Trách nhiệm công chức: Giơ không cao, đánh không đau

Posted: July 21, 2016 in Uncategorized
Tags:

Hoàng Linh (LĐ) – Nếu bạn hỏi người Hà Nội: “Điều gì làm bạn kém hài lòng nhất?”. Câu trả lời sẽ là Vinaconex. Nếu bạn hỏi lại lần nữa, câu trả lời sẽ là: “Việc tha tội cho Vinaconex”. Đây là vụ án được khởi tố hình sự và kết thúc điều tra từ 2015, nhưng nó được “đá” đi “đá” lại nhiều lần và rốt cuộc chẳng ra làm sao, các bị can cán bộ đều thoát tội một cách ngoạn mục.

� Xem thêm: Hai thiếu niên cướp giật bánh mì nhận án tù + Tin khó tin: Không để bộ máy biến thành nhà trẻ, Giám đốc sở bảo tách tỉnh thì 8 phó còn vất vả.


Đường ống nước sông Đà bị vỡ tới 18 lần mà vẫn
chưa được khắc phục triệt để. Ảnh: Thanh Niên

Bể đường ống 18 lần: Vi phạm lần đầu?

Tháng 11.2015, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã chuyển hồ sơ vụ án sang Viện KSND tối cao. Viện này đã ra cáo trạng truy tố 9 bị can và chuyển hồ sơ sang TAND TP.Hà Nội để xét xử. Đến ngày 31.5.2016, TAND TP.Hà Nội đã ra quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung.

Kết quả điều tra bổ sung của Cơ quan CSĐT Bộ Công an xác định, từ năm 2004, HĐQT Vinaconex lúc đó là các ông Phí Thái Bình – Chủ tịch, Nguyễn Văn Tuân – Tổng Giám đốc, Tô Ngọc Thành, Hoàng Hợp Thương và Vũ Đình Chầm – các ủy viên khi thực hiện vai trò nhiệm vụ của chủ đầu tư cấp nước sông Đà đã không thực hiện đúng quy định pháp luật về quản lý đầu tư xây dựng công trình, quyết định cho thay đổi vật liệu tuyến ống, đưa vào sử dụng vật liệu composite sợi thủy tinh khi chưa thẩm định; lựa chọn nhà thầu thiếu năng lực và kinh nghiệm, cung cấp sản phẩm cho dự án không đảm bảo chất lượng nên công trình liên tục bị hư hỏng trong quá trình vận hành, khai thác. Cơ quan tố tụng xác định cả 5 người này đã có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về xây dựng, gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 229 Bộ luật Hình sự (BLHS).

Kết quả, cho đến nay, cơ quan tố tụng xác định, ông Phí Thái Bình – nguyên Chủ tịch HĐQT Vinaconex, nguyên Phó chủ tịch UBND TP.Hà Nội; Nguyễn Văn Tuân – nguyên Tổng Giám đốc Vinaconex cùng 3 thành viên HĐQT có dấu hiệu phạm tội nhưng khai báo thành khẩn, phạm tội lần đầu, sức khỏe yếu nên không xem xét trách nhiệm hình sự.


Một đoạn đường ống nước sạch sông Đà bị vỡ trong một lần bị gặp sự cố – Ảnh: VTV

Như vậy, phạm tội lần đầu là cơ sở để cơ quan tố tụng không xem xét trách nhiệm hình sự? Chúng ta hồ nghi cách vận dụng pháp luật này. Vì trong quá trình điều tra, dù những người này có khai báo thành khẩn, hợp tác với cơ quan điều tra để làm rõ bản chất vụ án, có nhân thân tốt, nhiều đóng góp, vi phạm lần đầu, và việc ra các quyết định trái quy định là muốn công trình nhanh, giá rẻ, có chăng chỉ là tình tiết giảm nhẹ khi xem xét lượng hình của hội đồng xét xử chứ không thể xem là căn cứ để đình chỉ việc khởi tố vụ án, đình chỉ việc khởi tố các bị can.

Người nào thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội thì phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự (trừ trường hợp loại trừ trách nhiệm hình sự).

