Những người biểu tình, họ chính là những công dân ưu tú!

Posted: May 14, 2016 in Uncategorized
Tags:

Lê Nguyễn (Dân Luận)Với sự hiểu biết về quyền lợi của mình cộng với lòng yêu nước sâu sắc, họ – những công dân dũng cảm vẫn không lùi bước trước bạo quyền dù đã lường trước được máu có thể sẽ bị đổ xuống bất cứ khi nào.

� Xem thêm: Đi biểu tình vì môi trường biển, bị kẻ lạ bịt mặt đánh, pháp luật quy định thế nào? + Dối trá và… xin lỗi!

.
Trước hết, họ là những người rất hiểu biết, am tường về quyền con người, quyền công dân

Bàn về quyền con người và quyền công dân trong thời điểm này, trong bối cảnh Biển miền Trung Việt Nam đang bị bức tử vì ô nhiễm nghiêm trọng thì người ta sẽ nghĩ đến quyền tự do lập hội, tụ tập và biểu tình mà Hiến pháp Việt Nam năm 2013 đã công nhận để bày tỏ mong muốn được sống trong một một trường trong lành và nguồn thực phẩm an toàn.

Từ lâu, biểu tình không còn gì xa lạ với thế giới loài người nữa. Nó xuất hiện ở trước đó rất lâu trong đời sống của con người. Lịch sử đã ghi nhận những cuộc biểu tình mà bản thân nó đã khiến cho cuộc sống con người rẽ sang một lối khác khởi sắc hơn, văn minh, tiến bộ và đích đến là hạnh phúc hơn. Điển hình, đó là cuộc đấu tranh vùng lên của tầng lớp giai cấp công nhân trên toàn thế giới, đòi yêu sách “8 tiếng làm việc, 8 tiếng nghỉ ngơi và 8 iếng vui chơi”, khởi đầu vào ngày 1/5/1886 tại Chicago, Mỹ. Sau đó, lan rộng đến các nước trên thế giới. Cuộc biểu tình đã lấy đi không ít máu và nước mắt của nhiều nhiều người, nhưng nó không phải là vô nghĩa. Từ ngày 20/06/1890, trong đại hội lần thứ nhất của Quốc tế Cộng Sản lần thứ 2, dưới sự lãnh đạo của Friedrich Engels, người ta quyết định lấy ngày 1/5 hằng năm là ngày Quốc tế lao động để biểu dương lực lượng và tinh thần đấu tranh của giai cấp vô sản.

Quay trở lại với chính sự tại Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20, trong cuộc chiến tranh đánh đuổi thực dân Pháp đô hộ. Khi xã hội Việt Nam bắt đầu manh nha ý thức dân chủ từ thời Pháp thuộc trước năm 1945, do Pháp mang lại, biểu tình đã bắt đầu diễn ra. Dưới sự bóc lột của Thực Dân Pháp, phẫn nộ vì đất nước bị đô hộ, ảnh hưởng bởi các phong trào như Duy Tân tại Nhật Bản, nhiều các phong trào vận động đã diễn ra. Điển hình như phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Đồng thời các Đảng phái được tự do thành lập, các phong trào đã bắt đầu có tổ chức. Hai cuộc biểu tình tiêu biều nhất trong thời kỳ này là: Biểu tình khởi đầu cho phong trào Xô Viết Nghệ tĩnh do Đảng Cộng sản khởi động kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động 1-5-1930 tại ngã ba Bến Thủy, thành phố Vinh và biểu tình ngày 19/8/1945 do Việt Minh tổ chức tiến tới Cách mạng tháng Tám dành độc lập.

Khi nước Việt Nam giành được độc lập 1945 từ thực dân Pháp, cùng với việc áp dụng chế độ nhà nước Cộng Hòa, quyền biểu tình đã được ghi vào hiến pháp và công nhận. Ngày 13/9/1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh số 31 công nhận quyền biểu tình của người dân.

