việt Nam thường đắt gấp 3-4 lần. Tuy nhiên, nhiều đại gia vẫn bỏ ra từ 20-50 tỷ đồng để tậu một chiếc siêu xe chứng tỏ đẳng cấp tay chơi.

Thống kê từ Cục Đăng kiểm Việt Nam cho thấy, có khoảng 130 “xế khủng” đủ các dòng như siêu xe, siêu sang, nhập khẩu, giá bán từ 7 tỷ đến gần 50 tỷ đồng, đã được cấp đăng kiểm trong năm 2015.

Cũng theo số liệu của Cục Đăng kiểm Việt Nam, năm 2015 còn có 1.913 xe sang nhập khẩu, có giá bán ra từ trên 3 tỷ đồng đến dưới 7 tỷ đồng, đã được cấp đăng kiểm. Như vậy, ước tính năm 2015 đại gia Việt đã chi khoảng 10.000 tỷ đồng cho xe sang, siêu sang và siêu xe.

Hoang phí, chơi trội, đề cao hình thức bên ngoài là thói quen đã ăn vào máu của người Việt từ giàu đến nghèo. Và đó là tiền đề của rất nhiều thói xấu kéo theo, trong đó có một thói xấu hàng đầu đang phổ biến là sự giả dối, gian trá…

Đây, GS.TSKH Trần Ngọc Thêm vừa công bố kết quả đề tài nghiên cứu về khảo sát giá trị người Việt trong thời kỳ hiện đại, đã nêu ra con số khảo sát: 87,6% người Việt đã thừa nhận mình có tính giả dối!

Thảm họa của các loại thảm họa!

► Xem tại đây…và tại đây.

4. Yêu cầu những Hùng Vương, Âu Cơ… tổ chức Lễ Giỗ Tổ

Còn 4 ngày nữa là lễ Giỗ Tổ. Năm nay TPHCM sẽ tổ chức lễ cấp thành phố tại Khu tưởng niệm các vua Hùng, Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc ở quận 9.

Và sẽ không có gì đáng nói nếu UBND TPHCM không phát văn bản yêu cầu các đơn vị doanh nghiệp, trường học mang tên Hùng Vương, Lạc Hồng, Âu Cơ, Hồng Bàng… và có đền thờ Vua Hùng thực hiện tổ chức Lễ Giỗ Tổ tại đơn vị và cử đoàn tham dự Lễ Giỗ Tổ cấp thành phố.


Đền thờ các vua Hùng tại Công viên Lịch sử – Văn hóa Dân tộc. Ảnh: Infonet

Yêu cầu này hơi buồn cười, nghe như hơi hướng của chuyện 5.000 con heo sắp chết vì nông thôn mới ở quận Bình Chánh vừa kể ở trên.

Bởi hiếu hỉ với tổ tiên nguồn cội là chuyện tùy tâm, tùy lòng của mỗi người nên không thể yêu cầu, thậm chí đề nghị người khác phải làm này làm kia vì phong trào này vì phong trào kia kia theo ý chí chủ quan của ai đó đó được.

► Xem tại đây.

5. Ấn tượng trong ngày: Bà chủ tịch cái gì cũng biết

Nghệ An vừa công bố kết quả giải thưởng văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương lần thứ 5 (2010 02015). Và tờ Pháp Luật TPHCM khiến bạn đọc của mình mắt chữ O mồm chữ A với những chuyện không thể nào tin nổi.

Ví như bà Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Nguyễn Thị Phước kiêm nhiệm một lúc chủ tịch… 9 hội đồng sơ khảo!

Ai cũng thấy đó là điều bất thường, nhưng bà Lưu Thị Hồng Trâm, chuyên viên UBND tỉnh Nghệ An, người soạn thảo quy chế giải thưởng lại bảo là bình thường với lý do: “Là chủ tịch Hội VHNT nên am hiểu hết 9 chuyên ngành của giải, vì thế tham gia chấm cùng lúc 9 giải là chuyện bình thường!”.

Ví như hầu hết thành viên của 9 hội đồng sơ khảo đều rất vô tư đưa tác phẩm vào dự thi trong lúc mình… chấm giải.

Và vẫn là bà Lưu Thị Hồng Trâm giải thích theo hướng bình thường: “Họ có tác phẩm dự thi nhưng không được chấm tác phẩm của mình nên vẫn bảo đảm chất lượng của giải”!

Tất nhiên kết quả không bình thường chút nào khi hầu hết thành viên của 9 hội đồng đều đoạt giải cao. Riêng hội đồng thơ có năm thành viên chấm giải thì bốn người có tác phẩm dự thi đều đoạt giải: Giải A được trao cho bà chủ tịch hội, hai giải B và một giải khuyến khích trao cho ba thành viên còn lại!

Nhiều người nghi ngờ chuyện chấm giải thì mấy tác giả đoạt giải bảo còn có hội đồng chung khảo nữa mà. Tuy nhiên chung khảo chưa diễn ra, nhưng ông Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, kiêm Chủ tịch hội đồng chung khảo cho biết ông không có thời gian nên chấm giải dựa trên kết quả sơ khảo!

Hóa ra cứ chủ tịch, không cần biết chủ tịch gì cũng đều là siêu nhân, cái gì cũng biết tuốt, 9 hội đồng chứ 90 hội đồng cũng là chuyện vặt nhưng xấu hổ thì không!

Vừa siêu vừa liều, thật là vi diệu!

Khâm phục!

Khâm phục!

► Xem tại đây.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s