Cần “khoán 10” để giảm gánh nặng 11 triệu người ăn lương nhà nước!

Posted: June 10, 2016 in Uncategorized
Tags:

Lê Thọ Bình (VietTimes) – “Hiện nay số người hưởng lương và mang tính chất lương đã lên tới 11 triệu. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy. Đã đến lúc cần có một “khoán 10” trong việc giảm số người ăn lương nhà nước mới có nguồn để đầu tư phát triển đất nước”, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói.

� Xem thêm: Thừa gần 200 “quan xã”, người Việt giỏi hơn người Mỹ? + Tin khó tin: Nợ Bí thư, lương Chủ tịch, thuế tỉ phú và gánh nặng của 90 triệu dân.


Tổng chi cho các cơ quan trung ương của 6 tổ chức
chính trị – xã hội tới 1.503,740 tỉ đồng (Ảnh minh họa: NV)

Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy như vậy!

Bà Phạm Chi Lan nói: “Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức (CBCC), viên chức. Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước (NSNN), con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp 4 lần, nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong số 2,8 triệu công chức này.

Hàng năm trung bình chi thường xuyên của Việt Nam ở mức 68-69% tổng chi ngân sách, có lúc lên đến 72% tổng chi ngân sách. Năm nay Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký phê duyệt chi thường xuyên có ít hơn đôi chút, nhưng vẫn ở con số 65%. Khoảng 30% dùng để trả nợ. Đầu tư cho phát triển năm nay chỉ vào khoảng 17%.

Đội ngũ công chức, viên chức của chúng ta đông như vậy, nhưng theo nhiều người thì chất lượng lại không cao. Ý kiến của bà về vấn đề này như thế nào? 

– Khi còn ở cương vị Phó thủ tướng Chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc nói: “Đội ngũ công chức của chúng ta hiện nay chỉ có khoảng 30% là đáp ứng được nhu cầu công việc”. Tôi bổ sung thêm là 30% nữa là “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về”. Khi còn là Bộ trưởng Bộ TT&TT ông Lê Doãn Hợp còn thêm: “30% còn lại không chỉ không làm được việc mà còn vòi vĩnh, nhũng nhiễu, đòi hối lộ”.

Vấn đề cải cách hành chính, giảm biên chế, giảm số người hưởng lương từ NSNN đã nhiều lần được nói tới. Tuy nhiên qua 4 lần cải cách, số CBCC không những không giảm mà còn phình to hơn. Chẳng lẽ chúng ta bó tay?

– Tôi hỏi nhiều người là liệu có thể giảm biên chế được không, họ đều nói là không thể giảm được.

Chỉ có một cách thôi. Đó là bỏ hẳn biên chế đi. Chuyển sang chế độ hợp đồng lao động. Đây không phải là vấn đề gì mới mẻ. Trong vòng 20 năm trở lại đây các chuyên gia đã nói nhiều rồi. Công chức suốt đời sẽ là vật cản cho phát triển. Cần phải chuyển đổi hình thức biên chế, hợp đồng suốt đời trên cơ sở luật công chức mới. Thay vào “biên chế suốt đời” phải xác định vị trí, việc làm trên cơ sở đó đặt chuẩn cho người làm việc ở vị trí ấy.

Trong chế độ công chức hiện đại, công chức khi vào một vị trí nào đó, họ phù hợp với vị trí ấy về trình độ đào tạo, kinh nghiệm chuyên môn của họ. Chúng ta phải hướng tới một nền công vụ hiện đại như vậy. Nhiều nước người ta đã làm như vậy rồi. Ví dụ như từ những năm 2000, New Zealand đã thực hiện rồi. Họ chỉ có hợp đồng công chức chứ không có biên chế suốt đời. Thậm chí, từ cấp Thứ trưởng trở xuống cũng chỉ hợp đồng thôi.

Một nền hành chính công vụ hiện đại, chuyên nghiệp phải bảo đảm được sự năng động, thay đổi, không phải “anh” vào công chức rồi thì cứ ung dung “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” cũng chả ai làm gì được.

Nếu thực hiện được như bà nói thì quỹ lương sẽ được phân bổ như thế nào, theo bà?

