Khái niệm “đoàn kết” đã bị đánh tráo

Posted: July 31, 2016 in Uncategorized

FB Luân Lê(Ba Sàm) – Tôi không hiểu, từ bao giờ, lòng yêu nước, sự dũng cảm và tình đoàn kết dân tộc nó lại bị hiểu một cách lệch lạc như bây giờ.

� Xem thêm: Chào ánh sáng, chào những ánh mắt mở ngủ mê + Đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông.

13901334_10201961798482280_4060804525931243627_n
Đinh Tấn Lực’s photo. Bài của Hoàng Minh Trí link cuối bài

Giữa một cuộc tấn công “không vũ khí” và “tiếng động”, khi những chuyến bay bị đình hoãn và những hành khách còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, phải đứng co cụm sát vào nhau và vào một nơi, lại được một số con người cầm bút gọi đó là sự đoàn kết dựa trên tính tự tôn dân tộc do người ta đã xích lại về khoảng cách trong trật tự.

Những hành khách còn ngơ ngác chưa biết điều gì đang diễn ra trước mắt, họ chịu chung một hoàn cảnh như nhau, và họ có nghĩa vụ phải tuân thủ những nguyên tắc xảy ra sự cố là trật tự xếp hàng và chờ đợi, thì người ta lại tôn vinh hành vi mang tính nghĩa vụ ấy lên thành “tính đoàn kết dân tộc”. Một sự đánh tráo khái niệm, mà thực sự nguy hiểm, bởi nó khiến con người ta dễ rơi vào trạng thái ngộ nhận và sai lầm, mà có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường không thể biết trước khi nếu phải lựa chọn đưa ra một phương cách hành động mà dựa trên và xuất phát từ sự nhận định chủ quan ấy.

Đoàn kết, tính tự tôn dân tộc, được hiểu đó là sự kết nối những hành xử của những con người trong một cộng đồng nhằm góp sức, chung tay để giải quyết, xử lý hoặc phá bỏ một thứ gì đó, một thế lực nào đó nhằm đạt được một mục đích chung tốt hơn, chứ không phải tình cảnh kiểu như mất điện thì tất cả đều phải chờ đợi để “những người có chuyên môn” giải quyết sự cố theo trách nhiệm của họ. Vì trong hoàn cảnh đó, hoàn toàn có thể phải thực hiện một cuộc sơ tán khẩn cấp mà không thể tập hợp tại nơi đó được thì giải thích ra sao về sự đoàn kết mà tác giả đã trót gọi tên?


Đinh Tấn Lực’s photo

Đơn giản, trong sự cố tin tặc, những con người co cụm lại chỉ đơn giản là một tập hợp người được sắp xếp trật tự, mà trong cuộc sống thường ngày chúng ta không hoặc hiếm khi thấy nó là nét hành xử thuộc về đặc tính văn hoá của người Việt. Nên sự khác thường so với thường ngày bỗng lại trở thành một hành vi được tôn vinh bằng cách cưỡng ép nhập gộp khái niệm của hai thứ vốn khác nhau hoàn toàn về nội hàm trở thành đồng nhất theo ý chí chủ quan của người cầm bút.

Việc của đám đông là trật tự, việc của hacker là tấn công, và việc của các an ninh mạng là phải khắc phục sự cố, và trong sự cố ấy, chúng ta đang thất bại khi không thể chống trả sự tấn công đó từ bên ngoài, trong khi những hành khách ngơ ngác kia chỉ là những con người chịu chung sự tác động của sự cố mà đâu có hiểu gì về nó.

Và việc người ta có hỗn loạn, hoặc có trật tự trong yên lặng, thì nó hoàn toàn tách biệt và chẳng chút gì dính dáng đến kết quả hay sự tương tác qua lại giữa và của những hành vi được thực hiện bởi những tên hacker tấn công và những người an ninh mạng đang chống trả cả.

Mà nếu coi sự tập hợp cơ học một nhóm người về khoảng cách là một sự đoàn kết mang tính tự tôn dân tộc thì há chẳng phải đã tự nó phủ nhận sự đoàn kết trong trường hợp phải phân tán lực lượng để giải quyết sự việc cũng như bản chất của đoàn kết là sự gắn kết về mặt tinh thần thuộc nhận thức của trí não?

