Công an trị và lạm dụng quyền lực

Posted: April 16, 2016 in Uncategorized
Tags:

Luật sư Đào Tăng Dực (Dân Luận) – Hiện tượng thượng sĩ công an Lương Việt Hà công khai đánh thanh niên Phạm Thiện Minh Phong (28 tuổi) đến chấn thương sọ não trước thanh thiên bạch nhật, chỉ là một trong hằng vạn sự cố, vốn là kết quả của quan điểm sai lầm mà đảng CSVN gọi là pháp chế xã hội chủ nghĩa (socialist rule of law).

� Xem thêm: Chế độ Hồ Ly Tinh + Kiến nghị với Bộ công an.

Trên bình diện vĩ mô (macro), quan điểm lạ lùng này giả định rằng tuy hiến pháp khắc ghi những nhân quyền căn bản, nhưng người dân bản chất rất “hư hỏng” và luôn có khuynh hướng lợi dụng các nhân quyền để vi phạm những lợi ích nhà nước mà đảng đang quản lý. Chính vì thế, đảng ra lệnh cho quốc hội bù nhìn thông qua nhiều luật vi hiến và vi phạm nhân quyền để răn đe những công dân hư hỏng này.

Trong khi đó, tại các nước dân chủ, thì các chế độ pháp trị nghiêm minh chủ trương ngược lại. Tức là những nhân quyền khắc ghi trong hiến pháp rất mong manh và người dân thấp cổ bé miệng luôn có khuynh hướng bị những định chế nhà nước uy hiếp. Chính vì thế quốc hội thông qua nhiều sắc luật và thành lập nhiều định chế giám sát từng tác động của bộ máy và nhân viên công lực, hầu bảo vệ quyền hiến định của người dân.

Từ hai quan điểm vĩ mô hoàn toàn khác biệt đó, trên bình diện vi mô (micro), tại Việt Nam, công an trở nên một định chế độc đoán và đầy uy quyền, ngồi xổm trên luật pháp. Số người chết trong các đồn công an cao ngất ngưởng , bộ trưởng công an tùy tiện ra các pháp lệnh vi hiến mà không có một cơ quan độc lập nào kiểm duyệt, công an giết người không gớm tay và hình phạt còn nhẹ hơn tội ăn cắp vặt. Trong khi đó, tại một quốc gia dân chủ pháp trị tiêu biểu như Úc Đại Lợi, cảnh sát và những cơ quan hành chánh khác của bộ máy công quyền bị nhiều cơ chế độc lập canh chừng và kiềm soát như báo chí tư nhân, hệ thống tòa án độc lập, công tố viện độc lập và nhất là định chế Ombudsman độc lập.

Cách đây nhiều thập niên, lúc tôi còn trẻ, có một thời gian làm điều tra viên (investigation officer) cho Văn Phòng Ombudsman của chính phủ Tiểu Bang New South Wales, tại Úc. Đây là một chức vụ khiêm nhường và trách nhiệm là, theo lệnh của Ombudsman, điều tra những hành vi lạm dụng quyền lực (abuse of power) tắc trách (maladministration), cẩu thả (negligence) hoặc vi phạm luật (unlawful) của những công nhân viên nhà nước, từ cảnh sát đến những viên chức bình thường. Sau đó, phúc trình lại với Ombudsman, vị này sẽ có đề nghị với người bộ trưởng liên hệ và hằng năm, phúc trình trực tiếp cho Quốc Hội tiểu bang.

Theo ký ức của tôi, tuy những đề nghị của Ombudsman không có tính cưỡng bách, nhưng không có bộ trưởng hoăc cơ quan liên hệ nào không tuân theo cả.

Bất cứ một người dân nào cũng có thể gởi một complaint cho Ombudsman’s office. Lúc đó thì chưa có email nên họ có thể gọi điện thoại, viết một tờ giấy (không cần hình thức hoặc văn hay chữ tốt gì cả, miễn là đọc được , không phải nhiều hình thức như kiện ra tòa), có thể đánh máy hoặc viết tay, gởi bằng bưu điện hoặc fax, hoặc đích thân đến văn phòng etc… và các điều tra viên có trách nhiệm luật định phải điều tra. Nếu không điều tra và có những hậu quả di hại một đệ tam nhân nào đó, thì điều tra viên sẽ chịu trách nhiệm trước luật pháp. Bây giờ dĩ nhiên là comlain bằng email cũng được.