Người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội chỉ được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nếu do “chuyển biến tình hình”, hành vi như vậy không còn nguy hiểm nữa (pháp luật đã thay đổi hoặc xã hội đã thay đổi và nội dung này được quy định tại Điều 25 BLHS).

Trong lúc vụ án còn đang điều tra thì hậu quả do những người nêu trên gây ra tiếp tục gây nguy hiểm cho xã hội, đường ống cung cấp nước sạch sông Đà tiếp tục vỡ đến lần thứ 18 và không có dấu hiệu gì là không vỡ nữa.

Như vậy, lý do để đình chỉ tội phạm là không thể chấp nhận.

Về tình tiết phạm tội lần đầu? Phạm tội lần đầu, thuộc trường hợp ít nghiêm trọng, thành khẩn khai báo… chỉ là các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự quy định tại Điều 46 BLHS chứ không phải là tình tiết để miễn truy cứu trách nhiệm hình sự quy định tại Điều 25 BLHS.

Ở đây, cơ quan tố tụng xác định, ông Phí Thái Bình và các lãnh đạo Vinaconex có dấu hiệu phạm tội nhưng khai báo thành khẩn, phạm tội lần đầu, sức khỏe yếu nên không xem xét trách nhiệm hình sự. Việc xác định như vậy là không phù hợp với quy định tại Điều 25 BLHS, nên việc “miễn truy cứu trách nhiệm hình sự” với ông Phí Thái Bình và 4 lãnh đạo khác của Vinaconex là không phù hợp với quy định của pháp luật.

Giới luật sư cho rằng, việc không truy cứu trách nhiệm hình sự những bị can trên là gây nguy hiểm cho xã hội và kể cả cơ quan tố tụng vì nó không phù hợp với pháp luật, gây bức xúc trong các tầng lớp nhân dân.

Đây là vụ án về trách nhiệm, trách nhiệm công chức, hành vi vi phạm pháp luật đã rõ và rất nghiêm trọng nhưng cuối cùng thì xử lý trớt quớt.

Huống hồ gì những vụ còn chưa khởi tố, quả bóng trách nhiệm được đá qua đá lại, chẳng cán bộ nào bị xử lý đến nơi đến chốn, trong lúc có vụ thiệt hại trên 500 triệu đô la, gây thiệt hại nghiêm trọng và kéo dài, khó khắc phục hậu quả.


Cơ quan chức năng phát hiện khoảng 100 tấn chất thải của Formosa
chôn lấp trái phép trên rừng tại Hà Tĩnh. Ảnh: VnExpress

“Nuốt” rác không trôi lại bảo “bị lừa”

Việc Công ty môi trường đô thị Kỳ Anh Hà Tĩnh bị người dân phát hiện chôn giấu chất thải cho Formosa, sau đó phát hiện hàng loạt điểm tập kết trái phép ở khu sinh hoạt, công viên, trồng trọt ở Hà Tĩnh làm cho lòng tin của người dân gục ngã. Thảm họa thì gần kề, ngay dưới chân mình, nhưng người có trách nhiệm thì “giả điên” nói mình bị lừa.

Ông Lê Quang Hòa – Giám đốc Cty CP Tư vấn xây dựng và Quản lý môi trường đô thị Kỳ Anh (gọi tắt là Cty MTĐT Kỳ Anh) – cho rằng, nếu trong bùn bánh của Formosa có chất độc hại thì ông đã bị Formosa “lừa”.

Cty MTĐT Kỳ Anh chấp nhận ký với giá bèo bọt 1.000 đồng/kg bùn và hậu quả là tiền từ Formosa thì chưa thấy đâu, nhưng đã phải chi hàng trăm triệu đồng để khắc phục, mà khắc phục có được đâu so với môi trường nguyên trạng trước đó.

Cứ vài hôm lại lòi ra một vụ chôn giấu chất thải cho Formosa của ông Lê Quang Hòa, nhưng thấy ông ta vẫn nhơn nhơn “chém gió” với truyền thông rằng mình bị lừa(!?).

