Ơn Trời, tôi đã bị bắt

Posted: May 10, 2016 in Uncategorized

FB Chuối Chín Cây(Ba Sàm) – Một bài viết rất hay trên Facebook của bà Phan Thị Châu. Được biết bà từng là trưởng ban Hôn nhân Gia Đình của báo Phụ nữ Thành phố. Bài viết kể chuyện bà tham gia biểu tình hôm Chủ Nhật 8/5 vừa qua, đã bị bắt cùng với một số người ra sao. Bà Phan Thị Châu là phu nhân của nhà báo Nam Đồng, từng là Phó TBT báo Tuổi Trẻ, TBT báo Pháp luật Thành phố. Xin được đăng lại tại đây để giới thiệu cùng độc giả trang Ba Sàm.

� Xem thêm: Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn + Cuộc cách mạng Cá Chết ở Việt Nam bắt đầu.

Bị bắt giữ nhưng thật tình lòng tôi vui. Vui vì chính mắt mình chứng kiến mọi chuyện để thấy đau cùng nỗi đau của mọi người. Và tôi sẽ làm NGƯỜI KỂ CHUYỆN một cách trung thực nhất.

Ra khỏi nhà lúc 9 giờ nhưng do nhầm địa điểm biểu tình, phải đi loanh quanh đến gần 10 h tôi với hoà nhập được với dòng người biểu tình đang di chuyển từ công viên 30/4 sang Nhà thờ Đức Bà.

Mặc dầu tất cả đoàn người biểu tình giương cao biểu ngữ, ngồi hoặc đi trong ôn hoà nhưng đám công an, cảnh sát cơ động, thanh nien xung phong và một lô lốc áo xanh dương, cùng đám người mặc thường phục cố tình thọc sâu vào nhóm biểu tình nhằm xé lẻ đoàn người thành từng nhóm nhỏ bị cô lập.

Chen lấn, dùi cui, hơi cay bắt đầu quật xuống. Máu đã đổ, tiếng người kêu khóc, phản đối và lần lượt nhiều người bị tống lên xe buýt. Tôi cũng nằm trong số người bị bắt, kéo lên xe buýt. Nhiều thanh niên, thiếu nữ bị đánh bể đầu, máu chảy thấm vai áo, chúng tôi la ó phản đối hành vi đánh người và yêu cầu đưa những người bị nạn cấp cứu. Nhưng tất cả bị lờ đi. Số thanh niên bị đánh nặng nề và bị khiêng quăng lên xe buýt lúc càng nhiều. Trên chiếc xe buýt của tôi, có khá nhiều thanh niên không chỉ bị đánh bị đá vào đầu vào mặt, vào bụng, bẻ tay… mặt mũi sưng tím, máu loang dầm dề vậy mà có hai thanh niên còn bị nhóm mặc đồ dân sự đứng dưới xe nhoài người vô đánh tới tấp vào đầu và bóp vào hạ bộ để hành hạ dù hai thanh niên kia đã bị đánh tơi tả và bị quăng lên xe buýt.

Trên xe có hai bậc cha, mẹ run rẩy đề nghị cho họ xuống vì con của họ một đứa hai tuổi, một đứa bốn tuổi đang bơ vơ dưới đường không biết về đâu. Nhưng người mặc thường phục trên xe cương quyết không cho xuống. Đã vậy, anh ta còn xỉa xói như muốn đánh người.

Tất cả xe buýt chở người bị bắt về sân Hoa Lư, Q.1 đều được mấy chiếc xe mô tô do công an cầm lái chạy trước, đèn chớp, còi hụ như rước lãnh đạo. Vào sân mọi người bị phân tán thành từng nhóm nhỏ dưới sự vây quanh của cảnh sát cơ động. Tất cả điện thoại đều bị buộc tập trung một chỗ và bị xoá sạch mọi dữ liệu. Riêng điện thoại cùi bắp của tôi, sau khi bị an ninh kiểm tra kỹ càng, chúng cho phép tôi giữ lại với điều kiện không được sử dụng trong thời gian bị tạm bắt giữ.