Dù được công nhận từ thưở sơ khai của chế độ Cộng Sản, được Hiến pháp cho phép nhưng đến nay Việt Nam vẫn chưa có luật Biểu tình. Nhận thấy, Biểu tình là một quyền cơ bản của mỗi công dân, năm 2013, điều 25, Hiến pháp nhà nước XHCNVN công nhận: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Đề xuất có Luật Biểu tình đã đưa ra từ lâu, và cũng được khẳng định tính cấp thiết, tuy nhiên dự thảo Luật chưa được thông qua. Do không có Luật bảo vệ, người biểu tình rất dễ bị quy vào tội “tụ tập đông người”, “gây rối trật tự công cộng” theo Nghị định 38 của Chính phủ ban hành năm 2005.

Thế nhưng chúng ta cần phải biết, Nghị định chỉ là một thông tư áp dụng cho một sự việc phát sinh nhất thời nên giá trị của nó chỉ phù hợp trong một thời điểm nào đó chứ chưa thể là một luật để đội ngũ công quyền căn cứ vào đó để chấp pháp. Mà bản thân Luật định được hình thành từ gốc rễ là Hiến pháp.

Vì mục đích chính trị hay một lý do “nhạy cảm” nào đó, Biểu tình không được nhà nước CSVN công nhận dù hiển nhiên bản thân nó đã có mặt trong Hiến pháp từ lâu và bản thân những thế hệ Cộng Sản trước đó áp dụng rất thành công. Do đó chúng ta cần biết, tính hợp pháp của nó đã được công nhận và mọi công dân am hiểu đều biết mình có quyền lập hội, hội họp và biểu tình theo điều 25 đã quy định. Vì thế, việc tự do tụ tập biểu tình bày tỏ nêu lên yêu sách, đòi hỏi việc họ và gia đình được sống trong một môi trường trong sạch, một chính quyền minh bạch đứng về phía dân là hoàn toàn chính đáng.

Thứ hai, những người tham gia tuần hành biểu tình, họ là những người có tấm lòng yêu nước nồng nhiệt.

Đó là những con người không hề thờ ơ với vận mệnh đất nước đang bị nguy nan, dân tộc có nguy cơ tuyệt chủng giống nòi vì yếu tố ngoại bang âm thầm đầu độc; hay sự tham lam, ích kỷ của một số người Việt nhẫn tâm dù vô tình hay cố ý đang từ từ giết hại đồng bào mình; hay mới đây, là thảm họa môi sinh ở vùng biển miền Trung đe dọa sự chết chóc trong tương lai nếu chính quyền không giải quyết thỏa đáng và ngăn chặn mầm họa kịp thời.

Không hề nói quá khi nhận định, ở Việt Nam không ăn cũng chết mà ăn thì cũng chết. Ăn là con đường cung cấp dưỡng chất thiết yếu để nuôi dưỡng cơ thể, đảm bảo hoạt động của các cơ quan, tế bào và duy trì sự sống. Nếu không ăn thì từ một đứa trẻ cũng có thể hiểu là nó sẽ bị chết. Nhưng trong một cái bối cảnh, tình hình báo động đỏ về thực phầm “bẩn” ở Việt Nam thì ăn cũng là cách… để chết. Tuy quá trình này diễn ra lâu hơn và từ từ mà thôi.

Hết thịt lợn có chất cấm tạo nạc, thịt gà được hóa trang đẹp mắt, tôm cá có tồn dư lượng kháng sinh vượt phép, lươn thì nuôi bằng thuốc tránh thai, đậu phụ làm bằng thạch cao, bún thì có chất tẩy trắng, gạo làm bằng nhựa, trứng làm giả, rau củ quả thì tồn dư thuốc bảo vệ thực vật, nước uống đóng chai thì toàn ruồi, gián, C2 đang bị tố cáo là có lượng chì cao,…làm cho người ta thực sự lo hãi về việc Thần Chết có thể cử ông Ung Thư đến hỏi thăm mình bất cứ lúc nào.