Tôi không tin cán bộ ta ngây thơ, nhưng cho dù ngây thơ thì khi hậu quả đã quá nghiêm trọng như vậy cần phải truy cứu trách nhiệm để điều tra làm rõ và buộc khắc phục hậu quả.

Cùng với việc này, kể cả việc Hà Tĩnh buông lỏng quản lý có nhiều sơ hở trong việc cấp phép đầu tư chóng vánh, bỏ qua đánh giá tác động môi trường gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, nhưng đến nay, những người đã đặt bút ký “giấy trắng mực đen” vẫn chưa ai bị xử lý trách nhiệm (?).


Chiếc xe Lexus mang biển xanh của ông Trịnh Xuân Thanh.

“Phải xử lý nghiêm, lòng dân mới yên”

Đó là phát biểu của ông Vũ Khoan – nguyên Phó Thủ tướng – về trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh nhưng hiểu rộng ra là trách nhiệm cán bộ và những đường dây mối nhợ lằng nhằng của nó dẫn đến việc trách nhiệm sai phạm không bị truy cứu.

Ông Khoan cho rằng, trong công tác cán bộ thì “những việc dù nhỏ thôi nhưng phải xử lý, phải làm đến nơi đến chốn thì mới thay đổi lối sống, suy nghĩ của đảng viên, cán bộ”.

Ông Vũ Khoan cũng cho rằng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã làm “tương đối tốt” khi gọi rõ tên Bộ Công thương phải có trách nhiệm trong việc “cất nhắc và luân chuyển” công tác của ông Thanh khi ông này đang “mắc nhiều lỗi”.

Theo ông, Ban cán sự Đảng, lãnh đạo Bộ Công thương phải trực tiếp làm và làm rõ vì sao xảy ra chuyện đó, khâu nào sai phải có kỷ luật chứ không thể chung chung.

“Không thể nói đã làm đúng quy trình bởi cái căn bản của đúng quy trình không phải bước 1, bước 2, bước 3 mà là nội hàm từng bước có nghiêm chỉnh, có làm đúng, làm thật không mới là chuyện quan trọng. Trách nhiệm lãnh đạo bộ cũng cần chỉ rõ chứ không thể nói chung chung, do ai ký, ai ra quyết định thì phải chỉ rõ cụ thể, kể cả những người về hưu. Chủ trương của Đảng cũng không loại trừ người nghỉ hưu”, ông Vũ Khoan nhấn mạnh.

“Không né tránh! Xử lý dứt điểm!” – Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh cuối cùng đã lên tiếng sau 2 scandal liên tiếp liên quan tới ông Vũ Quang Hải (Sabeco) và ông Trịnh Xuân Thanh.

Nhìn nhận lại con đường của ông Thanh, có thể nói, có một thứ quy trình đang biến thứ không thể thành có thể. Khiến PVC thua lỗ hơn 3.200 tỉ đồng, khiến nhiều cá nhân, đơn vị bị khởi tố hình sự nhưng người đứng đầu lại chỉ “được” kiểm điểm, “được” kết luận không hoàn thành nhiệm vụ, được “cho thôi các chức vụ”; rồi sau đó, được Bộ Công thương đưa về làm Phó Văn phòng bộ; được đích thân Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng bổ nhiệm lên các chức vụ: Phó Chánh Văn, Vụ trưởng, Trưởng ban Đổi mới sắp xếp doanh nghiệp…; được làm quy trình theo diện cán bộ luân chuyển về làm Tỉnh ủy viên, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang; rồi trúng cử đại biểu Quốc hội; rồi thuộc diện cán bộ nguồn.

Có người nói, chiếc xe Lexus biển xanh là cái may cho dân cho nước. Bởi qua đó, người ta nhìn thấy chân giá trị một con người, nhìn thấy “sự kỳ diệu” của cái “quy trình”.

Nhưng quy trình che giấu đó cuối cùng đã bị bẻ gãy, sau chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhiều việc đang được làm rõ và ông Trịnh Xuân Thanh đã bị bãi miễn tư cách đại biểu Quốc hội vừa mới được bầu.