Trên hai trăm người bị bắt giữ tại sân vận động Hoa Lư ngoài việc bị kêu lên khai báo, bắt lăn tay chụp hình có gắn bảng số như tội phạm trộm cướp (đối với những người biểu tình không mang theo giấy tờ như tôi) đều bị vây chặt bởi lực lượng an ninh chìm, nổi. Thậm chí thoạt đầu có người đau bụng muốn đi toilette họ cũng không cho. Trước tình hình đó mọi người xúm lại la ó và bảo người kia cứ ị tại chỗ, mọi người sẽ đứng vòng quanh bảo vệ. Lúc đó mấy tay an ninh mới cho cảnh sát cơ động đi theo canh chừng. Một hình ảnh rất buồn cười cứ một người đi toilette, nếu người đi là nam thanh niên thì có tới hai tới ba cảnh sát cơ động đi theo. Còn mấy bà già như tôi thì chỉ có một người cảnh vệ thôi.

Trời thì hầm hập nóng, đói và khát khiến nhiều người mệt lả. Bà con bắt đầu lên tiếng phản đối khi thấy an ninh, công an, cảnh sát cơ động thì ngồi trên ghế chễm chệ uống nước tinh khiết đóng chai, còn bà con thì áo quần xốc xếch, bầm dập ngồi bệt dưới đất chỉ được cấp một xô nước đá và một cái ly nhựa xốp. Chẳng biết lúc đầu xô nước ra sao nhưng tới lúc tôi định uống thì nhìn dưới đáy xô rất dơ nên tôi đành bỏ ly xuống. Mãi về sau, họ mới thay bằng bình nước của một cơ sở vô danh mà chất lượng nước rất đáng ngờ và đến gần 17 h thì chúng tôi mới được cấp cho vài chai nước dung tích nhỏ chia nhau uống để quên đi một ngày đói meo. Chẳng ai đoái hoài gì trong số những người bị bắt giữ đã có vài người quỵ ngã vì lên cơn đau tim hay bị xuống đường huyết ngã lăn ra đất vì đói và mệt.

Có một tay thanh niên mặt thường phục, mặt mày hợm hĩnh cứ chĩa máy quay (có lẽ để quay từng gương mặt). Người nào cãi lý, hô hào nhiều thì anh ta cố ý chĩa máy quay như hăm doạ. Có hai phụ nữ do tranh luận cũng như đòi hỏi công lý bị lôi đi. Mọi người đồng lòng chống lại thì bị cảnh sát cơ động khống chế để lôi hai người phụ nữ lên xe cảnh sát đi đâu không rõ.

Hầu như đa phần đều từ chối lăn tay, chụp hình cũng như ký tên vào biên bản do chính tay công an viết “tự khai nhận tụ tập gây rối an ninh”. Một số nhỏ bị dụ “cầm bảng số chụp hình, lăn tay đi rồi được về sớm”, nhưng cuối cùng mấy người bị lừa này cũng phải ở lại với chúng tôi tới chiều và sau đó bị dẫn độ về công an quận (nơi người biểu tình cư ngụ) để tiếp tục bị tra vấn có lẽ cũng tới khuya như chúng tôi mới được cho về.

Nói cho công bằng thì cũng có một số khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư xử khá tốt: nhũn nhặn, dịu dàng khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dùi cui xuống dân biểu tình, họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác cũng biết lắng nghe, dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt của họ tôi thầm hiểu họ chỉ vì công vụ mà bắt giữ chúng tôi thôi.

Bởi vì như tôi nói với họ: “gia đình các con có dám ăn cá không? Bao nhiêu ngư dân bị mất điều kiện để sinh sống. Biển chết, ngư dân đói, môi trường trên cạn cũng như dưới nước đều bị đe doạ. Hoàng Sa đã mất, Trường Sa thì một số hòn đảo ta không còn quyền kiểm soát. Lòng các con đau không? Căm thù không?”

Khi công an quận 2 hỏi “lần sau bà có tiếp tục đi biểu tình không?”. Tôi đã nhìn thẳng họ trả lời: “Tôi sẽ tiếp tục đi cùng mọi người trong những cuộc biểu tình ôn hoà chống Trung Quốc và để yêu cầu chính quyền có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường”.

Và các cậu ấy vẫn lặng lẽ khi tôi nói tiếp: “cô tin với trái tim của NGƯỜI VIỆT CHÂN CHÍNH, các con cũng sẽ làm như cô nếu như các con không mặc sắc phục này, phải không?”

Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn

(Ba Sàm) theo Người Việt – Cá chết trắng biển đã đẩy tâm trạng bất an do môi trường sống bị đầu độc thành bất bình và việc đàn áp phản kháng ô nhiễm khiến bất bình chuyển thành căm giận.


Ðòi được sống sạch, ăn sạch. (Hình: Facebook)

Ví dụ về vượt ngưỡng…

Dân chúng Việt Nam vẫn tiếp tục loay hoay trong việc làm sao để được sống an toàn. Lối hành xử vô trách nhiệm trong quản trị xã hội khiến trộm cướp, đâm chém trở thành một loại “giặc” mà hệ thống công quyền bó tay. Ðồng hành với thứ “giặc” ấy là tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm – những vấn nạn trầm kha của Việt Nam.

Giữa tuần vừa qua, có một sự kiện có thể dùng như ví dụ minh họa cho sự ngột ngạt vì bất an về môi trường sống tồi tệ ở Việt Nam đã đến mức vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người: Ðài truyền hình Việt Nam công bố một video clip cho thấy, do người tiêu dùng tại Việt Nam sợ rau non, đẹp nên nông dân phải dùng chổi tre phá rau mà họ trồng để có thể bán được rau.

Video clip này ghi lại cảnh nông dân dùng chổi tre quét lên các luống rau nhằm làm cho rau mà họ trồng bị rách lá, thủng lỗ. Tâm sự của những nông dân trồng rau khiến nhiều người dở khóc, dở cười. Theo họ, bởi tất cả mọi người cùng bị ám ảnh rằng, rau mơn mởn, bắt mắt là nhờ hóa chất trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng, nguy hại cho sức khỏe nên lúc này, người tiêu dùng ở Việt Nam chỉ mua những loại rau bị sâu ăn thủng lá hay già, héo…

Khi nhiều người đinh ninh, rau bị sâu ăn hoặc già, héo mới là rau… sạch vì không dính hóa chất trừ sâu hay thuốc kích thích tăng trưởng thì người trồng rau chỉ còn một cách là… hủy hoại rau họ trồng cho hợp với… thị hiếu của người mua.

Video clip vừa kể chỉ ra rằng, vấn nạn an toàn thực phẩm đã hủy hoại cả sức khỏe lẫn niềm tin của con người vào sự thiện lương của đồng loại. Việt Nam đang trong giai đoạn mà dân chúng phải tự gạt bỏ những điều tưởng như đương nhiên: Ðược ăn ngon (rau non, xanh) để chọn những thứ vốn dành cho heo (rau bị sâu ăn, già héo), với hy vọng sẽ không chết dần, chết mòn.

Tại sao vậy? Tại vì chính quyền dung dưỡng chuyện đầu độc con người. Dân chỉ là công cụ, không phải là đối tượng phải phục vụ hay bảo vệ.

Ai cũng muốn được sống an toàn

Bối cảnh xã hội như đã kể khiến nhiều người cảm thấy phải bày tỏ thái độ. Họ xuống đường tham gia các cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, đe dọa quyền được sống an toàn của chính mình và thân nhân của mình. Thảm họa môi trường: Cá chết trắng một đoạn bờ biển dài tới 250 cây số ở phía Bắc miền Trung thật ra chỉ là giọt nước làm tràn ly.

Ðược sống an toàn là lợi ích chính đáng nhưng lợi ích đó không được bảo vệ. Bày tỏ thái độ là quyền hợp pháp, song quyền đó không được nhìn nhận.

Biểu tình không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị trấn áp thô bạo. Internet đã bày ra cho mọi người “tận mục sở thị” sự thô bạo đó đến mức độ nào. Nhiều người không gọi đó là thô bạo nữa, họ gọi cách mà chính quyền Việt Nam ứng xử với những người bày tỏ khát vọng được sống an toàn là tàn bạo.

Thông qua đàn áp, chính quyền Việt Nam tiếp tục chứng minh họ khinh dân.

Khác nhiều cuộc biểu tình trước, lần này, tâm sự của những người biểu tình bị bắt, bị đánh, cho thấy mầm loạn đã rất lớn.

