Phó Bí thư lấy tiền đi học, cụ 80 chạy phu hồ

Posted: July 30, 2016 in Uncategorized
Tags:

Mi An (BĐV) – Ở Bình Định, ông Lê Kim Toàn- Phó Bí thư tỉnh ủy đi học bằng tiền ngân sách hết 386 triệu đồng nhưng bằng lại không được công nhận. (“Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. Cho nên dân phải nai lưng hy sinh phục vụ đảng cho đến khi hoa mắt mới chợt thấy “thiên đường XHCN”)

� Xem thêm: Tiền thuế của dân, không phải lá rừng để ném qua cửa sổ.


Cụ Lã Thị Nhàn ngoài 80 tuổi vẫn đi làm phụ hồ (ảnh cắt từ clip)

Thỉnh thoảng lướt báo, có những tin tức luôn làm chúng ta giật mình, vì sự phi lý đến mức hoang đường, tưởng là chuyện không có thực, ấy thế mà cuối cùng vẫn phải tin. Đó là bản tin “Chi 386 triệu đồng từ ngân sách để Phó bí thư Bình Định đi học” trên báo Tuổi trẻ.

Tin cho biết: “Ông Lê Kim Toàn, Phó bí thư thường trực Tỉnh ủy Bình Định, đã làm nghiên cứu sinh tiến sĩ quản lý giáo dục do Trường ĐH Đại Nam (Hà Nội) và Trường ĐH Bulacan State (Philippines) tổ chức bằng tiền ngân sách nhà nước.

Ông Mai Việt Trung – Chánh văn phòng Tỉnh ủy Bình Định – nói đây là kinh phí đào tạo nên phải từ ngân sách nhà nước, Sở Tài chính chuyển sang cho Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Định để giải quyết cho ông Toàn đi học vì khi đó ông Toàn làm ở Ban tuyên giáo Tỉnh ủy.

Ông Tô Tử Thanh – nguyên ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Bình Định – nói việc ông Toàn sử dụng tiền ngân sách để đi học tiến sĩ nhưng lại “mua trúng hàng dỏm”, không được Bộ Giáo dục và đào tạo VN công nhận, Nhà nước cần phải thu hồi số tiền đã chi đồng thời xử lý trách nhiệm cá nhân ông Toàn”.

Chuyện thật mà cứ tưởng như đùa, chuyện học hành lấy bằng cấp cao, ngoài mục đích “nâng cao kiến thức” cho lãnh đạo chắc không thể không kể đến mục đích “vinh thân phì gia”. Thế tại sao ngân sách lại phải trả tiền cho ông Kim Toàn?

Mà khổ hơn nữa, cái bằng tiến sĩ mà ông Toàn học, lại là bằng dởm, không được Bộ Giáo dục Việt Nam công nhận, thế là công lao suốt mấy năm và tiền thuế của dân đóng họp phí cho ông ăn học đổ xuống sông xuống biển. Lạ hơn nữa, ông Toàn làm Phó bí thư tỉnh ủy, lại đi học bằng tiến sĩ về quản lý giáo dục, thật chẳng biết để làm gì?

Câu hỏi đặt ra bây giờ là số tiền ngân sách chi ra để đổi lấy 1 cái bằng tiến sĩ không được công nhận ấy, ai sẽ bồi thường lại cho ngân sách nếu không phải là ông Lê Kim Toàn? Tuy nhiên, ngoài ý kiến của vị cựu quan chức tỉnh Bình Định như bản tin đã trích dẫn, chưa thấy các cơ quan của tỉnh này nói gì về việc thu hồi lại tiền ngân sách cho tỉnh.

Thói quen bốc tiền ngân sách ra chi tiêu vì những mục đích “trời ơi đất hỡi” kiểu này, không phải là chuyện hiếm. Chúng ta rất dễ dàng tìm ra. Đơn giản vì đó là tiền thuế của người dân đóng góp, chả phải từ túi của ông nào, nên cứ mặc sức phóng tay mà chi tiêu. Và chẳng may có vụ thế này, bằng cấp bị lộ ra là bằng dởm thì dân mới biết tiền thuế của mình đã bị chi sai ra sao, còn không thì có Trời mà biết.