Nghị quyết Trung ương 4 nhận định, một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên phai nhạt lý tưởng, suy thoái đạo đức. Bộ phận này đã tham nhũng, không chỉ làm suy yếu nền kinh tế mà còn có thể liên quan đến “sự tồn vong của một chế độ”. Trong vấn nạn tham nhũng, thủ đoạn liên kết bất chính giữa các quan tham với doanh nghiệp để hình thành “nhóm lợi ích” là một trong những vấn đề khó phòng chống nhất vì nó luôn được ngụy trang và che chắn kín đáo bằng chức quyền của các quan tham.

Nhóm này thực chất đã bắt tay với doanh nghiệp để biến lợi ích của Nhà nước, nhân dân thành lợi ích của nhóm, của cá nhân họ; nói cách khác, họ bán, đổi (chức vụ, quyền hạn, lợi ích Nhà nước, nhân dân) để lấy lợi ích của nhóm, của cá nhân họ. Vì vậy khi đã xác định hành vi sai phạm của một cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp gây hậu quả nghiêm trọng thì cần phải truy cứu đến cùng trách nhiệm công chức của những cán bộ liên quan để chặt đứt nguồn cơn tham nhũng, lợi ích nhóm , “phá vỡ sự im lặng” và những cam kết ma quỷ bảo vệ lẫn nhau giữa nhóm lợi ích và cán bộ trách nhiệm.

Cần xóa bỏ tình trạng “giơ không cao mà đánh cũng không đau” trong việc truy cứu trách nhiệm công chức.

Hai thiếu niên cướp giật bánh mì nhận án tù

(TTO) – TAND quận Thủ Đức, TP.HCM đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Tuấn 10 tháng tù và Ông Thành Tân 8 tháng 20 ngày tù (Tân đã chấp hành xong hình phạt) về tội cướp giật tài sản.


Tuấn (áo sọc) và Tân tại tòa – Ảnh: Tuyết Mai

Ngày 20-7, TAND quận Thủ Đức TP.HCM đã mở phiên tòa xét xử Ôn Thành Tân (18 tuổi, ngụ Q.9) và Nguyễn Hoàng Tuấn (18 tuổi, ngụ H.Củ Chi) trong vụ án cướp giật bánh mì vì đói mà dư luận quan tâm. Vào thời điểm xảy ra vụ án, hai bị cáo Tân và Tuấn đều chưa thành niên.

Phiên tòa do thẩm phán Vũ Văn Thắng làm chủ tọa.

Vừa qua, Tân được cơ quan điều tra cho tại ngoại. Bà Lại Thị Yên, người bị hại (bị giật túi đồ ăn) trong vụ án đã không tới và đã có đơn xin vắng mặt tại phiên tòa. Trước đó, bà Yên đã làm đơn xin bãi nại cho 2 bị cáo.

Luật sư Lê Ngọc Phụng đề nghị hoãn phiên tòa để triệu tập bà Yên nhưng HĐXX cho rằng bà Yên đã có bản tự khai tại cơ quan điều tra, việc vắng mặt của người bị hại không ảnh hưởng đến bản chất vụ án nên phiên tòa vẫn tiếp tục làm việc.

Theo cáo trạng của Viện KSND Q.Thủ Đức, khoảng 22g ngày 17-10-2015 Tuấn gặp Tân tại một tiệm Internet ở Q.9. Cả hai chơi điện tử đến sáng hôm sau thì ngừng và chở nhau đi xin việc làm.

Phạm tội khi giật túi đồ ăn giá 45.000 đồng

Trên đường đi, Tân và Tuấn đói bụng nhưng không có tiền, bèn ghé một tiệm tạp hóa hỏi mua 2 bịch chuối sấy, 1 ổ bánh mì ngọt, 1 bịch đậu phộng rang muối, 3 bịch me trộn đường trị giá 45.000 đồng.

Khi chủ quán đưa các món đồ thì Tuấn giật lấy nhảy lên xe chạy đi. Người dân đã bắt giữ cả hai giao cho Công an P.Linh Chiểu. Cả hai bị tạm giam từ ngày 18-10-2015.