Yếu tố đầu tiên là lai lịch của những người biểu tình. Tham gia đòi quyền được sống an toàn hôm Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016, có những người vốn gắn bó mật thiết với chính quyền hiện tại. Sự ngột ngạt về môi trường sống hiện tại, tâm trạng bất an khi nhìn đến tương lai đã đẩy họ ra đường, đồng hành cùng những người khác.

Một facebooker với nickname là “Chuối Chín Cây” viết status “Ơn Trời tôi đã bị bắt.” “Chuối Chín Cây” khẳng định, những người biểu tình đã hành xử hết sức ôn hòa nhưng đủ loại lực lượng mặc đồng phục và những kẻ mặc thường phục (mà ai cũng biết là ai) vẫn xông vào đánh họ bằng tay chân, dùi cui, thậm chí đánh vào hạ bộ… rồi túm họ đẩy lên bus. Trong đó có cả những người bị tách khỏi con và những đứa trẻ chỉ mới hai tuổi, bốn tuổi, không có cha mẹ, ngơ ngác dưới lòng đường.

Hàng trăm người bị bắt đã bị đưa về sân Hoa Lư ở đường Ðinh Tiên Hoàng, quận 1, đói, khát vì bị giữ cho đến chiều để phân loại và lập biên bản cảnh cáo vì “gây rối trật tự công cộng.”

Theo lời “Chuối Chín Cây” thì khi phải làm việc với công an, bà đã khẳng định sẽ tiếp tục cùng mọi người biểu tình chống Trung Quốc và yêu cầu chính quyền phải có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.

Thật ra, so với chuyện mà nhiều người đã kể thì cả tường thuật lẫn thái độ của “Chuối Chín Cây” chẳng có gì khác, trừ… điểm xuất phát của bà. “Chuối Chín Cây” là một nhà báo kỳ cựu của tờ Phụ Nữ TP.HCM, chồng là cựu tổng biên tập tờ Pháp Luật TP.HCM. “Chuối Chín Cây” đã nói với những sĩ quan “an ninh” làm việc với bà rằng: “Cô tin với trái tim của người Việt chân chính, các con cũng sẽ làm như cô nếu các con không mặc đồng phục!”

Giống như “Chuối Chín Cây” và hàng trăm người khác đã bị bắt sáng 8 tháng 5 tại Sài Gòn, một facebooker tên “Hương Tô” bị tống lên bus sau khi bảo với những người tham gia vây bắt, đánh đập những người biểu tình rằng, hãy nghĩ cho gia đình của họ, điều họ đang chống lại chính là thứ đang cố giúp họ, còn thứ mà họ đang phục tùng sẽ không mang lại thứ gì sạch để ăn.

Hương Tô “bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất” song cô khẳng định vẫn “không là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo.” “Hương Tô” nhấn mạnh “Có đi, có trải.”

“Hương Tô” là một họa sĩ thiết kế. Cha cô từng là tổng biên tập tờ Sài Gòn Giải Phóng. Mẹ cô từng là sĩ quan công an.

Yếu tố thứ hai về mầm loạn đang lớn là tường thuật của những người nhập cuộc như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” cho thấy một điều quan trọng khác.

“Chuối Chín Cây” nhận định: “Nói cho công bằng thì cũng có một số khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư xử nhũn nhặn khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dân biểu tình bằng dùi cui, họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt của họ, tôi hiểu họ bắt giữ chúng tôi chỉ vì công vụ thôi.”

“Hương Tô” cũng đề cập đến những người “thực thi công vụ” cúi mặt khi người biểu tình bảo với họ rằng, biểu tình là cách đòi quyền lợi cho chính họ – những kẻ đã ngăn chặn biểu tình.

Khi những người như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” bị chính quyền mà họ hoặc cha mẹ họ từng phục vụ đẩy đến chỗ phải nhập cuộc thì thời điểm mà “cha mẹ, vợ con, anh em, bạn bè” của các thành viên “thực thi công vụ” cũng nhập cuộc chắc chẳng còn xa.