– Thực hiện chế độ khoán quỹ lương gắn với giao nhiệm vụ. Ví dụ: Bộ trưởng, Chủ tịch UBND tỉnh, Vụ trưởng, Cục trưởng cần bao nhiêu người thì ký hợp đồng bấy nhiêu, ai giỏi trả lương cao họ sẽ làm, không giỏi thì tự bỏ, hoàn thành nhiệm vụ mới trả lương, không thì không trả, như vậy chỉ có cán bộ giỏi, không có cán bộ yếu kém. Và như vậy thì cán bộ giỏi mới không bỏ cơ quan ra làm cho các Công ty tư nhân hay Công ty nước ngoài.

Thủ trưởng cơ quan toàn quyền quyết định việc lương cao hay lương thấp. Nếu nhiệm vụ giao không hoàn thành thì xuất toán. Như thế thì con ông cháu cha, hay ê kíp này nọ cũng không quan trọng nữa, miễn là cạnh tranh lành mạnh, thi nhau hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Hội đoàn phải tự chủ và tự chịu trách nhiệm về kinh phí

Thưa bà, ai cũng biết các tổ chức chính trị, tổ chức đoàn thể, hội, hiệp hội cũng đang là “gánh nặng” cho NSNN, nhưng không phải ai cũng hiểu tường tận “gánh nặng” đó như thế nào. Bà có thể cho biết khái quát được không?

– Theo Dự toán chi ngân sách Trung ương năm 2016 được Bộ Tài chính công khai trên website của bộ này thì, tổng chi cho các cơ quan trung ương của 6 tổ chức chính trị – xã hội tới 1.503,740 tỉ đồng, gồm Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam (92,435 tỉ đồng); Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (551,505 tỉ đồng); Trung ương Hội LHPN Việt Nam (158,685 tỉ đồng); Hội Nông dân Việt Nam (346,515 tỉ đồng); Hội CCB Việt Nam (80,830 tỉ đồng); Tổng LĐLĐ Việt Nam (273,770 tỉ đồng). Nếu tính luôn cả dự toán ngân sách cho Liên minh Hợp tác xã Việt Nam thì tổng chi lên đến 1.615,710 tỉ đồng.

Hầu hết các hệ thống hội đoàn, trong đó đặc biệt là các tổ chức chính trị- xã hội, được tổ chức theo mô hình hành chính, có biên chế, nhà cửa, trụ sở, xe cộ, với hệ thống tổ chức và mô hình hoạt động hầu như không thay đổi từ thời bao cấp đến nay.

Tuy nhiên, đây mới là phần thông tin chi cho các hội, đoàn thể được công khai. Còn rất nhiều hội đặc thù, ở cả Trung ương và địa phương cũng được ngân sách tài trợ một phần, nhưng chưa được công khai trong dữ liệu của Bộ Tài chính, từ Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đến Hội Đông y, Hội Khuyến học, Hội Người cao tuổi, Hội Người mù và rất nhiều hội đoàn khác.

Một trong những nghiên cứu hiếm hoi về ngân sách cho các hội, đoàn thể của Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR), ngân sách (ước tính) chi khoảng 14.000 tỉ đồng cho toàn bộ khối này, tức là lớn hơn dự toán ngân sách năm 2016 của Bộ NN&PTNT (khoảng 11.000 tỉ đồng), một bộ được coi là siêu bộ, gần gấp đôi ngân sách của Bộ Giáo dục và Bộ Y tế, chỉ thua Bộ LĐTB&XH, và Bộ Tài Chính.

Nghiên cứu này cũng ước tính, nếu tính đủ cả chi phí kinh tế – xã hội, tức là gồm cả đất đai, nhà cửa, xe cộ và các tài sản khác, chi phí toàn hệ thống của các tổ chức hội đoàn này hàng năm dao động từ 45.600 – 68.100 tỷ đồng, tương đương 1-1,7% GDP. Hầu hết các hệ thống hội đoàn, trong đó đặc biệt là các tổ chức chính trị- xã hội, được tổ chức theo mô hình hành chính, có biên chế, nhà cửa, trụ sở, xe cộ, với hệ thống tổ chức và mô hình hoạt động hầu như không thay đổi từ thời bao cấp đến nay.


Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan

Để giảm gánh nặng cho NSNN, đồng thời cũng “trả lại” vai trò thực chất của các tổ chức đoàn thể, hội, hiệp hội như thời kỳ ban đầu mà Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trương là “Hội đoàn thể thành lập trên cơ sở tự nguyện, tự chủ, tự chịu trách nhiệm về kinh phí hoạt động”. Theo bà, phải chăng đã đến lúc phải nghiêm túc thực hiện chủ trương này?