Sau đó, Tuấn và Tân bị Viện KSND Q.Thủ Đức truy tố về tội cướp giật tài sản, theo khoản 1 điều 136 BLHS, có khung hình phạt từ 1-5 năm tù.

Trước đó, các bị cáo này bị VKSND Q.Thủ Đức truy tố về tội cướp giật tài sản, thuộc trường hợp dùng thủ đoạn nguy hiểm, được quy định tại khoản 2, điều 136 BLHS, có khung hình phạt từ 3-10 năm tù.

Về nhân thân, ngày 30-7-2015, Tuấn từng bị công an huyện Củ Chi khởi tố về tội trộm cắp tài sản và bị truy nã về hành vi này.

Ba mẹ về quê nên không thể về nhà ăn

Tại tòa, hai bị cáo Tuấn, Tân đều khai nhận: sau khi chơi game xong, cả hai đã đói bụng nhưng không còn tiền nên Tân rủ Tuấn đến tiệm tạp hóa để hỏi mua đồ rồi nhân lúc chủ quán đưa đồ giật lấy túi thức ăn bỏ chạy.

Trả lời lý do sao đói mà không về nhà kiếm đồ ăn, Tân nói do ba mẹ đã về quê hết.

Sau khi thẩm vấn, đại diện VKSND Q.Thủ Đức đề nghị mức án đối với 2 bị cáo từ 10-12 tháng tù.

Đối đáp với VKS, các luật sư bào chữa cho Tuấn và Tân cho rằng hành vi của các bị cáo đã cấu thành tội phạm, tuy nhiên hậu quả với xã hội không đáng kể, tài sản có giá trị thấp, bên cạnh đó mục đích của các bị cáo là cướp để ăn chứ không phải cướp giật để bán.

Ngoài ra, các luật sư cho rằng hình phạt đối với người chưa thành niên như các bị cáo này chủ yếu mang tính giáo dục nên đề đề nghị HĐXX xem xét cho 2 bị cáo mức án nhẹ.

HĐXX xét thấy các bị cáo thành khẩn khai báo, phạm tội khi chưa thành niên, bị cáo Tân có nhân thân tốt… nên đã tuyên phạt Tuấn 10 tháng tù, tuyên phạt Tân 8 tháng 20 ngày tù (Tân đã chấp hành xong hình phạt).

Tin khó tin: Không để bộ máy biến thành nhà trẻ,
Giám đốc sở bảo tách tỉnh thì 8 phó còn vất vả

Hà Phan (LĐ) – Chuyện ông Hoàng, ông Thanh chưa xong thì lại rộ lên chuyện các con ông ấy mới tí tuổi mà đã chức này chức nọ. Giám đốc Sở NNPTNN Thanh Hóa bảo tách tỉnh làm 2-3 cho đủ ghế. Trong khi ấy hai đứa trẻ lang thang cướp bánh mì ở Sài Gòn cùng nhau lãnh án 18 tháng tù giam. Và cuối cùng ở nơi trẻ em rất vất vả, bố mẹ chúng luôn phải “cõng” 20 loại phí…

1. Cứ ưu ái cho con cái, bộ máy biến thành nhà trẻ

Đất nước này không phải là của một bộ phận không nhỏ và sẽ chẳng còn chỗ để người ta chia chác cho hậu duệ nếu như những đòi hỏi chính đáng sẽ được thực thi. Hôm qua, tôi nghe ĐBQH Lê Như Tiến nói: “Ông Vũ Huy Hoàng, tôi được biết trong thời gian qua có rất nhiều ưu ái cho con của mình, “cánh hẩu” của mình. Đất nước cứ ưu ái cho con cái, “cánh hẩu” thì đi về đâu? Nếu ai cũng đưa con cháu, người thân vào bộ máy nhà nước thì như một số người dân nói, hóa ra bộ máy nhà nước là “nhà trẻ trung ương”.

