Nợ công: Lấy tiền đâu để trả nợ và xót lòng trước các khoản chi tiêu vô tội vạ

Posted: July 8, 2016 in Uncategorized
Tags:

Nguyên Đức (Baodautu.vn) – Việc Bộ Tài chính vừa công bố số liệu nợ công của Việt Nam tính đến cuối năm 2014 lên tới 1,8 triệu tỷ đồng (tương đương 80 tỷ USD) khiến dư luận một lần nữa lo lắng. Song điều nhức nhối hơn cả được đặt ra là, Việt Nam sẽ lấy tiền đâu để đầu tư, lấy tiền đâu để trả nợ?

� Xem thêm: Tổng chi phí cho các hội lên tới 68.000 tỉ đồng + SCIC lên tiếng về thu nhập của “sếp”: Đúng pháp luật, phù hợp kết quả kinh doanh! + Tin khó tin: Lãnh đạo đại tài, tôi rất phẫn nộ, 121 ngày 130 cuộc họp!


Năm 2016, con số trả nợ được tính toán là khoảng 166.000 tỷ đồng.

Điều đáng nói là, vấn đề không chỉ nằm ở con số 1,8 triệu tỷ đồng, mà là tốc độ tăng nợ công quá nhanh trong giai đoạn vừa qua. Nợ công năm 2014 đã tăng gấp đôi so với năm 2010 (ở mức hơn 889.000 tỷ đồng) và cũng tăng đáng kể so với con số 1,5 triệu tỷ đồng trong năm 2013.

Vay nợ nhiều thì áp lực trả nợ cũng lớn. Nếu như năm 2010, tổng trả nợ chỉ là hơn 4,7 tỷ USD (tương ứng với 87.000 tỷ đồng), thì đến cuối năm 2014, tổng trả nợ là 12,2 tỷ USD (tương ứng với 260.800 tỷ đồng). Năm 2016, con số trả nợ được tính toán là khoảng 166.000 tỷ đồng.

Năm 2015, con số nợ công tuyệt đối tuy không cao hơn nhiều so với năm trước đó, song do GDP của toàn nền kinh tế chỉ là 4,2 triệu tỷ đồng, nên nợ công của Việt Nam đã bằng 62,2% GDP. Tuy vẫn ở trong ngưỡng cho phép, nhưng con số này đang đặt ra thách thức lớn cho nền kinh tế Việt Nam. Đó là nguy cơ vượt trần nợ công trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế năm 2016 có thể không đạt mục tiêu 6,7%, trong khi vay nợ vẫn tiếp tục tăng cao. Nhức nhối hơn, Việt Nam sẽ lấy tiền đâu để đầu tư, lấy tiền đâu để trả nợ?

Hiện tại, bội chi ngân sách của Việt Nam còn rất lớn, thu không đủ chi. Trong bối cảnh đó, chi thường xuyên năm 2015 đã lên tới 65% tổng dự toán chi ngân sách, phần còn lại là để thực hiện nghĩa vụ trả nợ, nên muốn đầu tư thì hoàn toàn phải đi vay. Thậm chí, ngân sách còn lại sau khi chi thường xuyên cũng không đủ để trả nợ. Do vậy, Chính phủ đã phải chấp nhận đi vay để đảo nợ. Trong kế hoạch vay trả nợ của Chính phủ đã được phê duyệt, Chính phủ sẽ phải vay đảo nợ 95.000 tỷ đồng, chưa kể phải vay để bù đắp bội chi, vay ODA để cho vay lại, cũng như vay thông qua phát hành trái phiếu chính phủ để đầu tư…

Những khoản vay rất lớn, nếu không được tính toán kỹ và sử dụng hiệu quả, sẽ để lại gánh nặng nợ vô cùng lớn cho thế hệ sau, mà ngày hôm nay, dư luận xã hội đang lên tiếng. Ngay cả vay ODA ưu đãi thì đó cũng không phải là “bữa trưa miễn phí”, nên sử dụng thế nào cũng là câu chuyện không đơn giản, không thể để tồn tới 22 tỷ USD vốn ODA đã ký kết mà không thể giải ngân.

