Tổng Trọng làm càn

Posted: July 23, 2016 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn Gió – Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư của đảng cộng sản Việt Nam gần như đã thâu tóm trọn quyền lực trong chế độ cộng sản Việt Nam vào tay mình.

� Xem thêm: Cướp diễn đàn để định hướng + Phép Màu biến hoá của Đảng CSVN.

Bằng từng bước lắt léo, Nguyễn Phú Trọng đã đưa cả một giàn lãnh đạo cùng thế hệ với ông ta về hưu, còn lại người duy nhất cao tuổi nhất là chính ông ta ở lại.

Độ tuổi trung bình của ban chấp hành trung ương ĐCSVN là 53. Lứa tuổi từ 63 đến 70 hoàn toàn vắng bóng. Một mình Nguyễn Phú Trọng ở độ tuổi 72 còn lại và giữ chứng vụ tối cao nhất trong đảng là tổng bí thư.

http://news.zing.vn/nhung-con-so-thu-vi-tu-ban-chap-hanh-trung-uong-xii-post622499.html

Tất cả những uỷ viên BCT trong khoá 12 này đều nhận chức vụ mới, điều đó càng khiến Trọng có thuận lợi hơn trong việc thâu tóm quyền lực.

Khi còn lại một mình với lũ đàn em mới toanh. Nguyễn Phú Trọng không còn phải ngại ngần, ông ta trơ tráo tự khen ngợi cuộc bầu cử trong đảng vừa qua thành công tốt đẹp, đã chọn ra được những người xứng đáng tiêu biểu. Câu nói này của Trọng được ông ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần, như muốn chứng tỏ rằng uy thế của ông ta là tuyệt đối trong đảng.

Nắm tuyệt đối được ban tuyên giáo và bộ thông tin truyền thông, càng về sau này trên các phương tiện báo chí càng xuất hiện nhiều bài viết ca ngợi Nguyễn Phú Trọng như một hình ảnh trong sạch, gương mẫu và kiên quyết chống tham nhũng.

Công cuộc chống tham nhũng này thực ra là một chiêu bài Nguyễn Phú Trọng núp đằng sau để tiêu diệt những quan chức không cùng cánh với mình trước kia. Nó là một cuộc thanh tảo trả thù và cũng là sự cảnh cáo cho những quan chức đang đương vị. Hẳn ai cũng biết quan chức tham nhũng trong chế độ cộng sản Việt Nam phải chiếm đến 99%. Tuyệt đại đa số các quan chức phấn đấu để được chức vụ cao hơn đều với mong muốn quyền lực sẽ đẻ ra tiền bạc cho mình. Không có quan chức cộng sản nào hiện nay phấn đấu vì lý tưởng trong sáng nào cả, đó là hiện thực mà bất cứ người dân nào đều sẵn sàng khẳng định như vậy.

Cuộc chống tham nhũng của Trọng là đòn uy hiếp tinh thần, làm tê liệt ý chí của các quan chức trong đảng cộng sản. Vì thế Trọng ngày càng một huênh hoang và trịch thượng.

Lần đầu tiên hay có lẽ sau rất nhiều năm, một vị tướng là thứ trưởng bộ công an, thượng tướng Lê Quý Vương trả lời báo chí về vụ điều tra sai phạm Trịnh Xuân Thanh là thực hiện ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí Thư.

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/thu-truong-cong-an-noi-ve-vu-cong-ty-trinh-xuan-thanh-lo-dam-20160720105923849.htm

Ở vụ án khác bị cáo là Phạm Công Danh. Nguyễn Phú Trọng cũng can thiệp chỉ đạo phải sớm đưa ra xét xử

http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ho-so-vu-an/316373/pham-cong-danh-keu-tri-nho-thi-luc-kem.html

Như vậy Nguyễn Phú Trọng đã trắng trợn can thiệp thô bạo vào công việc của ngành tư pháp, cụ thể là các hoạt đông điều tra, xét xử. Chẳng lẽ không có ý kiến chỉ đạo của TBT thì công an không điều tra các sai phạm của Trinh Xuân Thanh, không có chỉ đạo đưa ra sớm xét xử thì toà án sẽ kéo dài thời gian đưa Phạm Công Danh ra toà.? Vậy thủ tướng chính phủ, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và các chánh án tối cao, viện trưởng viện kiểm sát tối cao, bộ công an có vài trò gì trong vụ án này.?

