Chuyện chiếc xe biển xanh và ông phó say rượu

Posted: June 6, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Thông (Toithichdoc Blog) Theo Một Thế GiớiPhép nước không phải do cá nhân nào tạo ra, mà cũng chả dành riêng cho ai hoặc nơi nào. Đó là luật lệ chung của nhà nước, của mọi người, từ vị nguyên thủ quốc gia đến người dân thường đều phải tuân thủ.

� Xem thêm: Bánh đúc có xương? + Nhà máy in tiền Quốc gia lãi 30 tỷ đồng năm 2015 + Ụ nổi 500 tỷ đã bán thành công với giá… sắt vụn.


Siêu xe Lexus và quan Trịnh Xuân Thanh

Cứ như báo chí và dư luận ồn ào suốt tuần qua thì có thể nói rằng đội ngũ cán bộ trong các cơ quan nhà nước đang “có vấn đề”. Hiện tượng chưa hẳn là bản chất nhưng hiện tượng dồn dập khiến người ta không khỏi nghi ngờ.

Phải nói rằng, vào thời buổi công nghệ thông tin, sức phát hiện và sự lan tỏa của những vụ việc này nọ thật quá tưởng tượng, nhanh chả kém tốc độ ánh sáng. Nhiều chuyện phát lộ, người ta không thể giữ kín, đóng cửa trong nhà bảo nhau, xử lý nội bộ như trước kia được nữa. Tất cả được công khai cho thiên hạ bình phẩm, phán xét.

Đáng chú ý nhất, dư luận rất ồn ào về chiếc siêu xe Lexus tiền tỉ “gây lắm hồ nghi” của ông Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, rồi tiếp đó là hành vi vô văn hóa của ông Phó chánh văn phòng Bộ Y tế. Những vị này, nếu bảo là cán bộ to thì chưa hẳn to, nhưng cũng không hề nhỏ. Dân chúng xếp hạng họ vào diện “phụ mẫu chi dân”, nói một tiếng nhiều người phải dạ. Trên danh nghĩa thì họ là công bộc của dân, là cán bộ lãnh đạo, nhưng trên thực tế thì dân không biết gọi họ là gì.

Có lẽ phải lược lại chuyện về hai “điển hình” ngược này. Vị thứ nhất, ông Trịnh Xuân Thanh là đương kim Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Mặc dù cỡ như ông phải biết rõ Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định 32/2015/QĐ-Ttg về việc quy định tiêu chuẩn, định mức và chế độ sử dụng xe công trong cơ quan nhà nước nhưng ông vẫn phớt lờ. Chiếc xe ông sử dụng gắn biển xanh xe công nhưng lại là siêu xe tiền tỉ, trị giá gấp nhiều lần định mức. Khi bị dân phát hiện, ông tiếp tục giải thích “khó nghe” rằng xe ấy là xe cá nhân, được bạn cho mượn, rằng ông thông cảm địa phương còn nghèo, khó khăn nên lấy xe riêng dùng vào việc công. Mà đã công vụ thì phải biển số xanh. Chưa cần đi sâu vào việc có ai tốt thế cho ông “mượn” chiếc xe trị giá mấy tỉ dùng vô thời hạn (thiên hạ thì xì xào chả ai cho không ai cái gì, liệu có yếu tố tham nhũng không, hay là mua bán trốn thuế), chỉ riêng việc gắn thêm biển xanh cho xe tư nhân đã là vi phạm pháp luật. Ai cũng biết, theo quy định, một chiếc xe không thể cùng lúc có 2 biển số, trừ trường hợp xe gian, dùng vào việc mờ ám. Ông biết thế là sai nhưng cứ bất chấp. Tập thể lãnh đạo tỉnh Hâu Giang biết thế là sai nhưng cứ phớt lờ, thậm chí còn bao biện cho ông Thanh. Công an tỉnh biết thế là trái luật nhưng cứ liều cấp biển số mới. Nói tóm lại, phớt tất kỷ cương phép nước. Chỉ để nuông chiều một vị cán bộ đầu tỉnh mắc bệnh sĩ, sang chảnh, thích oai. Ngày xưa hương lý làng xã ganh nhau “góc chiếu giữa làng hơn một sàng xó bếp”, bây giờ cán bộ nhà nước nhiều người vẫn giữ nguyên cái tâm lý làng xã ấy, thậm chí còn đậm hơn. Và họ lại được tiếp tay bởi những người cùng hội cùng thuyền.