Trong tình hình đó, người ta chỉ còn chờ vào lượng sinh vật sống ở tự nhiên mà Việt Nam có một lợi thế với bờ biển trải dài suốt chiều dọc đất nước, từ Bắc chí Nam là hơn 3000km. Nhưng khốn khổ thay, Biển cũng tự dưng bị nhiễm độc khiến một loạt cá và các loại sinh vật biển lăn đùng ra chết, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau dạt vào bờ. Biển chết, đồng nghĩa với bà con ngư dân thất nghiệp, đã thất nghiệp thì sẽ bị đói. Rồi đọc tin tức đa chiều được hay, giới khoa học Châu Âu đánh giá Biển miềm Trung nước ta bị nhiễm kim loại nặng cực độc sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe con người khi ăn cá nhiễm độc hoặc đi tắm biển mà hệ lụy của nó có thể kéo dài lên nhiều thế hệ người dân và phải mất hơn 50 năm mới có thể hồi sinh được như cũ.

Nguyên nhân Biển chết thì ai cũng rõ. Thủ phạm Formosa, với bề dầy “thành tích” làm lên “thương hiệu” chết chóc mà lịch sử đã ghi lại mỗi dấu chân hắn đi qua ở các quốc gia từng xua đuổi hắn. Thế nhưng, nhà nước Việt Nam lại im thin thít trước tên thủ phạm lồ lộ rõ ra ban ngày thế này khiến chúng ta không thể nghi hoặc sự thiếu minh bạch của chính phủ CSVN.

Với những con tim nồng nàn yêu nước, đau quặn thắt trước vận mệnh suy tàn của đất nước và giống nòi Việt Nam đang có nguy cơ tiêu tan một khi môi trường bị ô nhiễm, thức ăn nhiễm độc và nhà nước bao che cho tội ác thì không có lý do gì họ không tụ tập dùng quyền công dân của mình để biểu đạt mong muốn, đòi hỏi một môi trường sống trong sạch và một chính phủ đứng về chính nghĩa và lợi ích quốc gia cũng như sức khỏe của người dân. Chỉ có thể, bây giờ hoặc không bao giờ vì rất có thể sang đến ngày mai, bạn đã không còn tồn tại để cất lên tiếng nói nữa rồi.

Và hơn hết, họ là những con người dũng cảm

Lịch sử các cuộc biểu tình của Việt Nam trong bối cảnh đương đại đã ghi lại không biết bao cảnh những người đấu tranh cho dân chủ và quyền con người bị chính quyền đàn áp và bắt bớ. Chả có gì là tuyên truyền chống phá nhà nước hay kích động người dân “phản động” cả. Họ chỉ đơn thuần là biểu tình để phản đối Trung Cộng với những hành vi xâm phạm lãnh hải với đường lưỡi bò phi lý với một tinh thần yêu nước mãnh liệt. Nhưng nhà cầm quyền luôn coi họ là những kẻ “phản động” đối đầu. Những Đinh Nguyên Kha bất khuất, Bùi Hằng kiên định hay Nguyễn Viết Dũng hiên ngang,…đã phải đánh đổi tự do của bản thân mình trong gục tù với chế độ tồi tàn, hà khắc của những người bị gán vào mác “tù nhân chính trị”. Vì chúng đã vin vào lợi dụng vào cái Nghị định 38 của Chính phủ ban hành năm 2005, để quy kết những người yêu nước vào các tội danh “gây rối trật tự công cộng” để bắt bớ, đàn áp và ngăn chặn và dập tắt đi quyền biểu đạt của người dân để cho LŨ GIÒI BỌ mặc nhiên tàn phá và đục khoét cái đất nước này.

Nhưng với sự hiểu biết về quyền lợi của mình cộng với lòng yêu nước sâu sắc, họ – những công dân dũng cảm vẫn không lùi bước trước bạo quyền dù đã lường trước được máu có thể sẽ bị đổ xuống bất cứ khi nào do những cánh tay ác ôn vung vào thân thể họ để sát cánh bên nhau đấu tranh trong ôn hòa để đòi hỏi một cuộc sống tốt đẹp hơn với môi trường trong lành, thực phẩm an toàn và hơn cả là một nhà nước minh bạch, nói rộng hơn là quyền con người được tôn trọng.

Và họ chính là, những công dân ưu tú của nước Việt ngày hôm nay.

Đi biểu tình vì môi trường biển,
bị kẻ lạ bịt mặt đánh, pháp luật quy định thế nào?