Những câu hỏi ấy đều đưa đến câu trả lời, đảng lãnh đạo toàn diện và trực tiếp, đảng chính là ông Trọng. Không có ai to hơn ông ta, ông ta có quyền bắt điều tra ai, bắt xử ai là được người đó. Những chức danh của chính phủ, nhà nước, quốc hội không là gì với ý kiến của ông ta.

Trong phiên họp quốc hội vừa qua, chỉ là một đại biểu quốc hội bình thường. Nhưng Trọng đã chà đạp lên quốc hôi Việt Nam bằng cách đứng trên bục để phát biểu, chỉ đạo quốc hội. Đây là hành động bất chấp quy tắc, vì các đại biểu khác muốn phát biểu đều phải đứng tại chỗ và chỉ được nói trong thời hạn ngắn. Chủ tịch quốc hội điều hành có thể cắt ngang và nhắc nhở đại biểu về thời gian. Riêng Trọng lên bục chỗ dành cho những quan chức điều hành trong quốc hội, phát biểu như chính ông ta là chủ tịch quốc hội.

Các cử tri Việt Nam là những người dân thường có thể gửi đơn khiếu nại và chất vất quốc hội về việc một đại biểu trong đoàn đại biểu Hà Nội tại sao lấy tư cách gì được đứng trên bục quốc hội chỉ đạo quốc hội.? Ông Trọng chỉ là một đại biểu ứng cử do khu vực 1 thành phố Hà Nội. Không thể có vượt nguyên tắc một cách càn rỡ vượt hơn các đại biểu khác như vậy. Đó là một sự bất công trong vị thế các đại biểu do nhân dân bầu ra.

Việc làm của ông Trọng ở kỳ họp quốc hội khoá 13 vừa qua là hình ảnh của Đảng cộng sản VN vô pháp đạp lên hình ảnh quốc hội. Dẫu quốc hội Việt Nam là bù nhìn, nhưng sự trắng trợn của ông Trọng đã khiến hình ảnh bù nhìn của quốc hội đã tệ hại càng trở nên tận cùng của sự bù nhìn tệ hại.

Đảng cộng sản đã đưa những người của đảng ra lãnh những chức vụ của hành pháp, tư pháp, lập pháp. Như thế đã là mất dân chủ, nhưng dù sao nó sự mất dân chủ ấy còn được trá hình bởi những chức vụ hợp hiến. Hành động của Nguyễn Phú Trọng trực tiếp ra lệnh chỉ đạo các cơ quan tư pháp này, không cần phải thông qua những chức vụ hợp hiến như chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng là một hành động không thể chấp nhận được.

Mặc dù hiến pháp quy định là đảng CSVN là giai cấp lãnh đạo duy nhất, nhưng việc lãnh đạo đó được quy định là bằng đường lối , chính sách đảng đề ra. Những thứ mà thường gọi là nghị quyết. Nghị quyết có nghĩa những quyết định đã được hội nghị trung ương đảng thảo luận và thống nhất ý chí ban hành. Việc một cá nhân trong đảng đứng ra chỉ đạo trực tiếp vào quá trình điều tra, xét xử là việc làm lẽ ra các báo chí phải lên án. Nhưng đằng này các tờ báo Việt Nam lại đưa tin ca ngơi như hành động đó của Nguyễn Phú Trọng là đương nhiên , như thể ông ta có quyền làm bất cứ cái gì ông ta muốn.


dinhtanluc.wordpress photo

Sự khó hiểu ấy chính là điều mà Nguyễn Phú Trọng muốn đưa thông điệp đến cho toàn dân. Đó là ông ta trên cương vị tổng bí thư có thể làm tất cả những gì ông ta muốn làm. Và tất cả những điều đó đều không cần đến điều lệ đảng , hiến pháp, sự phân công công việc quản lý trong bộ máy hành chính nước Việt Nam.