Tôi hoàn toàn không tìm được bất kỳ mối liên hệ nào của hai vấn đề mà vị nhà báo viết trên VnExpress sáng nay về việc, rằng, cuộc tấn công từ những tin tặc của nhóm 1937CN thuộc Trung Quốc là đã thất bại, mà sự thất bại đó (không biết hiểu theo nghĩa nào khi hệ thống an ninh mạng hoàn toàn bị đánh sập và tê liệt) bị quyết định và đến từ việc những người Việt, là hành khách của VietnamAirlines lúc ấy, bỗng đứng xích lại gần nhau mà người ta gom lại vào trong một định nghĩa rằng, đó là sự đoàn kết.

Bởi nhìn vào sự kiện đó từ khi xảy ra cho đến lúc này, tôi chưa thấy sự “đoàn kết” của đám đông, mà khiến bọn tin tặc trở nên bị vô hiệu hoá hoặc thất bại gì ở sự tấn công vốn dĩ đã kết thúc và hoàn thành (?).

Hơn nữa, chúng ta chắc chắn là một dân tộc đoàn kết, nhưng không thể lấy sự sắp xếp trật tự của một nhóm người để định nghĩa về sự đoàn kết của cả một dân tộc. Giống như người ta vẫn ngày ngày cố gắng định nghĩa một thứ rộng lớn hơn đem nó vào trong giới hạn hạn hẹp, yêu nước, tức là phải yêu đảng hoặc chế độ, mà không phải nguyên nghĩa là yêu quê hương, tổ quốc, nòi giống dân tộc mình.

Và trong trường hợp này, trật tự chỉ là nghĩa vụ đơn thuần, còn đoàn kết, chắc chắn là cùng nhau gắn kết để thực hiện hành động mà đạt mục đích chung, ít nhất là của nhóm người đó hoặc rộng lớn hơn là cho cả cộng đồng bao chứa họ.

Chào ánh sáng, chào những ánh mắt mở ngủ mê

Tuấn Khanh(Ba Sàm) – Sự kiện tin tặc Trung Cộng tấn công vào hệ thống IT của phi cảng Tân Sơn Nhất và Nội Bài, ngày 29/7, như có một luồng ánh sáng chớp lóe lên trong suy nghĩ của hàng triệu người dân Việt. Hy vọng thay, đó là khoảnh khắc sẽ thức tỉnh được nhiều con người về hiện trạng đất nước.


Ảnh: một góc của cuộc chiến tranh 1979 chống Trung Cộng xâm lược. Ảnh: internet

Có lẽ, bất kỳ ai vẫn lớn tiếng kêu to rằng đừng quan tâm chính trị, hãy chỉ lo làm ăn – làm giàu, và hãy cứ phỏ mặc cho Nhà nước giải quyết mọi chuyện, lúc này sẽ phải dành chút ít thời gian nghĩ về thân phận của mình và gia đình mình. Trên các chuyến bay của ngày 29/7, một nhà triệu phú hay một người nghèo khó đều có thể bỏ xác ngay trên đất nước mình trong niềm tin cố thơ ngây phi chính trị ấy. Có hơn 400.000 hành khách đã bị ảnh hưởng như vậy từ hành động cảnh cáo của nhóm tin tặc 1937cn, do Bắc Kinh tài trợ và nuôi dưỡng, mà bên cạnh đó, có những lời tố cáo cho biết các thành viên của nhóm này đã xâm nhập từ lâu vào hệ thống IT của Việt Nam. Dĩ nhiên, còn chưa tính tới việc có ai đó là kẻ phản bội và bán đứng các thông tin quan trọng cho giặc phương Bắc.

Nhưng vì sao, giữa vô vàn thống khổ lâu nay của quê hương – từ nạn bauxite đang giết dần mòn Tây Nguyên, từ biển và đảo đang mất dần, ngư dân bỏ mạng trên biển và tuyệt vọng trên bờ, cho đến những dự án nguy nga giả tạo xây lên để tạo ra ngân khoản rút rỉa mồ hôi nước mắt nhân dân, những cuộc cưỡng chiếm đất đai của nông dân như bọn thổ phỉ chiếm đóng – chuyện mất an ninh mạng của các phi cảng Việt Nam lại gây chấn động như vậy?