Tiếp tục nhẫn nhục – chuyện khó tin

Báo chí Việt Nam không có dòng nào về hai cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, diễn ra vào Chủ Nhật, 1 tháng 5, và Chủ Nhật, 8 tháng 5. Một facebooker hiện là biên tập viên của tờ Tuổi Trẻ đã viết như thế này trên trang facebook của ông ta – nguyên văn:

Câm nín và đối thoại

(Chuyện nghe được ở quán cà phê Ðu Ðủ Xanh)

– Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c… gì thế?

– Thế ông muốn hỏi cái con c… gì?

– Tại sao vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước mà tôi thấy báo chí mấy ông đ… đăng lấy một dòng?

– À, thì đ… đăng lấy một dòng chứ sao!

– Mấy ông điếc à, hay mù?

– Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng.

– Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à?

– Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có.

– Lại ăn nói lòng vòng đ… hiểu cái con c… gì?

– Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải chịu… nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm báo xứ Việt ta là thế, họ đ… muốn anh đăng thì anh đ… được đăng, hiểu chưa, đồ ngu?

– Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày khác à?

– Ðúng vậy. Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu… nhục, bọn già thì mong đến ngày về hưu để hết… nhục. Vậy thôi!

– Vậy thôi?

– Buồn nhỉ?

– Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo theo nó nhiều năm, nó thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Ðủ? Thôi thì tìm đọc “Ðể Gió Cuốn Ði” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!

Chỉ trong vài tiếng, status mới trích dẫn nhận được khoảng 150 likes, kèm nhiều bình luận. Khoảng hai phần ba những người thích status này đã từng hoặc đang làm cho nhiều tờ báo ở Việt Nam. Có người khẳng định, về hưu rồi thì vẫn nhục, nhục từ trong máu nhục ra!

Người ta sẽ cắn răng chịu nhục để cả mình lẫn con cháu chết dần, chết mòn? Dường như chính quyền Việt Nam vẫn còn tin là có thể làm được như vậy.

Tội nghiệp! (G.Ð)

Cuộc cách mạng Cá Chết ở Việt Nam bắt đầu

Kông Kông (Ba Sàm) – Cho đến lúc nầy, sau hơn một tháng, từ ngày 6 tháng 4, khi phát hiện cá chết tràn ngập dọc bờ biển, từ xã Kỳ Anh, Vũng Áng, Hà Tĩnh đến Đà Nẵng mà chưa biết sẽ còn lan xa đến đâu và kéo dài cho đến bao giờ (?) mà nghi phạm chính là hãng sản xuất thép Formosa xả chất độc qua hệ thống thoát nước ngầm, được đặt sâu 11 mét dưới đáy biển, thì không mấy người Việt Nam nào không biết thảm họa đang xảy ra!


Cá chết hàng loạt ở miền Trung. Nguồn: internet

Đã có 2 cuộc xuống đường đòi “biển sạch, chính quyền sạch” diễn ra khắp nước, là 2 cuộc xuống đường phản đối lớn nhất suốt giai đoạn đảng cộng sản Việt Nam cai trị.

Cuộc xuống đường đầu tiên là ngày 1 tháng 5, coi như được suôn sẻ, cho cảm tưởng là nhà nước cùng người dân đồng tình. Nhưng cuộc xuống đường thứ hai, vào Chúa Nhật 8 tháng 5 vừa rồi, tức tròn một tháng sau khi phát hiện tai họa mà nhà nước vẫn nhì nhằng, quanh co chưa dám công bố kết quả điều tra. Đã thế lại cho công an tấn công người tham dự, bùng nổ bạo lực.

Đã có hơi cay. Đã có máu đổ. Và bất kể phụ nữ, trẻ em!

Xem một vài clip diễn biến tại khu vực nhà thờ Đức Bà, Sài Gòn thì nghe rất rõ từ xe phát loa (họ cẩn thận chọn giọng người miền Nam, khác hẳn loại giọng the thé, nghe rất chói tai khi tường thuật những biến cố của các xướng ngôn viên miền Bắc, để tránh gây thêm phản cảm) ra rả kêu gọi “đề nghị bà con giải tán, tránh gây ra mất trật tự an ninh xã hội”. Câu hỏi thật đơn giản là: Ai đã gây ra mất trật tự an ninh xã hội mà loa thì cứ ra rả kêu gọi?