Thiết nghĩ các cử tri Việt Nam cần sớm có kiến nghị gửi quốc hội Việt Nam để đòi hỏi làm rõ Nguyễn Phú Trọng giữ vai trò nào, quyền hạn thế nào trong việc chỉ đạo các ban ngành chính phủ. Tại sao ông ta có thể ra lệnh cho bộ công an điều tra ai ông ta muốn, tại sao ông ta có thể can thiệp thời gian tố tụng đòi xét xử sớm hay muộn. Và cuối cùng là tại sao ông ta chỉ là đại biểu quốc hội ứng cử ở một khu vực quận huyện lại có thể lên bục phát biểu vô thời hạn trước quốc hội, trong khi các đại biểu khác như ông ta chỉ được phép phát biểu tại chỗ của mình, với thời gian có hạn.

Không thể vin vào ông ta là người cao tuổi, cũng không thể dựa vào ông ta là tổng bí thư ĐCSVN. Vì dù thế nào đảng CSVN lãnh đạo nhà nước, chính phủ cũng có nguyên tắc rõ ràng. Không thể tuỳ tiện, vô lối theo kiểu Nguyễn Phú Trọng đã làm rất càn rỡ trong những ngày vừa qua. Đấy là biểu hiện cho sự mất dân chủ và một hình bóng tên độc tài mới đang hình thành. Cần sớm phải có những kiến nghị làm rõ hành vi của Nguyễn Phú Trọng có phải là vô nguyên tắc hay không.

Cướp diễn đàn để định hướng

Nguyễn Thông (TTHN) – Người ta cứ bảo ông ấy lú chứ thật tình tôi thấy ổng chả lú tí nào. Lú gì mà bắt được bao nhiêu người phải răm rắp tuân theo. Lú gì mà chỉ hắt hơi cũng khiến kẻ khác run sợ. Đó không phải lú, đó là tầm cỡ của kẻ đại gian hùng cái thế, chọc trời khuấy nước, cầm đầu trăm vạn quân.


Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu ý kiến chỉ đạo Quốc hội. (Ảnh: VGP)

Chính những người cung cúc tuân lệnh ông ta mới lú, lú toàn diện, lú từ đầu óc đến tận lục phủ ngũ tạng. Ai đời họp quốc hội, nơi thể hiện ý chí của toàn dân chứ không phải của cá nhân, tổ chức nào, chưa có đại biểu nào kịp lên tiếng thì ông ấy đã vọt lên chỉ đạo định hướng mất mấy chục phút, rằng phải làm thế này, rằng phải làm thế kia, phải nhất nhất thực hiện theo đường lối của đảng của ổng. Mấy trăm con người được coi là tinh hoa dân tộc hớn hở nghe một ông già vượt ngưỡng cổ lai hy truyền lệnh. Vậy mà cũng ngồi nghe, cũng vỗ tay rào rào. Thế thì đây là đại hội đảng chứ đâu phải họp quốc hội. Lẽ ra chỉ cho phép ổng lên nói vài ba câu, chúc kỳ họp thành công, thế là xong, đằng này một người cứ quán triệt, chỉ đạo, hăm dọa, một phía cả 493 vị đại biểu (tất nhiên là trừ ông ấy ra) không ai dám có ý kiến gì.

Theo tôi, nên giải tán hết cả quốc hội, nhà nước, chính phủ đi, chỉ tồn tại một mình đảng là được rồi, vừa nhất thể hóa triệt để, vừa đỡ tốn kém. Đảng nếu mà tốt, vì dân vì nước, tôi cũng theo đảng, chả có gì phải lăn tăn. Còn quốc hội với nhà nước kiểu ấy thì tôi vái cả nón.