Người dân Việt Nam bị ru ngủ trong một thông điệp mơ hồ là hãy chỉ nên lo cho bản thân mình, lâu nay đã trở thành những vùng quần cư ích kỷ và hẹp hòi, nên rồi chỉ biết nẹp mình trong chén cơm và manh áo. Họ quên cả đồng bào, quên cả tổ quốc, quên cả số phận tương lai của mình. Sự xót thương không còn nhưng lại liều lĩnh tội nghiệp như những hành khách theo lệnh ra khơi mà không bao giờ được chu cấp một chiếc phao cứu sinh. Những ngày cá chết, ngư dân tuyệt mạng thì nhiều người Việt nghe chừng đâu đó rất xa xôi. Bùn đỏ tràn miền Thượng thì nghe như bản tin quốc tế thoáng qua với họ. Chỉ đến khi sinh mạng của từng người bắt đầu bị đe dọa thì mới xuất hiện sự hoảng sợ và ý thức. Nhất là đối với từng con người đang chăm chút cho số tiền để dành, cho sự bình yên phi chính trị… chợt bừng tỉnh rằng mọi thứ là vô nghĩa trước một tình cảnh quá hoang tàn.

Có ý kiến hùng tráng cho rằng dân tộc Việt Nam đang bật lên đoàn kết sự kiện hoảng hốt này. Đó là một loại ngụy biện đáng thương. Sẽ không có chứng cứ nào về loại đoàn kết từ sự rúm ró sợ hãi và mơ hồ về tương lai của mình như vậy. Những con cừu chỉ còn đứng tụm vào với nhau trong niềm đau đớn bất lực trước những con sói bất kỳ giờ phút nào cũng có thể xông vào trang trại, trong khi các chủ trại chỉ biết chè chén mỗi ngày và ngủ mê với cái nhìn tin yêu, rằng bọn chó sói có thể trở thành chó chăn cừu.

Những con cừu ấy, vốn sống theo tiếng gậy chăn dắt, mang niềm tin rằng chúng cứ ăn no, dâng hiến đời mình cho chủ trại là trọn phận. Sống ngu ngơ và chết lặng im.


Đinh Tấn Lực’s photo

Từ vụ tấn công ngày 29/7/2016, hãy nghĩ đến những ngày về sau. Đáp trả lại một câu, mà một nhân viên hải quan Việt Nam nào đó ghi trên hộ chiếu có đường lưỡi bò, Bắc Kinh đã gửi đến một thông điệp đầy tính đe dọa không đơn giản, rằng họ đang ở khắp mọi nơi.

Mà không phải chỉ riêng hôm nay, các vụ tấn công nằm sâu trong các tin tức bị ỉm đi, bị che giấu như chuyện tầm phào, từ truyền thanh ở Đà Nẵng, Huế bị chiếm sóng, tia laser tấn công vào các phòng lái máy bay ở phi trường, kể cả những lần bị mất sóng kiểm soát không lưu khiến đường bay hỗn loạn, các sự cố mất điện bất thường ở sân bay…  nhân dân bị đối xử như trẻ dại, không nên bàn đến, không cần biết đến – mặc dù những người có trách nhiệm thì ngày càng giới thiệu rõ sự bất lực của mình.

Nhưng chính nhân dân cũng bất lực. Họ nhận ra cái chết của mình mỗi ngày, nhận ra nỗi khốn khổ của quê hương này mỗi ngày bên cạnh các tuyên bố thề trung thành với tình hữu nghị bất chấp. Vận mệnh dân tộc đang bị nhấn chìm trong biển hữu nghị ấy – bao gồm lời gào thét của các quan chức cấp cao khi một mực đòi chấp nhận cho Trung Cộng nắm giữ các dự án quan yếu của đất nước, thậm chí nhượng bộ các yêu sách của Trung Quốc liên quan đến an ninh quốc gia. “Các người đã làm được gì cho đất nước chưa?” – dĩ nhiên là chưa, vì với mọi sắp đặt tàn độc đó, người Việt chỉ còn rơi nước mắt nhìn tổ quốc mình trong tay những kẻ thỏa hiệp và bọn phản bội.

