Chủ nghĩa xã hội dẫn tới sự diệt vong của dân tộc

Posted: May 21, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Thị Từ Huy (Blog RFA) – Có thể bài viết này (cũng như nhiều bài khác) của tôi sẽ bị luật pháp của chính quyền đảng trị sử dụng để buộc tội cho tôi theo một trong các điều 79, 88, 258. Nhưng như thế thì nực cười lắm, vì tôi chỉ làm công việc phân tích, tôi (cũng như nhiều tù nhân chính trị và các nhà hoạt động dân chủ khác) không thể nào lật đổ chính quyền được.

� Xem thêm: Bầu cử ĐBQH khóa 14: Hãy nói không với trò lừa bịp!


Diễn ‘Tuyên thệ’ trước khi diễn ‘Ngày hội bầu cử Quốc hội’

Chúng tôi không có cách gì để lật đổ chính quyền. Muốn buộc tội chúng tôi trước hết phải đưa bà Nguyễn Thị Kim Ngân và Quốc hội 13 ra tòa và buộc tội họ rồi đưa họ vào nhà tù, bởi vì chính bà Chủ tịch Quốc hội và Quốc hội 13 mới là những người đã thực sự lật đổ chính quyền để lập nên một chính quyền mới.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân nếu còn lãnh đạo Quốc hội 14, đề nghị bà nên đổi danh xưng « Hiến pháp » thành ra « Đảng pháp » và « Pháp luật » thành ra « Đảng luật », và bà chỉ nên thề trung thành với Đảng thôi, như thế thì bà sẽ tránh được việc phải trở nên dối trá, tránh được việc lời thề của bà trở thành « lời thề cá chết » (Việt Nam có câu ngạn ngữ : « thề cá trê chui ống », nhưng trong những ngày biển bị đầu độc này, nó sẽ được thay thế bằng ngạn ngữ đương đại : « lời thề cá chết »).

Tuy nhiên, dù các bài viết của tôi sẽ khiến tôi phải chịu tai nạn giao thông do các ông bà dàn dựng (như dư luận vẫn lan truyền), hay phải bị tạt a xít bởi những người chẳng có thù oán gì với tôi, hay bị hành hung bởi những « côn đồ » chẳng hề biết gì về tôi, hay bị chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc bắt bỏ tù, hay bị thủ tiêu bí mật, thì tôi vẫn cứ viết.

Bởi vì tình thế lúc này là : dù tôi có viết hay không thì dân tộc này cũng đang trên đường diệt vong. Dù tôi có viết hay không thì mẹ tôi, họ hàng và người thân của tôi, các cháu tôi, những người đồng bào của tôi vẫn đang hàng ngày ăn muối được lấy lên từ biển đã bị đầu độc, có thể ăn nước mắm được làm ra từ cá đã bị đầu độc… Nghĩa là hàng ngày người Việt Nam đang tích tụ chất độc vào người.

TPP hay hợp tác quân sự Việt-Mỹ không thể cứu dân tộc Việt Nam khỏi con đường diệt vong. Bởi vì với một chính quyền lệ thuộc Trung Quốc, với cách xử lý hiện nay mà tất cả chúng ta đang chứng kiến, chất độc sẽ còn tiếp tục, dưới các hình thức khác nhau, được rải trên xứ sở này. Chuyến thăm của Tổng thống Obama có thể giúp chính quyền Việt Nam giải quyết một vài khó khăn để chính quyền và đảng có thể tiếp tục tồn tại. Nhưng đó là sự tồn tại của đảng cộng sản và chính quyền cộng sản, còn đối với dân tộc Việt Nam thì chỉ có một con đường chết.