Vay hợp lý và sử dụng hiệu quả là một chuyện, chuyện khác, thậm chí quan trọng hơn rất nhiều là làm sao chi tiêu ngân sách hợp lý, tiết kiệm và hiệu quả. Chỉ nhìn vào những hè phố vừa lát không bao lâu đã phải đào lên làm lại đã thấy một sự lãng phí lớn. Chỉ nhìn vào xe công được sử dụng vô tội vạ là không khỏi xót lòng. Hay chỉ nhìn vào bộ máy nhà nước cồng kềnh, nhưng hoạt động kém hiệu quả là thấy rằng, nếu cứ đà này, chi thường xuyên còn lớn, bội chi ngân sách còn cao và vay nợ càng lớn. Nếu không giảm chi thường xuyên, bằng cách chi tiêu tiết kiệm, tinh giản bộ máy nhà nước quá cồng kềnh, để có thêm tiền chi cho đầu tư, thì áp lực đi vay và trả nợ còn lớn, nợ công còn cao.

Chưa kể, việc Chính phủ thực hiện bảo lãnh vay cho doanh nghiệp nhà nước cũng cần thận trọng và tính toán kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Bài học của Vinashin, Vinalines vẫn còn nguyên tính thời sự. Hiện các khoản vay của hệ thống doanh nghiệp nhà nước chưa được tính vào nợ công, nhưng đây cũng là khoản nợ cần tính tới, để đảm bảo an toàn nợ công của quốc gia.

Tổng chi phí cho các hội lên tới 68.000 tỉ đồng

C.V.kình (TTO) – Đó là chia sẻ của TS Hoàng Ngọc Giao, viện trưởng Viện Chính sách pháp luật và phát triển, tại hội thảo của Liên hiệp Các tổ chức khoa học kỹ thuật VN liên quan Luật về hội.


Ông Hoàng Ngọc Giao – Ảnh: Nguyễn Khánh

Hiện nay VN có hàng loạt hội đoàn như Hội Nhà văn, Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh, Hội Người cao tuổi, Hội Nhạc sĩ, Hội Điện ảnh, Hội Kiến trúc sư, Hội Luật gia, Liên minh các hợp tác xã VN…

Theo ông Hoàng Ngọc Giao, Hiến pháp quy định công dân VN có quyền lập hội. Và thực tế, dẫn nghiên cứu của Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách (Đại học Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội), ông Giao cho biết tổng ngân sách nhà nước mỗi năm ước chi cho các hội – đoàn thể lên tới khoảng 14.000 tỉ đồng.

Theo ông Giao, con số trên là cao hơn dự toán ngân sách năm 2016 dành cho Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn (khoảng 11.000 tỉ), cao gần gấp đôi ngân sách dành cho Bộ GD-ĐT và Bộ Y tế…

Đặc biệt, ông Hoàng Ngọc Giao cho biết nghiên cứu trên đã nêu nếu tính đủ cả chi phí kinh tế – xã hội, tức gồm cả đất đai, nhà cửa, xe cộ và các tài sản khác, chi phí cho toàn hệ thống các hội đoàn mỗi năm dao động từ 45.600-68.100 tỉ đồng.

“Kinh phí trên là tính cả chi phí cơ hội, như Tổng liên đoàn Lao động VN có hàng loạt nhà nghỉ, khách sạn…” – ông Giao nói.

Trong khi đó, theo tờ trình Luật về hội của Chính phủ gửi lên Quốc hội thì Chính phủ cho biết tính đến tháng 12-2014 cả nước có 52.565 hội (483 hội hoạt động phạm vi cả nước và 52.082 hội hoạt động phạm vi địa phương). Biên chế năm 2015 đã giao cho các hội đặc thù là 7.445 biên chế.