Ông Tiến bảo nghỉ hưu không có nghĩa là an toàn. Còn ông Nghị Bùi Sỹ Lợi lên tiếng: “Không xử lý cán bộ về hưu sai phạm là không công bằng với công dân”. Lẽ ra phải nói và làm từ lâu rồi nhưng ít ra cũng có cái để xem họ có phủi tay ngạo nghễ với những bết bát , nợ nần, thua lỗ… rời ghế an hưởng. Thứ trưởng Bộ Công an cũng khẳng định hai Tổng cục của Bộ này đã vào cuộc vụ Trịnh Xuân Thanh. “Nhà trẻ trung ương”, nơi mà con đồng chí nào chỉ lên bằng uy danh bố, mẹ chắc rồi cũng phải đón về thôi.

Xem tại đây; tại đây tại đây

2. Giám đốc Sở đòi tách tỉnh Thanh Hóa

Hôm trước Tin khó tin đã tròn mắt về 8 Phó Giám đốc Sở NNPTNT Thanh Hóa. Nay lý do của câu chuyện này còn khiến quý vị trợn tròn hơn. Ông Lê Như Tuấn, GĐ Sở này thản nhiên nói: “Với diện tích lớn, Thanh Hóa có thể tách thành 2 tỉnh, thậm chí là 3 tỉnh. Trường hợp, nếu địa phương thay đổi địa giới hành chính, thì tính bình quân, Sở cũng chỉ có nhiều nhất là 3 Phó Giám đốc”, ông Tuấn dự liệu.

Khi được hỏi về việc bổ nhiệm trên có đúng quy định hay không, ông Tuấn bảo: “Anh ra hỏi Trung ương họ có bao nhiêu phó? Anh ra hỏi cho tôi cái? Một tỉnh mênh mông rộng lớn như Thanh Hóa mà có từng đó cấp phó là còn vất vả ấy chứ!”.

Đúng là một lãnh đạo nhìn xa trông rộng, lo cả công tác nhân sự cho việc chưa ai nghĩ ra như tách Thanh Hóa thành 3 tỉnh!? Với tư duy và tầm nhìn ấy, tôi e rằng chỉ 8 Phó GĐ Sở còn hơi ít và ông Tuấn nên dự trù thêm cả GĐ Sở nữa.

Người ta cứ hỏi sao ông ấy và Sở này lại tự tung tự tác như thế? Nhưng hình như bổ nhiệm phó Sở phải qua nhiều cửa lắm. Từ Sở Nội vụ, Ban Tổ chức cho đến lãnh đạo tỉnh cũng phải phết vào đấy chứ mình bác Tuấn, ông Trưởng phòng còn khó. Quy trình nó thế, giờ bảo mình bác nên đòi chia tỉnh cũng chẳng lạ. Đừng khắt khe quá cứ nhìn như hài kịch, có thể thông cảm được đấy.

Xem tại đây

3. Ổ bánh mì và 18 tháng tù


Giật gói đồ ăn trị giá 45.000 đồng,
hai bị cáo lĩnh hơn 18 tháng tù.  Ảnh: Lao Động

Hôm qua, hai thanh niên bị kết án trong vụ cướp bánh mì đình đám Sài Gòn. Một cái kết buồn mà cả bị hại lẫn bị cáo và có thể cả quan tòa không mong muốn. Tòa có lý của tòa, nhưng luật pháp để trừng phạt hay giáo dục, cảm hóa? Hai trẻ vị thành niên phạm lỗi với hành vi và giá trị tài sản có đến mức phải khởi tố hình sự, bắt tạm giam lâu đến vậy không? Án tù đồng nghĩa với một vết đen đeo bám 2 trẻ suốt đời. Ai có thể biết chúng học được gì sau song sắt? Riêng tôi không tin điều đó tốt đẹp hơn vòng tay rộng mở.

Hành vi của chúng sai trái. Nhưng cân nhắc giữa án tù và những hình thức xử phạt khác hay giao cho gia đình hoặc tổ chức xã hội giáo dục, tôi nghĩ sẽ nhận được nhiều đồng cảm hơn giam cầm. Mức án tương đương với tạm giam, gợi lên những vết gợn về việc dung hòa giữa tố tụng, dư luân hơn là vị tha cho hành vi cướp bánh mì.

