Công lý VN XHCN: Bị cáo khuyên Viện Kiểm sát hãy dũng cảm nhận sai!

Posted: July 7, 2016 in Uncategorized
Tags:

Hải Đường (PL) – Ba bị cáo có bằng chứng ngoại phạm rành rành nhưng vẫn bị VKSND TP Hải Phòng buộc tội giết người, vì vậy nói lời sau cùng, một bị cáo khuyên VKS và CQĐT dũng cảm nhận sai.

� Xem thêm: Bị “lật kèo” sau khi trúng đấu giá công khai + Tin khó tin: Các bác sĩ lại bận đi vệ sinh.


Các bị cáo trước phiên tòa sơ thẩm từ ngày 28 đến 30-6. Ảnh: Đặng Tuyền

Từ ngày 28 đến 30-6, TAND TP Hải Phòng xét xử vụ án giết người xảy ra tại xã Cao Minh, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng ba năm trước. Sau khi tranh tụng, HĐXX quyết định nghị án kéo dài và dự kiến sẽ tuyên án vào sáng 8-7.

Trước đó, tòa này đã nhiều lần trả hồ sơ để điều tra bổ sung vì có nhiều tình tiết chưa làm rõ.

Lý do giết người đơn giản

Theo cáo trạng của VKSND TP Hải Phòng, chiều 26-4-2013, Bùi Anh Tuân (trú thôn Liễu Điện, xã Cao Minh, Vĩnh Bảo) rủ Lương Xuân Chung (trú xã Tam Cường, Vĩnh Bảo) đi trộm chó. Khoảng 23 giờ cùng ngày, Chung điện thoại gọi Tuân đi trộm, Tuân mang theo tuýp sắt, đoạn dây thừng buộc đầu đoạn gỗ rồi đi bộ sang nhà Chung. Cả hai đang đứng nói chuyện gần khu vực nhà Chung thì thấy Phạm Đăng Hậu (trú thôn Liễu Điện) chạy xe máy đến. Tuân và Chung rủ Hậu tham gia đi trộm chó và Hậu nhất trí.

Cả ba lên xe máy do Hậu điều khiển chạy đến khu vực đường vào UBND xã Cao Minh thì gặp anh Nguyễn Văn Tuyển (trú xã Liêm Am, Vĩnh Bảo) đạp xe chở em con chú là Nguyễn Văn Tâm (sinh năm 1997) trên đường.

Cáo trạng cho rằng giữa Tuân và anh Tuyển có mâu thuẫn từ trước nên Tuân nói với Hậu vòng xe lại để đánh anh em Tuyển, Tâm. Hậu điều khiển xe máy đi ngang qua Tuyển – Tâm rồi đạp vào hai người này. Tâm nhảy xuống xe đạp liền bị Tuân và Chung lao vào đánh ngã sấp xuống vệ cỏ ven đường. Tuân tiếp tục cầm hai chân đẩy Tâm xuống mương nước. Sau đó, Hậu chở Chung và Tuân về nhà Chung rồi phóng xe máy ra KCN Đình Vũ ở quận Hải An tiếp tục làm việc…

Kết quả giám định của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an TP Hải Phòng kết luận nạn nhân Tâm “có hai vết thương ở sau cổ sát chân tóc gáy và có đặc điểm do vật tày tác động; vùng thái dương trái có chấn thương làm tụ máu dưới da do vật tày tác động; nạn nhân chết do ngạt nước”.

Các bị cáo bị truy tố về tội giết người theo điểm c, điểm n khoản 1 Điều 93 BLHS (giết trẻ em và phạm tội có tính chất côn đồ, hình phạt lên đến tử hình).

Tuýp sắt không liên quan vẫn thu làm vật chứng

Tại cả hai phiên tòa trước đây (mở ra rồi hoãn xử, trả hồ sơ để điều tra bổ sung) và tại phiên tòa từ ngày 28 đến 30-6, cả ba bị cáo Chung, Tuân và Hậu đều kêu oan. Các bị cáo khai họ bị ép cung, dùng nhục hình. Cả ba kể họ bị biệt giam trong vòng hai năm trong khi không vi phạm bất kỳ kỷ luật nào.