Cũng cần nói thêm, ông quan phó tỉnh này có một quá khứ cũng không lấy gì thơm tho lắm. Khi làm lãnh đạo (Phó tổng giám đốc, rồi Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Xây lắp Dầu khí – PVC) ông đã để lại cho doanh nghiệp nhà nước này món thua lỗ hơn 2.200 tỉ đồng. Chả những không bị xử lý, ông lại được đá hất lên giữ chức Phó chánh văn phòng, sau đó là Trưởng ban Chỉ đạo đổi mới doanh nghiệp Bộ Công Thương. Và tiếp nữa, ông được luân chuyển cán bộ, đưa về làm Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, một dạng cán bộ nguồn. Có thể nói, với một người lý lịch đen như vậy, công tác tổ chức cán bộ của trung ương mà đứng đầu là ông Phạm Minh Chính không thể không biết, nhưng cứ cố tình hất lên, làm gì mà bộ máy lãnh đạo của nhà nước này chả càng ngày càng lụn bại. Cứ tưởng bài học Dương Chí Dũng – Cục trưởng Cục Hàng hải đã làm các nhà chức việc rút kinh nghiệm xương máu, nhưng ai ngờ sợi dây kinh nghiệm ấy càng rút càng dài, càng tệ.


Phó chánh văn phòng Bộ Y tế, ông Đỗ Trường Duy.

Vị thứ 2, ông “quan” này còn khá trẻ nhưng đã đóng chức Phó chánh văn phòng Bộ Y tế, ông Đỗ Trường Duy. Phẩm hàm như thế cũng là khá cao. Ông không sang chảnh, quanh co, đáng ngờ như ông Phó chủ tịch tỉnh nói ở trên, nhưng tệ ở cái nhân cách, phẩm chất. Là người lãnh đạo, quan chức ở một bộ trung ương, ông chẳng những không gương mẫu về phẩm cách mà còn tự bôi đen bôi xấu nó. Giờ làm việc công, ông đi uống rượu. Rượu vào, ông va chạm với dân, quen thói nhà quan nên hùng hổ dọa nạt dân, có những lời nói, hành vi xúc phạm, thiếu văn hóa khiến dân bất bình. Ngay tại cơ quan bộ, tại thủ đô mà ông còn hung hăng thế, coi thường pháp luật thế, nếu ông đi công cán nơi khác, vùng sâu vùng xa dân trí thấp, ông còn làm ông trời con đến thế nào. Ấy vậy mà, đáng lẽ ra phải thật nghiêm khắc với đồng sự như vậy thì ông Chánh văn phòng Bộ vẫn cố bao biện, giảm nhẹ vấn đề, rằng ông Duy tuy là Phó chánh văn phòng nhưng chỉ phụ trách về… công nghệ thông tin. Giời ạ, phụ gì thì phụ, trách gì thì trách, ông ấy cũng là Phó chánh văn phòng chứ có phải anh ấm ớ đâu. Những người cầm cân nẩy mực, như lãnh đạo tỉnh Hậu Giang, như ông Chánh văn phòng Bộ Y tế, đã không nghiêm khắc với sai phạm của cấp dưới, lại còn thiếu phục thiện, không dám nhìn thẳng vào sự thực, bao che bao biện cho người sai cái sai, quả thật bộ máy cán bộ nhà nước với những vị lãnh đạo như thế rất đáng lo.

Phép nước không phải do cá nhân nào tạo ra, mà cũng chả dành riêng cho ai hoặc nơi nào. Đó là luật lệ chung của nhà nước, của mọi người, từ vị nguyên thủ quốc gia đến người dân thường đều phải tuân thủ. Nếu cứ tạo thêm quy định riêng, trường hợp đặc biệt, đối tượng ngoại lệ để xé rào thì còn gì là phép nước, rồi ai bảo được ai.