Dân xuống đường lần đầu, chỉ đúng 1 tuần trước đó, có công an lặng lẽ theo dõi thì cuộc biểu tình được suôn sẻ và hoàn toàn bất bạo động!

Liên hệ với các diễn biến xuống đường trước kia, ví dụ như cuộc biểu tình đầu tiên chống Tàu cộng xâm lược vào mùa Hè năm 2011, cũng suôn sẻ. Nhưng từ tuần lễ thứ hai, sau khi Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Xuân Sơn tức tốc qua trình diện Bắc Kinh về, thì công an dùng bạo lực, đàn áp bùng nổ!

Như vậy thì chính lực lượng công an là thủ phạm đã gây ra bạo lực trong các cuộc biểu tình!

Hiện tại trên các trang mạng xã hội thì các clip “người thật việc thật” đã minh chứng đích danh thủ phạm gây bạo động! Những vết thương trên các cơ thể với máu me đã được những bàn tay của người tham dự cố gắng che chở, chăm sóc nhau trước bạo lực mà vẫn bất bạo động. Còn tuyệt nhiên không có một cử chỉ nào, dù tạm gọi là “nhân đạo”, của người nhân danh luật pháp là phải bảo vệ người dân! Mà thay vào đó là ngôn ngữ thô tục, sỉ vả của lực lượng công an mà miệng lưỡi chế độ thì cứ oai oái “không để bọn xấu lợi dụng”.

Tại sao cuộc biểu tình thứ nhứt thì tạm gọi là bình yên, còn cuộc biểu tình thứ hai thì dùng bạo lực? Vậy “bọn xấu lợi dụng” đang là ai, là những ai?

Lệnh dùng bạo lực, chắc chắn không sợ sai lầm, phải xuất phát từ Bộ Chính trị!

Chuyện gắp lửa bỏ tay người tưởng chỉ là đấu khẩu giữa bọn vô học, vô đạo đức, ai ngờ đang là chuyện từ cơ quan đầu não đảng cộng sản Việt Nam!

Trùng hợp với bạo lực là sự yên lặng hoàn toàn của báo chí nhà nước! Những diễn biến cực kỳ nguy hiểm đến môi trường sống của cả dân tộc mà chỉ mới tuần trước đó thì còn tường thuật, ra vẻ xôm tụ, nhưng đúng một tuần sau thì rặt một phường câm như hến. Kể cả Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đến Chủ tịch Quốc hội!

Trái ngược lại với thái độ đui, điếc, câm đó thì Liên Hiệp quốc, cũng như thế giới, đã lần lượt góp tiếng là họ sẵn sàng giúp đỡ điều tra!

Đây là sự tương phản giữa sự vô lương tâm của nhà cầm quyền cộng sản với tính nhân bản của thế giới tự do.

Và khi chế độ bất lương với tai ương của dân tộc thì cũng chính là lúc người dân phải tự động đứng ra lo cho bản thân và tương lai của con cháu họ.

Còn nhớ biến cố long trời lở đất của cuộc Cách mạng Hoa Lài, là cuộc cách mạng ít đổ máu nhất, đã bắt nguồn từ ngọn đuốc sinh viên Mohamed Buoazizi, 26 tuổi. Anh tốt nghiệp đại học nhưng không thể tìm được việc làm nên đành kiếm sống bằng cách bán rau và trái cây nhưng bị cảnh sát tịch thu với lý do “không có giấy phép” nhưng thực ra là vì không có tiền để hối lộ! Vì căm phẫn, anh đã chọn cái chết tức tưởi để phản đối. Dù cái chết là cá nhân nhưng đã là ngòi nổ làm bùng nổ cách mạng, vì sức chịu đựng của người Tunisia đã vượt quá giới hạn. Và chế độ độc tài Zine El Abidine Ben Ali phải cáo chung chỉ sau 3 tuần lễ biến động!

Tháng Tư của 41 năm trước chế độ Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam bị sụp đổ tức tưởi thì tháng Tư năm 2016 có thể là khởi đầu cuộc cách mạng Cá Chết tại Việt Nam!