Theo ông Hoàng Ngọc Giao, quyền lập hội theo nhu cầu của Đảng và Nhà nước chưa được quy định cụ thể theo hướng tăng cường hiệu quả, minh bạch và trách nhiệm giải trình của các tổ chức hội được Nhà nước đảm bảo kinh phí hoạt động. Ông Giao đánh giá dự thảo Luật về hội do Bộ Nội vụ soạn thảo chưa thể hiện những giải pháp nhằm giảm thiểu xu thế bao cấp kinh phí với các hội do Đảng, Nhà nước thành lập.

Ông Nguyễn Ngọc Lâm (nguyên vụ trưởng Vụ Các tổ chức phi chính phủ, Bộ Nội vụ) cũng có tham luận tại hội thảo với tư cách chủ tịch hội đồng Trung tâm Nghiên cứu quản lý và phát triển bền vững đã thẳng thắn cho biết giờ nghỉ hưu, ông nói có thể khác so với thời đương chức.

Theo ông Lâm, Luật về hội đã được xây dựng vào đầu năm 1990 của thế kỷ trước nhưng sau 20 năm chưa ban hành được. Có nhiều nguyên nhân, nhưng có nguyên nhân “chúng ta chưa nhận thức rõ vai trò của các tổ chức phi chính phủ”. Để luật lần này “đi đến đích” trong Quốc hội khóa XIV, ông Lâm kiến nghị: nâng cao nhận thức vì phát triển hội thực chất là phát triển các tổ chức của dân, thực hiện quyền làm chủ của dân.

Ông Lâm đề nghị cần nghiên cứu toàn diện về hội và các tổ chức phi chính phủ của VN để đánh giá chính xác về số lượng, các chính sách cũng như hiệu quả hoạt động… của các hội, lấy đó làm cơ sở xây dựng Luật về hội.

[:-/] SCIC lên tiếng về thu nhập của “sếp”: Đúng pháp luật, phù hợp kết quả kinh doanh! (VietTimes) – Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) vừa phát đi thông báo, hồi đáp một số thông tin trên báo chí về thu nhập của viên chức quản lý và cán bộ nhân viên SCIC.


SCIC khẳng định việc chi trả tiền lương, thưởng là
“đúng quy định của pháp luật và phù hợp kết quả hoạt động kinh doanh”.

SCIC khẳng định việc chi trả tiền lương, thưởng cho viên chức quản lý và người lao động SCIC tuân thủ đúng quy định của pháp luật và phù hợp kết quả hoạt động kinh doanh của SCIC (Năm 2015, doanh thu và lợi nhuận trước thuế của SCIC thực hiện vượt mức so với kế hoạch kinh doanh được phê duyệt). (…)

Về một số số liệu mà báo chí đã nêu, SCIC cho biết, chúng được trích từ báo cáo quản trị doanh nghiệp mà SCIC gửi Bộ Tài chính và Bộ KHĐT, theo quy định tại Nghị định số 81/2015/NĐ-CP ngày 18/9/2015 của Chính phủ về công bố thông tin doanh nghiệp nhà nước.

Trước đó, theo thông tin trên một số tờ báo, Tổng giám đốc SCIC Lại Văn Đạo (đã nghỉ hưu từ tháng 5) thu nhập hơn 1,4 tỉ đồng trong năm 2015.

Bốn phó tổng giám đốc là các ông Lê Song Lai, Hoàng Nguyên Học, Nguyễn Quốc Huy và bà Nhữ Thị Hồng Liên thu nhập gần 1,3 tỉ đồng/năm/người trong năm 2015.

Kiểm soát viên Nguyễn Quốc Trị nhận 1,1 tỉ đồng trong cả năm. Phó tổng giám đốc Nguyễn Hồng Hiển và Kiểm soát viên Bùi Đức Long lần lượt có thu nhập 681 triệu và 713 triệu đồng năm 2015.