Làm quan, hay làm cán bộ, phải gương mẫu, đặt tư cách lên hàng đầu bởi luôn có sự săm soi của mọi người, “quan trên trông xuống người ta trông vào”. Phải coi đó là sự hy sinh cần thiết để đánh đổi lấy quyền lực, địa vị, uy phong, đẳng cấp xã hội. Nếu không chấp nhận luật bất thành văn ấy thì đừng làm quan, làm cán bộ. Dân chúng đóng thuế, bỏ tiền ra nuôi bộ máy điều hành gồm những con người như thế thì họ có quyền đòi hỏi cán bộ phải gương mẫu, tận tụy, quên mình, hy sinh. Địa vị chức vụ càng cao, sự đòi hỏi của dân với cán bộ càng nhiều, sự hy sinh của cán bộ càng lớn. Công bộc của dân là vậy, không thể nào khác được.

Tôi gút lại bằng chuyện người xưa. Trần Anh Tông là ông vua tài giỏi, nghiêm minh, trọng phép nước thời Trần thế kỷ 13 – 14. Sử cũ kể lại có lần vị hoàng phi Huy Tư mà ông yêu quý được đi theo hầu nhà vua. Theo định chế luật lệ của triều đình thì hoàng phi không được đi kiệu. Nhưng hoàng hậu Bảo Từ thương tình, lấy kiệu của bà tạm cho hoàng phi dùng. Nhà vua biết chuyện liền bảo hoàng hậu: “Bà có yêu quý Huy Tư thì cho thứ khác, chứ cái kiệu đã có điển chế quy định, không thể tùy tiện thế được, đừng có làm sai phép nước”.

Dưới triều vua Anh Tông, đội ngũ quan lại hầu hết đều gương mẫu, mẫn cán, xứng đáng là những công bộc của dân, góp phần xây dựng được một giai đoạn đất nước thái bình thịnh trị.

Bánh đúc có xương?

Đinh Tấn Lực – Tiên sư bọn ĐÁNH ĐỒNG Bản sắc dân tộc với Bản sắc cộng sản!

.

Nhà máy in tiền Quốc gia lãi 30 tỷ đồng năm 2015

(TP) – Nhà máy In tiền Quốc gia (NBPP), Công ty TNHH một thành viên do Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) làm chủ sở hữu vừa công bố kết quả hoạt động trong năm tài chính 2015.

Theo đó, NBPP đạt 1.430 tỷ đồng doanh thu từ hoạt động kinh doanh chính và 27 tỷ đồng doanh thu từ hoạt động tài chính. Trừ đi các chi phí, NBPP đạt 30 tỷ đồng lợi nhuận trước thuế và 23,5 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế.

NBPP đặt mục tiêu đạt hơn 1.958 tỷ đồng doanh thu cho năm 2016 với lợi nhuận dự kiến đạt gần 38 tỷ đồng.

Ụ nổi 500 tỷ đã bán thành công với giá… sắt vụn

Mi An (BĐV) – Chiếc ụ nổi trứ danh của Vinalines trị giá 500 tỷ đồng đã được bán xong xuôi với giá sắt vụn là 38,5 tỷ đồng. Chiếc ụ nổi trứ danh của Vinalines trị giá 500 tỷ đồng đã được bán xong xuôi với giá sắt vụn là 38,5 tỷ đồng.


Ụ nổi 500 tỷ của Vinalines đã bán thành công với giá sắt vụn.

Nếu muốn chọn một tin tức có thể mang lại những cảm xúc vui vẻ cho người đọc, xin chân thành khuyên bạn đọc đừng bỏ qua một bản tin ngắn trên báo Tiền phong gần đây.

Bản tin cho biết một tin vui: “Ngày 3/6, thông tin từ Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) cho hay, vừa tiến hành xong phiên đấu giá bán ụ nổi 83M. Theo đó, một cá nhân đã thắng phiên đấu giá với mức 38,5 tỷ đồng”.

Cái ụ nổi 51 tuổi này nổi tiếng bởi báo chí đã tốn khá nhiều giấy mực cho nó. Không phải bởi nó có đặc tính gì nổi bật mà bởi nó có một số phận kỳ lạ. Ụ nổi này đã bị cơ quan đăng kiểm của Nga dừng quản lý từ năm 2006, chắc với lý do để cho… về hưu vì tuổi già sức yếu. Thế nhưng sứ mạng với đời của nó chưa hết, năm 2008, hai ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc vẫn quyết tâm rước “cụ hưu” này về.