Không biết bây giờ thì sao, nhưng lúc đó, theo ký ức của tôi thì trong giới công nhân viên nhà nước, cảnh sát là bị khiếu nại nhiều nhất, kế đó là các tòa đô chánh (city councils- tương đương với các ủy ban nhân dân tỉnh tại Việt Nam) và các nhân viên cai ngục vì tại Úc người ở tù vẫn có nhân quyền đầy đủ.

Trong suốt thời gian làm điều tra viên, tôi chưa hề bị bất cứ một áp lực nào mặc dầu đã tiếp xúc với nhiều viên chức rất cao cấp, nghe họ giải thích, vì họ luôn lo sợ cho uy tín của cơ quan và của chính cá nhân họ, nếu nhân viên của họ bị kết luận là sai trái. Lúc đó tôi còn rất trẻ, chưa có sự nghiệp, chưa quen biết nhiều và rất thấp cổ bé miệng. Tuy nhiên hệ thống luật pháp nghiêm minh của Úc giúp cho tôi điều tra, thẩm vấn các thành phần và cơ quan liên hệ một cách rốt ráo, viết phúc trình mà không hề bị một áp lực nào. Thêm vào đó, Ombudsman, tức boss của tôi là một trong những luật gia hàng đầu của Úc, uy tín rất lớn tự cá nhân của ông rồi.

Tình trạng lạm dụng quyền lực của công an, đưa đến chết nhiều người dân, hoặc di hại đến cơ thể hoặc tài sản của người dân sẽ giảm thiểu nhiều, nếu trên bình diện vĩ mô (macro), quan điểm pháp chế xã hội chủ nghĩa được thay thế bởi quan điểm pháp trị nghiêm chỉnh. Thêm vào đó trên bình diện vi mô (micro) nhiều định chế giám sát độc lập tương tự Ombudsman’s office được hình thành để giám sát guồng máy chính quyền, bảo vệ cho dân. Điều này thay vì tình trạng vừa gởi thư khiếu nại với ông bộ trưởng công an, là công an đã đến nhà khủng bố và đe dọa hoặc hành hung người dân dám kiện cáo, như trường hợp hiện nay của nhà hoạt động Ngô Duy Quyền, chồng của cựu tù nhân lương tâm Lê Thị Công Nhân vậy.

Chế độ Hồ Ly Tinh

FB Người Buôn Gió (DL) – Ngày 14 tháng 4 năm 2016 trên mạng xã hội xuất hiện một clip công an tấn công một người bán rong.

Người bán rong đã vi phạm giao thông khi đậu xe lòng đường, ở Việt Nam chuyện này xảy ra thường xuyên. Lỗi như vậy không lớn, thường khi công an bắt được sẽ kéo phương tiện về trụ sở. Người vi phạm đến trụ sở công an nộp phạt. Sau đó mọi việc lại diễn như cũ.

Thông thường người bán rong khi nhác thấy bóng công an sẽ bỏ chạy, bởi thế chúng ta thấy nhiều hình ảnh công an và dân phòng giằng kéo xe, quang gánh của những người bán rong.

Người thanh niên bán rong trong clip ngày 14 cũng vậy, anh ta định nhảy lên xe và tránh đi. Nhưng viên thượng sĩ công an đã kéo lại, trong lúc người bán rong giằng co để đi, anh bị viên thượng sĩ dùng một thế võ Judo hất ngã đột ngột xuống nền đất cứng. Những người học judo đều hiểu khi sử dụng thế võ này trên nền đất cứng, đối phương bị nguy hiểm.

Và đúng như vậy, người bán rong đã nhập viện và xuất huyết não, đang trong tình trạng lúc tỉnh, lúc hôn mê.

http://infonet.vn/cong-an-phuong-qu…

Một số ý kiến cho rằng người bán rong đã chống đối. Đây là ý kiến nguỵ biện để bao che cho hành vi bạo lực của công an. Hành vi của người bán rong là không chấp hành mệnh lệnh. Anh ta chủ định bỏ đi chứ không phải là có ý định chống đối gây hại đến sức khoẻ, thân thể của viên công an. Hành vi của anh ta là không nghiêm trọng.