Giờ thi không ai còn hồ nghi nữa, rằng Trung Cộng đã có một bước đi thâm hiểm từ rất lâu, và chỉ đợi thời cơ để chứng minh khả năng đè bẹp Việt Nam. Đừng trút mọi oán giận lên kẻ thù – vì  đó là một kẻ thù đã được nhận biết rõ từ lâu – hãy oán giận những suy nghĩ kết thân với kẻ thù, tay bắt mặt mừng, thề thốt và rước kẻ thù vào nhà.  Nếu không có những kẻ đó, hàng trăm cây số biên giới Việt Nam không mất cùng Thác Bản Giốc, biển Việt Nam không nguy hiểm chập chờn từng ngày, Tây nguyên không suy kiệt và Formosa Hà Tĩnh không thể hủy diệt môi trường và con người Việt Nam.

Và vì sao, những người anh chị em Việt Nam xuống đường kêu gọi chống lại âm mưu xâm lược của Bắc Kinh luôn bị đánh đập, giam cầm?

Trong một bài thơ của Bùi Chí Vinh, ông có viết rằng:

Mãi quốc cầu vinh tất quả báo nhãn tiền
Chào một ngày soi rõ mặt anh em!

Trong bất lực, người ta chỉ còn biết nghĩ đến quả báo, nhưng một cách tự an ủi mình, và mong manh hy vọng kẻ ác có thể tỉnh giác để trở lại làm người. Nhưng với hiện thực hôm nay, mọi thứ sẽ như một luồng ánh sáng soi rọi đến từng trái tim con người Việt. Thức tỉnh từng con mắt đang mở mà như vẫn ngủ mê. Hãy biết qúy trọng từng cơ hội đi qua sợ hãi – chào một ngày mới, không phải để đoàn kết mộng mị – mà dựa vào đó để soi rõ mặt các loại anh em, bao gồm loại anh em đang phản bội lại máu thịt và tương lai dân tộc.

Đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông

Trung Bảo (MTG) – Đoàn kết là để chiến thắng, còn sợ hãi thì chỉ khiến người ta co cụm nép vào nhau. Đừng nhầm lẫn giữa hai khái niệm và cũng đừng ru ngủ đám đông bằng “tinh thần dân tộc” viển vông


Sân bay VN khi tin tặc tấn công. Ảnh: internet

   Ba Sàm Bổ sung lúc 9h26′ ngày 31-7-2016:

Nhà báo Trung Bảo cho biết, “Bài viết của tôi trên Một Thế Giới vừa bị gỡ đêm qua. Chuyện này không nằm ngoài dự đoán của tôi khi có những chi tiết “động chạm” Vietnam Airlines. Những câu chuyện thế này thường xảy ra theo kịch bản, doanh nghiệp “ông lớn” sẽ cậy nhờ Ban Tuyên giáo chỉ đạo gỡ bài và báo chí buộc phải chấp hành. Báo chí trước 1975 có loại bài quảng cáo gọi là “Bài cậy đăng”, một sự sòng phẳng hơn loại bài PR nhập nhèm bây giờ, ngày nay còn có thêm loại hình “bài cậy gỡ”. Tôi đăng lại bài viết dưới đây, để chống lại sự áp bức báo chí của Ban Tuyên giáo, tôi trân trọng nhờ các bạn chia sẻ thật nhiều bài này”.

Sau sự cố thông tin vừa qua tại hai sân bay lớn của cả nước là Tân Sơn Nhất và Nội Bài, một người quen của người viết bài này có mặt tại sân bay Nội Bài vào thời điểm đó thuật lại họ đã rất “lo lắng và không biết phải làm gì” khi không có bất kỳ một thông báo chính thức nào ngay tức thì về sự an toàn cho các chuyến bay sắp tới.

Không còn là thuyết âm mưu nữa khi các tin tặc có thể xâm nhập thành công hệ thống thông tin ở sân bay thì cũng có đủ sức làm như vậy với hệ thống đảm bảo an toàn bay, điều đã xảy ra trước đó. Mọi kết luận để an lòng người đi máy bay vẫn chưa được đưa ra sau một ngày xảy ra sự cố, dù Bộ Công an cho biết đã vào cuộc.