Nghĩ lại thấy thương những người dân lao động trong xã hội, họ cần cù làm việc, nghiêm chỉnh thực hiện nghĩa vụ công dân thông qua việc đóng thuế, nhưng cuối cùng, tiền ngân sách lại bị chi sai mục đích, bị tiêu hoang và lãng phí trong các công trình không thiết thực.

Một trong những người dân đáng thương ấy, là bà cụ Lã Thị Nhàn, năm nay 80 tuổi ở gần cảng Chùa Vẽ (Hải Phòng), hàng ngày vẫn đạp xe 3km đi làm phụ hồ vì quá nghèo. Bà cụ là nhân vật chính trong một clip trên báo Người đưa tin “Cựu thanh niên xung phong 80 tuổi vẫn đi phụ hồ trang trải cuộc sống”.

Một cựu thanh niên xung phong đã từng trải qua rất nhiều giai đoạn chiến tranh khó khăn gian khổ, nhưng nghèo tới nỗi, 80 tuổi đầu vẫn chưa được nghỉ ngơi dưỡng già, vẫn phải ở nhờ trong chùa. Xem clip phóng sự mà thấy thắt lòng. Cụ bà cả trọng lượng cơ thể nặng có hơn 30kg, mà vẫn phải vác những bao xi măng, xách từng xô cát, vữa để phục vụ ở công trình xây dựng.

Những người lao động chân chất và đáng kính như cụ Nhàn, chắc không có thời gian để đọc báo, càng không bao giờ biết ở tỉnh nọ tỉnh kia, những đồng tiền ngân sách tức tiền thuế của người dân đang bị chi tiêu thế nào. Chẳng nói đâu xa, ngay trên quê hương của cụ Nhàn, có dàn nhạc nước 200 tỷ đồng được mô tả “nhếch nhác như bè nuôi cá” và hiện đang ở trong tình trạng tậm tịt, không hoạt động được.

Than ôi, tiền thuế của dân, các cán bộ bốc ra phung phí, nơi thì đi học để lấy… bằng dởm, nơi thì mang ra làm dàn nhạc nước nhếch nhác. Và những người dân nghèo như cụ Nhàn, 80 tuổi vẫn còng lưng đi làm phụ hồ mà thôi.

Phó bí thư Tỉnh ủy Bình Định lấy bằng tiến sĩ nhưng khai… thạc sĩ (PLTP 29-7-16)

(Viet-studies)- Đại học Bulacan State ở Philippin!!?  Trời đất, mấy ông tìm ở đâu mà ra những trường như thế này? Bọn Philippin vừa lấy tiền của các ông vừa cười vào mũi các ông!

Tiền thuế của dân,
không phải lá rừng để ném qua cửa sổ

Bùi Hoàng Tám (Dân trí) – Anh đi học lấy kiến thức cho anh, sao lại lấy ngân sách nhà nước mà cụ thể là lấy tiền thuế của dân để trả cho khoản học phí này? Hãy hoàn trả lại số tiền 386 triệu đồng cho ngân sách. Đó là tiền mồ hôi nước mắt, không phải lá rừng để ném qua cửa sổ…


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Chuyện bằng giả, bằng “mượn” ở ta thời nay không hiếm, thậm chí rất phong phú và đầy… sáng tạo.

Cách đây chưa lâu, Tỉnh ủy Hậu Giang phát hiện ra ông Trưởng Ban tổ chức Thành ủy Lê Thành Nhân “sáng tạo” ra hình thức… “mượn bằng”.