Dù GDP có tăng, dù có mở rộng các hợp tác, có thu hút đầu tư nước ngoài, có giải quyết được tạm thời các khó khăn kinh tế (điều này hoàn toàn không có gì chắc chắn) thì VN cũng không tránh khỏi bị hủy diệt bởi các đe dọa về môi trường đang trở thành hiện thực. Nếu vụ cá chết ở miền Trung vừa rồi chỉ là dấu hiệu của một cuộc chiến tranh chất độc, thì cuộc chiến đó đang còn tiếp diễn trong lặng lẽ, trong sự im lặng đồng lõa của chính quyền Việt Nam. Có nghĩa là người dân Việt Nam đang được chuẩn bị để chết một cái chết từ từ. Điều này tôi chỉ nhắc lại phân tích của những người khác, những người đã nói ra điều đó trước tôi từ lâu. Có lẽ đấy là lý do khiến Trần Huỳnh Duy Thức chọn cách tuyệt thực đến chết để đòi quyền bầu cử tự do cho người dân, bởi vì anh ấy biết rằng đằng nào cả dân tộc này cũng sẽ bị hủy diệt. Vậy chết ngay bây giờ hay chết sau vài tháng, vài năm nữa, thì có gì khác nhau ?

Biển đã chết, rừng đã chết, đồng bằng đã và đang chết, những dòng sông đã và đang chết… vậy có cách gì cưỡng lại được sự diệt vong ?

Chỉ có một cách thôi: dân chủ hóa bộ máy chính trị, chọn được những người lãnh đạo hoàn toàn không có quan hệ với Trung Quốc, chấp nhận một số thiệt thòi trước mắt (nhưng những thiệt thòi đó chẳng đáng bao nhiêu so với sự mất mát khủng khiếp trong dài hạn), thay đổi toàn bộ bộ máy và phương thức quản lý, làm trong sạch toàn bộ hệ thống hành chính. Những điều này guồng máy lãnh đạo đương nhiệm đang tỏ ra cho người dân thấy rằng họ KHÔNG THỂ thực hiện. Có lẽ một trong các lý do là, đối với họ, không chỉ là tay nhúng chàm, mà chàm đã ăn tận não bộ.

Nếu không dân chủ hóa được cơ chế chính trị thì Việt Nam chỉ có một cái đích : cả dân tộc bị hủy diệt từ từ.

Chủ nghĩa xã hội sẽ dẫn chúng ta tới đâu ? Câu hỏi này, trong một số bài viết trước đây tôi có đặt ra, nhưng, cũng như tất cả mọi người, tôi chưa tìm thấy câu trả lời.

Giờ đây, trong đầu tôi, câu trả lời đã rất rõ rệt : chủ nghĩa xã hội dẫn tới sự diệt vong của dân tộc.

Bầu cử ĐBQH khóa 14: Hãy nói không với trò lừa bịp!

Kami (Blog RFA) – Cứ năm năm một lần, ở Việt Nam lại định kỳ tiến hành bầu cử Quốc Hội và Hội đồng Nhân dân (HĐND) các cấp. Đây là quá trình người dân thực hiện quyền lực chính trị của cá nhân mình để lựa chọn ra các cá nhân thay mặt mình trong cơ quan quyền lực nhà nước các cấp. Ngày 22/5/2015 tới đây cũng vậy, ở Việt nam sẽ tiến hành bầu cử Quốc hội khoá 14 – nhiệm kỳ 2016-2021.


Trò hề bầu cử tại một điểm bầu cử ở Hà Nội vào ngày 22 tháng 5 năm 2011.

Quốc hay Cuốc hội?

Theo Hiến pháp sửa đổi năm 2013 đã được Quốc hội thông qua đã quy định, nhân dân là chủ thể của quyền lực nhà nước và việc lựa chọn các chức danh lãnh đạo của nhà nước là công việc của cử tri, và quyền đó phải thuộc về người dân. Theo Điều 2 – khoản 2 quy định: Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân. Tại Điều 6 đã ghi rõ: Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng dân chủ trực tiếp, bằng dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan khác của Nhà nước. Đồng thời Điều 69 khẳng định: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Tuy vậy với một thể chế chính trị độc đảng như ở Việt nam hiện nay, thì tất cả các quy định của luật pháp chỉ mang tính hình thức chứ không có giá trị thực tiễn. Với thể chế chính trị một đảng độc quyền lãnh đạo như ở Việt nam hiện nay, thì việc Quốc hội chỉ làm nhiệm vụ của một cánh tay nối dài của đảng và là tấm bình phong nhằm hợp thức hóa các chủ trương đường lối của Đảng CSVN là một điều quá rõ ràng. Nói một cách chính xác rằng, Quốc hội ở Việt nam hiện nay không hề có một thực quyền gì, không bao giờ là cơ quan quyền lực cao nhất như Hiến pháp quy định. Sự có mặt của Quốc hôi ở Việt nam thực ra có cũng thế mà không có thì cũng vẫn như vậy. Chính vì vậy có nhiều người thấy rằng, nếu như vậy thì có cần thiết phải có một cơ quan gọi là Quốc hội nữa hay không?