-Từ nhiều năm nay các chuyên gia, các nhà nghiên cứu và hoạch định chính sách đã đặt ra những yêu cầu xác đáng về chuyển các hội đoàn thành những tổ chức tự nguyện, phục vụ nhu cầu của các nhóm cộng đồng. Hội đoàn phải tự chủ và tự chịu trách nhiệm về kinh phí hoạt động, bằng cách gây quỹ từ cộng đồng, tìm tài trợ, hội phí. Nhà nước có thể tài trợ một phần kinh phí hoạt động, nhưng là tài trợ dựa trên các tiêu chí rõ ràng và minh bạch, trên cơ sở cạnh tranh và xét đến hiệu quả hoạt động của từng hội đoàn cụ thể.

Ở nhiều quốc gia khác các tổ chức chính trị có thể phải khai thuế và nộp nghĩa vụ đóng góp cho ngân sách, hoặc phải dựa vào nguồn thu được cung cấp từ khu vực xã hội dân sự.

Đã đến lúc chúng ta phải quyết tâm thực hiện cho được vấn đề này, nhất là trong bối cảnh nợ công đang ngày càng gia tăng, nguồn thu lại eo hẹp, hết sức khó khăn, chi thường xuyên lại ngày một gia tăng.

Nếu thực hiện điều này thì sẽ có hàng triệu cán bộ của các khối đoàn thể, hội, hiệp hội mất việc làm. Liệu đây có là “áp lực chính trị” đối với xã hội không, thưa bà?

– Cán bộ khối đoàn thể cũng giống như những CBCC ở các tổ chức nhà nước khác thôi. Tại sao CBCC thì giảm biên chế được mà cán bộ của khối đoàn thể thì không? Nếu họ thực sự là vì Đảng, vì dân, vì đất nước thì họ phải biết hy sinh quyền lợi của mình như những công dân khác. Còn đương nhiên, khi chuyển sang chế độ tự chủ như vậy phải có lộ trình để các tổ chức này thích nghi dần với việc không còn được bấu víu vào “bầu sữa” NSNN nữa. Để thực hiện được vấn đề này phải có một quyết tâm chính trị rất cao của cả hệ thống chính trị, đặc biệt là vai trò lãnh đạo của Đảng.

Ở thời điểm cực kỳ khó khăn về lương thực thì ngày 5/4/1988, Bộ Chính trị ra Nghị quyết số 10-NQ/TW về đổi mới quản lý kinh tế nông nghiệp (thường gọi là khoán 10) đã làm nên bước đột phá trong nông nghiệp nước nhà, từ chỗ thiếu ăn Việt Nam trở thành nước xuất khẩu gạo lớn. Có thể nói hiện nay chúng ta cũng đang ở thực trạng của những năm 80 về thu, chi NSNN. Liệu chúng ta có cần một “Khoán 10” trong giảm bộ máy hưởng lương từ NSNN?

– Ngày 17/4/2015, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 39-NQ/TW về tinh giản biên chế và cơ cấu lại đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức đã nhận được quan tâm đặc biệt của dư luận cả nước.

Bộ Chính trị, Trung ương đã đánh giá một cách toàn diện và thực chất vấn đề về đội ngũ CBCC, viên chức của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta cần đẩy mạnh, đẩy nhanh hơn nữa cuộc cải cách này. Nợ công tăng cao, nguồn thu đang gặp rất nhiều khó khăn, đầu tư thì thất thoát lớn… Tuy nhiên đây cũng là cơ hội để Đảng và Nhà nước ta tiến hành cải cách một cách triệt để công cuộc CCHC và giảm số người hưởng lương từ NSNN và có nguồn từ NSNN. Và rất có thể, cần một “Khoán 10” như đã nói.

Xin cám ơn bà!

Thừa gần 200 “quan xã”,
người Việt giỏi hơn người Mỹ?

Mi An (BĐV) – Chỉ sau một cuộc kiểm tra, Sở Nội vụ Nghệ An đã phát hiện ra địa phương mình đang có 198 vị chủ tịch UBND xã phường… cần tinh giản.

Con số gây xôn xao nhất mạng xã hội ngày hôm qua đến từ Nghệ An. Một bản tin trên báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh cho biết: “Thực hiện theo Luật Tổ chức chính quyền địa phương, tỉnh Nghệ An có 198 xã thừa Phó Chủ tịch UBND xã, thuộc trường hợp phải tinh giản.