Nhưng chủ đích của viên công an dùng vũ thuật triệt hạ gây tổn thương cho người bán rong chỉ vì anh ta định bỏ chạy, là vi phạm pháp luật mức độ nghiêm trọng.

Từ hành động này, có được clip ghi lại diễn biến cụ thể. Chúng ta có thể hình dung tại sao có nhiều người gặp công an hay bị ngã chết, đột tử chết. Nếu không có clip này, mặc dù nhiều người trông thấy tận mắt. Công an có thể nói rằng do xô đẩy và anh bán rong trượt chân ngã. Cái chết hoặc chấn thương là ngoài ý muốn, không phải là chủ đích. Như bao nhiêu vụ khác đã từng xảy ra.

Thay vì phải làm rõ việc công an đánh chết người, cơ quan công an lại đi theo hướng làm sao để xoá dấu vết, để chối tội, để buộc trách nhiệm vào người bị chết. Hành xử pháp luật theo cách vậy không khác gì khuyến khích công an tiếp tục đánh chết người vì cái giá phải trả quá nhẹ. Chủ ý reo rắc sợ hãi cho người dân rằng, chống lại hoặc không chấp hành công an chỉ có thiệt thân. Dân chết còn công an chẳng làm sao cả. Tâm lý sợ hãi sẽ lan trong dân khi làm việc với công an, đấy là cái được của chế độ, trong những vụ công an giết người mà không bị sao hoặc bị xử lý nhẹ. Đồng thời nó làm cho công an thi hành nhiệm vụ cảm thấy mạnh tay hơn vì được che chở bởi hệ thống pháp luật.

Chế độ này đang cần những mạng người dân chết như vậy để reo rắc sợ hãi. Cần máu người dân đổ theo cách vậy, để tạo ra sự sợ hãi, và sự sợ hãi đấy là nguồn bảo vệ chế độ tồn tại. Cho nên hết năm này sang năm khác, không có năm nào không có chuyện công an giết người dân và che đậy, đổ lỗi tại người dân.

Có thể đầu tiên chỉ là sự quá tay của một viên công an, hệ thống pháp luật vì uy tín chế độ phải bao che . Đâm lao theo lao, một vài vụ sau cũng phải bao che. Thế rồi quan sát thực tế, chế độ nhận ra rằng việc bao che cho công an giết người như thế, cũng đem lại cái lợi là nỗi sợ hãi trong dân chúng. Làm dân chúng tê liệt và luôn khiếp sợ. Từ đó họ chủ trương ngầm dung túng cho công an làm. Họ không ra chính sách, phương án, văn bản. Nhưng cái cách họ bao che là thông điệp ngầm để các công an hiểu rằng chế độ ủng hộ và tán thành việc giết người như thế.

Đến nay thì càng rõ ràng hơn khi chứng kiến những vụ công an tấn công ngày càng lan rộng nhằm vào những người đấu tranh trên khắp cả nước từ Hà Nội, Vinh, Sài Gòn và Tây Nguyên….

Chẳng khác nào Hồ Ly Tinh trong chuyện cổ cần máu người dân vô tội để tồn tại. Chế độ công an trị ngày nay cũng vậy. Chúng như những con ác thú luôn cần đến máu người , mạng người để tồn tại. Chúng cần sự sợ hãi của người dân trước chúng, và không cách nào gây sợ hãi hơn là cách giết người.

Những người dân Việt Nam đang phải sống dưới chế độ công an trị, một chế độ hành xử không khác nào giống Hồ Ly Tinh uống máu người. Chỉ khác nhau là Hồ Ly Tinh cần máu người để trở thành người, còn chế độ công trị thì cần máu người để chúng được trở thành Hồ Ly Tinh, khiến thiên hạ phải sợ hãi chúng.