Luật sư bào chữa cho bị cáo Tuân cho rằng CQĐT đã dùng biện pháp nhục hình về tâm lý đối với các bị cáo. Đại diện CQĐT thì nói họ đã làm đúng các quy định của pháp luật, không có sai sót gì.

Cáo trạng của VKS nêu rõ hung khí các bị cáo dùng để gây án là một tuýp sắt mà Tuân mua tại nhà Trịnh Đức Chuẩn, trú xã Cao Minh, người làm nghề cơ khí. Sau khi gây án, các bị cáo đã vứt tuýp sắt đó tại nhà anh Chuẩn, cách hiện trường vụ án khoảng 1,9 km để phi tang vật chứng.

Tuy nhiên, tại tòa anh Chuẩn cho biết đoạn tuýp sắt được Công an huyện Vĩnh Bảo thu giữ tại nhà anh là đoạn tuýp sắt Tuân chưa bao giờ cầm. “Đoạn sắt công an thu tại nhà tôi là đoạn sắt tôi mới cắt, còn nguyên dầu mỡ. Khi công an tới thu, tôi đã nói với công an điều này nhưng công an vẫn thu” – anh Chuẩn khai.

Sau những lập luận của các luật sư, đại diện VKS thừa nhận tuýp sắt ấy không phải là vật chứng của vụ án.

Cưa xích, xích không đứt làm sao thoát thân?

Bị cáo Tuân khai thường ngày cứ đến khoảng 22 giờ là bị cáo này bị bố mẹ xích vào cửa sổ ở tầng ba nhà mình. Đến sáng hôm sau, Tuân mới được bố mẹ mở xích ra để Tuân đi làm cùng bố. Lý do: Tuân bị nghiện ma túy. Bị cáo Tuân lập luận mình bị xích cả đêm như thế thì sao có thể đi gây án được.

Về điều này, cơ quan tố tụng cho rằng đêm ấy bị cáo Tuân đã cưa xích ra để đi gây án. Trong báo cáo của Công an huyện Vĩnh Bảo gửi CQĐT Công an TP Hải Phòng có nêu: “Cơ quan CSĐT Công an huyện Vĩnh Bảo đã thu giữ vật chứng tại gia đình Bùi Anh Tuân một đoạn xích dài 2,9 cm, đường kính 2 mm. Trong đó có một mắt xích đã bị cắt đứt nhưng chưa gãy rời hẳn ra”.

Tại tòa, đại diện CQĐT công nhận đoạn xích không phải dài 2,9 cm mà là 2,9 m. CQĐT cũng không làm rõ được việc tại sao đoạn xích bị cắt đứt nhưng chưa gãy.

Các luật sư cho rằng đoạn xích bị cắt, không đứt thì bị cáo không có cách nào thoát ra ngoài được nói gì đến việc đi gây án giết người!

Và “đi mây về gió” để gây án

Một nhân chứng khác của vụ án là anh Nguyễn Ngọc Thạch, người làm chung với bị cáo Hậu tại Công ty TNHH Ngôi sao xanh tương lai (KCN Đình Vũ, phường Đông Hải 2, quận Hải An, Hải Phòng). Anh Thạch khai: “Khoảng 23 giờ ngày 26-4-2013, tôi vẫn còn làm việc cùng Hậu. Khoảng 3 giờ sáng, Hậu ngủ cùng tôi. Khoảng 6 giờ sáng hôm sau, tôi thấy Hậu lấy xe chuẩn bị về nhà ở Vĩnh Bảo”.

Trong nhật ký ca làm việc của Công ty TNHH Ngôi Sao xanh tương lai mà luật sư trình bày trước tòa thể hiện từ 23 giờ ngày 26-4-2013 đến 6 giờ sáng 27-4-2013, bị cáo Hậu vẫn đang rửa xe container ở công ty. Các xe vào, ra khớp với thời gian trung bình rửa một xe container thông thường. Nhật ký ca làm việc này cũng có trong hồ sơ vụ án và được đánh dấu bút lục rõ ràng.