Việc dư thừa trên được tính căn cứ theo Điều 34 của Luật Tổ chức chính quyền địa phương: UBND xã loại 2 và loại 3 có một phó chủ tịch và Điều 62; Điều 69 cũng quy định: UBND phường loại 2 và loại 3 có một phó chủ tịch; UBND thị trấn loại 2 và loại 3 có một phó chủ tịch…

Trước tình hình trên, Sở Nội vụ Nghệ An đã có công văn yêu cầu đối với cấp xã loại 2, loại 3 đã bố trí 2 phó chủ tịch UBND thì UBND các huyện, thành, thị có phương án bố trí công tác khác hoặc đề xuất Sở Nội vụ xem xét cho tiếp nhận, bố trí một phó chủ tịch xã sang đảm nhận chức danh công chức cấp xã theo đúng chuyên ngành quy định…

Đến nay nhiều huyện ở Nghệ An đang dôi dư phó chủ tịch xã và đang gặp khó khăn để sắp xếp, bố trí chức danh và công tác khác”.

Thú thực, con số này gây chấn động cho nhiều người, trong đó có tôi. Bởi từ trước tới nay, chưa bao giờ có chuyện lạ đời, 1 địa phương mà phát hiện ra tỉnh mình đang thừa ra suýt soát 200 ông “quan xã”. Chức vụ phó chủ tịch xã nói thế thôi, ở địa phương cũng thuộc diện “ho ra khói, hét ra lửa”, “nói có người nghe, đe có người sợ” chứ chẳng chơi. Thế mà đến 1 ngày đẹp trời kia, phát hiện tới gần 200 ông thuộc diện… thừa ra, nghĩa là không chính tắc.

Chao ôi, công chức có chức vụ cao hẳn hoi, mà còn đến một ngày té ngửa ra là bổ nhiệm không đúng luật đến gần 200 vị. Nếu mà cứ để yên, thì không biết ngân sách nhà nước còn thiệt hại đến đâu, khi cứ phải trả lương tằng tằng cho ngần ấy “ông quan” tháng tháng.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là ai đã ký những quyết định bổ nhiệm bừa phứa và không đúng Luật Tổ chức chính quyền địa phương như vậy? Họ có phải chịu trách nhiệm không khi bỗng nhiên làm tăng ngân sách địa phương để trả lương cho gần 200 công chức và biết bao quyền lợi kèm theo? Cứ nghĩ đến câu “một người làm quan, cả họ được nhờ” mà sợ, trong gần 200 vị “quan xã” thừa ra ấy, đã có biết bao nhiêu dòng họ “được nhờ”?

Thêm một câu chuyện khác cũng gây chấn động, đó là phát biểu của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan trên tạp chí điện tử Viettimes: “Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức (CBCC), viên chức. Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước (NSNN), con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp 4 lần, nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong số 2,8 triệu công chức này”.

Than ôi, “nhà giàu” như người Mỹ mà 160 người mới phải nuôi 1 công chức, còn Việt Nam ta, thu nhập bình quân đầu người kém không biết bao nhiêu lần, thế mà 40 người dân phải nuôi 1 công chức. Thế là người Mỹ giỏi hay người Việt giỏi hơn, thưa quý bạn đọc?

Hẳn nhiên là người Việt Nam ta chứ còn gì nữa mà phải hỏi. Không những nuôi nhiều công chức, mà chúng ta còn vị tha đến độ chịu để cho những người đang được “nuôi” từ ngân sách (tức tiền thuế của người dân) hạch sách nhũng nhiễu, vòi vĩnh mỗi khi cần đến họ để giải quyết những thủ tục hành chính công.

Tìm khắp gầm trời này, không có người nước nào giỏi như người Việt Nam ta đâu, thưa quý bạn đọc.

Tin khó tin: Nợ Bí thư, lương Chủ tịch,
thuế tỉ phú và gánh nặng của 90 triệu dân

Hà Phan (LĐ) – Hôm nay quá nhiều tin khó tin quý vị ạ! Lương Chủ tịch tỉnh còn thua bảo vệ Cty xổ số. Tỉ phú Xuân Trường bảo chẳng đáng gì vẫn xin miễn thuế . Bí thư và Chủ tịch Phước Long (Bạc Liêu) cho huyện nhà vay hàng chục tỉ lấy lãi. Sài Gòn vừa “phát minh” kiểu chốngngập mới. 90 triệu dân nhưng có đến 11 triệu người hưởng lương rồi đấy! Bình tĩnh mà đọc cho hết vậy…

1. Lương bảo vệ cao hơn Chủ tịch tỉnh

Chắc quý vị còn nhớ Giám đốc Sở Tài chính Tiền Giang Hồ Kinh Kha từng có câu nói để đời “người tàn tật bán vé số thu nhập cả trăm triệu/ tháng”. Mới đây, Thanh tra à thì ra Cty xổ số tỉnh này thường xuyên dẫn các đoàn cán bộ đi nước ngoài “học tập kinh nghiệm” làm xổ số rất thú vị.