Hiện nay tên công an thượng sĩ Lương Việt Hà trong clip trên chỉ tạm thời bị đình chỉ công tác. Nếu đúng ra với hành vi và hậu quả mà hắn gây ra phải bắt giam khẩn cấp vì hành vi cố ý gây thương tích, hậu quả nghiêm trọng. Nhưng hắn vẫn được tự do để theo dõi tình hình nạn nhân. Tự do dung cấp thông tin cho báo chí để hướng dư luận có lợi cho mình.

http://thanhnien.vn/thoi-su/thuong-…

Tương tự như thiếu uý cảnh sát Trần Minh Trung ở Hải Dương đánh bạn gái tàn bạo, gây chấn thương sọ não. Nhưng không bị bắt giữ, tên Trung tha hồ đến thăm hỏi bệnh nhân, thực chất là đe doạ nạn nhân không được đơn từ khiếu kiện hắn.

Đấy là những bao dung ngầm của chế độ, tạo điều kiện cho thủ phạm công an có điều kiện tác động vụ án theo hướng có lợi cho thủ phạm và bất lợi cho nạn nhân.

Và lại một lần nữa, sau nhiều vụ án mạng công an giết người, đánh người. Đến vụ án này, cách hành xử vẫn mang màu sắc bao che của chế độ. Nó chứng tỏ muốn đưa thông điệp rõ ràng hơn đến người dân. Ở chế độ công an trị này, việc công an giết người là điều mà người dân nên cảm thấy đáng sợ chứ không phải là lên án việc đó.

Như trong chuyện cổ, người dân thường sợ Hồ Ly Tinh hơn là lên án đấu tranh với nó.

Kiến nghị với Bộ công an

Mạnh Kim (VNTB) – Tình trạng một số công an trở thành những kẻ du côn ngang ngược ngày càng phổ biến. Nó không là hiện tượng đơn lẻ và có tính địa phương. Nó là một đại dịch, xảy ra gần như khắp vùng miền, kể cả hai thành phố lớn Hà Nội và Sài Gòn. Trong nhiều trường hợp, công an lại là những người chà đạp luật pháp hơn là thượng tôn pháp luật. Trong nhiều trường hợp, họ xem dân như kẻ thù và không hề “kính trọng lễ phép” như một trong những điều luật qui định đối với “công an nhân dân”.


Bị cáo – cựu công an viên Lê Minh Phát khi được dẫn giải vào phòng nghe tuyên án.

Tại sao công an ngày càng khinh miệt và xem thường người dân? Có lẽ vì luật không nghiêm trị những công an đánh hoặc giết chết người. Một bức ảnh chụp công an Lê Minh Phát nở nụ cười với tâm trạng thoải mái khi bị còng ra tòa trong phiên xử mình – cùng “đồng bọn công an”, can tội đánh chết em Tu Ngọc Thạch (sinh năm 1999, học sinh lớp 9, xã Vạn Thọ, huyện Vạn Ninh, Khánh Hòa) – có thể khiến không ít người kinh rợn. Là công an lại gây tử vong đối với một nạn nhân thiếu niên nhưng Lê Minh Phát vẫn thản nhiên. Tại sao anh ta cười? Có phải anh ta biết rằng bản án dành cho mình chỉ là một bản án “lụi” nhằm trấn an dư luận? Hay vì anh ta biết có rất nhiều công an như mình đánh chết dân mà chưa ai bị tử hình hoặc chung thân?

Trong nhiều trường hợp, công an giết người dễ quá. Chỉ vì không đội nón bảo hiểm cũng có thể bị giết chết! Chương Mỹ, Quỳ Hợp, Mỹ Phước…, những địa danh đã được Google lưu lại với những nắm đấm in máu thi thể nạn nhân từ các vụ công an đánh chết người, những cái chết uẩn khuất trong đồn công an, những vụ “tự tử” kỳ lạ sau khi bị bắt, đã làm nặng thêm bộ hồ sơ đen đối với ngành công an. Gần như chưa bao giờ sự thực được phơi bày và ánh sáng công lý được phép rọi đến đối với những trường hợp này.