Ls. Trần Hồng Phong – Trong hộp thư, tôi có nhận được một câu hỏi như sau: “Thưa luật sư, mấy ngày qua, dư luận cả nước rất bức xúc trước việc cá chết hàng loạt ở miền Trung, có thể nói đây là nhân tai do con người gây ra. Từ sự kiện này, ở Hà Nội và TP.HCM có xảy ra những cuộc biểu tình tự phát của người dân, đưa ra những yêu cầu, kiến nghị theo tôi là không có gì sai trái. Như “tôi yêu biển”, “minh bạch thông tin cá chết” … Thế nhưng qua mạng xã hội, tôi thấy có nhiều người tham gia biểu tình, thậm chí là phụ nữ, bị một số người mặc áo xanh giống thanh niên xung phong, thậm chí mặc thường phục không biết là ai, mặt đeo khẩu trang, hung hãn xô đẩy, đánh đấm rất tàn nhẫn và phản cảm. Người với người mà sao lại đối xử với nhau như loài sói vậy. Tôi xin hỏi luật sư pháp luật có quy định gì về việc công dân bị đánh, hay có quyền được bảo đảm về tự do thân thể hay không?”.

Sau đây là ý kiến trả lời của tôi:

Trước hết, qua những thông tin từ bạn bè, người quen trên facebook, tôi thấy những điều anh nêu là có thật, đã xảy ra ở 2 cuộc biểu tình Vì môi trường biển ngày 1/5 và 8/5/2016 vừa qua. Điều này thật là đáng phẫn nộ và đau lòng. Thậm chí là đáng xấu hổ, làm xấu đi hình ảnh của đất nước.

Đúng như anh nhận xét, người với người, sao nỡ đối xử với nhau tàn ác, vô cảm như vậy. Nhất là khi biểu tình là quyền của công dân, được quy định trong Hiến pháp (tôi đã có nhiều bài viết về vấn đề này, đăng trên blog này, nên không nói thêm ở đây).

Đi vào câu hỏi của anh, thì tôi thấy thế này:

Nói chung, pháp luật nước nào, dù là của “bọn tư bổn giãy chết”, hay những nước to, nước nhỏ, nước giàu, nước nghèo, nước ở châu Phi, hay châu Á … – và tất nhiên cả Việt Nam, đều coi con người là tài sản quý nhất. Thế nên, những gì thuộc về con người (bản ngã, bản năng, trí tuệ …) đều được pháp luật tôn trọng và bảo vệ. Cụ thể con người được bảo vệ về tính mạng, sức khỏe, quyền con người (gồm quyền được sống, được đối xử bình đẳng …).

Có lẽ chính vì vậy, mà chủ tịch Hồ Chí Minh khi xưa có trích dẫn một câu trong Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ. Nguyên văn “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Theo tôi hiểu, việc biểu tình Vì môi trường có thể xem là quyền “mưu cầu hạnh phúc”.

Tại bản Hiến Pháp 2013 của nước CHXHCNVN –  Chương II (QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN VÀ NGHĨA VỤ CƠ BẢN CỦA CÔNG DÂN) quy định rõ như sau:

Điều 16  

1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội.

Điều 19  

Mọi người có quyền sống. Tính mạng con người được pháp luật bảo hộ. Không ai bị tước đoạt tính mạng trái luật. 

Điều 20  

1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm.

2. Không ai bị bắt nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt, giam, giữ người do luật định.

Qua đó, có thể thấy việc những người đi biểu tình bị lực lượng mặc áo màu xanh lá cây, hay những người bịt mặt bí hiểm đánh, hay xô đẩy, “sờ mó” vào cơ thể … đều là những hành động bị cấm – theo quy định tại Hiến Pháp.

Tuy nhiên, tôi nghĩ cũng có thể là do phía Chính quyền vì lý do nào đó, cho rằng việc người dân biểu tình làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự, hay thậm chí nặng nề hơn như “phản động”, “chống đối”, …vv – thì về nguyên tắc, cũng không được đánh đập, xỉ nhục. Mà phải lập biên bản, xác định hành vi sai phạm, sau đó mới xử lý theo quy định (chẳng hạn như xử phạt hành chính, hay truy tố ra trước tòa án …).