Có chuyến đi Mỹ, Phó GĐ- vợ ông Kha làm trưởng đoàn còn ông ấy là thành viên! Trước khi lên Sở, ông Kha từng là GĐ Cty này và mỗi năm lãnh đạo “chỉ” lĩnh hơn 700 triệu! Hình như ông Kha nhớ nhầm thu nhập của mình với người tàn tật lăn lê bò toài ngoài đường các bác ạ!

Theo con số ước đoán của Bộ Tài chính, có khoảng 300.000 người đang lao động trong ngành xổ số. Đa số họ là người tàn tật, người già, phụ nữ và trẻ em, vất vưởng mưa nắng với thu nhập bấp bênh, làm đồng nào xào đồng ấy. Nhưng sếp và cả bảo vệ các CTy xổ số thì đáng mơ ước lắm.

Ở Long An, Cục thuế tỉnh phát hiện có 7 hóa đơn “ăn uống” được xuất cho Cty XSKT Long An có nhõn 240 triệu đồng trong vòng 30 ngày! Còn tai Bình Thuận, lương bảo vệ Cty xổ số có lúc lên đến 40 triệu/tháng, gần gấp đôi lương Chủ tịch tỉnh đấy ạ! Khi 30 tuổi bạn chưa là tỉ phú VNĐ, hãy tự hỏi sao không xin được vào Cty xổ số. Còn từ giờ Tin khó tin đã biết làm giàu không khó, chỉ cần có tên trong bảng lương Cty xổ số.

► Xem tại đây

2. Bí thư, chủ tịch cho huyện nhà vay chục tỉ lấy lãi

Trong huyện ai rộng rãi hơn Bí thư, Chủ tịch? Ở đâu không biết nhưng nguyên bí thư và chủ tịch huyện Phước Long (Bạc Liêu) cho huyện nhà vay hơn 16 tỷ lấy lãi cơ đấy! Ông Chủ tịch bảo: “Lúc đó mình có tiền nhàn rỗi nhưng ngân sách thiếu thốn, nợ lương nhiều mà mình không cho mượn thì kỳ quá”.


Chứng từ huyện chuyển khoản trả nợ cho Bí thư, Chủ tịch

Chuyện là huyện này chạy theo thành tích xây dựng nông thôn mới vay mượn tứ tung để làm, hết tiền trả lương nên hai cán bộ gương mẫu móc túi cho nợ. Lãi chỉ ngang ngân hàng mà dân chúng cứ bàn ra tán vào “khiếp hai ông ấy giàu thế”. Học hỏi đâu xa cứ lấy mô hình làm kinh tế của Bí thư, Chủ tịch là huyện nhà lên nông thôn mới thôi.

Nghe chuyện này, có người liên tưởng tới phim Tể tướng Lưu Gù của Trung Quốc có chuyện quốc khố nhà Thanh ít hơn tài sản Hòa Thân. Suy diễn ghê quá nhưng bố mẹ cực giàu, phu nhân cực giỏi hay các bác ấy cực siêu mới nhiều tỷ và rộng lượng đến thế. Nhìn di sản nợ đầm đìa gần 400 tỉ mấy ông anh để lại cho huyện nhà và tài sản vài chục tỉ nhàn rỗi của hai vị thật chẳng biết nói sao cho vừa lòng dân. Thanh thản không quan anh?

► Xem tại đây

3. Thưa Tỷ phú, đáng gì thì xin làm chi?

Cứ tưởng mình đọc lầm nhưng đúng là báo đăng tỉ phú Xuân Trường bảo số thuế nhập xe Bộ Tài chính đang xin miễn cho mình chẳng đáng gì!?

Thật là khó tin, không đáng xin làm gì cho mang tiếng quý vị nhỉ? Tôi tin tỉ phú thật lòng bởi ông ấy bỏ ra 16.000 tỉ xây chùa Bái Đính, 10.000 tỷ cho khu du lịch Cái Tráp (Hải Phòng), 15.000 tỷ xây khu Núi Cốc (Thái Nguyên)… thì bõ bèn gì vài tỷ. Nhưng kể cũng lạ, Bộ này cho hay họ có công văn của DN Xuân Trường về việc xin miễn thuế nhập khẩu!?