Báo Tiền Phong ngày 16-2-2016 cho biết, nạn nhân Nguyễn Văn Triển, sinh năm 1968, thuộc thị trấn Tân Dân, huyện Yên Dũng, Bắc Giang, bị công an bắt cách đây 11 năm vì “có khả năng biết về vụ trộm 2,2 tấn sắt”. Nhưng từ đó đến nay gia đình ông Triển đã không bao giờ thấy ông lần nữa, dù họ, hơn 10 năm nay, tìm kiếm ông từ Bắc xuống Nam! Ngày 30-3-2016, báo Pháp Luật TPHCM cho biết: khi bắt nghi can Nguyễn Hữu Thâu (tình nghi trộm sắt) về đồn, Lê Viết Hùng, công an xã Phú Xuân, huyện Krông Năng, Đắk Lắk, đã yêu cầu ông Thâu viết bản tự khai. Rồi “khi viết đến bản tự khai thứ năm thì ông Thâu kêu đau đầu rồi gục mặt xuống bàn ngủ. Thấy vậy, Hùng tiếp tục túm tóc và tát vào mặt ông Thâu. Một lúc sau khi ông Thâu đang ngồi trên ghế thì tự ngã đập đầu xuống nền nhà, đến lần thứ ba, nghĩ ông Thâu say rượu nên Hùng và mọi người đã để ông Thâu nằm luôn dưới nền nhà. Đến sáng thì ông Thâu hôn mê sâu, bất tỉnh và tử vong”! Đã có bao nhiêu người “tự ngã chết trong đồn công an”?

Ngày 18-3-2013, một số người dân cung cấp báo chí băng ghi âm ghi lại cảnh nhóm cảnh sát 141 đánh nạn nhân Nghiêm Duy Hoàng (23 tuổi, quê huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa). Họ dùng gậy đập ngang mặt anh Hoàng khi anh này không đội mũ bảo hiểm. Một nhân chứng phụ nữ kể: “Nó (anh Hoàng) đi xe không đội mũ, có hai chiến sĩ tổ công tác 141 ra chặn, còn người chiến sĩ thứ ba cầm dùi cui vụt vào mặt anh Hoàng khiến anh nằm gục tại hiện trường. Người thứ hai, người thứ ba vụt, mấy người tranh nhau vụt gẫy cả cái dùi cui. Trên hiện trường có rất nhiều vết máu. Mọi người cứ tưởng nó (anh Hoàng) chết nên hô toáng hết cả lên”…

Từ việc mang súng vào trường hù dọa ban giám hiệu (Trần Vũ Khiêm, thiếu tá trưởng công an xã Ia Dơk, Đức Cơ), phun nước bọt vào dân (trung úy Nguyễn Văn Bắc, phường Trung Liệt, Đống Đa, Hà Nội), đến hành động quật ngã một người bán rong (thượng sĩ Lương Việt Hà, phường 4, quận 6, Sài Gòn), hình ảnh “công an nhân dân” ngày càng bị bôi nhọ bởi chính những người mặc áo công an. Nếu không chấn chỉnh bộ máy công an nghiêm nhặt hơn, công an dưới mắt người dân sẽ trở thành thế lực đại diện cho bạo quyền. Hiển nhiên ngành công an không muốn như vậy. Nếu không mạnh tay hơn trong việc xử lý các trường hợp công an vi phạm “đạo đức công an nhân dân”, mà chỉ bằng “khiển trách”, người dân sẽ nghĩ rằng công lý đang nằm trong tay kẻ thế lực và pháp luật đang bị chà đạp và phỉ nhổ. Hơn 210.000 clip là kết quả với yêu cầu tìm kiếm “công an đánh dân” trên Youtube là con số quá khủng khiếp đối với một xã hội mà thượng tôn pháp luật luôn là điều được chính quyền nhắc đi nhắc lại nhiều lần.

Bằng thái độ ôn hòa nhưng dứt khoát, chúng ta hãy kiến nghị những điều sau:

– Yêu cầu công an chấm dứt dùng bạo lực đối với người dân

– Yêu cầu điều tra làm rõ và xử lý thích đáng đối với các trường hợp nghi can tử vong trong đồn công an

– Yêu cầu sa thải lập tức đối với các trường hợp công an hà hiếp người dân

– Yêu cầu xử tù đối với các trường hợp công an đánh dân trọng thương

– Yêu cầu truy tố và xử tử hình hoặc chung thân với các trường hợp công an cố tình giết chết người

Bằng thái độ ôn hòa nhưng dứt khoát, chúng ta hãy ký vào bản kiến nghị để thấy rằng công lý và pháp luật chưa bao giờ ngưng tồn tại ở đất nước này và công an chưa bao giờ ngưng lắng nghe tiếng nói người dân.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s