Tin khó tin: Lãnh đạo đại tài,
tôi rất phẫn nộ, 121 ngày 130 cuộc họp!

Hà Phan (LĐ) – Chúng ta đã sai lầm. Tin khó tin lầm khi từng viết rằng muốn giàu chỉ cần vào Cty xổ số. Thu nhập chẳng là gì so với 1,4 tỷ/năm của sếp SCIC đâu quý vị ạ! Nhiều người khác lại nhầm bởi tin vào biện hộ của lãnh đạo BV Nhi Trung ương rằng bảo vệ không ngăn xe khiến trẻ chết vì clip thứ 2 tung ra sáng qua hoàn toàn khác. Còn bị cáo trong kỳ án giết người ở Hải Phòng khuyên VKS cùng CQĐT hãy dũng cảm nhận sai đừng để oan như Nguyễn Thanh Chấn và Huỳnh Văn Nén!?

1. Lãnh đạo đại tài

Hôm nay, Tin khó tin phải thừa nhận mình đã lầm khi từng viết làm giàu không khó, chỉ cần vào ngành xổ số. Kể cả anh Phó Tổng Sabeco, con cựu Bộ trưởng Hoàng cũng phải ngưỡng mộ lãnh đạo Tổng Cty Đầu tư và Kinh doanh vốn nhà nước (SCIC). Tổng GĐ SCIC vừa về hưu Lại Văn Đạo chỉ lĩnh 1,43 tỷ năm thôi. Các Phó Tổng cũng gần 1,3 tỷ đấy. Quản lý tại các ngân hàng Top đầu như Vietcombank, BIDV, Viettinbank… còn tròn mắt với thu nhập khủng trên.

SCIC phát đi thông báo tất cả đều đúng quy định, quy trình và sếp họ xứng đáng hưởng như thế vì làm ăn rất tốt. Xin nói thêm, “ngành nghề” chính của SCIC là quản lý vốn Nhà nước trong các doanh nghiệp và lợi nhuận chủ yếu từ chia cổ tức. Nếu là cổ đông chính tại Vinamilk, FPT Telecom, Dược Hậu Giang, Bảo Minh… và hàng loạt DN chỉ có lãi không lỗ, bao nhiêu người sẽ làm được và hơn thế nữa?

Khoản thu nhập gấp hàng chục lần Bộ trưởng, hàng chục năm công chức lâu năm của sếp SCIC không chỉ đến từ tập đoàn này. Ngồi thêm ghế doanh nghiệp nào họ lãnh thêm đầu lương ấy. Nói đặc quyền, đặc lợi như Lao Động lên tiếng e còn quá nhẹ. Công bằng trong trường hợp này như một lời chế nhạo thôi quý vị ạ!

Xem tại đâytại đây

2. Tôi rất bức xúc và phẫn nộ

PGS-TS Lê Thanh Hải – GĐ Bệnh viện nhi Trung ương đã thốt lên như vậy. Ông tức giận khi xem xong clip thứ 2 xuất hiện sáng qua ghi cảnh bảo vệ BV ông chặn xe cứu thương khiến cháu bé mất ngay trên xe. Trước đó, Phó của ông còn bảo rằng nhân viên mình chẳng làm thế và thông tin lan truyền sai sự thật.

Có lẽ chẳng cần thêm tranh cãi đúng sai. Tiếng gào khóc vật vã của bà mẹ, cảnh y tá bóp bóng cho bé trên băng ca rõ mồn một, nỗi bức xúc của mọi người xung quanh… đã quá đủ để gọi tên sự việc bằng vô tâm, xấu hổ và bất nhẫn. Quy định nào ngăn đưa trẻ sắp mất về nhà? Quy trình đâu không cho xe ngoài đưa bệnh nhi, dù đang hấp hối ra khỏi BV? Lý lẽ gì che giấu và biện hộ hành động vô cảm, độc ác này?