Trong vòng nhõn 4 tháng, mà “tái đắc cử”, “lại tuyên thệ”, “tuyên thệ lần thứ 2” (theo những cái tít mỉa mai trên báo chí) cũng chỉ loanh quanh vài chức danh thì đúng là đặc sản của xứ này, ngay cả xứ lụn bại như Triều Tiên nó cũng không làm vậy. Dân chúng thì cứ chống mắt coi và… cười. Thay mẹ nó đám dân nhẹ dạ, cả tin, vô trách nhiệm, vô tích sự đi.

Phép màu biến hoá của Đảng

FB Luân Lê(Ba Sàm) – Trong 90 triệu dân chúng vẫn chăm chỉ nộp thuế cho chính phủ chắc hẳn sẽ không thiếu người có tài và cả đủ phẩm chất để làm đại biểu quốc hội đại diện cho dân, nhưng thật trớ trêu là người dân lại không được lựa chọn các nghị sỹ đại diện cho mình một cách trực tiếp, như các nước văn minh trên thế giới diễn ra một cách công khai và đầy khoa học. Nên hành vi chính trị đơn phương trong bầu cử với cơ chế “đảng cử dân bầu” theo thông lệ đã diễn ra gần một thế kỷ qua cứ lặp đi lặp lại và thắng lợi liên tục là điều đương nhiên và không có gì lấy làm khó hiểu.

Đảng đã có thể tự mình lựa chọn 496 ứng cử viên để bầu cử, thì đảng cũng có thể loại ra bất cứ ai mà đảng thấy không còn tín nhiệm nữa, nên đảng hoàn toàn có thể loại ông Trịnh Xuân Thanh ra khỏi quốc hội dù vừa kiểm đếm xong mà phiếu bầu còn chưa ráo mực, rồi tiếp đến là bà Nguyệt Hường mà trót có thêm một quốc tịch nước ngoài nhưng giấu diếm không khai trong lý lịch – Malta, đất nước nhỏ bé nhưng là thiên đường trốn thuế của các đại gia trên thế giới, và chính thủ tướng nước này cũng đã phải từ chức sau vụ bê bối và rò rỉ hồ sơ panama trước sức ép quá lớn từ những người dân xuống đường biểu tình yêu cầu ông này phải rời bỏ vị trí điều hành đất nước.

Vậy không lẽ gì mà một ông với niềm hồ hởi rước Formosa vào Hà Tĩnh một cách nhanh chóng bất chấp luật pháp về thẩm quyền ký cho thuê đất, mà thực chất quyền năng đó lại thuộc về chính phủ – lại vẫn cứ thản nhiên im lặng mà làm đại biểu quốc hội kỳ tới. Vậy phải chăng có một phép màu nào đó đã phù phép khiến ông Võ Kim Cự tiếp tục được tín nhiệm mà làm đại biểu cho dân chúng trong khoá mới này, đặc biệt trong cảnh hàng triệu người dân miền Trung vẫn còn đang khốn đốn, vật vờ, từng ngày chờ đợi tiền cứu trợ sau đợt thảm hoạ kinh hoàng do chính đứa con đẻ Formosa gây ra mà được ông ta ưu ái dọn dẹp mời vào mấy năm trước?

Phép màu nào khiến ông Cự trụ vững trước những biến cố và sai phạm còn lớn hơn cả vụ ông Thanh làm lỗ 3.200 tỷ, vì thử hỏi với số tiền 500 triệu đô, thực ra chỉ là con số quá nhỏ mọn so với thiệt hại thực tế nếu tính toán đúng đắn, mà Formosa hứa sẽ bồi thường cho ngư dân, thì số tiền ông Thanh làm thâm hụt ngân sách trong thời gian tại vị tại PVC có thấm tháp và nhằm nhò gì?

Phép màu nào đã khiến ông Vũ Huy Hoàng bổ nhiệm con trai mới 25 tuổi về làm lãnh đạo ở những tổng công ty lớn tầm cỡ và liên tục thua lỗ nhưng vẫn tiền tỷ bỏ túi riêng?