Một trẻ phạm tội lần đầu, thân nhân có tốt không tùy đánh giá, ra Tòa rất thành khẩn, hậu quả không nghiêm trọng nên em tại ngoài. Nhưng không được miễn trách nhiệm hình sự như dàn lãnh đạo Vinaconex góp phần làm vỡ ống nước sông Đà 14 lần với hậu quả đặc biệt nghiêm trọng và rất nhiều tỷ đồng trôi theo nước. Quý vị nghĩ gì về so sánh ấy? Còn tôi nghi ngại và bất an về cả hai vụ án.

Xem tại đây

4. Dân phải “cõng” gần 20 loại phí

Tôi sợ các bác không đủ kiên nhẫn nếu liệt kê đầy đủ các khoản phí mà người dân xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc (tỉnh Nghệ An) hằng năm phải đóng góp. Các khoản thu của xã gồm: Thuế nhà đất, quỹ đền ơn đáp nghĩa, quỹ bảo trợ trẻ em, phòng, chống thiên tai, an ninh quốc phòng, môi trường, vì người nghèo, văn hóa xã hội, người cao tuổi, xây dựng cơ sở hạ tầng, thú y.

Tại xóm, họ phải nộp: Khuyến học, cơ sở hạ tầng xóm, quỹ dân sinh, quỹ gián tiếp (cán bộ xóm), an ninh, văn hóa…. Tổng cộng gần 20 khoản và hộ ít người không dưới 2 triệu/năm. Mỗi hộ dân đều phải có “Sổ theo dõi thực hiện nghĩa vụ công dân”, nếu hộ nào còn nợ sẽ bị từ chối vay vốn ngân hàng, chuyển nhượng đất đai…. Các giao dịch khác vẫn được chấp nhận nhưng sẽ bị “phê” vào sổ là “vi phạm pháp luật” hoặc “không chấp hành quy định của địa phương”.

Chẳng biết ở đây có “ đêm hôm ấy đêm gì” không nhưng cùng ngày liếc vội bài báo “Ông lớn” nhà nước đầu tư ngàn tỷ rồi trắng tay lại thấy nghèn nghẹn. Vinalines lỗ khủng lên đến gần 3.500 tỷ đồng. Số tiền mà có lẽ hàng trăm năm è cổ đóng góp bà con Nghi Thái cũng không mơ nổi. Họ không có quy trình để che chắn, chẳng có dây kinh nghiệm để rút và chậm móc túi rất khó là người bình thường…

Xem tại đâytại đây

5. Phải thành lập Ủy ban lâm thời điều tra Formosa

Ngày đầu trên nghị trường, ĐBQH Trương Trọng Nghĩa đề nghị “Phải thành lập ủy ban lâm thời điều tra Formosa”. Không thừa bởi sau “lời xin lỗi chân thành” là hàng trăm tấn thải rải rác vương vãi khắp Kỳ Anh (Hà Tĩnh). Cần thiết vì chỉ một mình Formosa Hà Tĩnh sẽ phát sinh một lượng chất thải rắn công nghiệp và chất thải nguy hại gấp 1,13 lần so với toàn bộ lượng chất thải rắn công nghiệp và chất thải nguy hại của Việt Nam.

Cụ thể hơn, cả nước thải mấy chất trên chỉ 7 triệu tấn/ năm còn Formosa 7,8 triệu tấn/năm. Đơn giản cho dễ hiểu: Chỉ từng ấy chất thải cả nước chưa xử lý nổi sắp tới thêm lượng nhiều hơn từ Formosa, mọi thứ sẽ ra sao?

Lo ngại và lo sợ bởi chạy thử đã gây thảm họa, mới vài trăm tấn đã thuê người đổ lung tung và thái độ phủi bỏ trách nhiệm vừa tuần rồi. Tiền rất cần nhưng môi trường cần hơn. Đừng bảo có chết ngay đâu mà lo, sự cố tháng 4 đã cho thấy mọi thứ còn nguy hiểm hơn cái chết. Họ còn ở đây 60 năm, biển miền Trung cũng phải từng ấy năm mới tạm lành vết thương nên cần những “hội chẩn” và “toa thuốc” mạnh hơn đã có để chữa trị khối u.

Xem tại đâytại đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s