Trần đời cũng chưa thấy có màn mua bán nào lạ kỳ như màn mua cái ụ nổi này, báo Tiền phong cho biết, trong khi bên bán chỉ chào giá 5 triệu USD thì phía Vinalines lại đòi mua với giá 9 triệu USD.

Sau khi sửa chữa, vận chuyển về đến Việt Nam, ụ nổi 51 năm tuổi này có giá lên tới 19,5 triệu USD, tức hơn giá gốc đến 14,5 triệu USD, thật là một hợp đồng thần kỳ vì bên mua càng chịu thiệt bao nhiêu càng sung sướng bấy nhiêu.

Và kết quả, sau khi rước được “cụ” ụ nổi 51 tuổi về đến nơi, chi phí neo đậu ở cảng Cảng Gò Dầu B tỉnh Đồng Nai đến nay đã lên tới hơn 50 tỷ đồng. Và ngày 3/6 mới đây, một nhà đầu tư đã bỏ ra 38,5 tỷ đồng để sở hữu chiếc ụ nổi tai tiếng. Tức là bán xong xuôi ụ nổi, Vinalines vẫn còn lỗ 11,5 tỷ đồng phí neo đậu. Còn số tiền 500 tỷ đồng (gồm tiền mua, vận chuyển, sửa chữa, bảo quản, dù chưa một lần sử dụng) đã hóa thành bọt biển tan vào đại dương.

Những con số của thương vụ mua bán này hẳn cũng tạo nhiều cảm hứng cho người đọc. Nó cho thấy chuyện kỳ lạ đến đâu, cũng vẫn có thể xảy ra, miễn là người ta quyết tâm và có ý chí làm nên nó. Có thể nói đây là vụ mua bán kỳ quặc nhất trong lịch sử thương mại thế giới chứ chẳng ngoa.


Kinh doanh xổ số kiến thiết ở Tiền Giang đang là nghề hái ra tiền?

Bên cạnh con số 38,5 tỷ đồng đã hóa giá thành công chiếc ụ nổi 500 tỷ, chúng ta còn có 1 con số ấn tượng không kém. Đó là chuyện sau khi bị thanh tra vì trả lương cao, thì Công ty xổ số kiến thiết Tiền Giang lại có một bước tiến mới hơn, đó là lại trả lương nhân viên… cao hơn nữa.

Thông tin trên báo Vnexpress cho biết, hết năm 2015 công ty có 125 lao động, lương bình quân đạt 23,7 triệu đồng một tháng. Cộng khoản thưởng phúc lợi 8,8 triệu đồng, bình quân các nhân viên của công ty có thu nhập lên tới 29 triệu đồng. Còn năm nay, công ty tiếp tục chăm lo đời sống người lao động khi đặt kế hoạch thu nhập bình quân là 30,2 triệu, cán bộ quản lý 49 triệu đồng.

Con số này lại đang gây bão trên mạng xã hội khi làm dấy lên một cuộc tranh cãi. Người thì bảo tưởng bỏ tiền ra mua xổ số để “ích nước lợi nhà” chứ để trả lương cao cho các cán bộ quản lý và nhân viên công ty xổ số thế này thì mua làm gì.

Người thì chua chát hơn khi so sánh, người bán vé số (đa phần là trẻ em, người già, người tàn tật) lê thân ngoài mưa nắng chỉ kiếm được vài triệu đồng/tháng, trong khi các nhân viên công ty này không biết làm những việc gì mà lại “ngồi mát ăn bát vàng” như vậy.

Chưa hết, công ty xổ số này còn đem hàng trăm tỷ đồng đi đầu tư ngoài ngành và đều đang thua lỗ nên chưa thể thoái vốn. Năm 2016, Xổ số Tiền Giang đặt mục tiêu doanh thu 3.740 tỷ, lợi nhuận là 515 tỷ đồng.

Ụ nổi mua 500 tỷ về bán thành công với giá sắt vụn, lương nhân viên công ty xổ số 30 triệu đồng, cao hơn rất nhiều ngành nghề cần phải đầu tư chất xám. Đọc những tin tức này, hẳn nhiều người đã tin, chẳng có chuyện lạ kỳ nào mà không thể xảy ra ở ta, phải không thưa bạn đọc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s