Sự thao túng tới mức lũng đoạn của Đảng CSVN cũng chính là nguyên nhân dẫn tới chất lượng ĐBQH thấp hoặc quá thấp không đủ phẩm chất để đảm nhiệm những trọng trách đại biểu cho Nhân dân. Tuyệt đại đa số các ĐBQH của Việt nam hiện nay được mệnh danh là các ông bà Nghị gật. Việc ĐBQH Trần Du Lịch từng lên tiếng rằng: “Tôi thấy tiêu chuẩn ứng cử đại biểu Quốc hội đơn giản quá, nếu cứ chung chung thế này thì một người mới từ bệnh viện tâm thần cũng ứng cử được” hay ĐBQH Phạm Khánh Phong Lan, Phó giám đốc Sở Y tế TP.HCM, thẳng thắn kiến nghị, yêu cầu các ứng viên ĐBQH cần phải được khám sức khỏe tâm thần là điều đáng phải suy nghĩ.

Đại biểu Quốc hội ở Việt nam không đại diện cho nguyện vọng và ý chí của cử tri là điều không phải bàn cãi. Việc có tới trên 90% là đảng viên của Đảng CSVN trong danh sách ứng cử ĐBQH khóa 14, trong lúc số lượng đảng viên hiện có hiện nay chỉ có (ước chừng) khoảng trên 4 triệu người. Nếu so với tổng dân số của Việt nam hiện nay là hơn 90 triệu người thì mới thấy hết được sự vô lý đến mức kinh ngạc. Điều này thể hiện sự bất bình đẳng và đi ngược lại bản Tuyên ngôn độc lập tháng 9/1945 của Nhà nước Việt nam hiện nay, đó là: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng.”

Đây là một đặc thù đồng thời là một nhược điểm khá trầm trọng trong việc lựa chọn các đại biểu của nhân dân vào trong Quốc hội Việt nam. Đây được cho là hậu quả của vấn đề dân chủ hình thức, thiếu thực chất trong việc lựa chọn nhân sự của Quốc hội.

Cần phải làm gì?

Từ lâu nay ở Việt nam, các cuộc bầu cử Quốc hội chỉ là một việc làm mang tính hình thức trong cơ chế “Đảng cử, Dân bầu”, người dân chỉ có quyền lựa chọn và bầu các đại biểu theo danh sách Đảng đã duyệt sẵn. Rồi kết quả ai trúng, ai trượt thì cũng do Đảng đã cơ cấu sẵn từ trước, đây là một hành động coi thường dân chúng đã diễn ra công khai hàng chục năm nay. Do tình trạng này diễn ra đã quá lâu, nên người dân không mấy ai quan tâm đến việc lựa chọn các đại biểu thay mặt cho mình trong các cơ quan quyền lực nhà nước. Chính vì thế, tình trạng một người đi bầu thay cho cả gia đình hay chuyện ông tổ trưởng dân phố “tiện tay” bỏ phiếu hộ cho những ai chưa bỏ phiếu là điều được coi là hết sức bình thường.

Ở Việt Nam, việc bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân được tiến hành theo nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín. Luật bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp năm 2015 cũng xác định bầu cử là quyền công dân chứ không phải là nghĩa vụ. Đồng thời người không đi bầu cử cũng không phải chịu bất kỳ trách nhiệm gì theo quy định của pháp luật. Chính vì thế nên việc mỗi cử tri tham gia bỏ phiếu bầu cử hoàn toàn phụ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người.