Ông Nhân đã “mượn” cái bằng Trung học cơ sở (cấp II) của người cùng họ, cùng tên, chỉ khác mỗi tên đệm là Hoàng (Lê Hoàng Nhân) để theo học hệ Bổ túc phổ thông nhằm “nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn nghiệp vụ” như lời giải trình của ông Nhân với Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Hậu Giang và cho rằng việc “mượn” này chỉ là “do suy nghĩ chưa đến nơi đến chốn, cứ nghĩ “mượn” bằng cấp 2 là đơn giản”.

Gần đây, trong bài “ Phó bí thư Tỉnh ủy Bình Định khai học tiến sĩ chính quy” – báo Tuổi trẻ ngày 28/7 cho biết , một bác quan chức to, rất to của tỉnh Bình Định cũng “xài nhầm” một cái bằng cũng rất oách. Đó là ông Lê Kim Toàn, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Bình Định sử dụng bằng tiến sĩ không được Bộ Giáo dục & Đào tạo công nhận.

Ông Phó Bí thư Toàn đã làm nghiên cứu sinh tiến sĩ quản lý giáo dục do Trường ĐH Đại Nam (Hà Nội) và Trường ĐH Bulacan State (Philippines) tổ chức theo hình thức đào tạo bán du học, quá trình học và hướng dẫn làm đề tài nghiên cứu được thực hiện tại Hà Nội mỗi tháng bốn ngày, bảo vệ đề tài tại Philippines trong 10 ngày trong thời gian 2 năm (từ tháng 9-2011 đến tháng 9-2013). Không biết Bộ Giáo dục & Đào tạo không công nhận vì lý do gì nhưng chỉ nhìn thấy thời gian học, đã thấy đây là hình thức… siêu siêu tốc bởi mỗi tháng học 4 ngày X 12 tháng X 2 năm cộng với 10 ngày bảo vệ, vị chi tất tần tật chỉ có vẻn vẹn… 106 ngày, tức là ba tháng rưỡi. Ba tháng rưỡi, cho ra lò một mẻ tiến sĩ thì khác gì giống lúa… ngắn ngày.

Thực ra, việc ham học là tốt, rất tốt. Nhất là đối với những vị cán bộ chủ chốt, có chức, có quyền cao. Nó không những trang bị kiến thức cho cá nhân họ mà còn là tấm gương cho thế hệ trẻ noi theo.

Thế nhưng khốn nỗi ở đây, cái “bằng dởm” này lại được “trả” với cái giá 386 triệu đồng được trích từ ngân sách nhà nước.

Điều này đặt ra câu hỏi, tại sao anh đi học lấy kiến thức cho anh, nếu anh làm tốt, anh sẽ nhanh chóng được thăng tiến, nhanh chóng được lên lương, nhanh chóng… hoàn vốn. Sao lại lấy ngân sách nhà nước mà cụ thể là lấy tiền thuế của dân để trả cho khoản học phí này?

Điều thứ hai, tại sao một số cán bộ lại có “đặc lợi” này mà không thuộc về những người nghiên cứu chuyên môn thuần túy khác?

Trở lại với việc của bác Lê Kim Toàn, dù Bộ Giáo dục & Đào tạo công nhận hay không công nhận thì bác ấy đã học rồi. Hãy để tấm bằng của bác ấy giữ làm kỉ niệm.

Chỉ xin một điều, hãy hoàn trả lại số tiền 386 triệu đồng cho ngân sách. Đó là tiền đóng thuế của dân, tiền mồ hôi nước mắt nên không ai có quyền đem số tiền đó đi “mua” bằng cấp cho mình, nhất là một khi, đó lại là bằng “dởm”.

Hãy nhớ lời phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong lễ tuyên thệ: “Chúng ta cần có trách nhiệm đối với từng đồng tiền thuế của dân, phải sử dụng minh bạch, hiệu quả, vì lợi ích chung của người dân và của toàn xã hội”.

Tiền thuế của dân vốn nhiều mồ hôi, nước mắt, không phải lá rừng để ném qua cửa sổ, muốn tiêu gì thì tiêu, phải không các bạn?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s