Lỗi đang được đổ lên đầu bảo vệ. Nhưng họ làm thế để được gì nếu không có chia chác hay gợi ý, chỉ đạo từ ai đó? Tôi tin lãnh đạo BV vô can, tuy nhiên chỉ mình bảo vệ lộng hành thì đến Thượng đế cũng phải cười. Đừng để những ngọn lửa từ làn khói như lời tố “gia đình thuê xe cứu thương từ Nghệ An ra chỉ với giá 2,5 triệu đồng, nhưng nếu thuê xe từ “cò” trong BV thì giá lên tới 6 – 7 triệu đồng” lan rộng. Nó đã và đang thiêu cháy uy tín cùng lương tâm của ngành y.

Xem tại đây

3. Bị cáo khuyên cơ quan tố tụng dũng cảm nhận sai!


Bị cáo khuyên VKS và CQĐT dũng cảm nhận sai! 

Bị cáo có tội hay không, đó là việc của Tòa. Nhưng Tin khó tin rất ấn tượng với lời nói sau cùng của các bị cáo trong phiên xét xử vụ án giết người xảy ra tại xã Cao Minh, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng ba năm trước.

Bị cáo Lương Xuân Chung nói thế này: “VKS và CQĐT sai rồi thì hãy dũng cảm nhận đi! Không để như vụ ông Nguyễn Thanh Chấn, ông Huỳnh Văn Nén thì sẽ phức tạp lắm!”. Còn bị cáo Bùi Anh Tuân đẫm nước mắt: “Tôi bị oan, tôi không giết người! Nếu tòa kết tội tôi giết người thì hãy giết tôi đi!”. Bị cáo cuối cùng cũng kêu oan vì anh ta không thể “bay” từ chỗ làm đến chỗ gây án trong vòng 30 phút.

Ai đó sẽ bảo sát nhân thường ngoan cố hay có thể còn chút sai sót nhỏ không ảnh hưởng đến bản chất vụ án. Tuy nhiên cả ba đều kêu oan, luật sư trưng đủ bằng chứng ngoại phạm và VKS cũng thừa nhận vật chứng thu được không phải là hung khí thì tội sẽ luận theo hướng nào đây? Có những cái không thể từ từ nhưng bản án và cái chết như trong trường hợp này liệu có thể vội? Cố mà làm cho bị cáo, người nhà nạn nhân và dư luận tâm phục khẩu phục thôi các bác à!

Xem tại đây

4. 121 ngày 130 cuộc họp

Hôm qua, Tin khó tin thông báo rằng TPHCM xin mua thêm xe công vì sở, ban, ngành phải chia nhau đi họp quá nhiều. Bao nhiêu cuộc, lãnh đạo TP lớn nhất nước này không nói nhưng ở Tiền Giang chỉ trong 121 ngày làm việc đã họp đến 130 lần. Ngày nào cũng họp nhưng chỉ số năng lực cạnh tranh (PCI) của Tiền Giang nhiều năm nay luôn tụt mới trớ trêu. Hiện chỉ còn đứng trên Cà Mau ở ĐBSCL thôi đấy.

Trong khi ấy, láng giềng Đồng Tháp trong 5 năm liên tục luôn đứng top 5 về PCI chủ yếu nhờ… giảm họp. UBND tỉnh này đã giảm 30% số cuộc hội họp để lãnh đạo có nhiều thời gian đi cơ sở để tiếp xúc với người dân, doanh nghiệp để giải quyết, tháo gỡ từng điểm nghẽn. À ra thế! Họp nhiều cũng chẳng phải là thượng sách đâu nhỉ?

Biết đâu Tiền Giang quá nhiều việc phải bàn bạc trong phòng hơn là xuống cơ sở. Chắc họ cũng hội họp khẩn trương nhanh chóng lắm để còn thời gian làm việc khác chứ . Mà họp kiểu này thì ngày trước cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường than ông không đủ cấp phó để đi họp cũng chằng lạ lắm đâu.

Xem tại đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s