Báo cáo chi tiết lịch sử liên lạc của thuê bao mà Hậu sử dụng vào đêm 26-4-2013 đến 6 giờ sáng 27-4-2013 (do Viettel cung cấp cho CQĐT) thì cuộc gọi của Hậu vào lúc 22 giờ 54 phút được định vị tại KCN Đình Vũ. Anh Phạm Huy Tuân, bảo vệ của Công ty TNHH Ngôi sao xanh tương lai, khai lúc 0 giờ ngày 27-4-2013, Hậu vẫn còn ăn mì tôm ở cổng công ty cùng anh.

Theo kết luận giám định của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an TP Hải Phòng thì vụ án xảy ra vào lúc 0 giờ 30 ngày 27-4-2013. Các luật sư lập luận: Từ chỗ làm, Hậu đi tối thiểu phải mất một giờ 30 phút mới về đến xã Cao Minh, huyện Vĩnh Bảo – nơi xảy ra vụ án. “Lúc 0 giờ Hậu còn ở công ty mà 0 giờ 30 đã ở nơi gây ra vụ án thì chỉ có dùng phép “đi mây về gió” mà thôi” – luật sư nói.

Với những bằng chứng ngoại phạm như thế của các bị cáo, đại diện VKS vẫn buộc tội và đề nghị tòa xử phạt bị cáo Chung từ 18 đến 20 năm tù, bị cáo Hậu từ 17 đến 19 năm tù và bị cáo Tuân từ 16 đến 18 năm tù.

“Đừng để như vụ ông Chấn, ông Nén”

Nói lời sau cùng trước khi tòa nghị án, bị cáo Bùi Anh Tuân đẫm nước mắt: “Tôi bị oan, tôi không giết người! Nếu tòa kết tội tôi giết người thì hãy giết tôi đi!”.

Còn bị cáo Lương Xuân Chung nói thế này: “VKS và CQĐT sai rồi thì hãy dũng cảm nhận đi! Không để như vụ ông Nguyễn Thanh Chấn, ông Huỳnh Văn Nén thì sẽ phức tạp lắm!”.

Từ lời khai của người nhà nạn nhân

Theo tài liệu điều tra của cơ quan CSĐT, vụ án được xác định là xảy ra khoảng 0 giờ 30 ngày 27-4-2013, 7 giờ sáng thì được phát hiện. khoảng 8 giờ cùng ngày, cơ quan CSĐT đã triệu tập người liên quan được cho là đi cùng với nạn nhân trước lúc chết và cũng có mặt tại hiện trường vụ án đó là anh Nguyễn Văn Tuyển. Căn cứ vào lời khai của anh Tuyển thì nạn nhân chết là do bị một nhóm thanh niên đánh dẫn tới tử vong. từ đó đã xác định được đây là vụ án hình sự, cần phải khởi tố vụ án để áp dụng các biện pháp nghiệp vụ điều tra nhằm tìm ra thủ phạm.

Ngày 7-5-2013, cơ quan CSĐT khởi tố vụ án và ra lệnh bắt các bị can là Bùi Anh Tuân, Lương Xuân Chung và Phạm Đăng Hậu để phục vụ điều tra. ngày 10-5-2013, lệnh bắt tạm giam VKSND TP Hải Phòng phê chuẩn. tất cả bị cáo đã phải ở lại cơ quan Công an huyện Vĩnh Bảo từ ngày 27-4 cho đến khi có quyết định khởi tố.

Bị “lật kèo” sau khi trúng đấu giá công khai

Hoàng Minh (NLĐ) 05/07/2016 – Cuộc đấu giá công khai được UBND tỉnh Tiền Giang ký quyết định, có niêm yết giá đất. Thế nhưng, khi khách hàng trúng đấu giá thì đơn vị quản lý thông báo mức giá khác.

“Cuộc đấu giá quyền sử dụng đất (dự án khu tái định cư Tân Hương, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang), giá khởi điểm được đưa ra là 611.810.900 đồng cho lô đất nằm ở vị trí 4, lô 0.2 nền 9 diện tích 161,3 m², tôi đấu giá 624.400.000 đồng nên trúng. Ngoài ra, tôi còn trúng đấu giá 4 lô đất khác trong dự án này. Ngày 19-5, ông Phạm Anh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh, ký ban hành quyết định phê duyệt kết quả trúng đấu giá quyền sử dụng đất ở 48 nền nhà giai đoạn 1 thuộc dự án khu tái định cư Tân Hương, trong đó có 5 lô đất của tôi. Thế nhưng, khi tôi tới Chi cục Thuế huyện Châu Thành đóng tiền thì nơi đây từ chối vì… UBND tỉnh ký quyết định cho tôi trúng đấu giá là sai” – anh Ngô Minh Nhựt (ngụ ấp Tân Thạnh, xã Tân Lý Tây, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang) phản ánh với Báo Người Lao Động.