Khu du lịch tâm linh Bái Đính

Người ta không cần thì thôi các bác Bộ ạ! Xin xỏ làm gì cho dư luận phản ứng. TS Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế, cho rằng việc Bộ Tài chính xin miễn thuế riêng lẻ cho DN như Xuân Trường là điều rất đáng quan ngại vì “Lý do được Bộ Tài chính nêu ra sẽ khiến nhiều DN “tủi thân” bởi còn có rất nhiều DN đang hoạt động ở các địa bàn khó khăn hơn, tại sao lại không được ưu đãi mà lại chỉ ưu đãi cho Xuân Trường”.

Tôi như bác Trường, nộp luôn đỡ mang tiếng đại gia tỉ phú. Chứ bàn ra tán vào biết đâu Xuân Trường có đặc thù riêng gì gì đó kể cũng ngại lại chắc gì trên đã đồng ý. Khó quá bỏ các bác ạ!

► Xem tại đây

4. Chống ngập kiểu Sài Gòn

Đến hôm qua, TPHCM vẫn loay hoay tiến thoái lưỡng nan với những bức tường chống ngập biến nhà dân thành hầm chứa nước! Hạ cốt đường ngập lại hoàn ngập, giữ nguyên TP thêm hàng ngàn hồ bơi nho nhỏ tại gia. Chủ tịch TP kêu đây là giải pháp nửa vời còn dân than Sài Gòn mới chống ngập kiểu này. Chủ đầu tư biện minh 90% dân đồng ý nhưng quận bác vì họ khảo sát vài hộ rồi làm lấy được.

Giờ thì dân thiệt, chủ đầu tư dở khóc dở cười, TP đau đầu tìm giải pháp… còn dư luận được phen mắt tròn mắt dẹt với cách làm quá ư lạ lẫm . Chưa kể ông Tây bà đầm ngang qua còn lắc đầu chỉ có ở Việt Nam! Thế mà giám đốc Sở GTVT Bùi Xuân Cường vẫn thản nhiên “Làm đường cao hơn nhà phải “hài hòa cao độ” thì hoạt ngôn quá !

Bỗng dưng xuống thấp rồi tự nhiên lên cao, vẫn là đường ở TP HCM! Sau khi công trình nâng cấp đường Bạch Đằng (Q.Tân Bình) hạ cốt nền, nhiều ngôi nhà hai bên đường vụt cao hơn đường cả mét khiến cuộc sống người dân đảo lộn. Người bắc thang, kẻ trèo vào nhà mình như phim hài. Cười trừ mà an ủi nhau, cứ thế đỡ tập thể dục. Không năm này năm khác họ sẽ sửa. Nhiều thứ khó hơn chờ mãi vẫn sống được đấy thôi.

► Xem tại đâyTại đây tại đây

5. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương

Bà Phạm Chi Lan đã thốt như trên bởi số người hưởng lương và mang tính chất lương đã lên tới 11 triệu! Bà nói thêm: “Khi còn ở cương vị Phó thủ tướng Chính phủ, ông Nguyễn Xuân Phúc nói “Đội ngũ công chức của chúng ta hiện nay chỉ có khoảng 30% đáp ứng được nhu cầu công việc”. Tôi bổ sung thêm là 30% nữa là “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về”.

Nguyên Bộ trưởng Bộ TTTT Lê Doãn Hợp từng nói thẳng: “30% còn lại không chỉ không làm được việc mà còn vòi vĩnh, nhũng nhiễu, đòi hối lộ”. Cõng biết bao loại thuế phí rồi gánh thêm bộ máy khổng lồ này nữa thì người Việt nằm trong TOP lùn nhất thế giới cũng chẳng lạ!

Mới đây, Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An cho biết tỉnh này thừa 198 Phó Chủ tịch UBND xã. Còn tại Sở Xây dựng Gia Lai, ông Trần Đức Minh – Chánh Văn phòng cho hay, cơ quan ông có 33 cán bộ, nhân viên gồm 1 Giám đốc, 4 Phó Giám đốc, 12 Phó, Trưởng phòng. Như vậy sếp trong Sở nhiều hơn nhân viên1 Những chuyện tương tự thật ra chẳng có gì mới, năm nào dân chúng cũng nghe văng vẳng vài lần, Có lẽ lâu lâu cứ phải đem ra nhắc để biết chúng ta phát triển đến đâu đấy mà.

► Xem tại đây tại đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s