Phép màu nào khiến ông Trịnh Xuân Thanh dù làm thất thoát hơn 3.200 tỷ mà liền ngay sau đó vẫn được điều động về làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang và rồi lại nghiễm nhiên trúng cử đại biểu quốc hội khoá 14? Và mới đây lại lộ ra việc ông này trước đó còn bổ nhiệm cậu ấm mới chỉ 24 tuổi và mới chân ướt chân ráo vào làm việc được 5 tháng đã được cất nhắc làm lãnh đạo của Halico?

Phép màu nào đã khiến một ông nguyên bí thư tỉnh uỷ có một căn biệt thự nguy nga như một cung điện giữa thời mà người dân và doanh nghiệp phải vật vã cũng như lao đao vì nền kinh tế èo ọt, kiệt quệ bởi nợ nần và nhũng nhiễu, mà mỗi năm khiến hàng vạn doanh nghiệp phải tức tưởi phá sản hay đóng cửa dù đã tìm mọi cách để cứu vãn?

Và trong những phép màu ấy, chắc chắn người ta sẽ lại có một thứ bình phong rất hữu hiệu để che chắn, đó chính là ba từ “đúng quy trình”, tuy rằng mỗi một vị trí khác nhau lại là một quy trình hoàn toàn không giống nhau.

Và người ta sẽ đại diện cho thứ gì, cho ai và quyền lợi nào nếu đứng giữa quốc hội để bàn thảo những chuyện quốc sách đại sự? Khi nhìn vào những danh sách ấy, người ta chỉ thấy toàn những nghi ngờ, mà thực chất là chẳng còn tin họ ngồi ở đó là vì quyền lợi của người dân, khi chính họ đã từng bất chấp mà khiến hàng triệu dân chúng rơi vào cảnh thảm hoạ tày trời còn đang phải chống chọi với những khắc nghiệt hiện diện từng ngày.

Và sẽ còn bao nhiêu thứ nữa chưa được phanh phui ra sau những chuyện hết sức ngược đời và nực cười như người ta đã bàn tán xôn xao trong sự phẫn nộ về việc, người ta truy bức một ông chủ quán cafe đến cùng ra trước vành móng ngựa, xử nghiêm hai thanh niên trót giật bánh mỳ vì đói ăn, chuyện chàng học sinh vì cứu người giữa đường lại được hưởng 52 ngày tù vì sự bất chấp của các cơ quan tố tụng tại tỉnh này, nhưng lật sang trang kế tiếp, người ta lại thấy sự nương tay, như một sự dung dưỡng cho tội phạm tàn phá hàng nhiều tỷ đồng của đất nước với 18 lần vỡ đường ống nước sạch, chuyện cấp giấy phép giả về an toàn thuỷ hải sản tới 800 loại mà cũng chỉ bị xử lý kỷ luật, cách chức, rồi chuyện xử án treo vì là người nhà lãnh đạo hay vị bí thư huyện đâm xe chết ba người cũng hưởng mức án tương tự như một cô gái do nóng nảy mà chửi công an phường là thằng mặt lxx.

Tôi nghĩ rằng, khi người ta có phép màu nằm ngoài luật pháp văn minh hiện hữu trong tay để có thể làm bậy, thì hãy mường tượng đến lúc sẽ đánh mất nó hoặc trở nên bị vô hiệu hoá bởi kẻ khác, nhất là trong một thể chế chính trị độc đảng, toàn trị và tất cả lại nằm trong sự kiểm soát, kiềm toả tuyệt đối của đảng cộng sản như hiện nay.

Hôm nay là kẻ săn mồi, nhưng mai lại trở thành con mồi cho kẻ khác, đó chính là quy luật sinh tồn của một thể chế ăn thịt.

Người ta có thể lừa dối những công dân là những thiên thần ngây thơ ở xứ OZ huyền diệu bằng một vài trò ảo thuật dối trá ma mãnh, nhưng cũng đã đến lúc, người ta sẽ phải đối diện với sự thật về khả năng hạn hữu của mình để mà làm những điều tốt hơn cho một xã hội văn minh và nhân bản hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s