Khu tái định cư Tân Hương

Trước đó, UBND Tiền Giang giao trách nhiệm cho Công ty Phát triển hạ tầng thuộc Ban Quản lý các KCN tỉnh Tiền Giang triển khai quyết định đến khách hàng trúng đấu giá, thu và nộp tiền vào ngân sách nhà nước, phối hợp UBND huyện Châu Thành lập hồ sơ cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho khách hàng trúng đấu giá. Chi cục Thuế cũng đã thông báo cho anh Nhựt nộp tiền sử dụng đất, lệ phí trước bạ nhà, đất.

“Tuy nhiên, ngày 2-6, Công ty Phát triển hạ tầng có công văn gửi Chi cục Thuế đề nghị dừng thu tiền đối với 3 trong số 48 lô trúng đấu giá với lý do “sơ suất trong quá trình áp đơn giá khởi điểm để bán đấu giá quyền sử dụng đất các nền khu tái định cư Tân Hương thấp hơn giá khởi điểm theo Quyết định 2447 ngày 16-9-2015 của UBND tỉnh Tiền Giang” (?). Ba cá nhân bị “lật kèo” là tôi, chị Nguyễn Thị Thanh Tâm và anh Đỗ Cao Bình” – anh Nhựt kể.

Theo Quyết định 2447, diện tích đất lớn hơn 100 m2 có 2 mặt tiền như của anh Nhựt đơn giá phải là 4.793.000 đồng/m2, không phải 3.793.000 đồng/m2, chênh lệch 1 triệu đồng/m2. Do “công ty đánh máy nhầm” nên UBND tỉnh ký quyết định cho anh Nhựt trúng đấu giá là sai.

Ngày 15-6, anh Nhựt đã đến làm việc với ông Nguyễn Thanh Vũ, kế toán trưởng Công ty Phát triển hạ tầng Tiền Giang. Ông thừa nhận: “Tôi nhận khuyết điểm là đã đưa giá để đấu giá 3 lô nền đó không đúng với Quyết định 2447, sau đó làm thủ tục trình ký cũng sai. Phần trách nhiệm là của cá nhân nhưng thiệt hại mỗi lô gần 170 triệu đồng. Nếu cấp trên yêu cầu kiểm điểm xử lý, tôi sẵn sàng chấp nhận chứ không có tiền bồi thường”. Ông Vũ đề nghị anh Nhựt thống nhất áp giá mới nhưng anh Nhựt không đồng ý.

Sự việc đang chờ UBND tỉnh Tiền Giang cho chủ trương giải quyết.

Tin khó tin: Các bác sĩ lại bận đi vệ sinh

Đào Tuấn (LĐ) – Các bác sĩ tiếp tục đi… vệ sinh khiến khách sạn nhà nước xây xong thành chùa bà Đanh. Trong khi đó Tim Berners Lee, cha đẻ của Internet làm thơ ca ngợi thói quen ngắm đít trâu, nhổ râu, cắt móng tay, ngủ gật cố hữu trong các cuộc họp – Tin khó tin hôm nay! thưa các bạn.

1. Mua xe để…đi họp


Biếm họa của báo ANTĐ về xe công

Sau Hà Nội, kiến nghị “bổ sung” mua thêm 2 xe công cho mỗi đơn vị, đến lượt TPHCM xin mua mới 43 chiếc.

Xin hãy tìm một cái ghế trước khi đọc lý do: Có khi trong cùng một ngày, lãnh đạo các sở, ban ngành, quận huyện phải tham dự nhiều cuộc họp và ở nhiều nơi khác nhau nên cần có xe để di chuyển nhanh chóng và kịp thời, nếu không sẽ không đảm bảo về mặt thời gian, ảnh hưởng tiến độ giải quyết công việc.