Nhiều ý kiến hỏi rằng, công dân phải có các hành động thiết thực thế nào để buộc chính quyền phải lắng nghe nguyện vọng của dân chúng và phải thay đổi?

Thì việc tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội khóa 14, ngày 22/5 tới đây, thông qua hành động không đi bỏ phiếu, cũng như tuyệt đối không dễ dãi trong việc một người đi bỏ phiếu cho cả nhà, hoặc ủy quyền cho ông tổ trưởng dân phố làm thay vì cả nể. Tuy nhiên trên thực tế cho thấy một số nơi làm việc hay học tập ra các quy định bắt buộc phải đi bầu cửa. Đây là những quy định hoàn toàn trái pháp luật. Để tránh các phiền phức không đáng có, thì những cử tri thuộc đối tượng này hãy bỏ phiếu trắng, để thể hiện sự không đồng tình của mình đối với cuộc bầu cử giả hiệu.

Cần phải hiểu đây cũng là một cách mà mỗi cá nhân chúng ta góp phần tạo nên sức ép buộc nhà nước phải thay đổi. Qua đó nhà nước sẽ có những cải cách để các cuộc bầu cử trong thể chế chính trị dù là duy nhất một đảng cũng phải mang tính thực chất hơn. Buộc họ phải tôn trọng và khuyến khích việc cạnh tranh trong ứng cử và đề cử làm cơ sở cho cử tri chọn lựa người thực sự có tài tham gia cống hiến và phục vụ đất nước. Đồng thời đưa Quốc hội thực hiện tốt vai trò giám sát hoạt động của nhà nước để tăng cường việc giám sát để buộc phải điều chỉnh về mặt quyền lực. Điều đó sẽ đánh động dư luận xã hội, cũng như góp phần để các cử tri thức tỉnh trong việc thực hiện quyền lực chính trị của cá nhân mình, trong việc lựa chọn các đại biểu của mình trong Quốc hội. Đây cũng là sự đóng góp cho một giải pháp cần thiết để phá vỡ cái cơ chế “Đảng cử, Dân bầu” như hiện nay.

Kết

Căn cứ vào những vấn đề đã phân tích như trên cho thấy, việc không tham gia bầu cử bầu cũng cũng là một hành động thiết thực góp phần cho sự tiến bộ của đất nước về mặt chính trị. Đây là một cách biểu thị ý chí của các cử tri để cho chính quyền thấy rằng, Quốc hội hiện nay không xứng đáng là cơ quan đại diện cho ý chí của nhân dân và các ĐBQH cũng không hề đại diện cho nguyện vọng của cử tri. Việc tổ chức bầu cử giả hiệu như hiện nay của nhà nước ở Việt nam về thực chất có cũng như không, tất cả chỉ là một màn kịch, mà kết quả cuối cùng thì ai cũng đã biết trước. Qua việc bầu các chức danh chủ chốt của Nhà nước cho nhiệm kỳ 2016-2020 đã được chuẩn y trước ngày bầu cử 2 tháng.

Chuyện kiểm phiếu bầu cử lâu nay là việc làm hình thức lấy lệ, không có ai chứng kiến và kết quả thế nào thì người dân cũng không quan tâm. Do vậy đã đến lúc việc ai trúng, ai trượt ĐBQH cũng cần phải được chú ý. Mọi cá nhân và các tổ chức XHDS hãy tổ chức viêc tham gia giám sát, để phát hiện các bằng chứng vi phạm Luật bầu cử và ngay lập tức yêu cầu tổ bầu cử lập biên bản về sự vi phạm đó. Đồng thời các thông tin về bằng chứng thu thập (video clip, sound bite…) được cần được chia sẻ, phát tán rộng rãi trên mạng xã hội để vạch trần các sai trái đã diễn ra tại các cuộc bầu cử ĐBQH lần này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s