Nhưng bất luận thế nào, thì việc xử lý, bắt giữ người biểu tình (nếu có), nhất thiết phải do những người có thẩm quyền, trách nhiệm thực hiện (ở đây là lực lượng công an, mặc trang phục công an chính danh đàng hoàng). Chứ lực lượng Thanh niên xung phong hay những “người lạ” không có quyền này.

Tóm lại, tôi muốn nhấn mạnh là dù sao, hoàn cảnh nào, thì cũng không ai có quyền được đánh người. Thậm chí nếu đánh người nghiêm trọng, những kẻ đánh có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Dối trá và… xin lỗi!

Hà Văn Thịnh (Dân Luận) – Chúng ta đang sống ở cái thời mà DỐI TRÁ là đặc trưng, thậm chí là “đỉnh cao sáng tạo”: Quan chức, nhà báo thi nhau lừa dân miễn là cái sự lừa đó góp phần gia cố thêm cái độ bền vững của… dối trá!

Có cảm giác rằng không ít quan chức thời nay đã vượt quá mọi giới hạn của liêm sỉ và khinh miệt người dân đến mức tận cùng của càn rỡ…

Có nhiều lắm những dẫn chứng nhưng chỉ xin nêu 3 vụ việc tạm gọi là tiêu biểu.

Chuyện thứ nhất, liên quan đến vụ cá chết với tuyên bố chắc như đinh đóng xuống bùn của ông thứ trưởng Bộ TN-MT rằng Formosa đã được cấp phép xả thải đi ngầm xuống biển! Người dân chưa hết ngạc nhiên vì sự cấp phép kì quái thì chỉ mấy ngày sau, cũng ở cái bộ có tài khua môi đó, ông bộ trưởng đã khẳng định ngược lại


Thứ trưởng Bộ TN&MT nói Formosa được cấp phép lắp ống
xả thải trong khi Bộ trưởng Bộ này nói ngược lại.

( http://www.baogiaothong.vn/formosa-xa-thai-ngam-thu-truong-noi-duoc-phep-bo-truong-bao-khong-d148034.html)!

Chuyện thứ hai là của VTV3. Nhóm phóng viên 3 người đã đem theo dụng cụ, mượn người dân để dàn dựng rồi quay phóng sự về việc người dân trồng ra lấy chổi quét cho… rách rau để giả rằng rau có sâu, tức là không có thuốc trừ sâu. Sau khi người dân và chính quyền địa phương phản ứng dữ dội thì VTV3 đã tổ chức… xin lỗi


Ảnh cắt từ chương trình “Chào Buổi Sáng” của VTV

( http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20160511/phong-vien-vtv-xin-thong-cam-ve-phong-su-dung-choi-quet-rau/1099114.html…)?

Chuyện thứ ba là truyền thông nhà nước công khai tố cáo sự phản ứng của người dân khi biểu tình để bảo vệ môi trường là do bị thế lực phản động xúi giục, nhằm phá hoại “cuộc sống bình yên của người dân”

( http://vtc.vn/nhung-ke-phan-dong-dang-muon-danh-bao-ve-moi-truong-pha-hoai-cuoc-song-binh-yen.2.618697.htm)

Có rất nhiều nỗi đau trong cái lẽ ngẫm suy chát đắng về ba sự việc trên – cũng như rất nhiều điều tương tự.

Xin hỏi rằng ngay cả bộ trưởng và thứ trưởng cũng công khai lừa dân như thế thì dân còn biết tin vào ai ở mảnh đất tội nghiệp này? Ông thứ trưởng đã phạm vào cái tội tày đình là bao che cho sự hại dân, hại nước; tuyên bố vô trách nhiệm, bất kể sự thật sao không bị cách chức cũng như chẳng hề thấy thông báo kiểm điểm? Chẳng lẽ trong chế độ này, người ta có quyền tức là mặc định luôn rằng ưa chi nói nấy, không cần sự thật? Đó là chưa bàn chuyện ông thứ trưởng chỉ có bằng xã hội học nhưng lại khơi khơi làm lãnh đạo ở cái bộ đòi hỏi rất nhiều kiến thức chuyên môn về kỹ thuật, hóa chất…