Mua xe để phục vụ “đi họp kịp thời” mà cũng là lý do thì nói cho nhanh là chẳng còn có lý do nào không xứng đáng nữa.

Tim Berners Lee, cha đẻ của Internet chắc không thích điều này. Khoa học, công nghệ ra là vẫn không thắng nổi thói quen (của lãnh đạo CSVN) ngắm đít trâu, nhổ râu, cắt móng tay, ngủ gật cố hữu. Hóa ra chính phủ điện tử hay hệ thống hạ tầng cho các cuộc họp trực tuyến chỉ đúng là… dự án tiêu tiền ngân sách?!

Xem tại đây

2. Tiền này về đâu?


Ngoài hạn mặn, người dân còn phải chịu thêm việc ăn chặn tiền hỗ trợ.  Ảnh: TPO

Đây là câu hỏi khắc khoải từ lão nông Nguyễn Thành Dinh ở U Minh, Cà Mau, một, trong hàng trăm nông hộ mất trắng vì hạn mặn. Ông Dinh, có tên trong danh sách nhận tiền, có chữ ký, nhưng không được nhận dù chỉ một xu, một cắc.

Như vậy là sau Kiên Giang, đến lượt Cà Mau có chuyện mà cán bộ chỉ nhỏ nhẹ là “lùm xùm”. Nhưng chẳng có gì đảm bảo chuyện “lùm xùm” này chỉ dừng lại ở 2 tỉnh.

“Người ta ăn của dân không từ một thứ gì”- câu ấy đúng quá.

Hôm qua, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ đã có văn bản yêu cầu Cà Mau, Kiên Giang kiểm tra, làm rõ phản ánh về “khuất tất” trong chi tiền hỗ trợ hạn hán mặn.

Cảm ơn sự nghiêm túc của Chính phủ. Nhưng rõ ràng những người yếu thế cần nhiều hơn thế. Chẳng hạn một cơ chế kiểm soát để có muốn người ta cũng không thể tham nhũng.

Xem tại đây tại đây

3. Sao cứ phải vẽ hươu vẽ vượn như thế nhỉ!


Cho trẻ dùng thẻ có cái lợi là không lo mất tiền
như cầm tiền mặt (ảnh minh họa) – Ảnh: Tuổi trẻ 

Thưa các bạn, những đứa trẻ của chúng ta sẽ được “quẹt thẻ”, nhưng cấm, không được rút tiền từ thẻ ATM. Quy định trứ danh này, đương nhiên rồi, thuộc về Ngân hàng nhà nước.

À quên, còn có điều kiện bố mẹ “đã thỏa thuận bằng văn bản với ngân hàng”.

Một quan chức hôm qua đã ví dụ: Bố mẹ phát hành thẻ phụ cho con phải thỏa thuận với ngân hàng là con chỉ được thanh toán học phí và các khoản khác ở căngtin trong khuôn viên trường học như suất ăn trưa, dụng cụ học tập…

Nhớ mấy hôm trước, Bộ trưởng CA đã cảnh báo việc lượng tiền mặt quá lớn có thể gây bất ổn. Cũng biết là ngân hàng đang cố gắng giảm các hoạt động sử dụng tiền mặt qua việc dùng thẻ.

Nhưng xin một lời nói thẳng: Đâu cứ phải vẽ hươu vẽ vượn ra như thế để chứng tỏ, để đưa vào báo cáo.

Bọn trẻ nó quẹt để rút tiền thì bắt tù nó chắc.

Huống chi rườm rà, phiền phức, muốn lợi nhưng lại chiếm hết cái khôn về mình thế này thì bấm ngón tay xem có bao nhiêu cha mẹ sẽ chấp nhận.

Huống chi cái quy định này y hệt chuyện thời sự “cấm xe máy không cấm mua” mà hẳn một ông Giám đốc sở đã khôn hết phần người khác!

Xem tại đây tại đây

4. WC máy lạnh


WC công cộng Hà Nội bị vây hãm (Hanoimoi)

Không phải những “nhà vệ sinh dát vàng” đâu, Quận Hoàn Kiếm đang tính đến việc lắp máy lạnh cho các nhà vệ sinh công cộng để phục vụ nhân dân và du khách trên địa bàn chứ không phải cho công sở!