Thêm, một trùng hợp ngẫu nhiên, là cuối tháng 5, Tổng thống Obama sẽ thăm Việt Nam theo như lịch trình đã báo trước. Và trước khi đại phái đoàn của Tổng thống Hoa Kỳ sang thì đang có tới 2 Thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ đang đến Việt Nam làm việc, đây là một trường hợp rất hiếm, đã nói lên tính chất quan trọng của chuyến đi. Rồi sẽ có các phái đoàn báo chí thế giới đến trước để chuẩn bị. Nếu Việt Nam không khuôn rập kiểu độc tài Bắc Hàn, thì chính cơ hội nầy vô số những khuất tất của chế độ cộng sản Việt Nam sẽ bị phơi bày.

Cho nên đây là cơ hội có một không hai để người Việt Nam lên tiếng cho thế giới biết được sự thật! Vì cộng sản luôn luôn sợ sự thật, nên khi sự thật bị bóc mẽ thì truyền thông thế giới sẽ nhập cuộc, điều mà bất cứ cuộc cách mạng nào cũng cần có!

Tháng trước, tại Paris, Tổng Thống Obama đã ký hiệp định chung về bảo vệ môi trường toàn cầu, một hiệp định mà vì nhu cầu riêng Hoa Kỳ đã lần lửa bao nhiêu năm không chịu đặt bút! Bây giờ mực của hiệp định đó chưa kịp khô thì ông sẽ đối diện với thực tế tại Việt Nam. Ông đến đúng lúc tai họa kinh hoàng đang diễn ra tại miền Trung! Chắc chắn ông đã biết “lịch sử bất chấp môi trường để tìm lợi nhuận” của tập đoàn Formosa trên thế giới và chính họ đã bị phạt tại Texas. Bây giờ thì cả khu công nghiệp Vũng Áng đang lừng lững như thách đố trước mắt mọi người, trong đó có cả ông Obama và báo chí phương Tây! Còn nguyên nhân có khu công nghiệp Vũng Áng ở ngay tại vùng trọng yếu về mặt an ninh của Việt Nam, không ai khác hơn là tập đoàn tham nhũng của chế độ cộng sản Việt Nam, được gọi tắt là Nhóm Lợi Ích!

Đấy là lý do cả tháng dài đằng đẵng trước đại họa cá chết mà các quan chức cộm cán cộng sản cứ “ông nói gà bà nói vịt”! Tiêu biểu như Thứ trưởng bộ Tài nguyện và Môi trường tuyên bố Formosa đặt ống xả ngầm là “hợp pháp”, còn ông Bộ trưởng lại là “bất hợp pháp”! Ông khác thì bảo “đã có kết quả điều tra nhưng phần công bố thuộc về bộ”… ! Mãi sau gần 3 tuần sau mới lấy nước thử nghiệm, có thêm các Tiến sĩ của chế độ phụ họa, là “hàm lượng nước thải Formosa trong biên hạn cho phép”! Trong lúc đó thì ngư dân, cả đời gắn bó với sinh kế lặn bắt cá, thì “cá chết sắp lớp dưới rạn san hô và rạn san hô đã chết hết rồi…!” khi đang nắm trong tay một nhánh san hô màu đỏ để chứng minh… !

Để đối phó lại những tiếng kêu thống thiết như thế thì các lãnh đạo khác ở xa hơn rủ nhau tắm biển, ăn cá biển biểu diễn… đánh lừa dân rất ư hoành tráng!

Chỉ ngọn đuốc cá nhân Mohamed Buoazizi của Tunisia đã đủ để một thể chế độc tài sụp đổ (!) còn với hàng triệu người Việt Nam trước thảm họa môi trường đang diễn ra trên cả nước, từ vựa lương thực đồng bằng sông Cửu Long ngập mặn, đến Tây nguyên khô hạn với hiểm họa Boxit đang chờ chực, rồi Vũng Áng đang áng ngữ ngay giữa đất nước Việt Nam xả thải, lại có cảng nước sâu Sơn Dương để tàu lớn có thể vào dễ dàng… Lại đang phong phanh thêm với “siêu dự án Sông Hồng – Vân Nam” thì Việt Nam sẽ về đâu?

Với tất cả sự thật trần trụi, với một mặt trận không cần một tiếng súng nào như thế của kẻ thù, thì người Việt Nam yêu nước liệu có còn còng lưng chịu đựng thêm được nữa hay không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s