Trong câu chuyện bi hài, bẩn thỉu của VTV3, không chỉ có nước mắt mà còn thấy bóng dáng của… máu, bởi nó liên quan đến cuộc sống của hàng trăm hộ dân mưu sinh bằng nghề trồng rau sạch. Phóng sự như thế, bịp lừa thế kia có khác gì cướp đi miếng ăn, sự sống của những người chân lấm tay bùn? Sự vô lương tâm, tàn nhẫn hơn cả độc ác ấy phản ánh một sự thật trần trụi: Đạo đức nghề nghiệp của những kẻ mang danh nhà báo ấy lở lói đến mức kinh hoàng. Cần nhớ rằng đây không phải là lần đầu tiên truyền thông nhà nước cố tình dàn dựng cái gọi là sự thật mà đã không ít lần dối trá trong chuyện mua nước mắt, gải tạo nụ cười, bỡn cợt sự tung hô…

Câu chuyện thứ 3 là một trong những sự dối trá trơ trẽn nhất của… thông tin chính thống liên quan đến chuyện cá chết trắng bờ biển.

Đồng ý rằng sự kích động của những người không ưa gì chế độ này, ít nhiều đều có; thế nhưng, bảo rằng cuộc sống của người dân đang bình yên là sự dối trá đáng khinh bỉ.

Làm sao bình yên khi hàng vạn người dân miền Trung đang phải sống dở, chết dở khi cá chết, rặng san hô lụi tàn, thuyền bỏ biển, cá không ai dám ăn, biển chẳng ai dám tắm? Làm sao bình yên khi tham nhũng cứ tràn lan, song hành nghễu nghện với rút kinh nghiệm và kiểm điểm sâu sắc? Làm sao bình yên khi nợ công mỗi người dân đang phải gánh là 30 triệu đồng? Làm sao bình yên khi ăn cái gì cũng sợ? Sự độc hại của thực phẩm, sự bất lực của các cơ quan chức năng đã làm cho bệnh ung thư ở VN thành nhất nhì thế giới và, “chỉ số hạnh phúc” của VN hiện chỉ xếp trên… Lybia, trong sô 125 nước được khảo sát?

Quả là sự bình yên của trắng trợn và vô sỉ.

Để bàn cho hết chuyện dối trá trong thời đại đồ giả – giả lý tưởng, giả nhân nghĩa, giả bằng cấp, giả phát triển, giả bình yên, giả tương lai ờ ỡm, giả hứa hẹn tù mù, giả công lý, giả trí tuệ, sáng suốt…; chẳng có bút mực nào tả nổi.

Chỉ xin hỏi vài câu rất nhỏ thôi: Sự phẫn uất của lòng dân hiện nay là có thật hay… bị kích động? Không lẽ các vị nhắm mắt cho rằng nỗi đau của dân, nỗi xót của ,Nước nỗi hận của Tiên Tổ cũng là đồ giả? Các vị cầm quyền có dám tổ chức trưng cầu dân ý không? Tại sao các nước giãy chết không có tù nhân lương tâm mà VN lại nhiều thế? Tại sao chế độ của bè lũ xấu xa mà đất nước người ta yên bình thế? Tại sao quan chức nước mình béo tốt thế mà đa số người dân VN lại ốm o gầy guộc thế?…

Nếu các vị dám trả lời không giả, chỉ một phần rất nhỏ của mỗi câu hỏi trên đây thì tôi đoan chắc, người dân đã thấy quá đỗi hạnh phúc rồi…

Để kết thúc, xin khẳng định rằng có những tội ác không bao giờ có đủ cho bất cứ lời xin lỗi nào. Để đất nước lâm vào tình cảnh như hiện nay là điều không một người yêu nước nào chịu nổi.

Lời xin lỗi cần nhất là các vị hãy dũng cảm để mở lời xin lỗi lương tâm của chính mình – nếu như các vị vẫn còn, chút ít lương tâm!

Huế, 12.5.2016

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s