Phải khẳng định là quá tuyệt vời. Dân sở tại, chứ chưa nói đến mắt xanh mũi lõ, đã không còn đủ kiên nhẫn với “nỗi thống khổ ngàn năm” có lên là WC công cộng. Cũng đã đến lúc chấm dứt “nền văn hóa xí thùng” với những người dân tay xách xô kiên nhẫn xếp hàng mỗi sáng.

“Nhu cầu đầu ra” với những cái tưởng nhỏ là WC công cộng phải chăng cũng là một thước đo… “tiến hóa”?

Xem tại đây

5. Con buôn nhà nước: Thật xuất sắc

Một phần đất từ Nhà thiếu nhi, một phần đất từ Thư viện tỉnh đã được Tiền Giang lấy để xây… khách sạn.

Tiền xây khách sạn, đương nhiên không từ tiền túi quan chức, và kết quả: Mỗi tháng cái khách sạn nhà nước này lỗ ngót nửa tỉ đồng.

Hãy nhìn các thông số: Khách sạn Mê Kông – Mỹ Tho; tiêu chuẩn 4 sao, 114 phòng ngủ thượng hạng: 1 phòng President, 4 phòng VIP Suit, 83 phòng Deluxe, 23 phòng Superior và 2 phòng Standard. Và mỗi ngày chỉ có vài khách lưu trú, doanh thu đạt khoảng… 7 triệu đồng.

Hãy nhìn lại lịch sử: Trước khi nhường đất xây khách sạn, Nhà thiếu nhi Tiền Giang là nơi phục vụ hàng ngàn trẻ em thành phố Mỹ Tho. Khi dự án này mới manh nha, dư luận phản ứng quyết liệt nhưng công trình vẫn mọc lên bất chấp mọi ý kiến phản biện. UBND tỉnh đã tặng Bằng khen cho 3 tập thể và 6 cá nhân có thành tích xây dựng khách sạn đúng tiến độ, đảm bảo chất lượng.

Hôm qua, khi gợi ý cho Lao động đưa chuyện này vào TKT, một bạn đọc đã chỉ bình luận thật ngắn, và cũng thật đau: “Thật xuất sắc”.

Tại sao kinh doanh kiểu nhà nước luôn có kết quả là lỗ vậy các bạn?

Cũng là nhà nước, lần này là..thoái vốn. Và kết quả y xì như vụ khách sạn Mekong- Mỹ Tho.

Hẳn hoi một báo cáo của Bộ Tài chính cho biết Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam thoái 800 tỉ đồng vốn nhà nước. Kết quả thu về: 0 đồng!

Đúng là thật…xuất sắc!

Xem tại đây tại đây

6. Con số hôm nay: Đường dây nóng 60 phút


Bảo vệ viện Nhi TƯ ngăn không cho xe ngoại tỉnh chở bệnh nhân.  Ảnh: Phapluat

Thưa các bạn, mạng xã hội 24h qua tràn ngập hình ảnh khuôn mặt những bảo vệ bệnh viện Nhi TƯ.

Lưu manh. Cô hồn. Giang hồ. Hoặc cả 3 thứ đó cộng lại.

Tôi đã kiên nhẫn ngồi chờ một bài báo chính thức về sự vụ này. Và nó đây. Và kết quả là một cháu bé “bệnh viện trả về” đã chết ngay trên xe, chết ngay tại bệnh viện khi bảo vệ và cò đã ngăn cản không cho chở cháu ra khỏi viện bằng xe…ngoại tỉnh.

Quá khủng khiếp. Tại sao ngay giữa thủ đô lại có luật rừng? Ai đã dung dưỡng điều tồi tệ này.

Nhưng đọc bài báo, tôi chú ý tới chi tiết:

Dù đương sự đã gọi tới đường dây nóng Sở Y tế TP Hà Nội nhưng trình bày thì bị cắt ngang và đề nghị gọi đến đường dây nóng của Bộ Y tế: 1900 9095. Gọi nhiều lần tới số đường dây nóng thì không có ai nghe máy. Chắc các vị trực đang bận đi…WC.

Xem tại đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s