Một bài viết xuất hiện trên tờ báo mạng Vnexpress với tiêu đề: “Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công” đã ca ngợi thái độ trật tự của đám đông hành khách đi máy bay khi sự vụ tấn công mạng xảy ra. Bài viết có vẻ tìm được sự đồng cảm của rất nhiều người khi nhiều tài khoản facebook chia sẻ lại với những câu chữ bày tỏ xúc động. Tinh thần dân tộc dường như là “xương sống” cho sự đồng cảm này.

Không hiểu vì lẽ gì mà nhiều người lại đánh đồng giữa sự đoàn kết của tập thể và sự co cụm của đám đông. Đoàn kết vốn là một từ thường dùng cho hành động cùng nhau phấn đấu vươn lên, cùng chiến thắng. Còn theo lời tường thuật của một nhà báo có mặt tại sân bay thì đám đông khi đó đã trật tự vì “ngơ ngác” và “không hiểu chuyện gì đang xảy ra”.

Đó là thái độ rất dễ thấy để bảo vệ nhau khi đứng trước một cuộc tấn công. Dù cho dùng mỹ từ nào đi nữa thì cũng không thể phủ nhận rằng cuộc tấn công của những tin tặc, đến từ Trung Quốc, đã đánh vào những lỗ hổng trong bảo mật thông tin một cách thành công để truyền đi các thông điệp của mình. Và, đây không phải là lần đầu tiên những cuộc tấn công như vậy xảy ra, thậm chí đài không lưu tại sân bay Tân Sơn Nhất đã bị chiếm sóng đến 18 phút vào ngày 16.6.

Cũng không hiểu từ bao giờ sự trật tự, xếp hàng nghiêm túc và giúp đỡ lẫn nhau trong một cộng đồng lại được tôn lên như những điều vĩ đại để rồi tác giả bài viết trên khẳng định: “… thật bất hạnh cho những ai lăm le tấn công dân tộc này”. Có lạc quan quá không khi những điều bình thường nhất như xếp hàng hay trật tự lại có thể trở thành vũ khí tinh thần để đối đầu một cuộc tấn công trên không gian ảo nhưng kết quả không hề ảo chút nào!

Đứng trước những biến cố như vậy, nên chọn thái độ xoa dịu, an ủi đám đông bằng cái lý lẽ “nhờ có cuộc tấn công nên người dân mới đoàn kết lại” hay cần phải cật vấn trách nhiệm đối với những người hoặc lực lượng được xã hội giao cho sức mạnh để bảo vệ cộng đồng?

Một người có suy nghĩ rạch ròi và tỉnh táo hẳn phải chọn vế sau. Cho dù, nhiều người dân Việt Nam vẫn chưa làm gì được cho đất nước ngoài việc phải đóng rất nhiều khoản thuế cao hơn ở các nước khác, nhưng tất cả chúng ta đều có quyền yêu cầu các lực lượng có trách nhiệm phải làm tốt hơn nữa công việc của mình trong việc sử dụng đồng thuế của dân.

Cũng xin thôi cách nói khó hiểu “Hàng không Việt Nam chủ động đánh sập hệ thống điều hành liên quan đến an toàn bay để không bị hacker tấn công” như báo Người Lao Động đã dẫn. Có ai giao tính mạng mình và gia đình mình cho một hãng bay mà đến an toàn thông tin cũng không bảo vệ được rồi lại đi chống chế như vậy.

Đoàn kết là để chiến thắng, còn sợ hãi thì chỉ khiến người ta co cụm nép vào nhau. Đừng nhầm lẫn giữa hai khái niệm và cũng đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông.

[:-/] Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công (Hoàng Minh Trí VnExpress 30-7-2016) – Tôi vừa trở về sân bay Nội Bài sau một chuyến bay dài từ TP HCM. Chuyến bay dài hơn thường lệ, bởi một cuộc tấn công điện tử thực hiện vào hạ tầng hàng không Việt Nam, một cuộc tấn công chưa từng có.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s